Tuy là công chúa bị giam cầm, nhưng vì nỗ lực sinh tồn nên tôi lỡ trở nên quá mạnh ~Gamer nghiện cày cấp chuyển sinh dị giới~

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2895

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3646

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9625

Tập 01 - Chương 9: Khói đen / Trận chiến đầu tiên

Chương 9: Khói đen / Trận chiến đầu tiên

Tại làng Belche nằm gần lâu đài cổ, người dân bắt đầu sơ tán theo lệnh của đội phòng vệ.

Đài quan sát của ngôi làng đã bị phóng hỏa. Có những kẻ đang đứng nhìn cột khói đen bốc lên, như thể đang cười nhạo đám lính phòng vệ đang hỗn loạn vì cuộc tập kích bất ngờ.

Ẩn nấp trong khu rừng ở bìa làng là những gã đàn ông trang bị giáp da đen. Bọn chúng chính là những tên lính Hoàng gia do Zefen cầm đầu.

Những con ngựa của chúng được buộc vào gốc cây bằng dây thừng, không phải là ngựa của Vương quốc ―― mà là ngựa từ bên kia biên giới. Loại ngựa mà kỵ binh vùng trung lập thường sử dụng.

「Chúng ta phải hành động sớm hơn dự kiến nhỉ, ngài Zefen.」

「Phương châm thay đổi rồi. Các ngươi cũng chuẩn bị tinh thần rồi chứ?」

「Bọn tôi chờ đợi khoảnh khắc này lâu rồi. Không tha thứ cho lũ đã đày bọn tôi ra vùng biên giới này. Đây là quả báo thích đáng thôi.」

Trong số họ không có bóng dáng của Reis. Zefen nhìn về hướng lâu đài cổ, nói như thể đó là chuyện chẳng có gì to tát.

「Lôi con công chúa ra đây. Thấy Reis thì bắt giữ ngay lập tức.」

「Nếu bị chống cự thì làm thế nào?」

Zefen không trả lời câu hỏi đó, chỉ nhếch mép cười. Hai tên lính lộ rõ vẻ vui mừng trong ánh mắt, nhảy lên ngựa và phi về phía lâu đài cổ.

「Nào, cùng hứng chịu cơn thịnh nộ của những kẻ vô tội thôi. Aaa, thật nặng nề và chán ngắt làm sao.」

Trước câu thoại sặc mùi kịch nghệ của Zefen, đám lính còn lại cười phá lên ―― tuy nhiên.

―― Khi tiếng hét thảm thiết của đám lính vừa đi về phía lâu đài cổ vọng lại, nụ cười trên môi chúng méo xệch, đôi mắt mở to kinh ngạc.

「...... Cái gì thế kia?」

「T-trong rừng có địch... Không, làm gì có chuyện đó...」

「Thế này thì chẳng phải kế hoạch bị lộ rồi sao. Không thể nào có chuyện đó được. Này, bọn bây!」

Zefen trừng mắt nhìn từng tên lính một. Cử chỉ đó trông như một gã hề, nhưng tất cả đều bị uy áp đến mức không dám cử động.

「Sau khi ngôi làng bị cháy, Công chúa đã bị dân dị quốc giết chết trong bi thương. Kịch bản phải là như thế. Ta có nói gì sai hay kỳ quặc không?」

Dù run sợ trước lời nói của Zefen, hai tên lính khác vẫn thúc ngựa lao về hướng có tiếng hét. Nhìn theo bóng bọn chúng, Zefen dồn toàn lực vào bàn tay đang nắm chặt chuôi kiếm, hắn nghiến răng ken két như muốn vỡ ra.

「Cuối cùng ngày này cũng tới... Ta sẽ giết mi, 『Bạch Diệu Công Chúa』.」

◆◇◆

Đang định điều tra xem chuyện gì xảy ra ở ngôi làng, tôi cảm nhận được khí tức đang lao tới hung hãn xuyên qua khu rừng.

Thành quả của việc tu luyện có rất nhiều, một trong số đó là giác quan trở nên nhạy bén. Một cái khác là phân biệt được khí tức địch ta.

Cái thứ tỏa ra sát khí đằng đằng lao tới như thế, chắc chắn là kẻ địch cần phải tiêu diệt rồi.

Tôi thủ thế mộc kiếm và dồn ma lực vào. Và, cách tôi chọn để ngăn chặn kẻ đang lao tới là ―― chặn đường.

「―― Hây a!」

Cùng với tiếng hét khí thế, tôi vung thanh mộc kiếm đã được dồn ma lực. Vài giây sau, một đường thẳng chạy qua các thân cây xung quanh ―― chúng đổ rạp xuống, tạo thành chướng ngại vật tức thời.

「Uooo...!?」

「C-cái gì thế...!!」

Hai con ngựa hí vang, những kẻ ngồi trên lưng ngựa hoảng hốt nhảy xuống.

「―― Xin chào.」

「「Hả...!?」」

Nói câu gì cũng được cả. Chỉ là tôi muốn thông báo với họ rằng người mà họ giam cầm vẫn đang sống khỏe mạnh thôi ―― Dù họ đội mũ trụ che kín mặt, mặc bộ giáp khác thường ngày, tôi vẫn thừa biết họ là đám lính canh ngục.

「Trẻ con trong làng à... Đùa quá trớn rồi đấy!」

Chưa kịp nói dứt câu, tôi đã tung một cú đâm bằng mộc kiếm ―― vào phần cằm của chiếc mũ trụ che mặt.

Quá nhiều sơ hở, nhìn đâu cũng thấy chỗ để tấn công. Dù biết tự mãn là không tốt, nhưng tôi đọc được hết chuyển động của đối thủ.

「M-mi... Hự...!」

Khi tên còn lại định rút kiếm ra thủ thế, tôi đã ra tay trước đánh vào cổ tay hắn. Tiếp đó dùng đầu mộc kiếm gõ vào kiếm làm nó bật lên, tôi xoay người một vòng và bắt lấy thanh kiếm đang bay trên không.

「Để Thầy không bị trầy xước bởi lưỡi kiếm, dùng kiếm sắt để đánh cũng hay đấy nhỉ. Có vẻ hơi thiếu bảo dưỡng thì phải.」

「―― Ugaaaaaa!!」

Thấy tôi là trẻ con nên hắn định dùng sức lực để trấn áp ―― nhưng bên dưới sơ hở quá nên chẳng làm gì được đâu.

「Oaaa...!!」

Tôi luồn qua cú lao tới và gạt chân, tên lính ngã chúi về phía trước đập mặt vào gốc cây.

「Chít.」

「Riku, thấy thế nào? ...... Tao thì thấy chưa đã lắm.」

Điều tôi nhận ra là dù là trận chiến đầu tiên ở hiện thế, tôi chẳng hồi hộp chút nào ―― và mọi thứ đã học đều áp dụng được.

Tạm thời tôi có quấn vải che mặt, nên có vẻ chưa bị lộ danh tính. Dù tôi nghĩ mặc bộ đồ tù nhân đơn giản và đi dép rách thế này thì dễ lộ lắm ―― nhưng nếu lỡ bị lộ thì lúc đó đành phải hơi mạnh tay chút, bắt họ mất trí nhớ thôi.

(Riku lúc đấu tập trong Tâm Giới còn mạnh hơn hẳn, muốn đấu lại ghê.)

Trong lúc suy nghĩ vẩn vơ, tôi cảm thấy khí tức của đợt thứ hai đang tới ―― có vẻ tiếng hét của đám lính này đã bị nghe thấy.

(Vậy, mục tiêu tiếp theo là... khiến chúng bị hạ gục mà không kịp nhận ra mình bị hạ chẳng hạn.)

Để tránh gây thương vong cho dân làng, sau khi hạ đám lính tiếp theo, tôi sẽ đi tìm tên cầm đầu ―― Chắc chắn Zefen đang ở gần đây. Đến đó chắc sẽ gặp được anh Reis.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!