“Anh ơi, anh im miệng đi mà……”
Nghe Lộ Mãn ví von hai chị em cô như đồ án tốt nghiệp của Nữ Oa, Cố Gia Nhi lén kéo vạt áo anh dưới gầm bàn.
Nhìn sang chị gái Cố Linh Y, cô ấy càng cúi gằm mặt và dùng mái tóc vừa chỉnh lại để che đi khuôn mặt.
Ánh mắt của những người khác trên bàn đều đổ dồn về phía này. Chị gái hướng nội sợ xã hội của cô khi không ai chú ý thì còn có thể nói chuyện tự nhiên, nhưng một khi trở thành tiêu điểm của cả bàn thì Cố Linh Y ước gì mình là một con ốc mượn hồn có thể rụt vào vỏ bất cứ lúc nào.
Tuy chị gái ngại ngùng xấu hổ nhưng Cố Gia Nhi vẫn giữ vẻ mặt trách móc Lộ Mãn.
Nhưng khóe miệng cô không kìm được vẫn cong lên một nụ cười.
Cơn giận vừa rồi với Lộ Mãn cũng tan đi vài phần.
“Mình cũng muốn tiếp tục giận dỗi anh ấy.” Cố Gia Nhi nghĩ thầm, “Nhưng anh ấy khen chúng mình xinh đẹp mà.”
Lúc này, nhờ có Lộ Mãn chủ động pha trò nên vẻ lúng túng trên mặt nghiên cứu sinh đối diện cũng giảm đi không ít.
Triệu Gia Toàn gắp một miếng thịt viên cho Tiểu Thục Tuệ trong lòng Bối Lệ Na, thuận thế nói với vợ: “Hai em Cố Linh Y và Cố Gia Nhi, cặp song sinh này chính là hình mẫu hoàn hảo mà anh tưởng tượng về con gái chúng ta khi lớn lên.”
“Em cũng nghĩ vậy.” Bối Lệ Na mỉm cười gật đầu đồng tình, “Chiều nay anh không ở nhà nên không biết đâu, hai cô bé này vừa bước vào nhà mình là em đã thấy thân thiết thế nào ấy.”
“Ăn xong em hỏi xem họ có thể kết bạn không nhé.”
Triệu Gia Toàn hiến kế: “Một cặp chị em tốt như vậy lại còn có học thức, tính cách lại có những điểm sáng riêng. Haizz, nên giao lưu với họ nhiều hơn để Thục Hiền Thục Tuệ sau này lớn lên……”
“Những gì anh nghĩ, Lệ Khiết và em cũng nghĩ đến rồi.”
Bối Lệ Na và em gái Lệ Khiết đang ôm Tiểu Thục Hiền trao nhau một ánh mắt hiểu ý: “Hồi chiều đã thêm QQ và số điện thoại của hai em ấy rồi. Sau này Thục Hiền Thục Tuệ lớn lên có vấn đề gì khó khăn, em phải nhờ họ chỉ dạy kinh nghiệm.”
Bối Lệ Khiết trêu chọc Tiểu Thục Hiền trong lòng: “Đúng đó, chị, anh rể, vì sự trưởng thành của hai đứa nhỏ này, anh chị phải tốn công nhiều rồi.”
“Giúp anh chị trông con em mới biết cách nuôi song sinh khác với anh chị em bình thường. Mua đồ chơi thế nào, chia đều ra sao, quần áo không giống nhau thì tranh nhau mặc màu gì, đều là những đứa nhỏ sinh cùng ngày, ai nhường ai… Haizz, nhưng cũng khá thú vị……”
Bối Lệ Khiết nói đến đây thì nhìn hai cháu gái Thục Hiền Thục Tuệ rồi lại nhìn cặp song sinh nhà họ Cố ngồi hai bên Lộ Mãn, cô nghĩ đến nhà mình chỉ có một thằng nhóc……
“Haizz, thật ghen tị với anh chị quá, có một cặp song sinh……”
……
Sau bữa tối, Bối Lệ Na và Bối Lệ Khiết dọn dẹp bát đũa. Vương Học Ái và Cố Linh Y, Cố Gia Nhi cùng giúp đỡ.
“Các cậu không uống rượu thì không cần ở lại góp vui đâu.”
Triệu Gia Toàn, thầy Hoa và hai ba nghiên cứu sinh vẫn ngồi lại trên bàn, rượu trắng chưa dọn mà tiếp tục làm vài ly.
Triệu Gia Toàn nói với đám nghiên cứu sinh và Lộ Mãn: "Mấy đứa ghế sofa xem TV và tán gẫu đi. Chúng ta uống hết chỗ rượu này rồi cùng ra phòng khách với mấy đứa."
"Chúng em vẫn nên ở lại với thầy..." Một nghiên cứu sinh dè dặt khách sáo nói.
"Ôi trời, ở nhà mình có ai là người ngoài đâu, không cần câu nệ mấy chuyện này."
Triệu Gia Toàn xua tay. Người vừa nói là nghiên cứu sinh từng bị ông phê bình nặng nề khi quay phim cảnh du ngoạn trên sông ở khu du lịch.
Vì vậy nên anh chàng sinh viên có chút e dè và gò bó. Ông cảm thấy cần phải giải tỏa cho cậu ta nên ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn: "Ở trường lúc cần phê bình thì tôi tuyệt đối không nương tay, vì các cậu cũng phải ăn một miếng, khôn một miếng mà."
"Nhưng ngoài đời tôi cũng không hơn các cậu bao nhiêu tuổi, chúng ta cứ coi như anh em mà trao đổi."
"Vâng, thưa thầy..."
Nghiên cứu sinh kia nâng cốc: "Thưa thầy, em không giỏi nói những lời hoa mỹ, chỉ thật lòng muốn kính thầy một ly..."
"Uống bao giờ chưa, uống được không?"
"Uống vài lần rồi ạ, không uống được nhiều lắm..."
"Đổi sang bia đi. Mà thôi, dùng nước ngọt là được."
"Không phải người ngoài." Triệu Gia Toàn nói, "Cụng ly là có ý đó, có lòng là được rồi."
"Thật lòng mà nói, hôm nay ăn nhiều hải sản rồi thì không nên uống rượu vì dễ bị gout, không tốt cho sức khỏe." Triệu Gia Toàn tự nói cũng có chút ngại ngùng, "Nhưng tôi thừa nhận mình không tự giác được, các cậu lấy đó làm gương coi như bài học phản diện."
"Sau này bước ra xã hội, trừ những trường hợp cần thiết thì tốt nhất là không nên uống."
Triệu Gia Toàn đối với nghiên cứu sinh mình dẫn dắt cũng muốn làm tròn vai trò người dẫn đường: "Dù sao thì rượu cũng là chất gây ung thư cấp độ một. Đám thanh niên thích sĩ diện thì thích thi nhau uống rượu, tôi thấy đó không phải là bản lĩnh gì."
Nghiên cứu sinh Tiêu Chấn cũng tán đồng phụ họa: "Đúng vậy, cùng bạn bè uống bia ăn thịt nướng thì vừa phải mới thoải mái. Bị người ta ép uống thì đúng là thói xấu."
Triệu Gia Toàn gật đầu rồi tiếp tục nói: "Tương tự, nếu có người lớn tuổi có phong tục ép rượu quá nặng, các cậu không hợp với họ thì tôi thấy đó không phải là vấn đề của các cậu. Thậm chí các cậu vì thế mà đổi môi trường vì sức khỏe của mình cũng không có gì là không thể."
"Cảm ơn thầy." Nghe thầy khuyên bảo chân thành, nghiên cứu sinh kia cũng cảm kích trong lòng: "Em ngại đổi sang nước ngọt quá, cảm ơn thầy. Kính thầy ạ."
"Nào."
Sau khi cụng ly với sinh viên, Triệu Gia Toàn tặc lưỡi. Vừa nói một tràng dài xong quả nhiên lại không tự giác được, gọi cô con gái út: "Thục Tuệ, lấy cho ba và ông Hoa thêm chai bia nữa."
"Không ạ!"
Tiểu Thục Tuệ múa máy chân tay, trêu chọc ba bằng cách kéo mí mắt và lè lưỡi.
Bối Lệ Na và Bối Lệ Khiết từ trong bếp đi ra thấy Triệu Gia Toàn còn đòi uống bia, Bối Lệ Na nhẹ nhàng véo sau gáy ông, còn Bối Lệ Khiết thì trực tiếp lấy đi chai rượu trắng.
"Hôm nay anh đủ rồi đấy, trước mặt sinh viên còn phải giữ chút mặt mũi chứ."
Giọng Triệu Gia Toàn yếu đi: "Anh biết chừng mực, anh biết chừng mực mà——Thục Hiền, con đi lấy đi, lấy bia đi."
"Dạ..." Tiểu Thục Hiền miệng thì đáp lại nhưng lại đứng im, mắt nhìn về phía mẹ Bối Lệ Na.
Vị thế trong gia đình đã quá rõ ràng.
Bối Lệ Na gật đầu: "Mỗi người một lon bia thì được. Thục Hiền, đi lấy đi."
Tiểu Thục Hiền lập tức vui vẻ ba chân bốn cẳng chạy đi lấy bia lon trong phòng làm việc.
Tiểu Thục Tuệ cũng kêu lên một tiếng: "Ba ơi, ông Hoa ơi, con đi lấy ly mới cho mọi người!"
Lộ Mãn chống tay lên bàn đỡ người ngồi dậy, trên mặt nở nụ cười nhìn cảnh gia đình hòa thuận này.
Cố Linh Y và Cố Gia Nhi dọn dẹp xong chén đĩa thì đi đến sau lưng Lộ Mãn. Cố Gia Nhi vỗ vai Lộ Mãn: "Cười toe toét cả miệng rồi kìa, anh đang nhìn gì mà vui thế?"
Trên mặt Lộ Mãn lộ vẻ ngưỡng mộ và mong chờ: "Một cặp con gái song sinh, con lớn rót rượu bia con nhỏ đưa ly, còn có người vợ tay nghề nấu nướng siêu đỉnh. Ngày mưa gió không ra ngoài, ở trong nhà mình nhâm nhi một hai chén."
"Thầy Triệu, em thật sự ngưỡng mộ thầy đó. Đây là cuộc sống thần tiên mà nghĩ tới cũng không dám nghĩ."
Nghe Lộ Mãn miêu tả như vậy, những người khác cũng lộ vẻ giác ngộ ra điều gì đó, ít nhiều đều cảm động.
Không cần thành công vang dội gì mà chỉ cần sống tốt những ngày bình thường, cùng gia đình sống bên nhau ấm áp thoải mái.
Thật tuyệt vời.
[Ý nghĩa là phải có vấp ngã thì mới khôn ra được]