Theo tục lệ quê nhà, sau khi sinh con thì họ hàng bạn bè sẽ đến thăm hỏi và gửi lời chúc mừng. Lộ Mãn cũng phải về nhà một chuyến rồi mở tiệc mừng mấy mâm lớn để chiêu đãi người thân và bạn bè.
Lăng Chi và Hà Hân Hân cũng chuẩn bị những phong bao lì xì lớn tặng cho Cố Linh Y vừa xuất viện và hai bé cưng. Còn Cố Gia Nhi thì lấy lý do mời tiệc mừng cùng Lăng Chi và Hà Hân Hân tìm một nhà hàng Pháp dùng bữa, coi như đã khoản đãi các dì của mấy đứa trẻ.
Lộ Mãn ăn cơm cùng họ xong, ba cô gái hứng thú dâng cao lại đến quán bia thủ công làm vài ly. Lộ Mãn không uống vì lát nữa sẽ làm tài xế đưa họ về.
Phải để mắt đến cô nàng Cố Gia Nhi này. Phải uống có chừng mực, vì cô nàng và chị gái đều là kiểu người sau khi uống say sẽ ngơ ngơ một lúc rồi lăn ra ngủ.
Chờ khi đưa các cô bạn thân về khách sạn, Cố Gia Nhi liền chui tọt vào ghế phụ lái. Lộ Mãn nghiêng người qua thắt dây an toàn cho cô, cô nàng này nhắm chuẩn mặt anh mà hôn "chụt" một cái.
Lộ Mãn cười cười: "Hôn lệch rồi."
"Ồ, em biết rồi anh ạ."
Cố Gia Nhi nheo mắt cười rồi ôm lấy Lộ Mãn, một nụ hôn ngọt ngào nóng bỏng liền ập tới.
Hai người hôn nhau một lúc thì Lộ Mãn véo véo má cô: "Có mùi rượu."
"Hôm nay vui mà."
Cố Gia Nhi nghiêng đầu nhìn anh rồi nói: "Từ hôm nay không uống nữa, một giọt cũng không đụng tới đâu."
"Cũng không đến mức đó..." Lộ Mãn nói được nửa câu thì thấy vợ mình hơi ngượng ngùng né tránh ánh mắt, anh liền hiểu ra: "Chuẩn bị có con sao?"
"Ừm." Cố Gia Nhi lại hôn một cái lên mặt anh: "Được không anh ơi?"
Lộ Mãn vuốt ve mái tóc mềm mại của cô: "Linh Y trước đây còn lo lắng em thấy em ấy sinh con vất vả như vậy có thể sẽ khiến em càng không muốn có con."
"Cũng có một chút."
Cố Gia Nhi hừ một tiếng: "Sinh con đúng là rất phiền phức và khiến Linh Y tiều tụy đi nhiều... Nhưng mà!"
Cố Gia Nhi tựa vào vai Lộ Mãn và khẽ nhắm mắt lại: "Anh và Linh Y đều đã có kết tinh tình yêu rồi. Tuy hơi mệt một chút nhưng nhìn thấy anh chăm sóc Linh Y và các con, đó cũng là biểu hiện của việc yêu thương họ hơn mà."
Cô ấy đã tận mắt chứng kiến chị gái song sinh và chồng đã ở bên nhau như thế nào trong thai kỳ: có khó khăn thì cùng nhau vượt qua, có lo lắng thì cùng nhau tìm cách. Linh Y sinh con chịu một lần khổ sở, Lộ Mãn cũng theo đó mà cố gắng hết sức chăm sóc và bù đắp.
Cố Gia Nhi nghĩ đến việc trước đây có người từng nhồi nhét vào đầu cô rằng sinh con là chuyện ngu ngốc và hy sinh bản thân để làm lợi cho đàn ông. Suy nghĩ này giờ đây trong mắt cô hoàn toàn là coi vợ chồng như một cuộc giao dịch, không có tình yêu cùng chồng chung sống trọn đời.
"Phải xem gả cho người như thế nào. Nếu gả cho người mà mình vô cùng yêu thích thì em cũng cực kỳ muốn sinh một đứa con của riêng hai người với anh ấy."
"Được." Lộ Mãn vuốt ve khuôn mặt Cố Gia Nhi: "Vợ yêu, hôn thêm cái nữa đi mà."
"Về nhà rồi nói, đi thôi."
Lộ Mãn cười cười rồi khởi động xe, lại nghe Cố Gia Nhi lẩm bẩm bên cạnh: "Hơn nữa không sinh cũng không được, cả trước lẫn sau khi Linh Y sinh con em giúp như mẹ của các bé vậy, sau này còn phải trông con cho hai người nữa! Không được, em cũng phải sinh một bé để Linh Y cũng giúp em trông con, như vậy mới coi như hoà!"
"Vậy em vẫn lỗ một chút."
Khóe môi Lộ Mãn cong lên không kìm được: "Chị em sinh hai bé lận, em mới sinh một bé."
"Hừ."
Cố Gia Nhi khoanh tay và cúi đầu suy nghĩ một lúc: "À đúng rồi anh ơi, tên cho con vẫn chưa đặt xong hả?"
"Anh và Linh Y đã nghĩ ra hai cái tên rồi, đang đợi ông nội và ông ngoại của các bé gật đầu thôi."
Cố Gia Nhi mỉm cười: "Có con rồi không cần lo gọi ba mẹ sẽ bị nhầm lẫn nữa. Cứ thế mà gọi ông ngoại ông nội của bé, giờ thì phân biệt rõ ràng rồi."
"Em còn nói thế à? Em gọi dì Tĩnh là mẹ chúng ta nhưng gọi mẹ vợ anh lại là bà Văn, ở nhà còn lỡ lời nói hớ để bị nghe thấy ngay tại trận."
"Là Linh Y lỡ lời nói ra mà! Mẹ cũng thật tình, Linh Y đang bụng to thế kia nên mẹ không dám xử chị ấy, thế là lôi em ra 'sửa lưng' một trận!"
Cố Gia Nhi lắc lắc đầu: "Ôi anh ơi, lạc đề rồi, con tên gì vậy?"
"Lộ Dật Hào, Lộ Ngũ Hào."
Lộ Mãn nói: "Đồng âm với số một và số năm."
"Sao không phải là Dật Hào và Nhĩ Hào..."
Cố Gia Nhi lẩm bẩm được nửa câu rồi lại lắc đầu và tự gạt bỏ cái tên đó: "Mặc dù Nhĩ Hào đồng âm với số hai nhưng cứ làm người ta liên tưởng đến 《Tân Dòng Sông Ly Biệt》, nghe không hay, thôi bỏ đi."
"Ngũ Hào là một bút danh, hay còn gọi là tự hiệu mà một vĩ nhân từng dùng."
Lộ Mãn nhún vai: "Ông ngoại của bé nghe xong thì khá thích cái tên này, chỉ còn đợi ông nội của bé phải xem xét kỹ lưỡng và đi xem bói bát tự ngũ hành gì đó thôi."
Phía trước xuất hiện vài chiếc áo phản quang và đèn cảnh sát nhấp nháy, Lộ Mãn thấy gặp chốt kiểm tra nồng độ cồn rồi nên liền đạp phanh.
Hồi họ học Đại học còn chưa có cảnh tượng này, hai năm nay việc kiểm tra nồng độ cồn mới bắt đầu gắt gao hơn. Lộ Mãn hợp tác hạ cửa kính xe xuống, cảnh sát giao thông đưa máy đo đến và anh thổi một hơi.
"Tít tít tít——"
Lộ Mãn ngẩn ra: "Tôi không uống."
"21, vừa vặn cao hơn một chút, vượt ngưỡng rồi."
Cảnh sát giao thông nhìn vào trong xe: "Trong xe mọi người cũng có mùi rượu."
Cố Gia Nhi vội vàng giải thích: "Là em uống! Anh ấy không hề dính một giọt nào!"
Lộ Mãn nắm nhẹ tay cô: "Không sao đâu."
"Có lẽ không khí trong xe cũng hơi ảnh hưởng đến việc kiểm tra." Cảnh sát giao thông ra hiệu Lộ Mãn xuống xe hít thở vài hơi rồi thổi lại.
Lại thổi liên tiếp ba lần, chỉ số lần sau nhỏ hơn lần trước, cảnh sát giao thông vẫy tay cho đi để anh qua.
Không lâu sau, xe đã đỗ lại vào hầm chung cư. Lộ Mãn tắt máy rồi liếc nhìn Cố Gia Nhi đang cúi gằm đầu và má lại đỏ bừng.
Anh cố ý trêu chọc vợ mình: "Em nói xem, vừa nãy nếu anh giải thích với cảnh sát giao thông kiểm tra nồng độ cồn rằng em uống một chút rượu rồi chúng ta hôn nhau rất lâu nên miệng anh mới có chút..."
"Trời ơi!! Lộ Tiểu Mãn, anh im ngay!"
Cố Gia Nhi giơ nanh múa vuốt đe dọa anh: "Lát nữa lên lầu không được kể chuyện này cho Linh Y nghe đâu đấy!"
"Ồ, không kể." Lộ Mãn nín cười: "Kể cho các mẹ của chúng ta nghe mẩu chuyện nhỏ này..."
"Lộ Tiểu Mãn! Em cắn anh đấy!"
...
Vừa mở cửa đã thấy trên ghế sofa phòng khách là Cố Linh Y đang nằm đó ôm cậu con trai lớn của mình, mắt đối mắt với con. Lúc này bé cưng tinh thần rất phấn chấn hướng về phía mẹ "i i" phát ra những tiếng bi bô không rõ nghĩa, bàn tay nhỏ xíu vẫy vẫy.
Văn Nghệ cũng bế một bé đi ra: "Nếu không dỗ ngủ là tối lại có chuyện ầm ĩ nữa đấy."
Bà đặt bé con vào lòng Cố Gia Nhi: "Trông giúp chị con một lát."
"Mẹ ơi, để con ạ." Lộ Mãn thầm nghĩ mẹ vợ mà ngửi thấy mùi rượu trên người con gái bà thì chắc lại véo em ấy một trận nữa mất.
Cậu con trai út mở to mắt nhìn anh mà cười tít. Lộ Mãn thấy con mình cũng không nhịn được cười và nói: “Mẹ, mẹ bế thằng bé trước đi. Con nhớ ra một phản xạ Galant mà con đọc được trong sách, tiện thể thử luôn.”
Văn Nghệ nhẹ nhàng bế bé con lên như nhổ củ cải. Lộ Mãn nhẹ nhàng lướt tay một cái ở phía bên trái lưng con trai.
Cậu con trai bé bỏng "ưm a" một tiếng, chân trái làm ra động tác như siêu nhân tung cước.
Cố Gia Nhi tò mò nhích lại gần. Lộ Mãn nắm tay cô rồi lại lướt một cái ở phía bên phải con trai.
Động tác này khiến bé con "khúc khích" cười rồi chân phải cũng phản xạ có điều kiện mà đá sang bên phải.
“Ha ha ha ha, vui quá đi mất.”
“Vậy thì chơi thêm một lúc nữa đi.”
Lộ Mãn cười nói: “Đây là phản xạ bình thường mà trẻ sơ sinh nào cũng có. Lớn hơn một chút là không chơi được nữa đâu, khoảng nửa năm sau phản xạ này sẽ biến mất.”
“Hai đứa xem hai đứa kìa.”
Văn Nghệ trách yêu nhìn con gái và con rể: “Làm gì có ai mà chơi với con trai và cháu của mình như thế? Linh Y vất vả lắm mới sinh ra đâu phải để hai đứa làm đồ chơi đâu chứ.”
“Hì hì, mẹ không hiểu đâu, Linh Y còn tự mình trêu chọc các con trai nữa mà.”
Cố Gia Nhi cười tủm tỉm nói: “Nếu sinh con ra mà không phải để chơi với con thì thật vô nghĩa!”
