Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1119

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 4

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1343

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 33

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11349

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 879

Toàn truyện - Chương 653: Xe cộ nhà cửa không bằng thằng cu mập

Con rể về nhà mẹ vợ, chuyện này lần đầu thì lạ nhưng những lần sau thì càng lúc càng quen.

Sau bữa tối, Văn Nghệ để Lộ Mãn và hai cô vợ nghỉ ngơi, còn mình thì cầm đồ chơi và sách tranh đi dỗ bốn đứa trẻ.

“Anh ơi, mẹ chúng em cười với anh ngày càng nhiều hơn rồi, anh có cảm thấy thế không?”

Cố Linh Y và Cố Gia Nhi mỗi người tựa vào lòng Lộ Mãn. Lộ Mãn ôm hai cô nàng, trong lòng cũng có chút ngẩn ngơ.

Hồi trước, khi vừa mới công khai chuyện tình cảm với bạn học Linh Y, mẹ vợ Văn Nghệ khuyên can đến khô cả họng và nói cạn lời; ba vợ thì còn muốn tìm hộp dụng cụ trong nhà mà dùng cờ lê với búa tống cổ anh ra khỏi cửa…

Đâu như bây giờ, anh đường hoàng ngồi trong phòng khách nhà ba mẹ vợ, ngay dưới mắt Cố Ngạn đường đường chính chính hưởng cái phúc Tề nhân, tay ôm hai cô con gái song sinh của ông ấy.

“Mẹ vợ nhìn con rể, càng nhìn càng ưng mắt thôi mà.”

Cố Gia Nhi nhéo một lọn tóc của Cố Linh Y trêu chọc lên mặt Lộ Mãn, Lộ Mãn né tránh rồi nói tiếp: “Đúng là ứng với câu nói đó. Về nhà mẹ vợ tặng bà ấy món quà bất ngờ gì là tốt nhất? Xe cộ nhà cửa không bằng thằng cu mập.”

“Phụt ha ha ha——”

Ba vợ chồng đang cười vui vẻ thì Cố Ngạn thong thả đi vào phòng khách.

Nhìn thấy cảnh Lộ Mãn ôm ấp cả hai cô con gái, người ba vợ này thực sự thấy nghẹn lòng.

“Sau này mình còn có thể dạy dỗ thằng nhóc này được không đây?” Cố Ngạn thầm nghiến răng: “Thằng nhóc này có đủ cách để làm mình tức chết mà.”

Một lát sau, Văn Nghệ cũng từ phòng ngủ đi ra: “Mấy đứa nhỏ ngủ hết rồi. Haizz, thật không đành lòng, mai phải đưa chúng sang nhà ông bà nội ở hai ngày.”

“Mẹ ơi, sao mẹ nói cứ như là chia ly vậy? Có đến mức đó đâu chứ.”

Cố Gia Nhi cười nói: “Chỉ cách có mấy bước chân thôi mà. Cùng lắm thì mẹ lại sang nhà chồng chúng con chơi một vòng, đâu có ai cản mẹ đâu.”

Văn Nghệ liếc xéo cô con gái út một cái rồi lại đi đến trước mặt Cố Linh Y: “Thường ngày ai nấu cơm cho mấy đứa nhỏ? Mẹ thấy Dật Hào Ngũ Hào hình như hơi gầy thì phải.”

“Ôi mẹ ơi.” Cố Linh Y cũng bó tay với cái tính lo xa của mẹ mình: “Là do chúng lớn nhanh, cao vọt lên hơn bạn bè cùng lớp nửa cái đầu nên trông có vẻ gầy đi một chút thôi mà. Thực ra cân nặng rất khỏe mạnh.”

“Thế thì cũng phải bổ sung thêm dinh dưỡng, canxi sắt kẽm selen gì đó cũng phải chú ý nhiều hơn.”

“Mẹ…”

Cố Gia Nhi bất lực nói: “Bảo mẫu nhà con tốt nghiệp thạc sĩ, có chứng chỉ dinh dưỡng đàng hoàng. Cả tập đoàn giúp việc của họ cũng chuyên nghiên cứu về chế độ ăn uống cân bằng hằng ngày, mẹ cứ yên tâm tuyệt đối đi.”

Văn Nghệ ngược lại nhíu mày: “Chỉ bảo mẫu làm thì cũng không được, các con cũng phải tự tay làm nhiều hơn chứ. Mấy đứa nhỏ thường xuyên được ăn cơm mẹ nấu cũng rất tốt cho mối quan hệ mẹ con mà.”

“Mối quan hệ mẹ con của chúng con tốt đến mức không thể tốt hơn được nữa rồi. Mẹ ơi, mẹ lải nhải quá đi mất~”

Cố Gia Nhi còn dám cãi lại mẹ, Cố Linh Y khẽ tựa vào lòng Lộ Mãn và không nói gì nữa.

Lộ Mãn thực hiện triệt để chỉ thị của ba vợ Cố Ngạn là “cưng chiều, nuông chiều chúng” một cách hoàn hảo. Hai chị em họ ở nhà đôi khi cứ nằm ườn trên giường không chịu dậy.

Đừng nói là nấu cơm cho các con, ngay cả khi Dật Hào và Ngũ Hào đi học mẫu giáo muộn thì Cố Linh Y cũng trực tiếp kéo các con ngủ nướng thêm một lúc.

Tuy nhiên, điều này cũng nhờ vào ngôi trường họ chọn cho các con cũng ủng hộ việc làm này. Ngôi trường mẫu giáo các bé theo học có triết lý khá cởi mở. Khi Lộ Mãn họp phụ huynh thì anh đã trao đổi với hiệu trưởng, anh cho rằng trẻ con ở độ tuổi này được ngủ nướng cả buổi sáng cùng mẹ còn giá trị hơn nhiều so với việc học hai tiết thủ công hay cưỡi ngựa gì đó.

Khiến hiệu trưởng như tìm được tri kỷ, đã trao đổi trực tiếp với Lộ Mãn rất nhiều quan điểm. Sau khi kết bạn WeChat lại tiếp tục trò chuyện không ít về các quan điểm giáo dục mầm non.

Không ngoài dự đoán, Văn Nghệ đã túm lấy Cố Gia Nhi mà mắng một trận.

Xem ra hai chị em song sinh này dù đã thành vợ người ta vẫn không tránh khỏi việc bị Văn Nghệ dạy dỗ như con nít.

Nhân lúc này, Cố Ngạn với vẻ mặt ngập ngừng bước đến gần.

Đối mặt với con gái lớn, ông ấy dường như đang nén một tràng dài những lời muốn nói nhưng chưa chuẩn bị tâm lý kỹ càng, không biết có nên nói với con gái hay không.

“Ba ơi?”

“À, Linh Y...”

Cố Ngạn hơi nói lảng sang chuyện khác: “Dật Hào, Ngũ Hào đều đã vào lớp mẫu giáo nhỡ rồi. À, ừm, Liễu Y, Tuyết Phi cũng sắp đi nhà trẻ rồi...”

“Vâng, vậy thì sao hả ba?”

“Con và Lộ Mãn, có từng nghĩ đến...”

Cố Ngạn nhanh chóng liếc nhìn con rể một cái rồi hạ giọng: “Sinh thêm một đứa nữa không?”

“Ba ơi?” Cố Linh Y khó hiểu. Bốn đứa con trai gái đủ đôi, như thế vẫn chưa được sao?

Sao ông ấy lại còn muốn có thêm cháu ngoại trai hay cháu ngoại gái nữa?

“Con xem này, Linh Y. Cả bốn đứa trẻ đều mang họ Lộ...” Cố Ngạn nói với vẻ hơi ngượng ngùng nhưng vẫn cố nói tiếp.

“...” Cố Linh Y đại khái đã đoán được đồng chí Lão Ngoan Cố đang nghĩ gì rồi.

“Ba ơi~ Chúng con đã bàn bạc kỹ rồi. Các con sinh ra đều theo một họ, như vậy khi chúng đi học sẽ đỡ được rất nhiều rắc rối.”

“Bây giờ thời đại khác rồi, ba nghe nói người theo họ mẹ cũng không ít đâu.”

Cố Ngạn xoa xoa hai bàn tay và nhìn Cố Linh Y một cách mong đợi: “Hay là hai đứa bàn bạc lại xem. Dù sao cũng vẫn còn trẻ, hai đứa cũng nuôi được. Ba và ông bà nội của các cháu cũng không có ý kiến gì, đảm bảo sẽ hết lòng giúp hai đứa chăm sóc con cái——sinh thêm một đứa nữa nhé?”

“Sinh thêm một đứa là chuyện thứ yếu, mục đích chính là muốn con mang họ Cố đúng không ạ?”

Cố Linh Y thầm đảo mắt, cô không ngờ ba mình vẫn còn bận tâm chuyện này.

“Ba ơi, đề nghị này ba nên bàn với con rể của ba ấy, anh ấy là trụ cột gia đình chúng con.”

“...Thế thì cũng phải hỏi ý kiến con trước chứ, con là mẹ của các cháu mà.”

“Ý kiến của con là không muốn sinh nữa, con tắt máy rồi ạ.”

Cố Linh Y chỉ tay về phía em gái đang bị mắng: “Ba cứ đặt hy vọng vào Gia Nhi đi, có lẽ em ấy dễ thuyết phục hơn con một chút.”

...

Tối hôm đó, Cố Linh Y và Cố Gia Nhi muốn ôn lại cảm giác thời thiếu nữ ngủ chung giường tầng trong phòng riêng. Thêm vào đó, ở nhà ba mẹ vợ nên Lộ Mãn cũng thực sự ngại ngùng không dám mặt dày mà đường đường chính chính ngủ chung chăn với hai cô con gái của đồng chí Lão Ngoan Cố. Thế nên anh đành ngủ ở phòng khách tầng một.

Khi Cố Linh Y giúp anh trải giường và sắp xếp gối, cô đã thuật lại ý kiến của ba mình.

“Em chịu thua ba vợ anh luôn rồi, thế mà ông ấy lại còn tính toán muốn có một đứa cháu ngoại mang họ mình nữa chứ.”

Cố Linh Y nép sát bên Lộ Mãn mà cười không ngớt: “Ở một khía cạnh nào đó, nếu vậy thì chẳng phải anh coi như đã nửa ở rể rồi sao? Đồng chí Lộ Mãn ở rể?”

“Em đồng ý rồi sao?”

“Đâu có, để đồng chí Lão Ngoan Cố đi làm phiền Gia Nhi rồi.”

“Vậy thì vô ích thôi, em gái em càng không muốn.”

Cố Linh Y thổi nhẹ vào vành tai anh: “Thật ra em cũng không đặc biệt phản đối việc tiếp tục sinh em bé với anh đâu.”

“Anh thấy hiện tại chưa cần thiết lắm.” Lộ Mãn nắm nhẹ vuốt của cô: “Em nghỉ ngơi hai năm cho hồi phục rồi hãy tính tiếp nhé?”

“Hừ, em thấy anh là không muốn con cái mang họ ba vợ mình rồi.”

Cố Linh Y vòng tay ôm lấy cổ Lộ Mãn: “Nếu sinh thêm một bé nữa thì em phải đàm phán điều kiện với anh.”

“Hả? Em lại có ý tưởng quái quỷ gì nữa đây?”

“Em sinh thêm cho anh một bé nữa thì ba năm tới buổi tối anh phải chia ra mà tìm Gia Nhi và em, không được nghĩ đến chuyện cùng nhau nữa...”

“Thôi thôi! Miễn bàn!” Lộ Mãn không thèm nghĩ ngợi gì mà từ chối một cách dứt khoát và thẳng thừng.