Cố Gia Nhi vừa bóc tôm hùm đất vừa nhét liên tục vào miệng, cay đến hít hà.
"Anh ơi, xì hà...nước."
Lộ Mãn rót nước dừa trên bàn vào cốc cho cô.
"Không uống nước dừa, xì hà..."
Cố Gia Nhi cay đến nói năng không rõ, lè lưỡi quạt phành phạch: "Anh ơi, cho em Coca."
"Đồ ngốc." Lộ Mãn thật sự bó tay với cô nàng háu ăn này, "Uống nước ngọt có ga càng cay hơn đấy."
"Em cứ thích cay hơn đấy."
Lộ Mãn đảo mắt, quay sang Cố Linh Y bên cạnh nói: "Anh thấy hai anh em mình nên đổi chỗ cho nhau, em ngồi cạnh em gái đi."
Cố Linh Y vội vàng nhét một miếng tôm hùm đất vào miệng rồi xua tay với Lộ Mãn: "Anh ơi, tay em cũng dính đầy dầu mỡ rồi, không chạm vào đồ khác được đâu."
Cô nàng có chút hả hê: "Mãi mới có người hầu hạ em gái giúp em, anh chịu vất vả chút đi."
Lộ Mãn không vui. Cô nàng này không biết anh rể và em vợ phải giữ khoảng cách à?
Lộ Mãn ghé sát lại gần Cố Linh Y rồi hạ giọng: "Anh và em gái em thân thiết quá em không ghen à?"
Thân thể mềm mại của Cố Linh Y khựng lại, suýt chút nữa làm rớt cả vỏ tôm hùm trên tay.
"Em việc gì phải ghen!" Cố Linh Y trừng đôi mắt hạnh long lanh, hơi lớn tiếng.
Chẳng lẽ đồ ăn do sư mẫu và cô Bối làm không ngon à? Sao miệng anh ta cứ rảnh rỗi thế nhỉ? Cố Linh Y cảm thấy Lộ Mãn đúng là đắc ý quên cả trời đất.
Vương Học Ái ngồi bên cạnh Cố Linh Y nghe không rõ lắm câu nói của cô, bèn đẩy một đĩa giấm gừng đến trước mặt Cố Linh Y: "Linh Y, em muốn chấm giấm à?"
"Giấm này ngon lắm đấy. Còn có đĩa khác pha nước tương và mù tạt nữa, em muốn đổi không?"
"Ừm... Cảm ơn chị Tiểu Ái."
Giấm này không phải giấm kia.
Cố Linh Y ấp úng đáp lời Vương Học Ái rồi quay sang trừng mắt nhìn Lộ Mãn.
Đều tại anh ta cả!
"Anh ơi, ghé tai lại đây!"
Lộ Mãn mặt dày ghé lại gần: "Sao, lại muốn nắm vuốt à?"
Câu nói mà Cố Linh Y vừa nghĩ ra nghẹn lại trong cổ họng.
"Nắm vuốt cái con khỉ!"
Cô nàng bực bội nhìn Lộ Mãn. Thấy anh ta vẫn cười hề hề, lại nghĩ xung quanh còn có nhiều người nên cô càng nói nhỏ hơn.
"Ý em là Gia Nhi và em đối với anh nên là như nhau." Cố Linh Y hít một hơi, cố gắng nói chuyện đàng hoàng với Lộ Mãn, "Hai chúng em đều là thanh mai trúc mã của anh, Gia Nhi còn là mối tìn..."
"Em uống nước dừa hay Coca." Lộ Mãn trực tiếp đánh trống lảng cắt ngang lời Cố Linh Y.
"Ờmmmm..." Cố Linh Y bị anh ta cắt ngang, lời nói không được trôi chảy: "Uống nước dừa..."
Lộ Mãn rót nước cho cô. Cố Linh Y vẫn nhỏ giọng: "Tóm lại, không được chọc em gái em giận, nếu không em cũng sẽ ghét lây anh đấy. Phải đối xử tốt với Gia Nhi."
Lộ Mãn vừa rót nước dừa cho mình vừa hạ giọng nói: "Với tính cách của em gái em, không giận là chuyện không thể."
Cố Linh Y cắn môi: "Anh ơi, đó là chuyện của anh. Mau dùng những thủ đoạn bỉ ổi vô sỉ mà anh đặc biệt giỏi mà tự nghĩ cách đi!"
Đến cả bỉ ổi vô sỉ cũng lôi ra rồi, Lộ Mãn thầm khen hay.
Lộ Mãn lắc đầu buồn cười nói: "Anh sẽ cố gắng hết sức, dù chỉ là vì em mà thôi. Nếu em vì Gia Nhi tổn thương mà buồn bã thì anh cũng vạn lần không muốn, không muốn em cũng đau lòng."
"Em..."
Nghe Lộ Mãn nói vậy khiến Cố Linh Y đỏ mặt.
Cái tên này nói chuyện gì cũng có thể kéo theo cô, lại còn nói là vì cô mà suy nghĩ... Sao mà hơi ngại ngùng thế này...
"Đông người quá, em không nói chuyện với anh nữa..."
Cố Linh Y cúi gằm mặt, đầu gần như vùi vào đĩa và lặng lẽ tăng tốc độ ăn cơm.
Lộ Mãn cười, nâng cốc lên nhấp một ngụm nước.
Nguồn gốc của ghen tuông là thích, là dục vọng chiếm hữu.
Giống như điển cố về phu nhân của tể tướng Phòng Huyền Linh, thà uống chén "rượu độc ngự ban" giả vờ trước mặt Đường Thái Tông chứ nhất quyết không để chồng nạp thiếp.
Mục tiêu chiến lược nắm tay nhẹ nhàng đã cơ bản hoàn thành bằng thủ đoạn nắm vuốt rồi.
Bước tiếp theo...sau này sẽ khiến Cố Linh Y phải ghen.
"Anh ơi, hai người lén lén lút lút nói gì đấy?"
Cố Gia Nhi thấy Lộ Mãn và chị mình ghé tai nhau nói chuyện lâu như vậy thì bất mãn phản đối.
Lộ Mãn đang nói chuyện to nhỏ với chị cô về chuyện ghen tuông, nhưng chị gái lại nói thẳng là sẽ không ghen với anh, ngược lại em gái Gia Nhi lại ghen trước rồi.
Lộ Mãn đang nghiêng người về phía Cố Linh Y liền ngồi thẳng lại vị trí rồi gắp một miếng thịt kho tàu, giả vờ không nghe thấy lời oán trách của Cố Gia Nhi.
Cố Gia Nhi bĩu cái môi đỏ ửng vì cay.
Sự chú ý của anh ấy phải đặt lên người mình mới đúng chứ. Cố Gia Nhi nghĩ thầm.
Cô bé kéo kéo tay áo. Cổ tay áo khoác vướng vào tay, lúc ăn cơm bóc tôm không tiện lắm vì dễ bị dính dầu.
"Anh ơi, giúp em xắn tay áo lên một chút."
"Anh đổi chỗ với chị em." Lộ Mãn tùy tiện từ chối, "Để chị em làm cho."
"Anh ơi." Cố Linh Y nghiêng đầu, "Anh quên em vừa nói gì với anh rồi à?"
Cô giơ giơ đôi tay đeo găng của mình: "Em không muốn tháo găng tay ra, chỉ có thể nhờ anh thôi."
Được chị gái giúp sức nên Cố Gia Nhi cười càng tươi hơn, hai tay trực tiếp đưa đến trước mặt Lộ Mãn: "Nè."
Lộ Mãn liếc nhìn Cố Linh Y giả bộ, cô nàng cứ như không có chuyện gì mà ăn tôm.
Thật muốn nói với cô một câu, em cứ việc tự mình cắm sừng mình đi.
Lộ Mãn đưa tay xắn tay áo khoác của Cố Gia Nhi lên, gấp đến gần khớp khuỷu tay để lộ ra cánh tay trắng nõn.
"Cảm giác như đang giúp trẻ con vậy."
Lộ Mãn ngoài miệng thì lẩm bẩm.
Anh lại quay đầu về phía Cố Linh Y im lặng làm khẩu hình, nói ra suy nghĩ thật lòng.
Cảm giác như đang giúp em vợ vậy.
Đáng tiếc trình độ đọc khẩu hình của Cố Linh Y chưa đạt tiêu chuẩn, cô nghi hoặc nhìn Lộ Mãn vì không hiểu ý của anh.
Nhân lúc Lộ Mãn mất tập trung, trong mắt Cố Gia Nhi lóe lên một chút giảo hoạt.
Tay cầm một miếng thịt tôm, Cố Gia Nhi nhanh chóng giơ tay lên rổi thuần thục đưa miếng thịt tôm đến gần miệng Lộ Mãn.
Lộ Mãn đang há miệng làm khẩu hình, đột nhiên trong miệng có thêm một vật gì đó mềm mềm dai dai.
Anh hơi sững người nhìn về phía Cố Gia Nhi.
Cô em gái song sinh cười duyên dáng, lại đưa miếng thịt tôm đến gần miệng Lộ Mãn hơn.
"Ngon không ngon không?"
Lộ Mãn cắn miếng thịt tôm hùm đất trong miệng, có chút gượng gạo quay đầu đi mà đối diện với cả bàn thức ăn.
Vội vàng gắp một miếng váng đậu bỏ vào miệng nhai nhai.
Cảm giác bây giờ không thể nghĩ kỹ được…
Sát thương hơi bị mạnh…
Cố Gia Nhi nghĩ ngợi. Nếu như theo cách thức yêu đương với Lộ Mãn trước đây thì lúc này cách làm chuẩn mực phải là dính sát vào cánh tay anh rồi nói với anh: "Em đã đút cho anh ăn rồi, anh có phải nên bóc tôm cho em rồi trả lại em không?"
Nhưng mà…
Bây giờ Cố Gia Nhi chọn cách biến tấu một chút, dùng một chiêu khác.
Cô lại gắp mấy con tôm trong đĩa của mình bỏ vào đĩa của Lộ Mãn.
"Bổn cô nương tấm lòng rộng lượng, niệm tình hôm nay anh làm việc cả buổi trời, tha thứ cho anh không bóc tôm cho em đó. Này, đây là thặng dư thương mại, thưởng cho anh tôm đã bóc sẵn."
Cố Gia Nhi cũng không còn mong chờ dịch vụ bóc tôm bằng tay của Lộ Mãn nữa mà tự mình cúi đầu tiếp tục ăn cơm.
Lộ Mãn nhìn chằm chằm khuôn mặt nghiêng của Cố Gia Nhi một hồi.
"Ờ, cô nàng Gia Nhi này thật sự có vài chiêu đấy." Lộ Mãn thầm cảm thán, "May mà mình có ba quy tắc chia tay của nhà họ Lộ!"
Có quy tắc trực nam, có quy tắc tra nam, còn có…
Quy tắc thứ ba, quy tắc chị em bạn thân!
Lộ Mãn lập tức quay sang Cố Linh Y, nói với cô chị song sinh đang càn quét thức ăn: "Linh Y, tay áo của em cũng không tiện nhỉ, để anh kéo lên giúp em…"
