Chương 1: Vào Đêm Thất Tịch
1
Ánh nắng ban mai lọt qua khe rèm cửa kích thích mí mắt tôi. Thứ ánh sáng chói chang xuyên qua cả khi nhắm mắt ấy nhanh chóng kéo ý thức tôi trồi lên.
"Ư... m..."
Kèm theo tiếng rên rỉ bật ra từ sâu trong cổ họng, tôi trở mình như muốn trốn chạy khỏi thứ ánh sáng quá đỗi chói lòa kia.
Mặt trời mùa hè, ngay từ sáng sớm đã không chút nương tình. Mới đầu tháng Bảy thôi mà lượng ánh sáng và nhiệt lượng áp đảo đến mức không thể tin là đang chiếu qua khe rèm, cứ thế quấy nhiễu giấc ngủ ngon của tôi.
"....... A~, chết tiệt! Nóng quá!"
Từ bỏ ý định ngủ nướng, tôi trở mình lần nữa nằm ngửa ra, dang tay chân hình chữ đại trên giường. Khoảnh khắc nhận thức được cái nóng, tôi cảm giác như mồ hôi túa ra khắp toàn thân.
Chính vì thế này mà tôi không thể nào yêu nổi buổi sáng mùa hè. Cái nóng hầm hập này, tôi nghĩ chẳng khác nào sự bắt nạt từ mặt trời. Nghĩ đến việc những buổi sáng thế này sẽ còn kéo dài suốt mấy tháng tới, chỉ thế thôi cũng đủ làm tôi nản lòng.
Đằng nào thì cuối cùng cũng bị chuông báo thức gọi dậy, nên làm ơn hãy để tôi ngủ yên bình cho đến lúc đó đi. Tôi nghĩ chút ích kỷ cỏn con đó cũng đáng được tha thứ chứ nhỉ.
Đang suy nghĩ miên man thì như muốn nói "Vậy để tao gọi mày dậy!", chuông báo thức điện thoại ở đầu giường bắt đầu reo vang.
"Rồi rồi, dậy rồi đây~"
Vừa trả lời bâng quơ chẳng biết nói với ai, tôi vừa tắt chuông báo thức. Màn hình điện thoại hiển thị [Ngày 7 tháng 7 - 6:20].
Ngáp một cái thật to, tôi uể oải ngồi dậy. Cảm giác cơ thể nặng nề thế nào ấy.
Cũng phải thôi. Nếu theo lịch thì hôm nay lẽ ra là ngày nghỉ mà.
Hôm nay tôi phải đến trường làm bài thi thử dù là thứ Bảy. Mới ba ngày trước vừa thi cuối kỳ xong, thế này thì làm gì có thời gian mà nghỉ ngơi. Có lẽ đó là mục đích của nhà trường, nhưng tôi nghĩ họ cũng nên cân nhắc một chút chứ.
"Chuẩn bị nhanh thôi..."
Vừa thở dài vừa gãi đầu sột soạt, tôi bắt đầu suy nghĩ thực đơn bữa sáng.
Hiện tại, trong nhà này chỉ có mỗi mình tôi. Bố mẹ tôi là nhà địa chất học nghiên cứu về đá, đã đi thực địa (fieldwork) thường niên từ một tuần trước. Bình thường họ sẽ đi vào kỳ nghỉ hè của trường đại học nơi họ công tác, nhưng năm nay nghe đâu được nghỉ phép nghiên cứu gọi là "Sabbatical" gì đó, nên đã đi sớm hơn một tháng. "Đến giữa tháng Tám mới về!" là lời nhắn lại.
Vì lẽ đó, bây giờ tôi phải tự mình lo liệu mọi việc trong nhà. Tất nhiên là cả chuyện cơm nước.
Tạm thời thay đồng phục xong, tôi vào nhà vệ sinh rửa mặt. Đứng trước gương, tôi đối mặt với bản thân có tướng mạo xấu đi ba phần vì buồn ngủ.
Nói là tự nhiên thì nghe hay đấy, nhưng thực tế chỉ là mái tóc đen được chải qua loa. Khuôn mặt hơi rám nắng, chẳng có nét gì đặc sắc. Không thể nhầm lẫn vào đâu được, khuôn mặt tôi đã nhìn quen suốt gần mười bảy năm nay.
Bất chợt nổi hứng, tôi thử mỉm cười trước gương, cố tỏ ra sảng khoái... Ừm, cái mặt cười nhăn nhở trông tởm thật.
Ngoan ngoãn quay lại vẻ mặt nghiêm túc, tôi vốc nước không lạnh lắm lên mặt. Chẳng sảng khoái mấy, nhưng cũng đủ để tỉnh ngủ hẳn.
Sau khi mặt mũi và ý thức đã tỉnh táo, tôi vào bếp chuẩn bị bữa sángđâu có, tôi xách cặp đi học và ra khỏi nhà. Ngay khi mở cửa, dàn đồng ca ve sầu và hơi nóng ập vào bao trùm lấy cơ thể tôi.
Nói trước là không phải tôi quyết định bỏ bữa sáng hay ăn ở cửa hàng tiện lợi đâu nhé. Chỉ là tôi không nấu bữa sáng ở bếp nhà mình thôi.
Bước qua cánh cổng có gắn biển tên "Renjo", tôi ra đường trước nhà rồi đi thẳng vào ngôi nhà biệt lập ngay bên cạnh. Vì cùng là nhà xây sẵn theo lô nên bề ngoài y hệt nhà tôi. Đến trước hiên nhà như để trốn chạy khỏi mặt trời, tôi dùng chìa khóa dự phòng được gia chủ gửi gắm để vào trong.
Bước vào nhà, tôi đi thẳng đến căn bếp có thiết kế y hệt nhà mình, mở tủ lạnh bằng động tác quen thuộc. Sáng nay tôi muốn ăn đồ Tây, nên thực đơn bữa sáng là bánh mì nướng pizza, sữa chua trộn chuối cắt lát, trứng bác, xúc xích và salad khoai tây còn thừa tối qua. Thêm vài quả cà chua bi cho đẹp mắt nữa.
"Được rồi! Hoàn thành."
Tôi chuẩn bị hai phần như thế, cất một phần vào tủ lạnh và dán tờ giấy ghi chú "Bữa sáng". Xong xuôi, tôi mang phần của mình ra phòng khách.
Bật tivi, vừa xem chương trình tin tức buổi sáng, tôi vừa chén sạch bữa sáng nóng hổi.
Tự mình thấy hôm nay mình cũng làm tốt lắm!
Đang tự sướng như thế thì.
“Tiếp theo là chủ đề này. Nguyệt thực toàn phần sắp diễn ra vào ngày 28 tháng này! Tại các đài thiên văn ở khắp nơi, vì là sự kiện thiên văn trong kỳ nghỉ hè nên lượng người đăng ký tham gia quan sát dường như đang quá tải!”
Trên tivi, nữ phát thanh viên đọc to rõ các chủ đề tin tức.
Bị thu hút, tôi nhìn lên tivi, hình ảnh chuyển sang cảnh mặt trăng bị che khuất đỏ thẫm.
Trong khoảnh khắc, tôi suýt nôn hết bữa sáng vừa ăn ra, vội vàng tắt tivi. Tôi ôm lấy lồng ngực đang đập dữ dội, thở hồng hộc như vừa chạy hết tốc lực.
"... Hộc. Hộc...... Nguy hiểm quá. Suýt thì nôn thật..."
Vừa thở phào khi cơn đánh trống ngực và buồn nôn dịu đi, tôi ngồi sâu vào ghế sofa để điều hòa nhịp thở.
Mới sáng ra đã gặp chuyện tồi tệ. Biết là không phải lỗi của chương trình hay cô phát thanh viên kia, nhưng xin hãy tha cho tôi.
"... Chào buổi sáng, Yamato."
Khi tôi đang nhìn chằm chằm vào màn hình đen ngòm với ánh mắt oán hận, một giọng nói ngái ngủ vang lên trong phòng khách yên tĩnh.
Quay lại phía phát ra tiếng nói, tôi thấy một nhỏ con gầy gò đang dụi mắt nhìn về phía này.
"Chào. Gì thế Yukino, hôm nay dậy sớm gớm nhỉ."
Ừm... Có chút việc với cậu nên... dậy...
Đang nói dở thì nó ngủ gật ngay khi đang đứng. Đã bảo là thức khuya vừa vừa phải phải thôi, lúc nào cũng nói rát cả cổ họng mà...
Nhỏ này là Magami Yukino. Bạn thuở nhỏ bằng tuổi lớn lên cùng tôi từ khi còn ẵm ngửa, và là chủ nhân của ngôi nhà này. Đường nét khuôn mặt thì xinh đấy, nhưng mái tóc để dài tùy ý rối bù, bộ đồ nỉ rộng thùng thình mua trên mạng, khuôn mặt mộc không chút trang điểm, tóm lại là một cô gái có vẻ ngoài hơi đáng tiếc.
Nhân tiện, nhỏ này hiện không học cấp ba, đang là một hikikomori (kẻ sống khép kín) chính hiệu. Hai năm nay chưa từng bước chân ra khỏi nhà.
Do đó, việc mua sắm thực phẩm các thứ đều do tôi làm suốt. Tiện thể kiêm luôn nấu nướng giặt giũ dọn dẹp... Việc tôi có chìa khóa dự phòng của nhà này và nấu bữa sáng ở đây cũng là vì lý do đó.
Nhờ vậy mà kỹ năng nội trợ của tôi tăng vùn vụt trong hai năm qua. Chẳng biết có nên vui không khi giờ đây tôi được mẹ phong cho danh hiệu "Tu nghiệp cô dâu đã tốt nghiệp xuất sắc".
"Này, Yukino. Dậy đi. Ngủ đứng ở đây là ngã chấn thương đấy."
"... Ưm."
Vỗ nhẹ vào má, cuối cùng nhỏ cũng mở mắt ra một chút. Nhưng kiểu này chắc lại ngủ ngay thôi.
"Tạm thời đi rửa mặt đi. Với lại bữa sáng tính sao? Ăn ngay thì tớ dọn ra cho?"
"Cơm thì thôi. Ăn sau. Mặt cũng... kệ đi. Nói xong việc là ngủ tiếp ngay ấy mà."
"Vậy hả. Thế thì nói nhanh cái việc cần nhờ ấy đi."
Sắp đến giờ đi học rồi nên tôi giục.
Thế là Yukino chậm chạp đưa ra một tờ giấy ghi chú gấp đôi. Tôi tạm thời nhận lấy.
... Nhờ cậu nhé.
"Này, ê! Chỉ thế thôi á!"
Yukino chỉ đưa tờ giấy rồi lững thững đi ra khỏi phòng khách. Không giải thích gì thêm. Buồn ngủ thì cũng đừng có làm qua loa thế chứ!
Dù sao thì cũng xem qua tờ giấy đã. Có vẻ như đã được chuẩn bị từ tối qua, dòng chữ viết rất nắn nót ghi rõ việc cần nhờ. Nội dung là... một việc vặt nho nhỏ.
"Rồi rồi, rõ rồi."
Tôi trả lời với nụ cười khổ hướng về phía tầng hai nơi Yukino vừa đi lên.
Cất tờ giấy vào túi quần đồng phục, tôi rửa bát, đánh răng, rồi cầm lấy chiếc cặp đi học để trên ghế sofa phòng khách.
"Thế nhé, Yukino. Tớ đi đây!"
Biết là sẽ không có hồi âm, nhưng tôi vẫn gọi với lại Yukino rồi rời khỏi nhà Magami.
Mới hơn tám giờ sáng mà nhìn lên trời, mặt trời đã lên khá cao và tỏa nắng chói chang. Vẫn chưa hết mùa mưa ngâu (Tsuyu) mà chẳng thấy mưa đâu, đến cả mây mù cũng không có.
“Nguyệt thực toàn phần sắp diễn ra vào ngày 28 tháng này! Tại các đài thiên văn ở khắp nơi”
Về nhà lấy xe đạp ra khỏi gara, giọng nói của nữ phát thanh viên lúc nãy chợt lướt qua đầu tôi.
"Còn ba tuần nữa sao..."
Vừa nhìn lên bầu trời, tôi vừa lẩm bẩm. Đồng thời, sâu trong cổ họng nhói lên.
Tôi ngừng suy nghĩ thêm, quăng chiếc cặp nhẹ hơn mọi ngày vào giỏ xe đạp, rồi đạp xe lao vào con đường đang bốc hơi nóng.
Trường cấp 3 công lập Amane Yamazumi. Là trường công lập cách nhà tôi khoảng mười lăm phút đạp xe, nơi tôi đang theo học. Điểm chuẩn đầu vào (Hensachi) chắc nằm ở mức trên trung bình một chút so với các trường chuyên trong thành phố. Không có gì đặc sắc lắm, nhưng là trường chuyên mà lại có phong cách tự do thoải mái.
Đạp xe qua hàng cây anh đào lá xanh mướt, tôi đi qua cổng trường. Gió lùa vào cơ thể đang nóng lên vì vận động thật dễ chịu.
Luồn lách qua những học sinh đi bộ, tôi lái xe về phía bãi đỗ xe đạp. Bài thi thử hôm nay dành cho toàn trường, nhưng học sinh năm ba đang đến trường đại học gần đó để chuẩn bị cho kỳ thi thật nửa năm sau. Nhờ thế mà bãi xe vắng hơn mọi khi.
Vì có tạt ngang tạt ngửa nên tôi vào lớp trước giờ chuông báo năm phút, trong phòng ngập tràn tiếng ồn ào của đám bạn cùng lớp.
Chào hỏi qua loa với đám con trai gần cửa ra vào, tôi đi đến chỗ ngồi của mình. Chỗ tôi là dãy thứ năm tính từ cửa sổ. Mùa này bị ánh nắng và nhiệt độ từ mặt trời chiếu thẳng vào không thương tiếc, nên buổi trưa đúng là địa ngục. Muốn đổi chỗ sớm quá.
Vừa treo cặp lên bàn, tôi vừa lơ đãng lắng tai nghe.
Buồn ngủ. Sáng ngày thứ sáu liên tiếp đi học oải thật. Thi xong lại thi tiếp, không thể tin nổi. Nghỉ một ngày rồi lại đi học, chịu sao thấu. Vân vân và mây mây.
Toàn là tiếng than vãn về việc đi học thứ Bảy và bài thi thử.
Tôi lúc mới dậy cũng nghĩ y chang thế, quả nhiên mọi người đều suy nghĩ giống nhau cả. Dù là trường chuyên, nhưng với thân phận học sinh năm hai còn hơn một năm nữa mới thi đại học, thì cũng chẳng thể nghiêm túc quá mức với bài thi thử không ảnh hưởng trực tiếp đến thành tích được.
Đang chống cằm tại chỗ ngồi suy nghĩ mấy chuyện vớ vẩn đó, bất chợt có bóng người phủ lên đầu tôi.
"Này, Yamato! Mới sáng ra mà làm cái mặt đưa đám gì thế."
"Im lặng gật gù liên tục, trông ghê lắm đấy."
Nghe tiếng gọi, tôi ngẩng đầu lên. Cả hai đều là những giọng nói quá đỗi quen thuộc. Đúng như dự đoán, trước mặt là khuôn mặt của đôi nam nữ tôi rất thân quen.
"Chào buổi sáng, Hirotaka, Natsuki."
"Wiss!" (Chào!)
"Chào buổi sáng, Yamato."
Hirotaka hùa theo đầy hứng khởi, còn Natsuki mỉm cười nhẹ nhàng đáp lại.
Hai người này là Usui Hirotaka và Hisano Natsuki. Cả năm nhất và năm hai đều học cùng lớp, là hội tôi hay chơi cùng.
Với Hirotaka, tôi quen từ khi vào trường này. Chẳng nhớ bắt đầu từ đâu, nhưng cứ thế nói chuyện rồi thân nhau lúc nào không hay. Chắc là hợp cạ ở đâu đó.
Làn da rám nắng, vóc dáng vạm vỡ, mái tóc ngắn gọn gàng, tên này có diện mạo đậm chất thể thao sảng khoái, tính cách cũng rất năng nổ. Đúng như vẻ ngoài, thần kinh vận động của nó cực tốt, chiều cao cũng hơn tôi (1m70) đến nửa cái đầu. Chỉ là, cuộc sống bị ràng buộc bởi câu lạc bộ không hợp tính nó, nên hắn ta tự do làm thành viên của "câu lạc bộ về nhà" (không tham gia CLB nào).
Thêm vào đó là tính cách vui vẻ hết nấc nên quan hệ rộng, đúng chuẩn trai "riajuu" (người có cuộc sống thực tế viên mãn) đang tận hưởng thanh xuân.
Ngược lại, cô bạn Natsuki kia là mối nghiệt duyên từ hồi lớp sáu tiểu học. Cũng là bạn thân của Yukino, hồi cấp hai ba đứa chúng tôi hay đi cùng nhau lắm.
Nhân tiện về ngoại hình, tóc cắt ngang vai và cặp kính gọng cước là đặc điểm nhận dạng, thuộc kiểu "mỹ nhân tri thức".
Thực tế, Natsuki thông minh từ bé. Học lực của cô nàng dư sức tranh top đầu không chỉ ở trường Yamazumi mà cả ở trường chuyên số một trong tỉnh. Đã từng lọt top 100 trong kỳ thi thử toàn quốc.
Thêm nữa là dáng người cũng cực chuẩn, nên là đối tượng ngưỡng mộ như hoa trên đỉnh núi của đám con trai. Và tôi, người hay đi cùng cô nàng, thỉnh thoảng lại nhận được những ánh nhìn như dao găm từ đám đực rựa đó. Có khi nào bị đâm thật không đây, hơi lo.
Tóm lại, hai đứa này đều nổi bật theo những hướng khác nhau.
Nghĩ lại thì tôi thấy mình cũng có duyên với người khác phái đấy chứ. Nhờ có hai người này ở bên cạnh mà một thằng bình thường như tôi không bị chìm nghỉm làm nền trong lớp.
... Nãy giờ cậu sao thế? Cứ nhìn chằm chằm vào bọn tớ.
Đang im lặng ngước nhìn hai đứa nó, tôi bị Natsuki ném cho cái nhìn đầy nghi hoặc.
Không, không có gì. Tớ chỉ nghĩ là có các cậu ở bên, tớ được nhờ nhiều thứ ghê~ ấy mà.
Hả? Sáng ra cậu nói mớ gì thế? Cứ thế này thì thi thử tụt điểm cho xem.
Tôi định trả lời nghiêm túc một chút, ai ngờ bị Natsuki ngán ngẩm.
Thực tế là được nhờ thật mà. Tán gẫu với bọn nó giúp tôi không phải nghĩ ngợi lung tung... Truyền đạt cảm xúc khó thật đấy.
Với lại, chỉ là hành động thở dài lắc đầu thôi mà Natsuki làm trông cũng ra dáng ghê. Đúng là mỹ thiếu nữ ưu tú.
Còn Hirotaka thì chẳng nghĩ ngợi sâu xa gì, cười ha hả: "Thế thì tốt quá rồi!".
Cái tính hào sảng theo nghĩa tốt của tên này, đến người cùng giới như tôi cũng thấy quý.... Chỉ có điều hào sảng quá mức đến nỗi trễ hạn bài tập liên miên rồi chạy đến khóc lóc với tôi là điểm trừ duy nhất.
Mà thôi kệ đi. Quan trọng hơn là Yamato, tan học hôm nay cậu rảnh không? Tớ với Hirotaka đang tính ghé 'Milky Way' trên đường về.
"Hôm nay là Thất Tịch mà lị. Sáng nay đi qua cửa hàng đó, thấy có biển báo hôm nay có khuyến mãi đặc biệt. Nghe đâu viết điều ước lên thẻ tre (Tanzaku) là được tặng bánh Scone miễn phí đấy! Kèo này là phải đi rồi còn gì nữa!?"
Hai tay chống lên bàn, Natsuki và Hirotaka hào hứng nói. Hóa ra hai đứa đến tìm tôi là vì vụ này.
Cái quán Milky Way mà Natsuki nói là một quán cà phê nằm lặng lẽ gần ga Amane. Một quán ngon ẩn mình mà chỉ người sành sỏi mới biết, giá cả học sinh mà cà phê với tráng miệng lại ngon tuyệt. Nội thất kiểu cổ điển cũng rất sành điệu, là quán ruột của ba đứa tôi.
Được tặng bánh Scone miễn phí đúng là hấp dẫn thật.
... A~, xin lỗi. Hôm nay tớ có việc rồi, tớ xin kiếu nhé. Hai cậu cứ đi đi.
Tuy nhiên, tôi xin lỗi hai đứa và từ chối lời mời. Dù rất tiếc nuối nhưng đã có hẹn trước rồi nên đành chịu.
Thấy tôi từ chối, Natsuki tỏ vẻ không vui. Như muốn nói là tôi làm mất hứng.
Thiệt tình... Cậu lúc nào cũng làm mất hứng, chán chẳng buồn nói.
Đấy, bị nói y chang luôn. Chỉ những lúc thế này là thần giao cách cảm ghê gớm. Thẳng thắn nói ra mọi chuyện là điểm tốt của Natsuki, nhưng giá mà cô nàng nói giảm nói tránh đi một chút thì tốt.
Nhân tiện thì Hirotaka lại tỏ vẻ không hề khó chịu chút nào trước câu "Hai cậu cứ đi đi" của tôi.
Chẳng giấu gì, tên này cũng là một trong những gã trai mê Natsuki. Trái với tính cách, nó lại khá nhát gái nên chưa tỏ tình, nhưng là mê như điếu đổ hàng thật giá thật.
Hơn nữa, bản thân nó tưởng ngoài tôi ra không ai biết, nhưng cảm xúc cứ lộ hết lên mặt nên cả lớp ai cũng biết tỏng. Người duy nhất không nhận ra tình cảm của nó chắc chỉ có mỗi khổ chủ Natsuki thôi.
Ngay lúc này Natsuki cũng chẳng hề nhận ra vẻ mặt hạnh phúc của Hirotaka, vẫn nhìn tôi với vẻ ngán ngẩm.
"Thế, 'việc bận' lại là liên quan đến Yukino hả?"
"Thì đấy. Sáng nay vừa bị nhờ xong."
Gãi má bằng ngón trỏ, tôi cười khổ xác nhận.
Thấy vậy Natsuki có vẻ đã bỏ cuộc, "Rồi rồi, xin kiếu nhé~" cô nàng nói giọng buông xuôi, tay phẩy phẩy. Sao cũng được, nhưng đừng có phản ứng như kiểu vừa nghe chuyện tình cảm sướt mướt được không.
"Yukino-chan là nhỏ đó hả? Bạn thuở nhỏ của Yamato. Yamato đúng là tận tụy thật đấy. Gọi là ân cần chu đáo hay là gì nhỉ."
Cái kiểu này người ta gọi đơn giản là bị đè đầu cưỡi cổ đấy. Thật là, cái vị trí trung khuyển của Yukino hợp với cậu quá rồi... Thảm hại không để đâu cho hết.
"Không không Natsuki ơi, cái đó phải là thế này chứ. Với Yamato, bị cưỡi lên như thế, cái sức nặng đó lại mang lại cảm giác sung sướng chăng? Kiểu như dù có bị đè đầu cưỡi cổ thì vẫn thấy vui sướng khi được dựa dẫm ấy."
Thế thì chỉ là một tên khổ dâm (M) thôi còn gì. Nếu cậu nghĩ thế thật thì tớ hơi bị ghê đấy.
"... Nãy giờ hai người nói cho sướng mồm nhỉ!"
Thấy tôi im lặng là được đà lấn tới.
Đặc biệt là Natsuki, ai là trung khuyển, ai là khổ dâm hả! Tớ không phải thú cưng của Yukino!
Còn Hirotaka nữa, đừng có giơ ngón cái lên với cái vẻ mặt hiểu biết kiểu "Tao hiểu mà!". Tao bẻ ngón tay mày bây giờ!
Cái câu "được nhờ nhiều thứ ghê~" lúc nãy, tôi xin rút lại. Ở với bọn này mệt đến mức chẳng còn thời gian mà nghĩ ngợi lung tung!
"Tóm lại! Vì thế nên hôm nay không được! Hiểu chưa!"
Rồi rồi, hiểu rồi ạ. Cậu cứ việc tận hưởng cảm giác bị Yukino đè đầu cưỡi cổ đi nhé. Bánh scone ở Milky Way, tớ và Hirotaka sẽ đi ăn.
"Thật á! Ngon rồi!!"
Nghe câu nói kiểu đành chịu của Natsuki, Hirotaka không màng ánh mắt người khác mà làm động tác ăn mừng (guts pose). Quên béng mất việc vừa lôi người ta ra làm trò đùa cách đây vài chục giây, mặt mày hớn hở tột độ. Thằng này dễ hiểu thật.
Cơ mà Hirotaka này, mày bây giờ để lộ tình cảm với Natsuki quá rồi đấy. Lộ liễu thế này thì kiểu gì cũng bị phát hiện thôi?
Tôi lén quan sát thái độ của Natsuki.
"Ái chà, bất ngờ ghê. Hirotaka thích bánh Scone đến thế cơ à."
Ừm, có vẻ vẫn bình thường. Cô nàng hiểu lầm lý do Hirotaka vui sướng sang một hướng hoàn toàn khác. Lo bò trắng răng rồi.
Mà sao thế nhỉ, cái cô ưu tú này. Mang đầy đủ đặc tính của nữ chính mà độ đần (về tình cảm) thì ngang ngửa mấy thằng main trong rom-com. Lộ liễu đến thế mà không nhận ra, ngược lại tôi bắt đầu thấy tội nghiệp cho Hirotaka rồi đấy.
Và rồi, trong lúc đang xem màn tấu hài đó, chuông báo vào học vang lên.
Ngay khi chuông dứt, giáo viên chủ nhiệm bước vào lớp, vừa nói "Về chỗ đi~" vừa đứng lên bục giảng.
Đám bạn cùng lớp đang ồn ào cũng nhanh chóng về chỗ của mình. Cuộc tán gẫu của chúng tôi cũng kết thúc tại đây.
"Vậy nhé, Yamato. Gặp lại sau. Cả Hirotaka nữa."
"Ừ. Cùng cố gắng nhé."
Tôi đáp lại, Natsuki bỏ mặc Hirotaka đang "phê pha", vẫy tay nhẹ rồi nhanh chóng rời đi.
Sắp thi rồi mà cảm giác vẫn dư dả ghê.
Mà, với thực lực của nhỏ đó thì đương nhiên rồi. Thật sự, tại sao nhỏ lại học ở cái trường chuyên nửa mùa này, tôi thấy lạ lùng không hiểu nổi.
"Aaa, thi thử hả... Tại sao trên đời này lại có lắm thứ thừa thãi như thi thử với kiểm tra thế nhỉ... Thần linh muốn dìm tao trong đống bài học bổ túc đến thế sao."
Trong khi đó, Hirotaka có vẻ đã trở về thực tại, ngước nhìn lên trần nhà một cách yếu ớt. Chắc còn chưa nhận ra giáo viên chủ nhiệm đã vào, chẳng có dấu hiệu gì là định về chỗ.
Học lực của tên này cứ mỗi lần thi là lại bay là là ngay trên mức điểm liệt một tí tẹo. Cú đúp thi cuối kỳ và thi thử chắc làm nó thấm đòn lắm.
Nhân tiện thì học lực của tôi vẫn duy trì được mức trung bình, nên vẫn ổn!
"Đừng có than vãn nữa. Tốt mà. Thi xong là có giờ tan học vui vẻ đang chờ đợi đấy thôi. Với lại, thi thử không có điểm liệt nên không phải học bổ túc đâu. Còn nữa, về chỗ đi."
"A, phải ha. Không có học bổ túc! May quá!"
Tôi nói đỡ cho nó, thế là Hirotaka bắt đầu cười sung sướng... ngay tại chỗ. Cái đoạn "về chỗ đi" nó chẳng nghe lọt tai tí nào.
"Vậy thì, làm cho xong nhanh gọn lẹ để còn chuẩn bị cho giờ tan học nào!"
"Không, 'làm cho xong' cái gì... Chỗ đó dù có nói dối cũng phải bảo là 'giải quyết xong' chứ."
"Này này Yamato~, đừng có coi thường tao quá. Đối thủ là bài thi thử khó hơn cả bài thi cuối kỳ hôm nọ đấy? Vào tay bọn nó thì tao bị bóp chết trong một nốt nhạc. Bị hạ gục nhanh đến mức không kịp phản kháng luôn ấy chứ!"
Hirotaka với khuôn mặt rất nam tính, lại thốt ra một câu hèn nhát đến kinh ngạc.
Theo một nghĩa nào đó thì là danh ngôn đấy. Cả lớp đã về chỗ ngồi hết, đang nhìn Hirotaka với ánh mắt kính nể. Tên này, tương lai có khi làm nên chuyện lớn cũng nên.
Nhân tiện, người trong mộng của Hirotaka là Natsuki thì đang lắc đầu ngán ngẩm. Tiếc cho mày rồi, Hirotaka.
Trong bầu không khí im lặng kỳ lạ đó, một tiếng hắng giọng lớn vang lên từ phía bục giảng. Tôi và Hirotaka cùng nhìn lên, thấy giáo viên chủ nhiệm đang nhìn về phía này với vẻ mặt khó tả.
Không nghe thấy chuông reo à? Đừng có nói nhảm nữa, em cũng mau về chỗ đi, Usui. Tôi không bắt đầu nói chuyện được.
Ủa? Thầy vào đó từ lúc nào thế ạ? Xóa bỏ hiện diện rồi vào lớp, thầy cũng ghê gớm thật. Em hoàn toàn không nhận ra luôn!
Hirotaka cười ngây thơ, giơ ngón cái lên với thầy chủ nhiệm "Tuyệt vời ạ!". Lúc nãy nó cũng làm thế với tôi, đây như là thói quen của nó rồi. Một ngày ít nhất cũng làm khoảng năm lần.
Trong khi đó, thầy chủ nhiệm nhận được lời khen của Hirotaka thì đặt tay lên cái trán hơi hói, thở dài.... Tự nhiên thấy hơi tội nghiệp thầy.
"Mày, mau ngoan ngoãn về chỗ đi. Cái đó, nói sao nhỉ... tội nghiệp thầy."
Tôi liếc nhìn thầy với ánh mắt ái ngại, rồi giục Hirotaka.
"Ừ, đúng ha! Vậy nhé, Yamato."
Chắc không phải là nó hiểu ý tôi đâu, nhưng Hirotaka để lại nụ cười sảng khoái rồi rời đi. Bản thân thì không biết đọc bầu không khí, nhưng lại khiến xung quanh tạo ra cái bầu không khí "đành chịu thua nó vậy", đúng là phong cách của nó.
Dù sao thì, trong lúc Hirotaka về chỗ, thầy chủ nhiệm cũng đã lấy lại tinh thần. Thầy thông báo lịch thi thử và các lưu ý một cách trôi chảy.
Vừa nghe, tôi vừa nhanh chóng chuẩn bị dụng cụ để làm bài thi.
2
Mặt trời nhìn qua cửa sổ tuy vẫn còn cao nhưng đã bắt đầu ngả về phía Tây Nam.
Đồng hồ chỉ ba giờ mười lăm phút chiều. Còn mười phút nữa là kết thúc môn Ngữ văn, môn thi cuối cùng. Vì đang trong giờ thi nên không có tiếng nói chuyện, nhưng ai nấy đều đã giải xong những câu làm được, một bầu không khí nhẹ nhõm lan tỏa. Thầy chủ nhiệm có vẻ cũng mệt mỏi vì sáu ngày làm việc liên tục, vừa ngáp với vẻ mặt buồn ngủ vừa trông thi.
Khoảng thời gian thư giãn kỳ lạ mà tôi đã trải qua không biết bao nhiêu lần từ khi đi học. Tôi cũng như đại đa số các bạn cùng lớp, thả lỏng vai và nhìn ra ngoài cửa sổ.
"Hự!... Chết tiệt."
Bất ngờ cơn chóng mặt và cảm giác khó chịu ập đến, tôi bịt miệng, rên rỉ một tiếng nhỏ đến mức không ai nghe thấy.
Sáng nay cũng bị, dạo gần đây tôi hay mắc phải cơn phát tác này.
Mặt trăng nhuộm màu đỏ thẫm. Bầu trời chìm trong bóng tối mờ ảo. Nụ cười kiệt quệ của... Chiếc đồng hồ vô hình. Mái tóc dài tung bay trong gió. Chìm trong biển máu... thi thể biến dạng của.
Vài hình ảnh rung lắc trong đầu tôi, làm tê liệt ống bán khuyên. Đầu ngón tay ngón chân lạnh toát, tôi mất cảm giác thăng bằng ngay khi đang ngồi trên ghế, cơn buồn nôn dữ dội ập đến như bị say xe. Và rồi, vì cơn đánh trống ngực dữ dội, mồ hôi lạnh nhớp nháp túa ra toàn thân.
... Hoàn toàn lơ là mất rồi.
Nói là phát tác, nhưng cái đó của tôi không phải là bệnh lý cơ thể. Nó mang tính tinh thần nhiều hơn là sự hồi tưởng (flashback) của ký ức tồi tệ. Thật là thảm hại hết chỗ nói, nhưng cứ hễ lơ đãng để đầu óc trống rỗng là tôi lại vô thức nhớ lại ký ức đó. Có khi nó còn hiện về trong giấc mơ khi ngủ, thật không chịu nổi.
Tạm thời cố gắng trấn tĩnh thì cũng dập tắt được cơn hồi tưởng, nhưng cảm giác khó chịu trong đầu vẫn không tan.
Những lúc thế này, nghĩ sang chuyện khác là tốt nhất, chuyện gì cũng được. Tạm thời cứ nghĩ về bài thi thử trước mắt đi.
Hít một hơi thật sâu, nhìn xuống tập đề thi và tờ giấy trả lời úp ngược trên bàn, tôi nhìn lại bài thi hôm nay.
Kết quả thi thử, môn nào cũng tàm tạm. Lần trước tôi không ôn tập kỹ càng, nên lần này chắc kết quả cũng sàn sàn như thế.
Nếu có gì đáng lo thì là phần nghe tiếng Anh không tốt lắm. Cảm giác như phần nghe còn tệ hơn lần trước một chút. Tôi vốn kém khoản nghe tiếng Anh mà. Cứ đà này thì sẽ kéo điểm thi thật xuống mất, có lẽ nên nghiêm túc rèn luyện một chút.
... Được rồi, ổn rồi. Đỡ hơn nhiều rồi.
Giữ nguyên đà này, tôi nhìn về phía trước chỗ Hirotaka. Hirotaka ngồi trước tôi ba dãy, từ lúc bắt đầu chưa được một tiếng đã chống cằm ngủ gật. Gan thật. Với tính cách của nó, chắc là mấy câu không biết làm thì bỏ qua hết luôn. Cái sự dứt khoát kiểu "Điểm thành phần cái quái gì, không cần!" theo một nghĩa nào đó cũng đáng nể.
Trong khi đó, ở phía chéo bên phải tôi, Natsuki ngồi bàn đầu dãy phía hành lang có vẻ đang soát lại bài làm. Nhìn góc nghiêng thấy có vẻ tự tin, chắc lần này lại đạt điểm cao chót vót cho xem.
"... Được rồi. Thế này là ổn..."
Tôi lẩm bẩm nhỏ, thở phào nhẹ nhõm.
Nhờ suy nghĩ liên tục đủ thứ chuyện mà cảm giác khó chịu gần như biến mất. Trở lại bình thường rồi. Tuy chẳng vui vẻ gì, nhưng tôi cũng đã quen dần với việc đối phó cơn phát tác trong một tuần qua.
Đúng lúc đó đồng hồ chỉ ba giờ hai mươi lăm phút, chuông báo kết thúc giờ thi vang lên khắp phòng học.
"Vậy nhé, Yamato. Làm việc chăm chỉ nhé~"
"Gửi lời hỏi thăm Yukino giúp tớ nhé, trung khuyển Yama."
"Làm việc cái gì. Với lại tớ không phải trung khuyển nhé! Tớ giận thật đấy, Natsuki!"
Tôi càu nhàu tiễn Hirotaka và Natsuki đang trêu chọc tôi thay cho lời chào tạm biệt. Bọn này, cứ hễ gặp mặt là không trêu tôi không chịu được hay sao ấy. Phiền phức kinh khủng.
Tuy nhiên, hai đứa này coi lời phàn nàn của tôi như gió thoảng bên tai. Nghe cho có rồi nhanh chóng rời khỏi lớp.... Nhớ đấy nhé.
"Cơ mà cái tên Hirotaka, mặt mày hớn hở quá mức. Vui quá đà, mong là không lỡ miệng nói hớ cái gì..."
Vừa ném dụng cụ học tập vào cặp, tôi vừa nhớ lại khuôn mặt của Hirotaka lúc nãy mà buồn cười. Chỉ là đi quán cà phê với Natsuki thôi mà cười hạnh phúc đến mức ngán ngẩm, như thể mùa xuân của cuộc đời đã đến vậy. Kiểu đó, chắc chắn sẽ làm vài pha ngớ ngẩn cho xem. Rồi sau đó bị Natsuki vô tình ngó lơ, tôi có thể hình dung ra cảnh đó.
"Ấy, chết. Mình cũng phải đi thôi."
Tưởng tượng ra màn tấu hài của Hirotaka rồi cười một mình trông tởm quá. Tôi nhìn đồng hồ treo tường trong lớp, vội vàng chộp lấy cặp sách.
Việc Yukino nhờ hôm nay là chút lao động chân tay. Cần dụng cụ nên phải về nhà chuẩn bị đã. Dù mùa hè mặt trời lặn muộn nhưng cũng nên nhanh chân lên thì hơn.
Tôi rảo bước qua dãy phòng học thưa thớt người, đi về phía bãi đỗ xe.
Leo lên xe đạp, tôi đi trên con đường đến trường vẫn còn nắng gắt hướng Tây. Định bụng đi nhanh một chút nên tôi đứng lên đạp, mồ hôi lập tức túa ra từ cơ thể bị nung nóng bởi nắng chiều. Đồng phục dính bết vào người. Đến khi hơi thở bắt đầu gấp gáp thì cuối cùng cũng nhìn thấy nhà.
"Con về rồi."
Vừa cởi giày ở cửa, miệng tôi buột ra câu nói quen thuộc. Biết là không có ai ở nhà, sao lúc nào cũng nói thế nhỉ. Lạ thật.
Vừa nghĩ mấy chuyện vớ vẩn, tôi vừa thay sang bộ đồ thoải mái gồm áo phông và quần jean.
Sau đó quay lại cửa ra vào, nhét cái cưa gấp, găng tay lao động và bình xịt côn trùng vào túi giấy.
Mang theo bộ ba món đồ này, tôi đi đến ngôi chùa ngay gần nhà. Bước vào khuôn viên chùa, đúng lúc sư trụ trì đang quét dọn, tôi lên tiếng chào hỏi.
"Cháu chào bác ạ!"
"Hử? À, con nhà Renjo đấy à... Ừ, chào cháu."
Tôi cúi đầu chào, sư trụ trì hiền lành nở nụ cười nhân hậu đáp lại.
Vì hay tham gia các hoạt động tình nguyện của khu phố thay cho bố mẹ nên tôi quen mặt sư trụ trì này lắm. Nhờ thế mà việc nhờ vả lần này cũng dễ dàng. Quan hệ hàng xóm láng giềng, quan trọng lắm đấy.
"Sáng nay cháu có qua xin phép về việc kia ạ."
"À, tre ở sân sau ấy hả. Mười cây hay hai mươi cây, cháu cứ lấy thoải mái."
"Dạ không, một cây nhỏ là đủ rồi ạ. Vậy cháu xin phép."
Tôi cúi đầu cảm ơn sư trụ trì lần nữa rồi vòng ra sau chùa. Sau chùa là khu mộ, sâu bên trong là một rừng tre nhỏ. Đích đến của ngày hôm nay.
Chắc không cần nói cũng biết, mục đích đến đây đơn giản và dễ hiểu, là để kiếm một cây trúc (Sasa) làm đồ trang trí Thất Tịch. Sáng nay, trong tờ giấy Yukino đưa có ghi [Tối nay làm lễ Thất Tịch. Chuẩn bị một cây trúc], nên trước khi đi học tôi đã tạt qua đây nhờ sư trụ trì cho xin một cây.
Xịt thuốc chống côn trùng mang từ nhà đi khắp người, tôi bước vào rừng tre. Chắc là sẽ trang trí ở ban công tầng hai, nên không cần tre to, trúc nhỏ là đủ rồi. Dài chưa đến hai mét, đường kính khoảng một đến hai centimet là chuẩn nhất.
"Ồ! Cây này được đấy nhỉ?"
Vốn dĩ rừng tre cũng không rộng lắm. Chỉ mất vài phút là xem hết, và tôi tìm thấy cây trúc đúng ý.
Đeo găng tay vào, tôi dùng cưa cưa cây trúc. Cây trúc chỉ to bằng ngón tay cái nên tôi cưa đổ ngay.
"Được rồi! Đi thôi nào."
Lấy được cây trúc ưng ý, tôi hí hửng rời khỏi rừng tre.
Cảm ơn sư trụ trì lần nữa rồi rời khỏi chùa, tôi tạm thời cất găng tay và cưa vào cửa nhà mình, rồi đi thẳng qua cổng nhà bên cạnh.
Dựng cây trúc ở tủ giày ngay cửa ra vào, tôi gọi vọng vào trong: "Yukino!". Đợi một lúc, Yukino từ trên tầng hai đi xuống, vừa đi vừa dụi mắt vẻ ngái ngủ.
Gì thế, cậu? Ngủ ngày đấy à?
Ồn ào quá... Nãy giờ tớ đang học, nhưng cậu mãi không đến, đợi mòn mỏi nên buồn ngủ chứ sao.
Yukino nhìn tôi chằm chằm với vẻ mặt sưng sỉa. Khác với buổi sáng ngủ gật quá nửa, giờ ý thức đã tỉnh táo nên cái thói "khôn nhà dại chợ" đối với tôi cũng hoạt động bình thường.
Chắc do lớn lên cùng nhau nên cô bạn thuở nhỏ này, đối với tôi thì từ lời nói đến hành động chẳng nể nang gì cả. Như sáng nay đấy, tự dưng đưa ra yêu cầu kỳ quặc. Thế mà ngày xưa ra ngoài lúc nào cũng núp sau lưng tôi vì nhát người lạ. Nói sao nhỉ, cứ như con mèo nhà chảnh chọe mãi không chịu thân thiết ấy.
Mà, bản chất thì là người tốt và ngoan ngoãn thôi. Chỉ là vụng về và hay xấu hổ đến cùng cực, không biết cách thể hiện cảm xúc... Rồi lại tỏ thái độ cộc cằn với xung quanh... Nếu không thì tôi cũng chẳng chăm sóc kỹ thế này chỉ vì lý do là bạn thuở nhỏ đâu.
Hơn nữa việc Yukino trở thành hikikomori, theo một nghĩa nào đó cũng là chuyện bất khả kháng.
Nhỏ này, bây giờ thì là kẻ vô dụng, nhưng đến tận cấp hai vẫn là tài nữ được gọi là thần đồng trong học tập. Học lực đó vượt xa cả Natsuki, nên chắc là ghê gớm lắm.
Vốn dĩ Natsuki bắt đầu chơi với bọn tôi cũng là do hồi lớp sáu thách đấu Yukino trong bài kiểm tra và bị đánh bại tơi tả. Kể từ đó, Yukino và Natsuki đã đấu với nhau nhiều lần qua các bài kiểm tra, nhưng trừ những lần cả hai cùng đạt điểm tuyệt đối ra thì Yukino toàn thắng.
Nhân tiện nói thêm, cô tài nữ này dù đang ở ẩn nhưng vẫn chăm chỉ học hành, học lực đã đạt trình độ vào được các trường đại học quốc lập danh tiếng. Là một kẻ cuồng học chính hiệu, sẵn sàng thức khuya để học. Người có sở thích là học, ngoài cô bạn thuở nhỏ này ra tôi chẳng biết ai khác. Natsuki thì ở mức lấp lửng.
Và chẳng giấu gì, nhỏ này cũng là gia sư của tôi. Thay cho tiền công làm việc nhà, nhỏ kèm cặp tôi học hành. Việc tôi duy trì được thành tích trung bình ở trường cấp ba cũng là nhờ sự chỉ dạy của nhỏ.
Đấy, Yukino bá đạo trong học tập như thế, nhưng tài năng đó không chỉ mang lại ân huệ cho nhỏ. Không, với Yukino, có lẽ tài năng này chỉ là thứ phiền toái gây đau khổ cho bản thân.
Dấu hiệu xuất hiện từ hồi học kỳ hai lớp sáu. Bắt đầu xuất hiện những kẻ ghen ghét Yukino, chủ yếu là đám thi vào cấp hai.
Những người bạn trước đó vẫn đối xử bình thường, giờ lấy lý do tài năng của Yukino để xa lánh. Thậm chí đôi khi còn bắt nạt.
Rốt cuộc, những người không rời bỏ nhỏ đến cuối cùng chỉ có tôi và Natsuki.
Tôi và Natsuki đã cố gắng hỗ trợ hết sức, nhưng vốn tính nhút nhát, Yukino chẳng mất bao lâu để khép lòng mình lại với tất cả trừ một số ít người. Đến năm hai cấp hai thì hay nghỉ học, rồi thêm một biến cố như giọt nước tràn ly, từ mùa hè năm ba cấp hai đã hoàn toàn bỏ học và trở thành hikikomori.
Đại loại thế, nhỏ này cũng trải qua những chuyện đau lòng theo cách riêng. Một thiếu nữ đáng thương khổ sở vì tài năng quá mức cần thiết.
"... Gì? Tự nhiên nhìn mặt người ta rồi cười hiền từ thế. Tởm quá đi mất. Tởm đến mức nổi da gà rồi đây này."
Cậu đúng là thản nhiên nói những lời cứa vào tim tớ nhỉ.
Lại còn kèm theo ánh mắt như nhìn kẻ biến thái nữa chứ... Mà này, đừng có vừa ôm người vừa lùi xa tớ ra thế! Dù tớ có kháng tính với lời nói hành động của cậu thì cũng sắp khóc rồi đây này!
Aaa thôi được rồi, lỗi tại tớ. Chỉ là tớ vừa hạ quyết tâm lại lần nữa là dù cậu có sa sút thành kẻ vô dụng thế nào thì tớ cũng không bỏ mặc đâu. Đừng bận tâm.
... Cậu cũng chẳng có tư cách nói người khác đâu nhé. Với lại, đấm cho một phát được không?
Chuyện đó tính sau, cây trúc cậu nhờ tớ mang về rồi đây.
Lờ đi Yukino đang giận dữ, tôi chỉ vào cây trúc dựng ở tủ giày.
Yukino đang nắm chặt nắm đấm nhỏ nhắn so với tuổi, nhưng vì là người nhờ vả nên cũng tò mò. Tạm hoãn cơn giận với tôi, nhỏ đi dép lê xuống thềm cửa.
Đứng cùng một độ cao, đỉnh đầu nhỏ chỉ cao đến mũi tôi. Tóc tai bù xù nhưng vẫn thoang thoảng mùi hương con gái, khiến tôi hơi xao xuyến.
Chẳng hề nhận ra sự dao động của tôi, Yukino chạm tay vào lá trúc. Trên khuôn mặt ấy hiện lên nụ cười mãn nguyện. Bất giác tôi cũng cười theo.
"Sao? Vừa ý chưa?"
"Cũng tàm tạm nhỉ? Để ở ban công chắc vừa đẹp."
"Thế à thế à. Vậy thì tớ cũng muốn nhận được một lời cảm ơn chứ nhỉ. Tớ đã từ chối lời mời của Natsuki để đi lấy cái này về đấy."
Tôi cố tình ưỡn ngực tự đắc, nhìn xuống Yukino.
Không phải là tôi thực sự muốn được cảm ơn. Chỉ là thấy nhỏ vui vẻ nên muốn trêu chọc một chút thôi.
Y như rằng, Yukino lập tức quay lại vẻ mặt sưng sỉa, nhìn tôi bằng nửa con mắt. Nhưng cũng chỉ trong chốc lát, nhỏ quay mặt đi hướng khác ngay.
Bất ngờ thật. Cứ tưởng sẽ bật lại "Im đi!" hay gì đó chứ...
Khi tôi đang chưng hửng, Yukino mấp máy môi, rồi khẽ mở miệng.
"Cái đó... c, cảm... ơn..."
Yukino đỏ bừng mặt, chu môi nói lời cảm ơn lí nhí.
Còn tôi thì kinh ngạc tột độ.
Ồ hô! Không ngờ cậu nói thật đấy. Mai tuyết rơi à? Đang mùa hè đấy nhé.
... Cậu, thực sự muốn ăn đấm đúng không?
Yukino lại nắm chặt tay, run lên bần bật.
Không ổn, sắp giận thật rồi. Trêu hơi quá đà. Cứ đà này là lao vào đấm thật, nên ngoan ngoãn xin lỗi thôi.
Xin lỗi, xin lỗi. Tại hiếm khi thấy cậu thùy mị nên lỡ lời. Cậu vui là tốt rồi. Không bõ công tớ hì hục vác về giữa trời nóng.
"Biết ngay mà! Hèn gì thấy mùi mồ hôi!"
Yukino dỗi hẳn, buông lại một câu gây sát thương nhẹ rồi đi vào trong nhà. Tớ hôi mùi mồ hôi thế cơ à... Tôi lén ngửi tay áo phông.
"Yamato, đói bụng rồi! Mau nấu cơm tối đi!"
Tiếng hét khó ở của Yukino vọng ra từ bên trong.
Chắc do người nhỏ con, thông minh hơn tôi gấp mấy lần mà tính tình trẻ con lạ lùng. Với lại, chắc do đang khó ở nên âm lượng to hơn mọi khi hai phần.
Tôi bật cười, cởi giày bước vào nhà.
"Yukino, tối nay muốn ăn gì?"
"... Cơm trứng cuộn (Omurice)."
"Rồi, rõ rồi."
Nghe yêu cầu của cô bạn thuở nhỏ khó chiều, tôi bắt tay ngay vào việc nấu nướng trong bếp.
Khi hai đứa ăn xong bữa tối như mọi khi thì trời đã tối hẳn.
Bầu trời đêm không một gợn mây, dải Ngân Hà tỏa sáng lấp lánh. Thời tiết tuyệt vời cho lễ Thất Tịch.
Mang cây trúc lên ban công tầng hai, tôi treo những món đồ trang trí Yukino đã chuẩn bị lên. Cây trúc đơn giản thoáng chốc biến hình thành cây trúc phiên bản Thất Tịch (Deco-Sasa).
Trang trí xong, tiếp theo là phần thú vị nhất của Thất Tịch. Tôi và Yukino ngồi xuống ban công, dùng bút lông Yukino chuẩn bị để viết điều ước lên thẻ tre (Tanzaku).
Nè, Yamato. Cậu định viết điều ước gì thế?
"Gì là sao, bình thường thôi. Kiểu như 'Mong gia đình và bạn bè luôn mạnh khỏe' ấy."
"Giả bộ ngoan hiền, chán phèo. Không có gì khác à? Kiểu như 'Mong trở thành Vua Hải Tặc!' chẳng hạn."
Hô hô, điều ước to lớn không sợ cả nhân vật chính truyện tranh cơ đấy. Thế, nếu tớ viết điều ước đó thì phản ứng của cậu là gì?
Báo cảnh sát là có kẻ đang âm mưu hành vi cướp bóc, sau đó tìm bệnh viện cho cậu.
Ừ, tớ cũng đoán thế. Nhân tiện, làm thế thì sẽ không còn ai chăm sóc cậu nữa đâu, cậu nghĩ sao về việc đó?
"A, chưa nghĩ đến cái đó. Thế thì gay go thật. Vậy, lấy trung bình cộng, 'Mong trở thành quản gia xuất sắc' thì sao?"
Cậu định bắt tớ chăm sóc cậu cả đời hả! Tớ sẽ trở thành chuyên nghiệp thật và thu tiền đàng hoàng đấy!
Đó là cuộc hội thoại khi viết Tanzaku. Hở ra là định hướng tương lai người khác, đúng là không sơ hở. Phải giữ vững ý chí để không rơi vào bẫy của cô bạn thuở nhỏ thông minh thừa thãi này...
Nhân tiện, cái người gạt bỏ ước mơ của người khác là "chán phèo" kia viết gì ư? Là "Muốn có máy tính mới". Tôi không định phán xét ước mơ của người khác, nhưng muốn hét lên: "Riêng cậu thì đừng có nói tớ là 'chán phèo' nhé, con nghiện vật chất hikikomori kia".
Dù sao thì, dù có chán hay đầy mùi vật chất thì điều ước vẫn là điều ước. Cả hai cùng buộc lên cây trúc. Hai tấm thẻ màu hồng và vàng bay phấp phới trong gió đêm.
Trang trí trúc xong, viết điều ước xong. Việc làm cho Thất Tịch chỉ có thế.
Nhưng mà, xong rồi bảo "Rồi, kết thúc!" thì nhạt nhẽo quá. Nhân tiện tôi lấy bánh Warabi Mochi mua sẵn hôm qua trong tủ lạnh ra, quyết định thong thả ngắm bầu trời đêm.
Tắt điện trong phòng, chúng tôi lại ngồi cạnh nhau ngoài ban công, ngước nhìn bầu trời.
Khu dân cư ít xe cộ qua lại, về đêm rất yên tĩnh. Lại là vùng quê ít nguồn sáng nên sao nhìn rõ đến bất ngờ.
"A, chòm Thiên Bình và chòm Bọ Cạp kìa."
Yukino vừa vẽ đường lên bầu trời bằng ngón tay vừa nói.
Bố mẹ Yukino là nhà thiên văn học, nên từ nhỏ chúng tôi đã được dạy nhiều về các vì sao. Tìm chòm sao chỉ là chuyện nhỏ. Bắt chước Yukino, tôi cũng dùng ngón tay nối các vì sao lại.
"Kia là chòm Xà Phu và chòm Cự Xà nhỉ."
"Còn kia là chòm Thiên Nga, chòm Thiên Ưng và chòm Thiên Cầm. Deneb, Vega, Altair tạo thành Tam giác mùa hè."
Vừa ăn Warabi Mochi, chúng tôi vừa lần lượt gọi tên các chòm sao.
Thỉnh thoảng thong thả ngắm sao thế này cũng không tệ. Không dám nói là gột rửa tâm hồn, nhưng ít nhất cũng thấy thư thái. Hùa theo tuyên bố "Làm lễ Thất Tịch" của Yukino quả là quyết định đúng đắn.
Không nhìn đồng hồ nên cũng chẳng biết đã bao lâu trôi qua. Mười phút, hai mươi phút, hay đã hơn một tiếng rồi.
Đã tìm gần hết các chòm sao, chẳng biết từ lúc nào chúng tôi chỉ im lặng ngắm nhìn bầu trời sao.
Cả tôi và Yukino đều không mở miệng, nhưng sự im lặng này lại dễ chịu. Được cùng Yukino ngắm sao thế này. Điều nhỏ bé ấy, đối với tôi lúc này lại cảm thấy hạnh phúc đến lạ.
"Nhắc mới nhớ..."
Bất chợt tôi hạ tầm mắt đang hướng lên trời xuống. Ở đó là khuôn mặt Yukino đang ngước nhìn bầu trời với vẻ ngây thơ còn sót lại.
Nghe tôi nói, Yukino đáp "Hử?" mà tâm trí vẫn bị bầu trời sao chiếm giữ. Có vẻ vẫn nghe thấy nên tôi tiếp tục.
Sao tự nhiên lại đòi 'Làm lễ Thất Tịch' thế? Hai năm nay sinh nhật, Giáng sinh hay Tết nhất cậu có quan tâm gì đâu.
Tôi chợt nhớ lại những ngày tháng từ khi Yukino bắt đầu làm hikikomori.
Nhỏ này, do không ra khỏi nhà nên mất cảm giác về ngày tháng hay sao ấy, cơ bản là hoàn toàn không phản ứng gì với mấy sự kiện kỷ niệm kiểu này.
Có lần tôi tổ chức tiệc sinh nhật bất ngờ, thế mà lại bị hỏi ngược lại với vẻ lo lắng thật sự: "Ở trường có chuyện gì buồn à? Ở nhà nghỉ ngơi đi". Vụ đó... ừm, định tạo bất ngờ cho người ta ai dè bị người ta làm cho bất ngờ ngược lại. Sốc đến mức muốn khóc thật luôn.
Thế mà lần này lại là yêu cầu từ cậu, nên tớ ngạc nhiên... Mà, cá nhân tớ thấy là chuyện tốt!
Cảm giác như đang ám chỉ "Không hợp với cậu đâu" nên tôi vội vàng thêm vào câu cuối với giọng điệu hơi đùa cợt.
Thế là Yukino cười khúc khích, thôi không nhìn trời nữa. Hạ tầm mắt xuống giống tôi, Yukino cầm lấy bút lông và tấm thẻ Tanzaku dự phòng, bắt đầu viết gì đó.
Thực ra, tớ định lát nữa mới mở lời... Cậu lúc nào cũng làm đảo lộn kế hoạch với dự định của tớ hết.
Không, 'làm đảo lộn kế hoạch với dự định', cái miệng nào dám thốt ra câu đó thế. Cuộc đời tớ bây giờ, xoay quanh cậu hơi bị nhiều đấy nhé?
Im đi! Biết rồi, chuyện đó. Đừng có bắt bẻ người ta đang độc thoại. Cậu kém tinh tế vừa thôi chứ.
Bị Yukino tắt nụ cười bật lại, tôi xin lỗi một câu chẳng có tí thành ý nào: "Vâng vâng. Xin lỗi cô nương nhé~".
Vừa đưa bút lông thoăn thoắt viết, vừa đốp chát lại lời bắt bẻ của tôi, đúng là khéo léo thật.
Với lại, việc nhận thức được đang sai khiến tôi, tạm thời bỏ qua cho đấy. Biết ơn đi nhé, Yukino.
"Thế, 'mở lời' là chuyện gì. Yêu cầu cho bữa tối mai à?"
"Làm gì có chuyện đó! Tại sao vừa viết Tanzaku vừa phải đưa ra nguyện vọng bữa tối chứ. Thôi im lặng một chút đi!"
Đôi mắt vốn đã hơi xếch của Yukino càng xếch lên, nhỏ nổi cáu. Nghe lời, tôi ngoan ngoãn đợi Yukino viết xong Tanzaku.
Có vẻ viết khá nhiều điều, tay Yukino mãi không dừng. Khuôn mặt điều khiển cây bút lông ấy nghiêm túc vô cùng.
Ngắm nhìn góc nghiêng ấy của Yukino, bất chợt bàn tay cầm bút dừng lại. Có vẻ đã viết xong điều ước.
Đặt bút xuống, Yukino trân trọng cầm tấm thẻ đứng dậy. Rồi kiễng chân hết cỡ, buộc tấm thẻ lên vị trí cao nhất của cây trúc.
Tấm thẻ treo ở nơi cao nhất trên cây trúc bay phấp phới trong gió đêm cùng những món đồ trang trí khác.
"Về lý do tại sao tớ muốn làm lễ Thất Tịch ấy mà..."
Xoay người lại, Yukino nhìn xuống tôi đang ngồi với vẻ mặt hơi căng thẳng. Đôi mắt đen trong veo phản chiếu hình ảnh tôi.
Đầu tóc bù xù và bộ đồ nỉ rộng thùng thình vẫn thế, nhưng dáng vẻ cõng cả bầu trời sao trên lưng ấy lại huyền ảo lạ thường. Nói theo kiểu Thất Tịch thì cứ như Chức Nữ ấy... nói thế thì hơi quá, nhưng ít nhất tôi thấy đẹp. Thừa nhận trước Yukino thì hơi ức, nhưng tim tôi lỡ nhịp trong một khoảnh khắc.
"Thú thật thì, Thất Tịch thế nào cũng được. Tớ chẳng có mấy cảm xúc với cái sự kiện chỉ treo điều ước lên cây trúc này đâu."
"Thế thì tại sao..."
"Vì nó là sự kiện có không khí vừa vặn để tớ bộc bạch quyết tâm đã nung nấu, thế thôi... Tiện thể nên tớ dùng luôn."
"... Quyết tâm?"
"Đúng. Quyết tâm trong quyết định của trái tim."
Thấy tôi nghiêng đầu, Yukino gật đầu cái rụp với vẻ mặt nghiêm túc y như lúc viết Tanzaku.
Yukino, ngay khoảnh khắc này đang định thay đổi. Đang định phá vỡ lớp vỏ của chính mình. Tôi cảm nhận được dự cảm đó qua vẻ mặt trưởng thành hơn thường ngày của nhỏ.
Cậu, lúc nãy có nói đúng không? 'Cuộc đời tớ bây giờ, xoay quanh cậu hơi bị nhiều đấy nhé'.
À... A, cậu để bụng à? Không phải đâu, là tớ tự nguyện làm thôi, cậu không cần bận tâm đâu. Đổi lại tớ cũng được cậu dạy học mà, tớ mới là người được giúp ấy chứ.
Thú thật, câu nói lúc nãy chủ yếu là đùa cợt quá đà. Nếu nó làm Yukino cảm thấy tội lỗi thì tôi phải phủ nhận ngay.
Đúng là cuộc sống của tôi xoay quanh trường học và Yukino, nhưng tôi không hề thấy ghét điều đó.
Ngược lại, tôi còn thấy thoải mái với cuộc sống hiện tại. Với đứa hay vắng bố mẹ như tôi, được ăn cơm cùng Yukino giúp tôi cảm nhận được không khí gia đình dù chỉ là giả lập.
Đối với tôi, cuộc sống với Yukino là nơi nương tựa. Khác với Natsuki hay Hirotaka, đó là nơi chốn và thời gian quan trọng mà tôi có thể an tâm là chính mình...
Nhưng, sự thật là vì tớ mà cậu mất hết thời gian. Hôm nay cũng thế, nếu không vì sự ích kỷ của tớ thì cậu đã đi chơi với nhóm Natsuki rồi đúng không?
Như đọc được suy nghĩ của tôi, Yukino đánh trúng tim đen.
Không, chắc là đọc được suy nghĩ qua biểu cảm của tôi thật. Nhỏ này thông minh, lại còn chịu sự chú ý của xung quanh dù tốt hay xấu, nên rất giỏi đọc sắc mặt người khác.
Mà trước đó, lẽ ra tôi không nên nói thừa. Thật là, tôi đúng là đồ ngốc! Nghĩ lại thái độ của mình lúc đó, trong tình huống này tôi không thể phủ nhận được.
Thấy tôi im lặng, Yukino tiếp tục nói với vẻ hối lỗi.
"Từ khi bố mẹ mất hai năm trước, tớ cứ mãi ngồi lì trên lòng tốt của Yamato. Chỉ làm gia sư thôi thì không thể trả hết được, tớ đã dựa dẫm vào Yamato suốt."
"Không, cũng không hẳn là thế... mà cũng không thể nói là không có... Đúng là tớ hay bị sai vặt thật..."
Tôi định xen vào nhưng rốt cuộc chẳng tìm được lời nào để nói. Quê độ thật.
Yukino cười khổ pha chút ngán ngẩm nhìn tôi: "Không cần cố quá đâu".
"Thế nên hôm nay, tớ quyết định nung nấu quyết tâm bằng cách đập tấm thẻ Tanzaku này vào mặt cặp đôi ngốc nghếch trên trời kia. Để bố mẹ trên thiên đường không phải lo lắng thêm nữa, tớ quyết định thay đổi bản thân."
Nói xong câu đó, đôi mắt Yukino trong veo không chút dao động...
Yukino tuyên bố với tôi một cách trôi chảy, như đang tuyên thệ đúng đắn về quyết tâm của mình.
"Tớ, sẽ thôi... không nhốt mình trong nhà nữa. Sẽ kết nối đàng hoàng với thế giới bên ngoài. Sẽ chữa bệnh nhát người lạ. Với lại, việc nhà cũng sẽ tự làm đàng hoàng. Để không làm phiền Yamato, tớ sẽ tự mình làm tốt việc của mình."
Lời của Yukino vang vọng sâu trong tai tôi.
Người ngoài nghe được chắc sẽ bảo "Chuyện đương nhiên thế mà cũng nói". Thực tế thì đó là lẽ phải.
Nhưng, cái lẽ phải đương nhiên đó, mặc kệ nó. Chỉ có tôi, người trong cuộc đã ở bên Yukino suốt thời gian qua, mới biết được sức nặng của quyết tâm này.
Yukino bình thường đã là đứa suy nghĩ nhiều đến mức thái quá. Quyết tâm lần này chắc chắn là kết quả của cuộc đối thoại dài với bản thân để tìm sự đồng thuận trong lòng. Và sau khi tiếp tục đối thoại, nhỏ đã quyết định bước ra, không thua cuộc trước nỗi sợ hãi khi thoát khỏi vỏ bọc.
Vậy thì, tôi phải đón nhận nó một cách đường hoàng mới được.
Yamato, xin lỗi vì đã gây phiền phức cho cậu suốt thời gian qua. Và, cảm ơn cậu rất nhiều vì đã luôn giúp đỡ tớ.
Yukino cúi đầu thật sâu trước tôi.
Tôi đón nhận lời xin lỗi và cảm ơn đó với cảm xúc khó tả, vừa vui lại vừa buồn.
Việc Yukino hướng về phía trước và bước đi, với tư cách bạn thuở nhỏ, tôi thực lòng vui mừng. Nhưng đồng thời, việc Yukino không còn cần sự giúp đỡ của tôi nữa, dù biết là ích kỷ, tôi vẫn thấy cô đơn.
Rốt cuộc thì đúng như Natsuki nói, tôi là "trung khuyển của Yukino" rồi. Trời đất ơi!... Mà thôi, lúc nãy lỡ mồm bảo là "nơi nương tựa" rồi thì còn "Trời đất ơi" gì nữa.
Dẫu vậy, điều tôi nên nói lúc này chỉ có một. Yukino đã thể hiện ý chí. Vậy thì tôi cũng phải ra dáng bạn thuở nhỏ, đẩy lưng cho nhỏ tiến tới.
Quyết tâm của cậu, tớ hiểu rõ rồi. Nếu cậu đã quyết định như thế, tớ sẽ ủng hộ cậu hết mình.
"Yamato..."
Yukino ngẩng đầu lên, mỉm cười nhẹ nhàng. Biểu cảm như một đứa trẻ hoàn toàn an tâm. Đã bao lâu rồi tôi mới thấy khuôn mặt này của nhỏ nhỉ. Giữa lồng ngực ấm lên một cách mơ hồ.
Nhưng, ở đó, tôi cố tình nói thêm "Nhưng mà...".
Tự lập thì tốt đấy, nhưng thực tế cậu định làm thế nào? Ra ngoài thì được rồi, nhưng cách làm việc nhà, cậu có biết không đấy?
Mấy cái đó, muốn làm thì sẽ xoay xở được thôi. Thực tế thì cậu cũng làm được bình thường đấy thôi.
Trước câu hỏi mộc mạc của tôi, Yukino trả lời như thể đó là chuyện đương nhiên.
Không thì, đúng là muốn làm thì cũng xoay xở được kha khá đấy. Nhưng ví dụ như dọn dẹp, cũng có cách làm phù hợp với ngôi nhà và đồ đạc này chứ bộ? Tôi cũng đã rèn luyện việc nhà ra trò đấy nhé?
Giảng giải thế xong, Yukino đần mặt ra với vẻ "phiền phức quá".
Hỏng, hỏng hẳn. Để mặc kệ là có dự cảm sẽ thành thảm họa.
"Thôi được rồi, mấy cái đó tớ sẽ dạy cho. Thế nhanh hơn là tự mình tra cứu từ đầu chứ?"
Hả? Không, thế thì không được. Tự lập để không làm phiền Yamato mà lại nhờ cậu dạy thì còn ý nghĩa gì nữa.
Không sao đâu. Hỗ trợ để hướng tới tự lập thì không gọi là làm phiền!
Nhưng mà, nhờ cậu dạy thì lòng tự trọng của tớ...
"Hai năm trời phơi bày cái sự luộm thuộm ra rồi, giờ còn lòng tự trọng cái nỗi gì. Với lại, không làm thế này thìẶc!"
Tôi vội vàng nuốt lại lời nói suýt buột ra theo đà câu chuyện.
Nguy hiểm quá. Vừa rồi tôi suýt thốt ra một câu xấu hổ kinh khủng.
"Không làm thế này thì... gì cơ."
Tuy nhiên, đáng tiếc là cô bạn thuở nhỏ nhà tôi không bỏ qua sơ hở đó. Có lẽ định trả đũa vụ bị nói là "luộm thuộm", nhỏ dùng ánh mắt sắc lẹm truyền tải thông điệp ngắn gọn "Nôn ra mau".
Tôi gãi má lảng tránh ánh mắt như sự phản kháng cuối cùng... nhưng nhỏ không bỏ cuộc, vòng qua hướng tôi lảng tránh để nhìn vào mặt. Đã cắn là không nhả. Như con ba ba ấy.
"Là đàn ông thì nói nốt câu đang nói dở xem nào? Bị giấu giếm nửa vời stress lắm đấy nhé."
"Không, giấu giếm thì hơi quá... Cũng chẳng phải chuyện to tát gì..."
"Nói."
Cô bạn thuở nhỏ này, cuối cùng cắt ngang lời tôi, tung cú chốt thẳng thừng với giọng điệu không ra dáng con gái chút nào. Ánh mắt áp lực nãy giờ kinh khủng thật. Không cho thoát luôn. Kháng cự thêm nữa e là vô ích...
"À thì, nếu không phải là dạy việc nhà hay gì đó..."
"Thì sao?"
"Thì tớ sẽ mất lý do để qua đây, nói sao nhỉ..."
Lại lảng tránh ánh mắt như sự phản kháng yếu ớt, tôi lí nhí nói nốt phần còn lại.
Thế là Yukino lập tức làm vẻ mặt nghi hoặc, thốt lên "Hả?" bằng giọng lạnh lùng từ tận đáy lòng. Gì thế này. Ánh mắt Yukino như kim châm, không, như dao đâm vào người. Thú thật là đau lòng quá.
Thì đành chịu chứ sao! Nói gì thì nói, dạo gần đây ăn tối với cậu đã thành thói quen rồi. Giờ tự nhiên ăn tối một mình lủi thủi trong cái nhà rộng thênh thang đó, thấy cô đơn chứ sao!
Có lẽ vì quá xấu hổ. Chẳng biết từ lúc nào miệng tôi tự động tuôn ra lời bào chữa.
Phần lý trí trong tôi đang ôm đầu lẩm bẩm "Nói thừa rồi...".
Thật sự tôi đang nói cái quái gì thế này. Chỉ là qua đây thôi thì vẫn có đầy lý do như nhờ dạy học như trước kia mà, sao lại chọn đúng cái "cô đơn" chứ...
Kìa, vẻ mặt của Yukino dần chuyển sang kiểu nhìn rác rưởi rồi...
Eo ôi... Cậu, không ngờ lại suy nghĩ nữ tính thế. Tởm thật sự. Tớ hơi bị ghê rồi đấy...
"Biết rồi! Chính tớ cũng thấy hơi bị có vấn đề đây này! Thế nên mới không muốn nói!"
Tôi gào lên trong cơn bốc đồng trước Yukino đang ôm lấy người mình và xát muối vào tim tôi. Đêm hôm làm phiền hàng xóm? Kệ xác nó!
Chết tiệt. Thật sự là chết tiệt... Nếu nói về lòng tự trọng thì chắc chắn của tôi nát bươm rồi. Gì thế này, trò chơi làm nhục (Shame play) à.
Sát thương tinh thần lớn quá, tôi ngồi xổm xuống ôm gối ngay tại chỗ. Có cái lỗ nào cho tôi chui xuống không...
Chỉ là, có vẻ bộ dạng đó của tôi trông buồn cười lắm hay sao mà trên đầu vang lên tiếng cười khúc khích của Yukino.
Cậu, cười trong tình huống này, tính cách có phải xấu quá rồi không?
Xin lỗi, xin lỗi. Nhưng mà, cái vẻ tự hủy và thảm hại của cậu buồn cười quá.
Ừ. Đến nước này mà còn bồi thêm đòn nữa, tớ cũng bất ngờ đấy. Cậu, chỉ riêng với tớ là không nương tay tí nào nhỉ!
Chăm sóc cái thứ này suốt hai năm trời, tôi đúng là người tốt quá mức. Trung khuyển quá mức cho phép rồi.
Tôi ngước nhìn Yukino với ánh mắt oán hận, nhưng cái đồ tính xấu này chỉ cười ngặt nghẽo.
Lúc nãy còn là cảnh nghiêm túc cảm động, chưa đầy một phút đã xoay chuyển thế này. Nơi tuyên bố quyết tâm biến thành nơi xử tử công khai (tôi) vì xấu hổ, bình thường làm gì có chuyện đó! Tự làm tự chịu nhưng tôi thấy mình tội nghiệp quá!
"Hàa~, cười đã quá... Nhưng mà, nếu là thế thì đành chịu vậy. Để ân nhân bạn thuở nhỏ phải cô đơn thì cũng tội."
"Đừng có coi người ta là đứa trẻ đáng thương!"
Tôi vặc lại Yukino đang lau nước mắt nơi khóe mi. Cảm giác như hỏng bét hết cả rồi.
Nếu cậu muốn gặp tớ đến thế, thì tớ sẽ nén xấu hổ để cậu dạy việc nhà cho vậy. Biết ơn đi nhé.
Con nhóc hikikomori vênh váo hất hàm. Đó không phải là thái độ của người được dạy đâu nhé.
"... Lúc nãy nói thế thôi chứ tớ không có tâm hồn mong manh dễ vỡ thế đâu. Với lại, tại sao tớ phải biết ơn chứ."
"Đừng ngại, đừng ngại. Thế nên là, ừm, cái đó..."
Yukino bất chợt lảng tránh ánh mắt tôi. Nghịch tóc xoắn vào ngón tay, cử chỉ đáng ngờ lạ lùng. Giống hệt tôi lúc nãy.
Đang thắc mắc sao tự nhiên lại thế, Yukino dùng giọng điệu thân thương nói:
... Không biết sẽ đến bao giờ, nhưng từ nay về sau cũng nhờ cậu nhé.
Nghe giọng điệu và lời nói không giống Yukino ngang ngược thường ngày, tôi bất giác ngước nhìn khuôn mặt nhỏ.
Lúc nãy tôi thấy nhỏ cõng cả bầu trời sao trên lưng, ít nhất cũng thấy đẹp. Nhưng nhỏ của lúc này nhỏ đang mỉm cười ngây thơ rạng rỡ, tôi thực lòng thấy đẹp không chút dối lòng.
Bị nụ cười đó hớp hồn, tôi dồn lực vào chân đứng dậy.
Giờ có làm màu cũng chỉ thấy lố bịch, nhưng tôi vẫn cố gắng chỉnh đốn lại, mỉm cười đáp lại Yukino.
Thôi thì, cũng là chỗ bạn thuở nhỏ thân tình. Đã đến nước này thì tớ sẽ chiều cậu tới bến.
Vâng vâng, 'thân tình' nhỉ. Cứ coi là thế đi, cậu đừng có cố làm màu không quen nữa được không? Đồ hay cô đơn.
"Im đi, đồ hikikomori."
Dù dìm hàng nhau, nhưng chính điều đó lại buồn cười, cả hai cùng bật cười.
Bầu trời sao ngước nhìn trong tiếng cười, dường như lấp lánh hơn lúc nãy một chút.
3
Khi rời khỏi nhà Magami thì đã hơn mười giờ đêm.
Về đến nhà mình, tôi dọn dẹp cưa và găng tay vứt ở cửa, rồi đi tắm nhanh. Giờ mà xả nước bồn tắm thì phiền phức nên hôm nay tắm vòi sen cho lẹ.
Tắm xong sấy tóc, tôi uống một cốc trà lúa mạch trong bếp rồi về phòng riêng.
Ngã người xuống giường theo đà, cơn buồn ngủ ập đến ngay lập tức vì quá dễ chịu.
"... A, không được. Vẫn còn việc phải làm."
Tôi lên tiếng xua tan cơn buồn ngủ, bước xuống giường. Ngáp một cái cho tỉnh táo, tôi mở cuốn sổ để trên bàn.
Cầm lấy cây bút bi bên cạnh, tôi gạch một đường hoàn thành lên một dòng chữ trong sổ.
Gạch xong, tôi nhìn lại dòng chữ của chính mình viết ở đó. [Ngày 7 tháng 7, Yukino tuyên bố thoát kiếp hikikomori], dòng chữ đó...
Đúng vậy. Tôi... đã biết trước việc hôm nay Yukino sẽ tuyên bố thay đổi bản thân.
Bởi vì tôi đã từng trải qua chuyện gần như y hệt một lần rồi.
Im lặng, tôi liếc nhìn sang bên cạnh bàn. Ở đó có tờ lịch treo tường, ngày 28 được khoanh tròn bằng bút dạ đen.
Khắc ghi vòng tròn đó vào mắt, tôi lại nhìn xuống cuốn sổ. Trong sổ ghi lại những sự kiện chính sẽ xảy ra từ nay đến ngày 28 dưới dạng gạch đầu dòng.
Và... ở dòng cuối cùng, có viết thế này:
[Ngày 28 tháng 7, Yukino nhảy lầu tự sát tại đài quan sát thành phố Amane]
Tôi nắm chặt nắm đấm, trừng mắt nhìn dòng chữ do chính mình viết ra.
Ngày 28 tháng 7 đúng ba tuần kể từ hôm nay, Yukino đã tự sát. Và là ngay trước mắt tôi...
Khoảnh khắc ý thức được cái chết của Yukino, dù không cố tình để đầu óc trống rỗng, cơn phát tác quen thuộc lại ập đến.
Mặt trăng nhuộm màu đỏ thẫm. Bầu trời chìm trong bóng tối mờ ảo. Nụ cười kiệt quệ của Yukino. Chiếc đồng hồ vô hình. Mái tóc dài tung bay trong gió. Chìm trong biển máu... thi thể biến dạng của người bạn thuở nhỏ.
Trong cơn chóng mặt vì tim đập nhanh và khó thở, chỉ có cảnh tượng đó là hiện lên rõ mồn một.
Khi nhận ra thì mồ hôi hột đã nhỏ xuống cuốn sổ. Tôi dùng bàn tay run rẩy lau mồ hôi trên sổ, chống tay lên bàn điều hòa nhịp thở.
Đúng rồi. Nếu cứ thế này, chỉ còn đúng ba tuần nữa, Yukino sẽ biến mất khỏi thế gian này.
Người có thể ngăn chặn điều đó, chỉ có tôi, người đã trải qua tương lai này và quay trở lại ngày 1 tháng 7.
"Hai việc mình cần làm trong tháng Bảy 'lần thứ hai' này. 'Hạn chế tối đa thay đổi lịch sử cho đến ngày 28' và 'Tìm ra nguyên nhân tự sát của Yukino, ngăn chặn hành vi tự sát'..."
Tôi lẩm bẩm nhắc lại quy tắc đã suy nghĩ suốt một tuần qua.
Lý do không thay đổi lịch sử là vì không biết ảnh hưởng của nó sẽ lan rộng thế nào. Nói cực đoan thì nếu lịch sử thay đổi, có khả năng Yukino sẽ tự sát sớm hơn ngày 28, hoặc ở nơi tôi không với tới được. Nếu thế thì hết cách cứu vãn.
Tuy nhiên, trí nhớ của tôi không tốt đến thế, nên việc lặp lại y hệt hành động của tháng Bảy "lần thứ nhất" là bất khả thi. Thực tế cuộc hội thoại với Yukino hôm nay cũng khác một chút so với "lần thứ nhất". Hay nói đúng hơn, Thất Tịch "lần thứ nhất" tôi đâu có tự hủy đến mức đó.
Vì thế, điều tối thiểu có thể làm là giữ nguyên các sự kiện chính và kết quả của chúng xảy ra xung quanh tôi và Yukino trong khoảng thời gian này. Chỉ thế thôi chắc cũng đủ ngăn chặn sự thay đổi lịch sử lớn.
Trên cơ sở đó, tôi sẽ tìm hiểu tại sao Yukino lại tự sát.
May mắn là tôi đã có một manh mối lớn về việc này. Nên tôi sẽ tập trung tìm hiểu từ đó, và loại bỏ nguyên nhân tự sát theo cách của mình. Chỉ riêng phần liên quan đến việc này, tôi sẽ không ngần ngại thay đổi lịch sử. Nếu không thể loại bỏ nguyên nhân, thì tạm thời ngăn chặn vụ tự sát vào ngày 28. Sau đó, cứ canh chừng hoặc thuyết phục để Yukino không làm chuyện dại dột nữa là được.
... Tớ không biết cậu có nỗi khổ gì. Tớ cũng biết đây là sự tự thỏa mãn của tớ. Nhưng, tớ sẽ không để cậu chết trước mặt tớ thêm lần nào nữa đâu, Yukino.
Gập cuốn sổ lại, tôi nói ra quyết tâm chẳng để cho ai nghe.
Sự thật này chỉ có mình tôi biết. Nên không thể dựa vào ai khác. Chỉ có thể tự mình thực hiện. Dù khó khăn đến đâu, cũng phải làm một mình.
Dù không viết vào Tanzaku, nhưng cũng giống như Yukino, tôi đã thề với những vì sao lấp lánh trên trời rằng sẽ tự tay cứu cô ấy.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
