Vĩnh thoái hiệp sĩ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

54 398

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

8 27

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

(Đang ra)

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Hibariyu

Và thế là, lời hứa sẽ mãi là bạn của hai đứa trẻ năm nào vẫn sẽ được giữ vững. Nhưng liệu tình bạn ấy vẫn sẽ được yên bình như ngày xưa chăng?

54 663

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

(Đang ra)

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

Kage Odori

Đây là câu chuyện về những Giả kim thuật sư "hai người như một", buộc phải trải qua cuộc sống chạm vào nhau suốt cả ngày dài. Họ khao khát sự tồn tại của đối phương và cùng nhau vươn lên chống lại số

1 6

Sắc Nét Chiến Cơ

(Đang ra)

Sắc Nét Chiến Cơ

ML "Exlor" Duong

"Chào mừng đến với Hệ Thống Thiết kế Chiến Cơ. Vui lòng thiết kế chiến cơ mới của cậu."

170 10326

Chương 401 - 500 - Chương 447 - Rùng mình

Chương 447 - Rùng mình

"Enki, làn sóng ma thú tới rồi."

Lúc này đang là buổi chiều. Mặt trời vẫn chưa lặn.

Nghe tiếng gọi của Aishia, Encrid lập tức nới lỏng tay cầm kiếm.

Vừa lúc Luagarne đang tháo sợi roi quấn quanh hông ra, định dạy cho anh vài chiêu thức thực chiến của tộc Frog.

"Đi xem thử nào. Cảnh này chắc không có nhiều cơ hội để xem đâu."

Luagarne quấn lại roi vào hông rồi nói.

Encrid đồng ý, và cả nhóm cùng kéo nhau đi.

"Đi xem cái chốn chết tiệt đó nào. Chết tiệt, chết tiệt, chết tiệtttttt."

Rem vừa đi vừa nghêu ngao hát. Dunbakel thì lết từng bước nặng nhọc, miệng lầm bầm:

"Đi thôi. Lại vào Ma vực à, vui ghê cơ (╯︿╰)."

Giọng điệu nghe chẳng có vẻ gì là vui cả.

Encrid gần như chạy về phía cổng Tây Bắc của thành phố, trong đầu chợt nhớ lại hình ảnh người Chuẩn hiệp sĩ chiến đấu ở mặt trận Aspen năm xưa.

Nhớ lại cái khoảnh khắc người đó khoác chiếc áo choàng đỏ tung bay trong gió, lao thẳng vào trận mạc, trái tim anh đã đập rộn rã biết nhường nào.

Và lần này, người xuất trận là một hiệp sĩ.

Một trận chiến thực sự, chứ không phải đấu tập.

Bảo không háo hức thì đúng là nói dối.

Họ đã đến trước cổng thành phía Tây. Hai cánh cổng khổng lồ dường như được tạc nguyên khối từ đá tảng.

Chẳng hiểu người ta đẽo gọt kiểu gì mà làm ra được cái cổng thế này.

Có khoảng ba mươi tên lính đang đứng dàn hàng ngang trên tường thành, tất cả đều lăm lăm trường cung trong tay.

"Đến rồi à? Lần đầu thấy cái cổng thành kiểu này đúng không?"

Oara tươi cười chào đón Encrid khi anh vừa tới nơi. Cô ta đứng trước cánh cổng đóng kín, nở nụ cười rạng rỡ.

"Ngài tự tay tạc nó à?"

"Không, ông nội ta tạc đấy."

Câu trả lời nghe có vẻ ẩn chứa một câu chuyện dài. Dù bây giờ không phải lúc để hỏi.

"Này! Chồng tương lai của Rowena! Thể hiện bản lĩnh xem nào!"

Có tiếng hét vọng vào từ bên ngoài cổng thành.

"Mở cổng."

Oara ra lệnh cho bốn tên lính vạm vỡ đứng trước cổng, rồi huých nhẹ vào tay Encrid:

"Hôm nay cậu cứ đứng trên tường thành mà xem. Chuẩn bị tinh thần đi, tình yêu chân chính của một người đàn ông sắp tạo nên kỳ tích đấy!"

Đang nói dở với Encrid, Oara đột nhiên quay ra hét lớn về phía cánh cổng đang từ từ mở ra.

Encrid ngoan ngoãn làm theo. Anh đặt chân lên những bậc thang bằng đá dẫn lên tường thành. Bậc thang được xây bằng gạch, xếp chồng lên nhau. Lan can ở phía đối diện cao ngang ngực.

Encrid vịn tay vào lan can bước lên. Trên mặt lan can không có một hạt bụi. Chứng tỏ ngày nào cũng có người đi qua đi lại, dùng tay vuốt ve nó.

"Ái chà, có vẻ sắp có màn tử hình công khai rồi."

Rem lẽo đẽo theo sau, bình luận. Trông hắn có vẻ đang háo hức chờ xem kịch hay.

"Trông vui lắm à?"

Dunbakel hiếm khi cáu bẳn, nay lại buông lời bực dọc. Bình thường cô chỉ giở trò giả què giả lết khi bị Rem tẩn cho ra bã thôi, chứ ít khi thể hiện cảm xúc tiêu cực thế này.

Encrid biết cảnh tượng trước mắt hẳn đã chạm vào nỗi đau nào đó của cô, nhưng anh chọn cách ngó lơ.

Đó là vấn đề cô ấy phải tự mình giải quyết.

"Vui chứ."

Rem cười khì khì đáp.

Dunbakel im bặt. Chỉ bĩu môi hờn dỗi.

Luagarne thì chẳng nói chẳng rằng, lẳng lặng nhai bọ khô.

Có vẻ cô nàng rất khoái khẩu mấy con bọ bắt được ở gần Ma vực, coi chúng như đặc sản.

Chắc phải đưa thêm cho lão chủ quán rượu vài đồng bạc nữa mới được.

Ộp.

Chóp.

Luagarne thè chiếc lưỡi dài, cuốn gọn con bọ rồi nuốt chửng trong nháy mắt.

Ngay cả cái cảnh chiếc lưỡi dài ngoằng quấn lấy con bọ rồi nuốt chửng ấy, nhìn riết rồi cũng thấy quen mắt, thậm chí còn có nét đáng yêu riêng.

"Ngon không?"

"Làm một con không?"

Nghe Rem hỏi, Luagarne liền xòe lòng bàn tay ra.

Trên lớp da nhớp nháp chất nhầy là một con nhộng màu trắng.

Rem từ chối khéo.

Ánh mắt Encrid men theo bức tường thành hướng về phía bên phải.

Aishia cũng vừa bước lên bức tường thành đối diện.

Ánh mắt hai người chạm nhau. Aishia hất cằm về phía trước. Ý bảo anh cứ từ từ mà thưởng thức.

Encrid liếc nhìn cô một cái rồi quay mặt đi.

"Oara!"

Tiếng hét vọng lại từ bên ngoài cổng thành. Một âm thanh thể hiện sự quyết tâm tột độ.

"Oara!"

Hòa nhịp với tiếng hét đó, những người lính đứng xếp hàng hai bên cũng đồng thanh hô lớn.

Rầm!

Đám lính cầm trường cung trên tường thành giậm mạnh chân xuống đất theo nhịp hô.

"Mẹ kiếp, tao làm! Nói được làm được!"

Gã lính aka chồng tương lai của Rowena đứng đơn độc một mình, gào lên.

Làn sóng ma thú còn chưa bắt đầu, nhưng Encrid đã cảm nhận được một luồng sát khí râm ran chạy dọc dưới da.

Nhìn từ trên tường thành, phía bên kia vùng đất của con người là một khu rừng màu xám xịt.

Nơi bị nhuốm đẫm bởi chướng khí của ma thú, chính là Ma vực.

Khu vực sát chân tường thành vẫn còn màu đất vàng, nhưng càng tiến về phía Ma vực, màu đất càng chuyển sang u tối.

Dưới gốc những tán cây xám xịt, nền đất trông đen ngòm như màu than.

Cảm giác như nó đang phân hủy và bốc mùi hôi thối. Thực tế thì đúng là có mùi thối rữa thoang thoảng bay tới.

Những mô đất nhấp nhô như những nấm mồ dường như đang đánh dấu lối vào khu rừng.

Và từ phía trước khu rừng đó, lũ ma thú bắt đầu bò ra.

Gràooooooooooo.

Tiếng gầm rú của ma thú rung chuyển mặt đất, xé toạc bầu không khí rồi va đập vào tường thành.

Trong mắt Encrid, những âm thanh đó dường như hóa thành những mũi giáo lao vút tới rồi bị bức tường cản lại.

"Kỹ nghệ Cảm giác" của anh đã đạt đến độ chín muồi, không chỉ là cảm nhận khí thế, mà còn hình tượng hóa nó thành hình ảnh rõ nét trong tâm trí.

Anh chợt nhận ra khoảng thời gian gồng mình chống chịu trước các hiệp sĩ không hề vô ích.

Trong tầm nhìn của Encrid, bầy ma thú đằng sau khu rừng xám dần hiện rõ.

Những con bò bằng tứ chi, những con có sải tay dài chạm đất, những con miệng toác hoác đến tận mang tai, dãi dớt chảy ròng ròng, những con có hai đầu.

Đặc điểm chung của chúng là móng tay cực kỳ dài. Thậm chí có con móng chân còn dài hơn móng tay. Con đó dùng tay để bước đi thay vì dùng chân. Chân chỉ thỉnh thoảng chạm đất để giữ thăng bằng.

Qua lớp da nứt nẻ, có thể thấy rõ những thớ cơ cuồn cuộn. Đó là lũ ghoul.

Lũ quái vật ăn thịt người.

Con ghoul phun độc ở ma lạc lần trước đã dị, nhưng ở đây còn nhiều loại dị hợm hơn nhiều.

"Ma vực là nơi thúc đẩy sự tiến hóa của ma thú."

Luagarne đã từng nói vậy.

Cảnh tượng trước mắt chính là minh chứng rõ ràng nhất cho câu nói đó. Chưa kể số lượng của chúng còn đông nghẹt.

Chỉ trong nháy mắt, số lượng ma thú tràn ra đã vượt quá con số năm mươi.

Bên trong khu rừng xám xịt, giống như bị một bức rèm đen che khuất, chẳng thể nhìn thấy có những gì đang rình rập.

Từ trong đó, lũ ghoul liên tục ùa ra không ngớt.

Không phải tự nhiên mà người ta gọi đây là "Làn sóng". Bây giờ trông chúng chỉ như một cơn sóng gợn nhẹ, nhưng một khi chúng bắt đầu tăng tốc, nó sẽ biến thành một cơn sóng thần thực sự.

Và tất nhiên, đây không phải là những con ghoul bình thường.

Dù là Ma vực thì vẫn có những con ghoul loại thường.

Nhưng đám trước mặt này là một ma lạc. Những kẻ đã tụ tập lại với nhau ngay trong lòng Ma vực.

Là những kẻ tập hợp lại để chiếm giữ lãnh thổ, nhai xương, xé thịt và uống máu con người.

Khác biệt hoàn toàn.

Bình thường, ba đến bốn người lính hợp sức lại mới có thể hạ gục một con ghoul.

Nếu là những người lính tinh nhuệ thì có thể cầm cự với hai con.

Nhưng nếu đối thủ là bọn ghoul trước mặt này thì sao?

Với điều kiện phải lập đội hình phòng thủ chặt chẽ, chắc chắn phải cần ít nhất mười người lính.

Và phải là lính cựu binh dày dạn kinh nghiệm.

Lớ ngớ lao vào là bị chúng xé xác ngay tắp lự.

Một con ghoul nhặt một tảng đá dưới đất lên rồi bóp nát bấy.

Chỉ cần lơ là một chút là mất mạng như chơi. Bắt lính bình thường ra đấu với bọn này á? Đừng có đùa. Bọn này không phải loại để lính quèn ra oai đâu.

Ánh sáng mặt trời dường như cũng trở nên nhạt nhòa. Trên thực tế, ánh nắng cũng chẳng thể chiếu rọi rõ ràng những khu vực gần Ma vực.

Cứ như thể Ma vực đang từ chối ánh sáng mặt trời vậy.

Những cái cây màu xám xịt đặc trưng, nền đất màu nâu đen đặc trưng đã tạo nên cảm giác đó.

Đã đến lúc nỗi sợ hãi lên ngôi.

Nhìn thấy hàng trăm con ghoul lũ lượt bò ra từ Ma vực, ai mà chẳng sợ.

Gràooooooooooo.

Tiếng gầm rú của bọn chúng giống như những đám khói đen ngòm bốc lên từ tận cùng địa ngục.

Trầm đục, u ám và để lại sự ám ảnh.

Trước nỗi sợ hãi đang càn quét trên mặt đất, con người phải đối mặt thế nào đây.

Nếu là Encrid, anh sẽ vung kiếm.

"Đúng là trò mèo."

Rem cười khẩy.

"Sao lại phải diễn trò tử hình công khai thế này chứ."

Dunbakel thì quay mặt đi, không dám nhìn thẳng vào sự thật.

"Chắc đây là lần đầu cậu thấy ghoul ở Ma vực, cũng như lần đầu thấy cách người ở đây chiến đấu, nên hãy quan sát cho kỹ."

Luagarne thì không ngừng tận dụng mọi cơ hội để truyền đạt kiến thức cho Encrid.

Cứ như thể cô ta lấy việc dạy dỗ làm mục tiêu sống trước khi nhắm mắt xuôi tay vậy.

Hoặc có lẽ cô ta nghĩ nếu không làm thế, Encrid sẽ chẳng thể khắc sâu được bài học nào vào đầu.

Ngay trước cổng thành.

Từ phía sau gã lính, người tình của Rowena, một tiếng hô vang lên đáp trả lại tiếng gầm rú từ địa ngục của bọn ghoul.

"Oara!"

Là khẩu hiệu lúc nãy.

Tiếng thét xé toạc màn đêm u ám vươn lên từ lòng đất.

"Tươi cười!"

Tiếp nối khẩu hiệu đó, đội quân trên tường thành đồng loạt giậm chân, hét vang niềm tin và ý chí của những kẻ bảo vệ mảnh đất này, thành phố này, chống lại Ma vực.

"Chết cùng nụ cười!"

Bọn họ đều là người của Oara, vị hiệp sĩ luôn nở nụ cười rạng rỡ.

Thế nên, dù có chết, họ cũng sẽ chết với một nụ cười.

"Anh yêu em! Rowena!"

Đứng ở vị trí tiền phong, gã lính thua cược gào lên thảm thiết. Oara rất coi trọng những vụ cá cược. Dù chỉ là lời nói đùa, cô ta cũng bắt phải thực hiện bằng được.

Hiệp sĩ là những người luôn giữ lời hứa.

Đó chính là lời thề.

Ý chí bắt nguồn từ sức mạnh tinh thần, và tinh thần lại được nuôi dưỡng bởi niềm tin.

Kẻ không giữ lời hứa của chính mình thì không thể phát huy tối đa sức mạnh Ý chí của một hiệp sĩ.

Gràooooo!

Tiếng thét từ địa ngục càn quét mặt đất.

Bầy ghoul nhuốm màu đen kịt bắt đầu lao tới.

Những đôi mắt đen ngòm xé nát ánh sáng, những chiếc lưỡi tham lam thè ra thèm khát dòng máu đỏ tươi và những thớ thịt mềm mại.

Gràooooooooo!

Trong mắt Encrid, trình độ của gã lính kia - người tình của Rowena - nếu đem về Border Guard cũng phải xếp vào hàng Thượng cấp.

Nếu điều chuyển về đội phòng vệ biên giới ở Martai, gã cũng sẽ nhanh chóng khẳng định được vị trí của mình.

Tuy nhiên, để một mình gã cản lại đợt sóng ma thú thì đúng là không tưởng.

Dù vậy, gã vẫn không hề lùi bước.

Đứng trên tường thành, Encrid không thể nhìn thấy khuôn mặt của gã, nhưng...

"Nếu anh còn sống trở về! Chúng ta sẽ kết hôn!"

Nghe tiếng hét dõng dạc của Rowena, anh có thể tưởng tượng ra gã đang mang vẻ mặt như thế nào.

Chắc chắn gã đang cười.

Bởi vì dù có chết, gã cũng sẽ chết với một nụ cười.

"Định xuống đó à?"

Encrid đã đặt một tay lên thành lan can từ lúc nào.

Thấy vậy, Rem liền hỏi.

"Chắc thế?"

Anh sống là để làm những gì mình muốn. Encrid luôn là vậy.

Vậy nên, hôm nay tên lính đó sẽ không chết.

Encrid dồn lực vào bàn tay đang đặt trên tường thành. Tường thành khá cao, trên người lại mang vác nhiều đồ nên sẽ hơi nặng nề khi tiếp đất, nhưng chắc không vấn đề gì.

"Chắc không cần cậu phải ra tay đâu."

Rem nói tiếp, hất cằm về phía trước.

Ngay dưới chân tường thành, có một người đã lao ra trước cả gã lính đang gào thét lúc nãy.

Không phải là những bước di chuyển thanh thoát, mà là những bước chạy vô cùng nặng nề.

Thình thịch, gã giậm mạnh chân xuống đất, bứt tốc. Rất nhanh, gã vượt qua tên lính, vẽ một đường thẳng tắp, lao thẳng đến trước mặt bọn ghoul.

Tuy bề ngoài trông nặng nề, nhưng tốc độ của gã còn nhanh hơn cả bọn ghoul đang lao đến bằng bốn chân.

Đúng lúc gã lính tên Rowena vừa giáp mặt với con ghoul đầu tiên.

"Anh yêu em! Rowena!"

Cho đến phút cuối cùng, tên lính vẫn cố gào lên câu tỏ tình sến súa, đồng thời đâm mạnh ngọn giáo về phía trước. Gã chẳng còn tâm trí đâu mà để ý xem ai đang lao lên từ phía sau.

Gã tập trung toàn lực vào việc giết con ghoul trước mặt.

Cú đâm giáo cho thấy kỹ thuật của gã không hề tồi.

Phập! Mũi giáo đâm xuyên thủng hộp sọ con ghoul đang chồm lên từ dưới đất.

Một cú đâm chuẩn xác và vô cùng bình tĩnh.

Gã lính định rút giáo ra nhưng không được nên đành bỏ cuộc, vớ lấy ngọn giáo khác đang cắm chéo trên mặt đất.

Đến lúc này gã mới nhận ra có ai đó vừa lao vút qua lưng mình.

Người đó hét lớn:

"Mở màn đẹp đấy!"

Đứng trên tường thành, Encrid dễ dàng nhận ra người vừa lao lên.

Là hầu tước hiệp sĩ Oliver.

"Oliver Chùy Lục Giác!"

Một trong những binh sĩ đứng xếp hàng hai bên hô vang.

Oliver có một biệt danh riêng, và giờ đây gã đang chứng minh cho mọi người thấy tại sao mình lại mang cái tên đó.

Có sáu con ghoul lao đến, tên lính giết một, còn lại năm.

Oliver đang cầm một thanh gậy dài, đầu có gắn một khối sắt lớn.

Đầu khối sắt có hình lục giác.

Gã giảm tốc độ một chút, rồi lại đạp mạnh chân xuống đất, lao thẳng vào giữa bầy ghoul.

Việc thay đổi tốc độ đột ngột khiến bọn ghoul không kịp phản ứng.

Một kỹ thuật tuyệt vời. Oliver đứng giữa bầy ma thú, vung mạnh thanh chùy.

Bốp bốp bốp!

Tiếng va đập vang lên như pháo nổ.

Thanh chùy nghiền nát và đập vỡ hộp sọ của bọn ghoul. Máu đen và những mảnh xương vụn văng tung tóe lên không trung.

Oliver không phải là người duy nhất xông lên.

"Trò cá cược kết thúc rồi. Lùi lại đi."

Oliver ra lệnh cho tên lính lùi về phía sau.

Thousand Brickg có tổng cộng bốn hầu tước hiệp sĩ.

Cả bốn người đều sở hữu sức mạnh không thua kém gì Chuẩn hiệp sĩ. À không, tuy không bằng Chuẩn hiệp sĩ, nhưng tất cả đều là những chiến binh cực kỳ xuất sắc.

Tiếp bước Oliver, ba người còn lại cũng xông lên. Vũ khí của họ khá tương đồng.

Một người dùng Flail, loại vũ khí có tay cầm, nối với một quả cầu sắt đầy gai nhọn bằng một sợi xích.

Một người dùng Morningstar, loại chùy gai không có xích.

Người cuối cùng cầm một cây búa tạ cán dài.

Bốn hầu tước hiệp sĩ dàn thành một phòng tuyến vững chắc. Họ tiến lên phía trước, vung mạnh vũ khí của mình.

Bốp, chát, rắc, rầm.

Xương gãy, máu bắn. Đứng giữa chiến trường khốc liệt, bốn hầu tước đồng thanh hô lớn:

"Chết cùng nụ cười!"

Encrid lại nhớ đến hình ảnh vị Chuẩn hiệp sĩ dũng mãnh trên chiến trường Aspen năm nào.

Và những người đang chiến đấu dưới kia cũng đang khoác trên mình chiếc áo choàng màu đỏ.

Họ mang lại cho anh một cảm giác râm ran, gai người y hệt như cái ngày hôm đó.

Lúc này, Encrid bỗng thấy oán hận lời dặn "cứ đứng trên mà xem" của Oara.

Tất nhiên, anh hoàn toàn có thể lờ đi và nhảy xuống tham chiến.

Nhưng anh chẳng có cơ hội hay kẽ hở nào để chen vào.

"Đi nào."

Oara là người lên tiếng trước.

Vị hiệp sĩ dẫn theo hai Chuẩn hiệp sĩ của mình xông trận.

"Có vẻ vui đấy."

Rem lẩm bẩm. Hắn cũng đang ngứa ngáy chân tay lắm rồi.

Dunbakel thì thu lại cái mỏ đang bĩu ra, nép sát vào tường thành.

Hai Chuẩn hiệp sĩ bắt đầu hành động. Gã đàn ông vạm vỡ dùng một thanh gậy có hình dáng giống như một thanh kiếm bản to.

Dù có bị đánh chết thì cũng chẳng ai gọi cái thứ đó là kiếm được.

Có tay cầm, nhưng không có hộ thủ. Thay vào đó là một khối sắt dài và dày cộp.

Bề mặt khối sắt nhẵn thính. Trông cứ như gã đang vác theo một cây cột sắt vậy.

Gã vung cái thứ đó nhẹ nhàng như vung một thanh kiếm gỗ.

Nhưng tất nhiên uy lực của nó thì vượt xa kiếm gỗ.

Rầm!

Chỉ một đòn, dăm ba con ghoul đã bị xé nát, thịt xương văng tung tóe.

Trái ngược hoàn toàn, phong cách chiến đấu của cô nàng Chuẩn hiệp sĩ tóc vàng ngắn lại khác một trời một vực.

Cô sử dụng những thanh đoản đao mỏng manh, ném liên tục về phía kẻ thù, hoặc rút thanh kiếm có hình dáng như một cái dùi sắc nhọn ra đâm chớp nhoáng rồi rút lui.

Trận chiến của cô diễn ra trong im lặng, đến mức đứng trên tường thành cũng chẳng nghe thấy tiếng động gì.

Tuy sức tàn phá không bằng gã đàn ông kia, nhưng độ sát thương thì một chín một mười.

Gràooo ặc!

Tiếng kêu của lũ ghoul nghe như những tiếng thét chói tai.

Từ những cái lỗ mũi không có sống mũi trên khuôn mặt gớm ghiếc của chúng, một luồng khói màu xanh lục xì ra, ngay sau đó là những dòng máu đen ngòm chảy ròng ròng.

Cứ thế mà ngỏm củ tỏi.

Đầu không bị đập nát, nhưng chúng vẫn cắm mặt xuống đất chết tươi.

"Ái chà?"

Thấy cảnh đó, Rem nhướng mày. Có vẻ hắn nhận ra điều gì đó.

Và rồi Hiệp sĩ Oara xuất hiện.

Từ sâu bên trong đợt sóng ghoul, một con Ghoulra với bộ ngực chảy xệ bước ra.

Đó là một con ghoul cái, cũng là thủ lĩnh của bầy này.

Con ghoul đó đưa tay về phía trước. Cánh tay nó giãn dài ra như loài nhuyễn thể, đâm thẳng về phía Oara.

Khoảnh khắc cánh tay nó vừa giãn ra, Encrid đứng trên tường thành còn chưa kịp chớp mắt, cánh tay đó đã lao xuyên qua đội hình quân ta.

May mà đứng từ xa nhìn bao quát nên mới nhận ra đó là cánh tay bị kéo dài. Giả sử nó xảy ra ngay trước mặt, chắc chắn anh sẽ giật mình chỉ biết đưa vũ khí lên đỡ. Nhanh đến mức kinh hồn.

Chỉ cần nhìn đòn tấn công đó là đủ hiểu, con quái vật này đủ sức một mình đối đầu với một Chuẩn hiệp sĩ.

Bốn hầu tước hiệp sĩ và hai Chuẩn hiệp sĩ đã mở ra một con đường máu bằng cách đập nát và đâm chết hàng trăm con ghoul.

Ngay khoảnh khắc cánh tay con Ghoulra vươn ra, bóng lưng Oara lọt vào tầm mắt Encrid. Vị hiệp sĩ vung kiếm.

Một đường kiếm chém xéo từ dưới lên.

Nếu chỉ đứng yên một chỗ thì đó là một đường kiếm vô nghĩa.

Nhưng chuyển động tiếp theo của Oara đã thổi hồn vào đường kiếm đơn giản ấy.

Nương theo tốc độ của đường kiếm vung lên, Oara đạp mạnh chân xuống đất. Cơ thể cô lao vút về phía trước.

Thanh kiếm của hiệp sĩ chém đứt phăng cánh tay con Ghoulra theo một đường chéo.

Nhưng đường kiếm vẫn chưa dừng lại.

Một đường kiếm đơn giản nhưng lại là đường thẳng tắp nhất.

Một đường thẳng nối liền hai điểm.

Encrid cũng hay dùng chiêu này, nhưng chưa bao giờ thực hiện được như thế.

Oara đặt một điểm tại vị trí cô đứng, và điểm thứ hai nằm trên người con ma thú cách đó mấy chục bước chân, rồi cứ thế vẽ một đường thẳng tắp.

Chỉ có thể miêu tả như vậy.

Xoẹt, rắc.

Bóng dáng Oara để lại những tàn ảnh ngắt quãng.

Hình ảnh lúc mới đạp chân, hình ảnh lúc chém đứt cánh tay con Ghoulra ở giữa chừng, và cuối cùng là hình ảnh cô đứng đó, thanh kiếm chẻ dọc từ ngực lên đến đỉnh đầu con quái vật rồi vút lên bầu trời.

"Chạy đi đâu."

Oara cất tiếng.

Con Ghoulra gục ngã.

Encrid rùng mình sởn gai ốc.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!