Trước khi vầng trăng ly biệt lấy em đi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Hậu Trường Của Diva Chuyển Sinh ~ Chuyển sinh vào dị giới hệt như game, từ chàng game thủ hóa thân thành nữ Diva mạo hiểm giả đỉnh lưu, dùng giọng hát cứu rỗi thế giới! ~

(Đang ra)

Hậu Trường Của Diva Chuyển Sinh ~ Chuyển sinh vào dị giới hệt như game, từ chàng game thủ hóa thân thành nữ Diva mạo hiểm giả đỉnh lưu, dùng giọng hát cứu rỗi thế giới! ~

O.T.I

Tuy nhiên, cuộc sống của cô không hoàn toàn yên bình... Sau sự cố dẫn đến sự tái sinh của mình, cô đã bị cuốn vào một sự cố lớn mà cuối cùng sẽ liên quan đến toàn bộ thế giới.

280 2273

Sau khi mối tình đầu, đồng thời là bạn cùng lớp của tôi trở thành người thân trong gia đình, người bạn thuở nhỏ của tôi đã trở nên quá phụ thuộc vào tôi

(Đang ra)

Sau khi mối tình đầu, đồng thời là bạn cùng lớp của tôi trở thành người thân trong gia đình, người bạn thuở nhỏ của tôi đã trở nên quá phụ thuộc vào tôi

Yayoi Shirou

Một câu chuyện hài hước, lãng mạn (rom-com) ngọt ngào, nơi nhân vật chính có khả năng tiến tới với bạn cùng lớp hoặc cô bạn thuở nhỏ!

11 52

Surviving in a Dark World Where Death Lurks at Every Turn

(Đang ra)

Surviving in a Dark World Where Death Lurks at Every Turn

静介

…cũng đủ để cướp đi mạng sống.

142 1394

Sự Chuyển Sinh Này Không Thể Lấp Đầy Khoảng Trống Trong Tôi

(Đang ra)

Sự Chuyển Sinh Này Không Thể Lấp Đầy Khoảng Trống Trong Tôi

Nite-ron

Đây là câu chuyện về một nỗi cô đơn màu trắng không mang khát vọng, gặp gỡ được tình yêu màu hoàng kim.

31 374

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

631 7698

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

96 1867

Toàn tập - Vĩ thanh

Vĩ thanh

Ngày 3 tháng 9, thứ Hai.

Kỳ nghỉ hè dài nhất và vất vả nhất trong cuộc đời tôi đã kết thúc, hôm nay bắt đầu học kỳ hai. Vào ngày mang tính cột mốc này, tôi dậy sớm hơn mọi khi một tiếng và đang bận rộn chuẩn bị bữa sáng tại nhà Yukino.

"Yukino~, bữa sáng xong rồi đấy~. Chuẩn bị xong chưa~?"

Rửa xong chảo trong bếp, tôi vừa ngồi vào bàn ăn vừa gọi vọng lên tầng hai.

Thế rồi, có tiếng mở cửa ở tầng hai, và tiếng bước chân gượng gạo như thể đang căng thẳng vang lên. Có vẻ như đã chuẩn bị xong. May mà không ngủ nướng.

Tuy nhiên, dù có tiếng bước xuống cầu thang nhưng mãi không thấy Yukino ló mặt ra. Thấy lạ, tôi nhìn về phía cửa phòng ăn thì thấy Yukino đang lén lút nhìn trộm qua khe cửa.

... Cậu làm cái gì thế?

"Im đi! Sao cũng được chứ gì."

Tôi hỏi với ánh mắt ngán ngẩm, Yukino nheo đôi mắt vốn đã xếch lên để lườm tôi. Lâu lắm rồi mới thấy cảnh này.

Đang nghĩ mấy chuyện linh tinh thì Yukino vẫn lườm tôi, nhưng nói với giọng rụt rè.

"... Nghe này? Cười là tớ đấm đấy."

"Hả? Cười? Cười cái gì?"

"Cái gì cũng thế! Tóm lại, tuyệt đối không được cười!"

Hét lên như vậy, Yukino đỏ mặt bước vào phòng ăn. Trên người cô ấy không phải là quần áo thường ngày, mà là đồng phục mùa hè nữ của trường cấp ba Yamazumi nơi tôi đang theo học. Khoác lên mình bộ đồng phục mới tinh, Yukino đứng ở cửa phòng ăn, tay nghịch tóc mái với vẻ không thoải mái.

Đúng vậy. Từ hôm nay cô ấy sẽ trở thành học sinh trường Yamazumi giống tôi và nhóm Natsuki. May mắn tham gia kỳ thi chuyển trường bổ sung vào kỳ nghỉ hè, Yukino đã đỗ với số điểm cao kỷ lục và được chấp nhận chuyển vào năm hai cùng chúng tôi.

Nghĩ đến việc cô ấy cuối cùng cũng thực sự hòa nhập xã hội, tôi thấy bồi hồi xúc động. Cảm động đến mức nước mắt sắp trào ra.

"... Gì thế, cái mặt kinh tởm đó. Dê xồm. Thà bị cười còn hơn."

Đang run lên vì cảm động thì tôi nhận ngay một câu xát muối vào tim từ Yukino. Dù có vào cấp ba, dù có hòa nhập xã hội, Yukino vẫn là Yukino.

Vâng vâng, xin lỗi vì cái mặt kinh tởm. Quan trọng hơn, mau ăn cơm đi. Cậu bị bảo phải đến phòng giáo viên trước tám giờ đúng không? Không đi sớm là không kịp đâu. Với lại, từ mai phải tự làm bữa sáng đấy nhé.

Không cần nói tớ cũng biết. Hôm nay cậu không cần làm cũng được mà.

"Phần hôm nay coi như sự tùy hứng của tớ đi.... A, với lại này, Yukino."

"Lại gì nữa."

Bộ đồng phục đó, hợp với cậu lắm.

Nói lại thì hơi xấu hổ, nhưng vì đương sự có vẻ để ý nên tôi khen thật lòng. Có lẽ do chưa quen nên trông vẫn hơi giống bị bắt mặc, nhưng thực tế là rất hợp.

Yukino không trả lời gì, nhưng khóe miệng khẽ cười.

Hai đứa cùng ăn xong bữa sáng, chuẩn bị xong xuôi và ra khỏi nhà.

Bên ngoài trời nắng đẹp. Như thể đang chúc phúc cho sự khởi đầu của Yukino. Có lẽ thế giới này cuối cùng cũng đã công nhận chúng tôi, những người đã vượt qua định mệnh.

Vừa ra khỏi cổng nhà, tôi khẽ đưa tay phải về phía Yukino.

Đặt bàn tay trái của mình lên tay tôi, Yukino ngước nhìn tôi với vẻ trêu chọc.

"Yamato, tay ướt mồ hôi kìa."

Chịu thôi. Nắm tay cậu tớ vẫn thấy hồi hộp mà. Có sao không.

"Không sao. Nếu là vậy thì được."

Nói rồi, Yukino nắm chặt tay phải của tôi hơn nữa và bước đi.

Chắc chắn từ giờ trở đi, chúng tôi vẫn sẽ vừa làm mấy trò ngốc nghếch thế này, vừa cùng nhau bước đi.

Không rời xa nữa, tuyệt đối không. Đứng trên đôi chân của chính mình, và tiếp tục bước đi bên cạnh nhau.

Mang theo lời hứa đã thề trong phòng bệnh hôm đó, chúng tôi bắt đầu cùng nhau bước đi trên con đường ngập tràn ánh sáng.

<Hết>

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!