Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 8

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 296

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 103

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Toàn truyện - Chương 652: Mày đã chiều hư chúng nó đến mức nào rồi!

Trẻ sơ sinh phát triển chưa hoàn thiện mong manh tựa cỗ máy nhỏ đơn giản với những bánh răng chật vật ăn khớp, chỉ cần sơ sẩy một chút là có thể gặp trục trặc nên thường khiến ba mẹ phải vò đầu bứt tai.

Hai cô con gái song sinh của Lộ Mãn và Cố Gia Nhi bắt đầu từ tháng thứ hai sau sinh đã xuất hiện triệu chứng chướng bụng.

Hệ tiêu hóa của trẻ sơ sinh chưa trưởng thành, chướng bụng và đau bụng co thắt là những vấn đề thường gặp.

Về mặt này, Tiểu Liễu Y và Tiểu Tuyết Phi cũng phát huy đặc tính của chị em song sinh là đồng loạt cùng nhau mắc bệnh.

Hai cô con gái cứ khóc lóc mè nheo và rên hừ hừ, đau đến mức vặn vẹo người, dường như dồn hết sức lực vào tiếng khóc oa oa.

Cố Gia Nhi là một người mới làm mẹ, dù sau khi cho bú đều kịp thời vỗ ợ hơi nhưng vẫn không tránh khỏi việc các bé bị chướng bụng. Nhìn thấy các con còn nhỏ thế mà đã phải chịu đựng cơn đau khó chịu đến vậy, cô cũng không ngừng rơi nước mắt lã chã.

Lộ Mãn và Cố Linh Y với bà nội và bà ngoại của các bé cùng nhau vào cuộc, nào là xoa bóp đẩy hơi, bổ sung men vi sinh... Sau đủ mọi cách thức, Lộ Mãn cuối cùng cũng tìm được một phương pháp giảm đau hiệu quả.

Cứ mỗi tối anh lại nằm thẳng người trên giường và cẩn thận ôm con gái vào lòng mỗi bên một bé, một trái một phải.

Để hai cô con gái song sinh nằm sấp thoải mái rồi Lộ Mãn từ từ xoa lưng và hát ru. Trong vòng tay của ba, hai tiểu bảo bối có thể yên tĩnh một lúc, ngừng khóc lóc và từ từ chìm vào giấc ngủ.

Còn Văn Nghệ muốn dùng gối hoặc chăn hay những thứ tương tự để thay thế Lộ Mãn. Dù sao con rể cả đêm bị các con gái nằm đè lên người, anh cũng gần như không thể ngủ được.

Nhưng hễ di chuyển hai bé ra khỏi người Lộ Mãn thì chúng liền như thể được lắp đặt cảm biến báo động mà bắt đầu khóc ầm ĩ và gào thét.

Văn Nghệ và Cố Linh Y cũng đã thử riêng để các bé nằm sấp trong lòng mình, nhưng hiệu quả kém xa so với Lộ Mãn đích thân ra trận.

“Đừng làm phiền chúng nữa, mẹ, Linh Y.”

Lộ Mãn cố gắng hạ thấp giọng, ngay cả nhịp thở cũng cố ý làm nhẹ nhàng chậm rãi: “Con cứ ôm chúng là được mà.”

“Cứ thế này thì cũng không phải là cách hay đâu.”

Liễu Tĩnh đứng bên cạnh nhìn, ánh mắt lộ rõ vẻ xót xa cho con trai: “Con đã hai ngày không chợp mắt rồi.”

“Đợi các bé đỡ hơn một chút, con chắc có thể ngủ bù vào ban ngày.”

Lộ Mãn cúi đầu nhìn hai cô con gái trong lòng.

Hai cô bé hai tháng tuổi đầu nhỏ xíu, Lộ Mãn cảm thấy còn chưa đủ một gang tay của mình.

Nhưng mỗi bé đều đã nặng mười cân, một cặp song sinh cộng lại đã hơn hai mươi cân nằm sấp trên người anh suốt ngày đêm, Lộ Mãn còn không dám chợp mắt, tinh thần tập trung cao độ chú ý đến biểu cảm và động thái của các con để phán đoán tình hình của chúng.

Dù anh đã kiệt sức không chịu nổi nữa nhưng các con gái chỉ khi nằm sấp trên người anh và được anh dỗ dành mới dễ chịu hơn, điều đó cũng khiến tình yêu thương của người ba trong anh bùng nổ và không chịu nổi cũng phải cố gắng chịu đựng.

“Có lẽ là do người con ấm, nhiệt độ thích hợp để các bé làm ấm bụng.”

Trên khuôn mặt mệt mỏi của Lộ Mãn nặn ra một nụ cười: “Các bé coi con như chiếc ghế sofa bằng thịt người rồi, cứ hít thở là lại phập phồng lên xuống như ngồi thuyền nhỏ, các con gái có khi lại rất thích ấy chứ.”

“Con vất vả rồi, Lộ Mãn.”

Văn Nghệ nhìn thấy cảnh đó cũng thấu hiểu sự vất vả của Lộ Mãn: "Đợi các bé đỡ hơn một chút, chúng ta sẽ tìm cách thay con."

"Thôi nào, Linh Y, Gia Nhi. Hai đứa cũng đừng đứng sững ra đó nữa, đi sang phòng bên mà ngủ đi."

Lộ Mãn nháy mắt với các cô: "Đừng làm lỡ mất thời gian riêng tư của anh với các con gái."

Cố Linh Y và Cố Gia Nhi nhìn nhau. Sau khi tiễn bà nội bà ngoại của bọn trẻ đi, các cô lập tức quay trở lại phòng ngủ.

"Anh ơi."

"Chồng yêu."

Cố Gia Nhi nghe Cố Linh Y gọi như vậy cũng lập tức đổi giọng: "Chồng yêu!"

Hai chị em song sinh lần lượt nằm xuống cạnh Lộ Mãn rồi khẽ co chân lại và nghiêng người đối mặt với Lộ Mãn.

"Chúng em có thể thay phiên anh trông chừng Liễu Y và Tuyết Phi."

Cố Linh Y xót xa khẽ chạm vào khóe mắt Lộ Mãn, quầng thâm mắt vì thức đêm của anh hiện rõ mồn một.

"Anh ơi, anh chợp mắt một lát đi. Có gì chúng em sẽ gọi anh dậy."

Cố Gia Nhi nói: "Em và Linh Y sẽ thay phiên nhau. Anh cứ ngủ một chút đi, để dưỡng sức nữa chứ."

Cố Linh Y hừ một tiếng: "Cũng may anh cưới một lúc cả hai chúng em nên mới có thể giúp anh san sẻ được chút ít đó."

"Linh Y, Gia Nhi." Lộ Mãn mỉm cười: "Có các em ở đây là mệt mỏi tan biến hết rồi."

Cố Linh Y và Cố Gia Nhi nhìn nhau. Hai chị em gật đầu rồi đồng thời hôn nhẹ lên má Lộ Mãn, sau đó lần lượt hôn lên môi anh.

Lộ Mãn không dám bật cười thành tiếng, nhưng vẻ mặt anh lại rạng rỡ lạ thường: "Thế này thì đúng là đã nạp đủ năng lượng rồi."

"Ngủ đi chồng yêu."

"Đợi các con lớn lên, em nhất định phải kể cho chúng nghe ba của chúng đã làm gì cho chúng khi còn nhỏ."

"Có gì mà phải kể chứ, ngủ đi. Chúc ngủ ngon, Linh Y, Gia Nhi."

...

...

Dật Hào Ngũ Hào và Liễu Y Tuyết Phi ngày càng lớn.

Cố Ngạn và Lộ Vệ Hoa ngày càng không thoát khỏi lời nguyền "thương cháu hơn con". Bốn đứa cháu khiến họ cưng chiều hết mực, luôn gọi điện bảo Lộ Mãn hễ rảnh thì đưa các con về quê huyện Tào chơi.

Cứ hễ gia đình bảy người nhà Lộ Mãn về thì hai nhà họ Lộ và họ Cố lại còn náo nhiệt hơn cả Tết.

Thậm chí có lần Lộ Mãn cố ý đưa vợ và các con đến nhà ba vợ trước, còn mình thì tay không về gặp Lộ Vệ Hoa. Ba anh vừa thấy anh thì mừng rỡ, rồi sau đó lại thò đầu nhìn ra sau lưng Lộ Mãn tìm xem các cháu trai cháu gái ở đâu.

Lộ Mãn giả vờ nói rằng không đưa bốn đứa nhóc về mà tất cả đều ở lại Hỗ Thị rồi, lần này chỉ có một mình anh.

Kết quả bị Lộ Vệ Hoa chê bai: "Không đưa cháu trai cháu gái về thì mày về làm gì!"

Lộ Mãn: ...

Nhân lúc hai cô vợ song sinh lại về nhà mẹ đẻ thì Lộ Mãn cũng bàn bạc với ba mẹ mình, bảo họ hãy sang nhượng hoàn toàn cửa hàng ở quê và cả hai chuyển đến Hỗ Thị định cư.

Vốn dĩ Lộ Vệ Hoa và Liễu Tĩnh luôn không nỡ rời xa người và đất ở quê nhà, nhưng không cưỡng lại được mong muốn được ở gần con cháu hơn nên gần đây cũng đang cân nhắc đề nghị của Lộ Mãn.

Tối đó khi đến nhà ba vợ ăn cơm, Lộ Mãn mua chút đồ ăn sẵn mang theo.

Vừa bước vào đã thấy hai cô vợ của mình nằm trên ghế sofa một cách rất mất hình tượng. Hai chị em cứ thế xô đẩy nhau muốn đẩy người kia xuống.

Cố Ngạn đứng một bên nhìn mà bất lực. Hai cô con gái đã làm mẹ rồi nhưng ở nhà thì cứ như hiện nguyên hình, chẳng có chút dáng vẻ người mẹ trưởng thành nào cả.

"Linh Y, Gia Nhi, ăn chút trái cây không?"

"Chúng con không ăn đâu ba ạ."

"Cherry nè? Mới mua đó."

"Không ạ." Cố Gia Nhi vừa chuyển kênh vừa lắc đầu: "Còn phải nhả hạt nữa, phiền phức lắm."

"Gia Nhi, em đi gấp một cái hộp nhỏ bằng giấy đi, chúng ta ăn xong thì đựng hạt vào đó là được mà."

"Linh Y, chị đi đá cái thùng rác lại gần một chút chẳng phải tiện hơn sao?"

"Vẫn phải đứng dậy đi nhả hạt mà, vậy để bên em hay bên chị đây?"

"Đương nhiên là bên em rồi."

"Thôi vậy."

Cố Ngạn nghe mà không nhịn được nữa. Hai đứa con gái này sao mà lấy chồng xong lại lười biếng đến thế chứ?

Đúng lúc này Lộ Mãn đi vào phòng khách, Cố Ngạn liền chỉ chỉ vào mấy cô con gái rồi lớn tiếng nói với anh: "Mày xem kìa, mày đã chiều hư chúng nó đến mức nào rồi hả!"

"Con á?"

Lộ Mãn đặt cái túi trong tay xuống rồi vô tội nhìn vợ mình, rồi lại nhìn ba vợ đồng chí Lão Ngoan Cố đang tức mà không có chỗ trút.

"Ba, chẳng phải ba đã dặn dò rồi sao?"

Lộ Mãn nói: "Là ba đã tự miệng nói trước đây rằng nếu con không chiều chuộng và nuông chiều các em ấy, tự nhiên sẽ có ba đây với tư cách là một người ba đón các em ấy về mà chiều chuộng còn gì?"

Cố Ngạn: …………

[Nhắc lại là 1 cân Trung Quốc bằng khoảng 0.6kg nhé]