Tuy là công chúa bị giam cầm, nhưng vì nỗ lực sinh tồn nên tôi lỡ trở nên quá mạnh ~Gamer nghiện cày cấp chuyển sinh dị giới~

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

133 2784

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

553 3689

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

327 15144

Không Ngừng Chinh Phục Thiếu Nữ Và Cố Gắng Để Không Bị Họ Giết

(Đang ra)

Không Ngừng Chinh Phục Thiếu Nữ Và Cố Gắng Để Không Bị Họ Giết

Tiểu Nha Tê Hạn Đồng

Chàng thiếu niên am hiểu tâm lý học vô tình có được năng lực đọc thấu suy nghĩ và dự đoán cái chết. Thế nhưng chẳng hiểu vì sao, những cô nàng cầm dao phay truy sát cậu ở phía sau lại ngày một đông hơ

555 1314

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

(Đang ra)

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

Yung Joon-Kang

Trong căn phòng tối nơi anh ấy biến mất, chiếc máy tính mất nguồn điện đột nhiên tiếp tục chạy, những dòng chữ lại lần nữa xuất hiện trên màn hình điều khiển...

465 2516

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

178 2954

Tập 01 - Chương 8: Ngày thứ mười chín bị giam cầm, và rồi...

Chương 8: Ngày thứ mười chín bị giam cầm, và rồi...

Ngày thứ 19 kể từ khi bị giam cầm. Vì tôi bắt đầu vào Tâm Giới từ ngày thứ 10, nên số ngày tôi cảm nhận được qua Tu luyện Thiền định dài hơn thế rất nhiều.

「Đã được 207 ngày rồi. Chính vì hầu như không có thời gian ở hiện thế, nên số ngày mới chồng chất lên như vậy.」

「Đã lâu thế rồi sao ạ... Con vẫn cảm thấy như mình mới đến đây hôm kia thôi.」

Thầy nói rằng tâm và thân đồng điệu với nhau, quả nhiên tóc tôi đã dài ra đáng kể. Nếu buộc ra sau thì nó sẽ vung vẩy như cái đuôi vậy, nên tôi bắt chước cách các hầu gái trong cung từng làm để búi gọn lại.

「So với hồi mới đến đây, nét mặt con đã thay đổi rồi.」

「Ý thầy là mặt con đã ra dáng kiếm sĩ rồi sao? Nghe thế con vui lắm.」

「Con từng được gọi là 『Bạch Diệu Công Chúa』 và được kỳ vọng về một tương lai xán lạn nhỉ. Nếu con triệu hồi được một Thánh kiếm nào đó chứ không phải là ta...」

(Được kỳ vọng tương lai... hay nói đúng hơn là họ chỉ bảo có chút mong đợi thôi mà nhỉ.)

Tôi có kể cho Thầy nghe một chút về thời còn là công chúa, nhưng cái biệt danh kia tôi chỉ kể như một chuyện đùa. Thế nên khi được nhắc lại, tôi thấy hơi ngượng.

「Thầy nói gì lạ vậy. Chẳng phải thầy từng bảo muốn cho những kẻ không hiểu giá trị của mình phải sáng mắt ra sao?」

「...Hừm. Con nhớ dai thật đấy, dù với ta thì đó có cảm giác như là 『chuyện ngày xưa』 rồi.」

「Một người sống hàng trăm năm như Thầy mà cũng cảm thấy 200 ngày trong tâm tưởng là dài sao.」

Những lúc được trò chuyện đàng hoàng thế này chỉ đếm trên đầu ngón tay, nên tôi cảm thấy thời gian trôi qua thật chậm rãi ―― nhưng mà.

Nhìn thái độ của Thầy, tôi nhận ra có điều gì đó khác hẳn mọi ngày.

「...Để Độ thành thạo của con khi sử dụng ta tiến lên giai đoạn tiếp theo, vẫn còn thiếu một bước nữa. Có lẽ đã đến lúc con không chỉ tu luyện trong Tâm Giới, mà phải tích lũy kinh nghiệm ở bên ngoài.」

「Vậy... sao ạ. Nói thật thì trong game, nếu chỉ sử dụng mãi một vũ khí thì cũng không được, mà cần phải thỏa mãn một số điều kiện để thức tỉnh.」

Để tăng Độ thành thạo, cần phải trang bị vũ khí để nhận kinh nghiệm và thỏa mãn 『Điều kiện thức tỉnh』.

Điểm kinh nghiệm thì chắc là đủ rồi. Thứ còn thiếu chính là điều kiện thức tỉnh của 『Mộc Kiếm Tu Luyện』: 『Giành chiến thắng một số lần quy định chỉ bằng mộc kiếm』.

「Nghĩa là con phải chiến thắng trong thực chiến... Chắc chắn là vậy.」

「Khi trở về hiện thế, ta sẽ không thể cử động tự do như trong Tâm Giới. Con sẽ phải tự mình làm tất cả.」

Nét mặt Thầy thoáng lộ vẻ không cam lòng. Tôi chưa từng thấy Thầy có biểu cảm như vậy bao giờ, nên nhất thời không biết nói gì.

「...Thầy biết sắp có chuyện gì xảy ra ở bên ngoài đúng không ạ?」

「Ta cảm nhận được những gì sắp diễn ra... hay gọi là điềm báo cũng được. Khi còn là con người, ta đã sống sót nhờ vào những trực giác như thế.」

「Con sẽ vận dụng những gì được thầy dạy để xoay xở. Với lại...」

「...Sao thế?」

Tôi ngập ngừng sợ bị Thầy mắng là ngốc, nhưng tôi muốn nói rõ điều này với Thầy.

「Con có thể quay lại đây nữa không? Vì con vẫn còn rất nhiều điều muốn học.」

Thầy im lặng không nói gì. Quả nhiên, khi rời khỏi Tâm Giới theo cách này, có nghĩa là việc tu luyện tạm thời đã kết thúc sao.

「...Nếu con không thấy chán, thì bất cứ lúc nào. Hãy sống sót cho ta xem, Ashurina.」

「Vâng. Con đi đây.」

「Chít.」

Vừa trả lời và định rời đi, thì con chuột ―― được Thầy đặt tên là Riku ―― leo lên vai tôi.

「Nhóc này cũng... thay đổi nhiều quá nhỉ. Động vật ở thế giới bên này khi mạnh lên đôi khi sẽ thay đổi hình dạng.」

「Nó giống một loài sóc hơn là chuột nhỉ. Dù sao cũng đã cùng nhau tu luyện, biết đâu nó sẽ giúp được gì đó cho con...」

Thầy đưa ngón tay ra, Riku dùng đôi tay nhỏ xíu nắm lấy. Nó thực sự rất thông minh, không gặm nhấm linh tinh và nghe lời tôi răm rắp ―― kể cả ở hiện thế.

「Được rồi, đi đi. Đã lâu lắm rồi ta mới được sử dụng như một vũ khí ở hiện thế... Thú thật là ta đang rất phấn khích đây.」

「A ha ha... Con sẽ sử dụng thật tốt để không bị Thầy mắng.」

Và rồi, tôi giải trừ thiền định. Thời gian là quá trưa ―― bữa ăn thường được đưa qua cửa sổ vào giờ này, hôm nay không thấy đâu.

Thay vào đó, chỉ có một chiếc khay được đẩy vào. Tôi đón nhận những thứ đặt trên đó bình tĩnh hơn tôi tưởng.

(Một lá thư... và chìa khóa.)

Chìa khóa là để mở cùm chân. Còn bức thư ――.

『Kính gửi Công chúa điện hạ.』

Đó có lẽ là thư do anh Reis viết. Những dòng chữ ngay ngắn được viết bằng bút lông trên giấy da cừu.

『Người có nhớ hôm trước tôi đã nói rằng binh lính ở lâu đài này hành động theo mệnh lệnh của quý tộc không?』

『Tên quý tộc đó là lãnh chúa vùng này. Một kẻ có tên là Bá tước Vandel.』

『Vì chủ nhân mà tôi và đám lính kia phục vụ khác nhau, nên tôi đã mất nhiều thời gian để biết được bọn chúng đang toan tính điều gì.』

Những dòng tiếp theo, anh Reis đã viết với tâm trạng như thế nào đây ―― tôi không thể không nghĩ đến điều đó.

『Bá tước Vandel đang định chiếm đoạt thân thể của người.』

『Thứ lỗi cho tôi khi phải nói điều này, Thiên Triệu Lực Cortia mà Hoàng tộc sở hữu, tích tụ rất nhiều trong máu. Tinh thạch được tạo ra từ máu đó sẽ trở thành Thiên Triệu Thạch đỏ, có thể dùng làm cái giá để thực hiện triệu hồi.』

『Và bọn chúng đang định đổ tội bắt cóc Công chúa điện hạ cho một kẻ khác.』

Nếu chỉ là báo cho tôi sự thật đó thì tốt biết mấy. Nhưng anh Reis đã cố gắng cảnh báo tôi từ rất lâu rồi.

―― Điện hạ Ashurina. Nếu người cứ ở đây mãi thế này thì...

Anh Reis luôn cố gắng đứng về phía tôi. Nhưng tôi từng nghĩ điều đó không có nghĩa là anh ấy sẽ mạo hiểm vì tôi.

(...Tại sao, lại đến mức này chứ?)

Cửa nhà lao lẽ ra phải bị khóa từ bên ngoài ―― thế nhưng ổ khóa đã được mở. Tôi đặt tay lên cánh cửa sắt và đẩy nhẹ, nó từ từ mở ra.

Từ khi đến tòa lâu đài cổ này, dù có những lúc phải ra ngoài vì lý do bất khả kháng, tôi cũng không thể chạy trốn vì bị cùm chân.

Đây là sự tự do mà tôi hằng mong đợi. Thế mà lòng tôi chẳng hề thấy nhẹ nhõm chút nào.

『Tôi phải ngăn chặn Zefen. Tôi sẽ không để hắn giao Công chúa điện hạ cho ai cả.』

『Xin người hãy tháo cùm chân, sau khi đọc thư này thì hãy mở cửa và chạy trốn. Tôi đã nhờ một người che giấu cho người. Tôi sẽ vẽ bản đồ đến nơi đó ở đây.』

『Cầu mong người bình an. Xin hãy tha thứ cho những thất lễ của tôi trong thời gian qua, và tha thứ cho sự bất lực của tôi khi không thể đích thân đưa người đến nơi an toàn.』

Anh Reis đã nghĩ gì khi ở đây? Trong lúc tôi chỉ mải mê tu luyện, nếu không có anh ấy thì không biết chuyện gì đã xảy ra.

―― Anh Reis là ân nhân của tôi. Bỏ mặc ân nhân để chạy trốn, dù có được tự do thì cũng chẳng có ý nghĩa gì cả.

「Riku, sắp tới sẽ hơi bạo lực một chút đấy, mày ổn không?」

Riku đang ngồi trên vai tôi, dùng đôi mắt tròn xoe nhìn tôi chằm chằm ―― rồi làm động tác như gật đầu.

「Cảm ơn mày. Phải đi tìm anh Reis thôi... A...」

Riku nhảy khỏi vai tôi và lao đi với tốc độ cực nhanh ―― cứ như thể nó biết anh Reis đang ở đâu vậy.

Tôi bắt đầu chạy đuổi theo Riku. Vượt qua hành lang như mê cung, tôi lao ra khỏi tòa lâu đài cổ ―― không có thời gian để cảm động trước ánh sáng chói chang bên ngoài.

(Có gì đó đang cháy... Đó là, ngôi làng gần đây...!)

Khói xám bốc lên ngùn ngụt trên bầu trời. Cầu mong là vẫn còn kịp, tôi cắm đầu chạy một mạch về phía đó.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!