Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11201

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

Toàn truyện - Chương 656: Hạnh phúc hơn cả những gì anh từng mong ước

Ăn bao nhiêu đồ lạnh rồi, giờ lại còn đòi ăn xiên nướng nóng hổi hả? Cố Gia Nhi định mở miệng mắng mấy cô con gái nhưng Lộ Mãn đã nhanh tay bế các con đi chọn đồ ăn vặt mất rồi.

"Toàn chuyện tốt đẹp để anh ta làm hết!"

Cố Linh Y đứng cạnh em gái cũng bất lực nghiêng đầu: "Chuyện dạy dỗ con cái anh ta cứ thế đẩy hết cho hai chị em mình."

Lộ Mãn dẫn các con gái quay về, trong tay Tiểu Liễu Y và Tiểu Tuyết Phi đã có thêm xiên mực nướng và xúc xích nướng.

Nghe thấy vợ mình cằn nhằn thì anh cười cười: "Các em đừng thấy mình làm mẹ bây giờ quản con nghiêm khắc mà lo, sau này chúng vẫn sẽ thân với các em thôi."

"Xì, anh toàn nói lời đường mật. Anh xem mấy các con gái bây giờ toàn bám lấy anh, chúng em vừa nói một câu là các con lại trốn ra sau lưng anh ngay."

Cố Gia Nhi không chịu nổi cảnh mấy cô con gái cứ cười khúc khích trốn tránh cái vung tay giả vờ của mình, cứ thế chui tọt vào lòng Lộ Mãn và coi ba chúng như tấm khiên che chắn khỏi cô.

Rõ ràng là từ bụng mình chui ra, vậy mà cứ hăng hái làm áo bông nhỏ của ba chúng thế, chẳng biết sưởi ấm cho mẹ chúng một chút nào cả...

Lộ Mãn cười nhìn vợ mình: "Các em thử nghĩ xem bà Văn và đồng chí Lão Ngoan Cố chẳng phải cũng như vậy sao? Y hệt thôi, hồi nhỏ mẹ chúng ta quản các em nghiêm khắc thế mà giờ các em vẫn thích làm nũng với mẹ đấy thôi."

Cố Gia Nhi nghe xong thì cạn lời, nhưng nghĩ đi nghĩ lại hình như đúng là vậy thật?

"Ba ơi, ba có ăn không ạ?" Lộ Liễu Y giơ xiên nướng lên khẽ lắc lắc trước mặt Lộ Mãn.

Lộ Mãn cười nói: "Ba không chỉ muốn ăn mà còn muốn ăn một nửa cơ, các con có nỡ cho ba không?"

Lộ Liễu Y ngẩn người. Cô bé chỉ khách sáo một chút thôi, không ngờ ba lại muốn ăn thật...

Dù luyến tiếc nhìn xiên nướng hai cái nhưng Lộ Liễu Y vẫn ngoan ngoãn đưa xiên mực lớn vào tay Lộ Mãn.

"Ba ơi, ba ơi, của con nữa nè~"

Lộ Tuyết Phi học theo chị, cũng chìa xúc xích nướng của mình ra.

"Ngoan quá."

Lộ Mãn vừa cắn một miếng vừa vui vẻ nói: "Sinh hai cô con gái đúng là sướng, ra ngoài mua đồ ăn là được ăn gấp đôi."

Còn mấy cậu con trai đi phía sau thì nhìn nhau một cái rồi lặng lẽ tăng tốc độ tiêu diệt đồ ăn vặt trong tay mình.

Mong ba đừng để ý đến chúng, đừng đến giành đồ ăn của chúng...

Sau khi chiều chuộng các con, Lộ Mãn cũng không quên dỗ dành hai cô vợ đang bĩu môi hờn dỗi.

Anh vào tiệm mua hai cốc trà sữa đưa cho Cố Linh Y và Cố Gia Nhi.

Vừa nhìn thấy đồ uống mới, Lộ Tuyết Phi đã chớp chớp hàng mi cong vút và đôi mắt bắt đầu sáng rực lên.

"Mẹ ơi! Con cũng muốn uống!"

"Không được, hôm nay con đã ăn uống quá mức rồi đấy."

Làm nũng với mẹ chẳng ăn thua, Lộ Tuyết Phi bèn quay sang Cố Linh Y: "Mama ơi~ Con muốn uống~"

Cố Linh Y khẽ cười: "Nghe lời mẹ đi con, trẻ con mà nạp nhiều đường trong một ngày không tốt đâu nhé. Mẹ và mama hôm nay mới là cốc đầu tiên, các con tự tính xem mình đã uống đến cốc thứ mấy rồi?"

"Ồ..."

"Để hôm khác uống nhé, mama sẽ dẫn các con đi uống ở một quán mới mở."

"Ồ..."

Nghe lời người mẹ này, hai cô con gái ngoan ngoãn hơn hẳn mà cúi gằm cái đầu và ủ rũ đi theo sau Lộ Mãn.

Lộ Mãn liếc thấy các con gái ủ rũ không chút sức sống, trong lòng cũng bật cười.

Anh đợi Cố Gia Nhi uống trà sữa gần hết rồi bảo vợ chừa lại cho mình một ít.

Sau đó anh cố ý giấu tay cầm ly trà sữa ra sau lưng, ống hút cũng khéo léo để hơi nghiêng xuống vừa vặn để các cô con gái có thể "uống trộm" được.

"Chị ơi!"

Lộ Tuyết Phi bỗng nhiên như được "sạc điện". Cô bé hưng phấn nhưng không dám nói to, liền ra sức kéo kéo cổ áo Lộ Liễu Y.

Hai cô con gái lén lút "mai phục" bên chân Lộ Mãn, còn Lộ Mãn thì giả vờ như không hề hay biết rồi vẫn tiếp tục trò chuyện phiếm với Cố Linh Y và Cố Gia Nhi.

Lộ Tuyết Phi nhanh nhảu "au" một tiếng, cắn chặt ống hút rồi hút một hơi dài.

"Tuyết Phi, Tuyết Phi..."

Lộ Liễu Y sốt ruột lay lay tay em gái. Chị vẫn chưa được uống mà, chẳng lẽ em gái quên chừa lại cho chị một ngụm rồi sao?

"Nhanh lên, đến lượt chị đó."

Hai chị em lén lút tiếp sức nhau, Lộ Liễu Y cũng ngậm ống hút rồi hút lấy hút để.

Nhưng trà sữa đã cạn rồi, khi hút tiếp thì chỉ còn nghe thấy tiếng sột soạt.

"Lộ? Liễu? Y?"

Cố Gia Nhi ném ánh mắt không mấy thiện cảm về phía các con. Dường như sau khi làm mẹ, cô nàng tự động thức tỉnh và thừa hưởng thiên phú quản giáo của mẹ mình là Văn Nghệ.

"Á! Mẹ ơi, mẹ nhận nhầm rồi! Con là em gái..."

"Con nghĩ con có thể lừa được mẹ sao?"

"Còn Tuyết Phi nữa! Con cũng đừng cười, hai đứa các con đều không thoát được đâu!"

Lộ Mãn vứt ly trà sữa đi rồi lặng lẽ mỉm cười nhìn Cố Gia Nhi và hai cô con gái song sinh đang ồn ào mẹ hiền con hiếu.

Cố Linh Y cũng cố nén nụ cười đang cong lên ở khóe môi. Sau khi ngồi xổm xuống phủi phủi vết vôi tường không biết dính từ đâu trên quần cho các con trai, cô dùng ngón tay chọc chọc vai chồng.

"Nụ cười của anh bây giờ y hệt như Hàm Hàm lăn lộn chơi đùa trên bãi cỏ vậy."

Khóe miệng sắp ngoác đến tận mang tai rồi, Cố Linh Y thầm than thở trong lòng về chồng.

"Bởi vì."

Lộ Mãn và Cố Linh Y nhìn nhau, nụ cười của hai vợ chồng càng thêm sâu đậm.

"Bây giờ có các em ở bên cạnh còn hạnh phúc hơn tất cả những khung cảnh hạnh phúc nhất mà anh từng mong ước."

...

Sau khi cả gia đình bảy người về đến nhà, vợ chồng Lộ Mãn trước tiên bế các cô con gái đang không tình nguyện đi tắm bồn.

Còn bộ đồ người tuyết mà các em gái thay ra thì giao cho Tiểu Dật Hào và Tiểu Ngũ Hào vác.

"Dật Hào, tiếp chiêu!"

Không còn sự quản thúc của ba mẹ, Lộ Ngũ Hào nổi hứng chơi đùa vung vẩy bộ đồ người tuyết của em gái liền nhắm thẳng vào anh trai mình mà tấn công.

"Thằng em ngốc nghếch!" Lộ Dật Hào nhớ rằng câu thoại này hình như cậu học được từ miệng dì Tiểu Ái.

Cậu nhóc hai tay giơ cao bộ đồ nhồi bông tròn quay, miệng lớn tiếng hô: "Pháo năng lượng Gaia!"

Rồi buông tay ném đi, liền thẳng tắp đập vào tủ TV.

Một loạt tiếng đồ vật vỡ vụn giòn tan vang lên.

"Chết rồi..."

Hai anh em song sinh ngỡ ngàng nhìn qua, chỉ thấy trên kệ vốn có một chiếc cúp pha lê bị chúng làm rơi xuống vỡ tan thành mấy mảnh trên sàn.

"Toang rồi, anh trai! Bọn mình gây họa rồi!"

Mặt Lộ Dật Hào lộ vẻ hoảng hốt nhưng miệng lại nói: "Có liên quan gì đến em đâu, là anh làm vỡ mà. Ba mẹ và di nương hỏi đến thì em đừng nói gì nhé!"

Chúng cẩn thận rón rén lại gần, luống cuống lắp ráp lại phần thân chính của chiếc cúp.

Một đống chữ cái Tiếng Anh không hiểu, nhưng dòng chữ "Giải đặc biệt" và tên người đoạt giải thì chúng rất quen thuộc.

【Lộ Tiểu Sương】

"Là đồ của cô..."

Hai anh em song sinh nhìn nhau.

"Làm sao đây?"

Lộ Ngũ Hào thử lắp lại rồi buồn bã nhận ra, chỉ với hai anh em thì chắc chắn không thể nào phục hồi được món đồ này.

Lộ Dật Hào không ngừng liếc nhìn khe hở dưới tủ TV: “Ngũ Hào, nếu chúng ta giấu món đồ này đi, liệu...cô có quên mất không?”

Trái tim bé nhỏ của Lộ Ngũ Hào khẽ lay động. Đúng vậy, nếu giấu đi không để người lớn phát hiện, chẳng phải sẽ tránh được một trận mắng từ ba mẹ sao?

Lộ Dật Hào cầm những mảnh vỡ ướm đi ướm lại.

“Là đồ của cô, thà là đồ của ba còn đỡ...”

Khi đã vào Tiểu học, hai anh em cũng dần hiểu sơ qua về những thứ như cúp hay bằng khen. Trong ký ức của chúng, nhà cô Tiểu Sương có rất nhiều chiếc cúp tương tự.

Chúng từng nghe ba nói cô là một thành viên rất tài giỏi trong gia đình, và cô cũng rất trân trọng cất giữ cẩn thận những biểu tượng vinh dự mà mình đã đạt được.

Chiếc cúp bị vỡ này...hình như to lạ thường, đẹp lạ thường...có lẽ còn quý giá hơn bất kỳ món đồ nào trong bộ sưu tập của cô...

Nếu là đồ của ba thì chúng còn cảm thấy có thể cứu vãn được.

Nhưng ba cũng rất bênh vực cô. Hai anh em lỡ tay làm vỡ đồ của cô... Giờ đây, chúng sợ hãi vô cùng, sợ ba sẽ nổi trận lôi đình.

“Anh trai, hay là mình cứ trực tiếp đi tìm cô đi.”

Lộ Ngũ Hào đấu tranh tư tưởng một hồi rồi vẫn nói: “Làm sai thì phải nhận lỗi.”

“Anh trai...”

Lộ Dật Hào vẫn còn chút do dự, nhưng nhìn thấy khuôn mặt căng thẳng vì sợ hãi của em trai song sinh thì giọng cu cậu lại trở nên vô cùng kiên định.

Vẫn còn là những đứa trẻ, khái niệm về “trách nhiệm” và “thật thà” đối với chúng quả thực chưa sâu sắc đến vậy.

Thế nhưng suy nghĩ của cu cậu lại rất đơn giản: không muốn thua kém em trai về lòng dũng cảm, đồng thời cũng không muốn mình gây ra lỗi lầm mà lại liên lụy đến em trai phải giúp che giấu.

“Chúng ta làm hỏng đồ, mẹ và di nương chỉ giận thôi. Nhưng nếu họ biết chúng ta nói dối chắc chắn sẽ rất buồn và thất vọng đấy!”

“Chúng ta đi tìm cô! Và nói lời xin lỗi cô...”

“Ơ? Dật Hào, Ngũ Hào, hai đứa tìm cô à?”

Một cánh cửa phòng bật mở, Lộ Tiểu Sương trong bộ đồ ngủ dụi dụi đôi mắt còn ngái ngủ xuất hiện trước mặt hai anh em.