Chương 444 - Ngày nghỉ ngơi trọn vẹn
Vút, phập, xoẹt, bùm!
Trận chiến với bầy harpy có thể gói gọn trong bốn từ đó.
Kết quả là, sau khi làm đứt mất hai cái ná cao su, Rem đã bắn ra tổng cộng mười chín viên đạn đá.
Kiácc! Kiácc!
Những con harpy vỡ đầu gào thét thảm thiết. Vừa kêu la, chúng vừa lao xuống tấn công và thi triển ma pháp.
Không khí tụ lại tạo thành một thứ giống như bức tường chắn. Nhìn kỹ sẽ thấy không gian xung quanh hơi méo mó một cách gượng gạo. Kể cả không nhìn thấy thì vẫn có thể lờ mờ cảm nhận được.
Nhưng thế thì sao? Tường chắn thì làm được cái trò trống gì?
Vù, bùm!
Ma pháp của harpy không thể cản nổi sức mạnh vật lý áp đảo từ chiếc ná cao su. Viên đạn đá được bắn ra từ chiếc súng đang xoay tít vù vù dễ dàng xuyên thủng bức tường chắn.
Kiácc kiácc! Kiácc kiácc!
Lúc này, tiếng kêu của bầy harpy nghe như tiếng cười chua chát.
Sắp chết rồi nên cười à?
À, chắc là các ngươi cũng muốn chết lâu rồi, nhưng buồn cái là không có ai đủ trình giết các ngươi chứ gì.
Được rồi, hôm nay có một tên man di đến để tiễn các ngươi một đoạn đây.
Hắn mang theo rất nhiều đá, cực kì nhiều đá.
Encrid nhẩm lại lời một bài đồng dao cổ trong lúc đứng nhìn, thậm chí anh còn chẳng có cơ hội ra tay.
"Đông ghê nhỉ."
Anh đặt tay lên chuôi thanh Aker, ngước nhìn lên. Từ trên tháp đá, đám harpy chíp hôi bắt đầu ló mặt ra.
Tiếng vỗ cánh phành phạch, lông vũ bay lả tả, hòa quyện với mùi hôi chua, mùi tanh tưởi và mùi máu xộc thẳng vào mũi.
Đếm sơ sơ cũng phải hơn ba mươi con.
Khéo phải đến năm chục con ấy chứ?
Trong lúc Encrid đang nhẩm tính, lại có thêm một đàn nữa bay ra từ tháp đá, chắc chắn tổng cộng phải hơn năm mươi con.
Vút! Phập!
Đạn đá lại xé gió bay đi.
Tốc độ nhanh đến mức mắt thường không thể đuổi kịp.
Viên đá xuyên thấu lồng ngực của một con harpy cái với bộ ngực đồ sộ, máu đen phun ra từ không trung như mưa rào.
Với một cái lỗ thủng hoác trên ngực thay vì cặp vú, con harpy cái rơi thẳng xuống đất như một tảng thiên thạch.
Rầm!
Tiếng va đập khô khốc vang lên cùng đám bụi mịt mù.
Đám harpy cũng không phải dạng vừa, chúng bắt đầu phản công.
Ba con harpy đực với bộ cơ ngực vạm vỡ sà xuống, quạt mạnh đôi cánh về phía trước, bắn ra hàng loạt lông vũ.
Hàng chục chiếc lông vũ sắc như dao găm trút xuống chỗ nhóm Encrid.
Anh rút chiếc khiên tròn nhỏ cỡ hai gang tay ra, đọc quỹ đạo và chặn đứng đám lông vũ.
Phập phập phập.
Lông vũ không thể xuyên thủng lớp khiên tẩm dầu, chỉ cắm phập vào bề mặt.
Quá dễ dàng.
Chỉ cần gạt phăng những cái nhắm vào mình là xong, phần còn lại anh chỉ cần phán đoán quỹ đạo rồi né nhẹ là được.
Dùng kiếm gạt ra chắc ngầu hơn nhỉ?
Chắc cũng chẳng khó khăn gì. Nhưng đằng nào cũng đỡ được rồi, nghĩ ngợi làm gì cho mệt xác.
Luagarne thì rút thanh Luân kiếm ra, dùng mặt phẳng của lưỡi kiếm che chắn vùng tim, còn các chỗ khác mặc kệ.
Cô có mặc Hộ tâm giáo, được làm từ ba lớp thép mỏng, da ma thú loại tốt và vải đã được yểm bùa. Lông vũ loại này dù không dùng kiếm đỡ cũng sẽ bị bật ra thôi.
Nhưng tộc Frog vốn mắc chứng ám ảnh sợ đau tim.
Dù có mặc giáp bảo vệ vùng tim hai, ba lớp thì họ vẫn luôn thấy bất an và sợ hãi. Đó là bản tính.
Nhưng Luagarne lại là một trường hợp hiếm hoi. Dù vừa nhắc đến từ "tim", cô vẫn giữ được sự bình tĩnh. Một Frog được rèn luyện tinh thần cực kỳ vững vàng.
Vài chiếc lông vũ cắm vào tay, chân và bụng cô.
Bụp, cạch.
Những tiếng động nhẹ vang lên, đám lông vũ trượt đi trên da Luagarne và bật ra ngoài. Không để lại dù chỉ một vết xước.
Da của tộc Frog vốn được bao bọc bởi một lớp chất nhầy đặc biệt khiến hầu hết vũ khí sắc nhọn đều bị trượt đi, nên chuyện này là đương nhiên.
Trừ phi là đòn tấn công có thể chém đứt chân tay, còn không thì những chiếc lông sắc nhọn này chẳng có ý nghĩa gì.
Dunbakel thì nhảy lùi ra khỏi tầm bắn của lông vũ.
Rem thì đứng yên tại chỗ, vừa xoay ná cao su vừa né.
Ba con harpy vừa bắn lông vũ dường như sững lại.
Một đòn tấn công đáng sợ, thứ mà bình thường ai thấy cũng phải khiếp vía bỏ chạy hoặc gồng mình chống đỡ, vậy mà đám người này lại đối phó một cách thản nhiên như không. Chắc đây là lần đầu tiên chúng thấy cảnh này.
Phải mình thì mình cũng sốc.
Encrid hoàn toàn thông cảm cho tâm trạng của lũ harpy.
Chiến thuật tốt nhất là phải bắt đầu từ việc hiểu rõ đối thủ.
Đó là điều anh học được sau những ngày lặn ngụp trong "hồ kinh nghiệm".
Biết người biết ta.
Biết ta biết người.
Là điều kiện tiên quyết trước khi bước vào bất kỳ cuộc chiến nào.
Anh nhìn thấy cơ ngực dày cộm của bầy harpy phập phồng liên hồi.
Bọn quái thai này là cái thể loại gì vậy?
Như thể anh nghe được tiếng lòng của lũ ma thú.
Và sự sững sờ đó chính là một sai lầm chết người.
Để bắn lông vũ, chúng đã sà xuống một độ cao nhất định.
Độ cao mà nếu bật nhảy hết cỡ, lưỡi kiếm hoàn toàn có thể chạm tới.
Dunbakel nhảy lên. Cô dùng vách đá làm bàn đạp, lấy đà chạy lên. Chỉ sau vài nhịp, cô đã vươn tới độ cao ngang với lũ harpy. Giữa không trung, cô xoay người, vung cặp scimitar và móng vuốt xé toạc đầu và ngực ba con harpy.
Cuộn tròn người lộn một vòng trên không, Dunbakel tiếp đất nhẹ nhàng.
Bịch, phập, rầm.
Ba cái xác harpy rơi lộp bộp xuống đất.
Cùng lúc đó, những viên đạn đá của Rem vẫn tiếp tục xé toạc bầu không khí.
Vút! Phập!
Con đầu đàn của ma lạc là con harpy chuyên bắn tiễn gió. Rất công bằng, Rem cũng tặng luôn cho nó một viên đá xuyên não.
Tất nhiên, lần này hắn không đứng yên mà vừa xoay ná cao su vù vù vừa xiay một vòng quanh trục cơ thể rồi mới bung đạn.
Chuyển động xoay người giúp gia tăng tốc độ của viên đạn lên gấp bội.
Thế là tổ harpy bị xóa sổ. Con đầu đàn nát bét sọ, chết ngắc trước khi kịp dùng bất kỳ ma pháp nào.
Kiécccc!
Những con harpy còn sống sót rít lên thất thanh. Vài con điên cuồng lao xuống trả thù, số khác thì cắm đầu bỏ chạy.
Những con lao xuống đều bị Dunbakel và Luagarne làm thịt sạch sẽ.
"Đi dọn cái ổ tiếp theo luôn không?"
Encrid lên tiếng. Trận này anh hầu như chẳng phải động tay động chân, mọi người cũng chưa ai thấm mệt, và đêm nay vẫn còn dài.
Dưới ánh trăng sáng vằng vặc, hãy còn lâu mới tới rạng sáng.
"Đi."
Rem vứt cái súng cao su đã đứt dây xuống đất, cộc lốc đáp.
Việc tìm ổ của lũ Ma khuyển còn dễ hơn.
"Bọn chó này dù thành ma thú thì vẫn giữ cái thói đái bậy đánh dấu lãnh thổ mà."
Chỉ cần tìm bãi phân, ngửi mùi là ra. Quá đơn giản.
Dunbakel cũng là dân săn tiền thưởng chuyên nghiệp, lang bạt khắp đại lục. Cô cực kỳ xuất sắc trong việc đánh hơi và bám theo dấu vết.
Và thế là họ tìm thấy ma lạc thứ hai.
Từ trong hang tối, những con chó khổng lồ bước ra... bằng hai chân. Một dạng đột biến của ma khuyển.
Quả không hổ danh là vùng giáp ranh Ma vực.
Ma thú ở khu vực này chẳng có con nào bình thường cả.
Nào là harpy biết xài ma pháp.
Rồi thì chó đi bằng hai chân.
Đây mới chỉ là vùng giáp ranh thôi mà đã dị hợm thế này rồi.
Khu Đại Ma vực ở phía Nam chắc chắn còn kinh khủng hơn nhiều.
"Ma thú gần Ma vực thường bị dị biến. Nên độ nguy hiểm cũng cao hơn."
Luagarne nhìn cái đầu chó như vừa chui lên từ địa ngục, nhàn nhạt giải thích.
Cô xoay tròn thanh Luân kiếm trên tay.
Vù vù, âm thanh khối thép nặng nề xé gió vang lên rợn người.
Thảo nào người ta bảo không thể dùng kỵ binh ở đây.
Động vật bình thường đến gần Ma vực con nào con nấy đều sợ vỡ mật. Thế nên môi trường ở đây rất kỳ dị.
Chẳng kiếm đâu ra thú rừng bình thường. Bù lại, ma thú và dã thú ma hóa thì nhiều vô kể.
Gràoooo!
Con đầu đàn của bầy ma khuyển đột biến, con chó đi bằng hai chân, phun ra một ngọn lửa hừng hực. Nanh vuốt của nó còn tẩm độc, nhưng chẳng ai bận tâm.
Encrid chỉ cần hai nhát kiếm để tiễn cái đầu của nó bay khỏi cổ.
Tay trái dùng gladius gạt phăng cái chân trước đang định vồ tới, tay phải vung Aker chém đứt đầu nó.
Trong lúc đó, Rem và những người khác cũng đã đập chết vài chục con ma thú.
Cả bầy có hơn trăm con, nay đã chết quá nửa.
Số còn lại sợ hãi, tản ra chạy trốn. Chẳng ai rảnh mà đuổi theo từng con. Mà cũng chẳng cần thiết.
"Kệ chúng nó, kiểu gì chả tự chết."
Luagarne nói thêm để giải thích.
Ma thú quanh khu vực này rất hung hãn và mạnh mẽ. Những con yếu ớt đi lẻ loi mà không có bầy đàn bảo vệ thì chẳng khác nào miếng mồi ngon cho những con khác.
Ở cái chốn này, ma thú muốn sống sót cũng trầy trật lắm.
Sau đó, cô Frog bắt đầu bài diễn thuyết về ma thú học. Encrid chăm chú lắng nghe. Rất nhiều thông tin thú vị.
Tóm lại là thế này.
"Ý cô là ma thú ở gần Ma vực đang tiến hóa?"
Trên đường về, Encrid hỏi thẳng vào trọng tâm, Luagarne gật đầu xác nhận.
Sau khi dọn dẹp hai ma lạc, cả nhóm trở về thành nghỉ ngơi. Vừa ngủ dậy thì Aishia tìm đến.
"Cậu vừa làm cái quái gì thế hả?"
Cô ta hỏi, không giấu được vẻ sững sờ. Đương nhiên là cô ta không sốc vì chuyện Oara và Encrid đấu tập với nhau.
Chắc chắn là do báo cáo cô ta vừa nhận được sau giấc ngủ ngon lành.
Lúc vào thành, họ đã báo cáo là xử lý xong hai ma lạc và gã lính đào ngũ tiến hóa thành giáo chủ tà đạo rồi.
Chắc giờ tin đó mới đến tai Aishia.
Encrid với cái đầu nhạy bén lập tức hiểu ra ý tứ trong câu hỏi của cô ta và đưa ra câu trả lời thích hợp:
"Thì đi làm nhiệm vụ chứ làm gì."
Anh vừa nói vừa dùng miếng vải tẩm dầu hạt lanh loại hảo hạng lau chùi lưỡi kiếm một cách cẩn thận.
Đồ ăn ở thành phố này thì dở tệ, nhưng đồ nghề bảo dưỡng vũ khí thì lại cực kỳ xuất sắc.
Cứ như thể nơi này chỉ dành cho những kẻ sẵn sàng chiến đấu đến chết vậy.
Vì cả thành phố là một doanh trại nên thế này cũng hợp lý thôi.
Chắc là vậy.
Mặc kệ câu trả lời hờ hững của Encrid, Aishia hỏi dồn:
"Chỉ trong hai ngày á?"
Cô ta đưa tay vuốt dọc theo chuôi kiếm đeo bên hông theo thói quen. Chạm vào chuôi kiếm giúp cô ta bình tĩnh lại.
Không phải cô ta có ý bắt bẻ, mà là làm sao họ có thể giải quyết nhanh gọn đến thế?
Encrid đang ngồi trên một gốc cây bị chặt ngang trước cửa khu nhà trọ, còn Aishia thì mặc đồ mỏng nhẹ, chỉ đeo độc một thanh kiếm.
Trước mặt Encrid là một tấm da thú lớn trải dưới đất, trên đó bày la liệt các loại vũ khí.
Anh đang tỉ mỉ bôi dầu, lau chùi và bảo dưỡng từng món một.
Bảo dưỡng vũ khí cũng quan trọng không kém gì việc tập luyện.
"Hai ngày thì đủ rồi mà?"
Encrid đáp lời.
"Hàaa."
Aishia thở hắt ra một hơi.
Cô ta biết bọn họ giỏi đánh đấm, nhưng đây lại là một kỹ năng hoàn toàn khác.
Khả năng theo dấu và tìm kiếm của họ chẳng khác gì những trinh sát viên hạng nhất.
Tất nhiên, trong Thousand Brick cũng có vài binh sĩ có kỹ năng kiểm lâm xuất sắc.
Nhưng khổ nỗi, lần này bọn họ lại kéo nhau đi theo gã Jack Kiếm khách đào ngũ hết rồi.
Đánh nhau đã giỏi hơn cô ta, giờ lại còn giỏi cả việc truy tìm dấu vết?
Thôi thì, có người giỏi làm giúp thì càng tốt.
Nhờ những gì Encrid vừa làm mà cô ta mới có chút thời gian rảnh rỗi thế này.
Chí ít thì cũng không phải căng mắt ra canh chừng lũ harpy khốn nạn đó nữa.
Lần tới mà bọn harpy còn dám vác mặt đến, cô ta định nhảy từ trên tường thành xuống, chém cho mỗi con một nhát chết tươi.
Nghĩ kỹ thì chuyện đó cũng đâu có gì bất khả thi.
Có điều, chém xong một con thì lại phải hì hục leo tường thành lên lại, hơi mất công chút thôi.
"Cậu làm việc hiệu quả thật đấy."
Aishia cất lời khen ngợi. Vừa dứt lời thì có một vị khách khác xuất hiện phía sau lưng cô ta.
Aishia chỉ mặc áo cộc tay, nhưng vẫn cài khuy kín cổng cao tường, chỉ hở mỗi cẳng tay. Vị khách mới đến này thì ăn mặc bốc lửa hơn nhiều.
Một chiếc áo sơ mi mỏng tang lấp ló rãnh ngực, kết hợp với chiếc quần đùi ngắn trên đầu gối.
Là Hiệp sĩ Oara. Cô ta đưa tay vuốt ngược mái tóc nâu bồng bềnh, cất tiếng:
"Ê, đi chơi không?"
Lại một câu hỏi từ trên trời rơi xuống. Ít ra câu hỏi của Aishia còn có ngữ cảnh để mà suy luận.
Còn câu hỏi của Oara thì anh chịu. Encrid bèn trả lời theo ý mình:
"Đi đấu tập à?"
Nếu là đánh nhau thì anh luôn sẵn sàng. Lúc nào cũng được. Ý chí chiến đấu của anh thể hiện rõ mồn một qua câu nói. Có ý chí thì ắt sinh ra khí thế.
Aishia bất giác cảm thấy cơ bắp mình căng lên trước cái khí thế ngùn ngụt của Encrid.
Gặp cái khí thế này thì ai mà bỏ qua cho được.
Khí thế khiến người ta chỉ muốn lao vào choảng nhau một trận.
"Hôm nay không được."
Nhưng Oara lại từ chối phũ phàng.
Nghe vậy, Encrid nhìn cô ta chằm chằm.
Không đấu tập thì đến đây rủ đi đâu?
"Hôm nay là ngày nghỉ."
"Ngày nghỉ là gì?"
"Làm việc bảy ngày thì phải nghỉ ngơi một ngày. Đó là lời Thần linh dạy đấy."
Hình như có vị Thần nào đó đã từng nói thế thật.
Encrid cũng từng nghe loáng thoáng ở đâu đó rồi.
Vừa nói, Oara vừa giơ một chiếc vòng cổ lên.
Tuy không có thần lực gì bên trong, nhưng trên đó có khắc biểu tượng của một giáo phái.
Hóa ra Oara cũng là người sùng đạo.
Nếu Audin mà thấy chắc hắn vui lắm đây.
Audin là kiểu người thích thảo luận về quan điểm tôn giáo hơn là bài xích những người khác đức tin.
"Nghe bảo cậu làm việc gọn gàng lắm hả? Vậy thì đến giờ xả hơi rồi."
Đôi mắt nâu của Oara nhìn chằm chằm vào Encrid.
Khóe mắt cô ta cong lên tạo thành một nụ cười. Aishia hiểu rõ tính cách của Oara nên ngoan ngoãn ngậm miệng lại.
Cùng với nụ cười, Oara dùng ngón tay kéo cổ áo sơ mi, giũ giũ vài cái. Thời tiết hôm nay nóng nực, mồ hôi vã ra như tắm.
Trời vẫn oi bức khó chịu. Thà đổ mưa luôn cho rồi.
Dù là hiệp sĩ thì cũng biết nóng biết lạnh như người bình thường, nên cô ta cũng đang đổ mồ hôi.
Những giọt mồ hôi lấm tấm chảy dọc xuống chiếc cổ thon thả.
"Ngắm lung tung là có nhiều người khóc lắm đấy nhé."
Luagarne, người nãy giờ đang đưa nắm cỏ khô lên mũi hít lấy hít để, bỗng lên tiếng.
"Cái đó là ma túy à?"
Thấy vậy, Encrid lo lắng hỏi. Luagarne phồng má. Là cô đang cười.
"Đây là loại cỏ giúp tinh thần sảng khoái, nhưng không phải là ma túy của con người đâu. Với con người thì nó là thuốc độc đấy."
Không bị phê thuốc mà sao lại ăn nói linh tinh thế nhỉ.
Oara nhìn Encrid, nói:
"Làm ra làm, chơi ra chơi. Đó là phong cách của Oara này. Thế nên, giờ là lúc cậu phải đi chơi."
Nghe có vẻ hơi ép buộc, nhưng cũng không hẳn là sai.
Chẳng phải trước đây Encrid cũng từng giác ngộ ra tầm quan trọng của việc nghỉ ngơi rồi sao.
Lần này nhờ Luagarne, anh cũng học được cách mở rộng tầm nhìn.
Nghỉ ngơi không chỉ là thư giãn về mặt thể xác. Sự thư giãn về tinh thần cũng quan trọng không kém.
"Ta sẽ dẫn cậu đi tham quan thành phố, anh chàng đẹp trai. Đi theo ta."
Oara lên tiếng rủ rê. Encrid định dọn dẹp lại đống vũ khí trên tấm da thì sực nhớ ra:
"Dunbakel."
"Gì?"
"Dọn dẹp đi."
Vì không có người hầu nên đành sai vặt cô vậy.
Dunbakel không cãi lại kiểu "Tại sao tôi phải làm?".
Chỉ cần là Encrid sai, cô sẽ ngoan ngoãn làm theo.
"Aishia, dọn sạch bọn có cánh rồi, mấy con chó hôi mùi diêm sinh cũng đi bán muối rồi đúng không? Thế thì rảnh mà, đi chung luôn đi."
Oara lôi kéo cả Aishia.
Encrid đứng dậy, phủi quần áo.
Ở một góc, Rem đang cặm cụi mài lưỡi rìu bỗng ngẩng đầu lên.
"Mấy người cứ đi đi. Ta đang bận."
Rem nói.
Hắn đang tập trung cao độ vào việc mài rìu bằng viên đá mới tìm được. Cảnh này thì ngày nào cũng thấy, nhưng hôm nay trông hắn có vẻ chăm chút hơn hẳn.
"Ừ."
Encrid gật đầu rồi cất bước.
"Làm sao mà cậu tìm được vị trí mấy cái ma lạc thế?"
Oara vừa đi trên nền đất ẩm ướt vừa hỏi.
Cô ta đi một đôi bốt cổ ngắn, để lộ mắt cá chân, trông rất nhẹ nhàng, thoải mái.
Nhìn đôi bốt đó, Encrid trả lời:
"Tôi có một thú nhân mũi rất thính và một người chuyên dò đường."
Oara khẽ "ồ" lên một tiếng tỏ vẻ ấn tượng, rồi chăm chú lắng nghe. Một thái độ cầu thị rõ rệt.
Encrid chọn lọc những ý chính, tóm tắt lại quá trình một cách ngắn gọn.
Chuyện bắt con đầu đàn ma lạc thì có gì to tát đâu mà kể lể dông dài.
Thì cứ tìm ra rồi chém chết thôi.
Ba người vừa đi vừa nói chuyện, rồi dừng lại trước cửa quán rượu.
Bên trong ồn ào náo nhiệt. Tiếng người cười nói, xen lẫn những tiếng hò reo cổ vũ và chửi thề ầm ĩ.
"Tôi đặt cửa cho anh đấy, Reuben!"
"Thua là chết với tao! Đm! Đừng có thua!"
Hình như đang có trò gì đó vui lắm.
"Lệnh cấm rượu được gỡ rồi."
Oara giải thích. Quán rượu chật ních người.
Ở giữa quán, hai gã đàn ông đầu trọc lóc đang nắm chặt tay nhau, gân guốc nổi đầy mặt, cố gắng vật tay đối phương xuống bàn.
Họ đang chơi vật tay.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
