Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 4

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 294

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 101

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Toàn truyện - Chương 646: Mẹo nhỏ để mang thai và làm mẹ

Người không giỏi uống rượu có người nói năng lộn xộn, nhưng cũng có người lại cứ lặp đi lặp lại những điều mà trong lòng họ muốn nói nhất.

Cố Ngạn hiểu rõ biểu hiện của người say rượu nên khi nghe cô con gái út Gia Nhi cứ lặp đi lặp lại một câu "Em rất muốn gả cho anh", vẻ mặt vốn tĩnh lặng như mặt nước không gợn sóng của ông cũng bị thay thế bởi một sự xúc động khó tả.

"Gia Nhi, Gia Nhi."

Lộ Mãn không ngừng vừa dịu dàng an ủi vừa tiếp tục cho cô xem ảnh: "Nhà của chúng ta nè, em không nhớ sao? Chúng ta đã lập một tổ ấm mới rồi mà. Phòng của chúng ta đây, trên đầu giường có hai khung ảnh hoa khô em tặng anh hồi Đại học đó, em nhìn xem."

"Con khủng long nhồi bông này là món quà bất ngờ anh lén mua tặng em khi chúng ta ở Hàn Quốc, cũng đang đặt trên tủ đứng đó."

"Còn có một bức tranh Bách Hỷ Đồ nữa. Chúng ta đã kết hôn rồi, đám cưới được tổ chức ở đảo Jeju, đã đi hưởng tuần trăng mật cả trong và ngoài nước. Bạn bè tặng chúng ta phong bì mừng cưới, chúng ta cùng nhau cắt từng chữ 'hỷ' ra rồi ghép thành bức Bách Hỷ Đồ nè."

"Vợ yêu." Lộ Mãn dịu giọng. Cố Gia Nhi vì say mà lầm tưởng họ chưa ở bên nhau, dáng vẻ đau khổ tột cùng của cô nàng cũng khiến anh càng hiểu rõ tình yêu cô dành cho anh mãnh liệt đến nhường nào: "Em đã gả cho anh rồi, vợ yêu."

"Anh ơi, anh ơi..."

Cố Gia Nhi tủi thân chớp chớp đôi mắt hạnh dịu dàng tâm sự với anh: "Anh biết không, em đi khám sức khỏe nghe được một câu, em thấy nó đặc biệt đúng với điều em muốn nói."

"Vợ cứ nói đi, anh đang nghe đây."

"Anh đã ở trong tim em lâu như vậy rồi, trong tim em cũng chỉ có mình anh, dính liền với quá nhiều cơ quan, lan đến mạch máu, tác động đến thần kinh. Nếu thật sự phải nhổ anh ra khỏi tim em tận gốc thì sẽ lấy mạng em mất."

"Anh không đi đâu." Lộ Mãn ôm chặt Cố Gia Nhi: "Anh sẽ ở trong tim em, ở mãi không đi đâu cả, em ở trong tim anh cũng vậy. Chúng ta sẽ ở bên nhau, suốt quãng đời còn lại đều sẽ ở bên nhau mà."

"Lời này là em chép, chép của người khác, hức hức hức, nhưng mà, nhưng mà yêu anh, là thật lòng đó."

"Anh là...là nút xoang của em, là điểm khởi đầu của nhịp tim em." Cố Gia Nhi thút thít nói với giọng dần yếu đi: "Em yêu anh, dù thế nào cũng yêu anh, anh ơi..."

Không biết là do khóc mệt hay lại buồn ngủ mà Cố Gia Nhi dần thở đều và nhẹ nhàng, vệt nước mắt trên mặt còn chưa khô đã lại ngủ thiếp đi.

Lộ Mãn áy náy nhìn ba mẹ vợ: "Đã khiến ba mẹ giật mình rồi, con xin lỗi..."

"Nói gì vậy con." Văn Nghệ đi tới nhìn cô con gái út rồi thở phào nhẹ nhõm: "Mẹ đi vắt khăn ấm lau mặt cho con bé đây, khóc đến nỗi mặt mũi lem nhem hết rồi."

...

Sáng hôm sau.

Cố Gia Nhi vẫn còn nhớ chuyện tối qua mình đã khóc ầm ĩ nên cô trốn trong chăn không dám dậy.

"Mất mặt quá đi..."

Giọng Cố Gia Nhi lí nhí vọng ra từ trong chăn: "Lộ Tiểu Mãn, làm sao đây! Ba mẹ cũng nghe thấy hết rồi!"

"Lúc lên đỉnh thì gọi chồng yêu, không cần anh nữa thì gọi Lộ Tiểu Mãn chứ gì?"

Lộ Mãn vỗ mấy cái vào mông cô nàng, đổi lại là những cú đạp liên hoàn như thỏ đá đại bàng của cô.

"Em muốn đi hay không thì tùy, dù sao thì hôm nay cũng đã định về Hỗ Thị rồi. Ngày mai Blog sẽ tổ chức hội nghị chuyên đề cho toàn thể lãnh đạo cấp cao, nếu em không tham gia thì nhớ xin nghỉ phép."

Lộ Mãn làm bộ mặc quần áo chuẩn bị ra ngoài: “Anh và Linh Y bế các con đi trước đây, em cứ ở lại đây tiếp tục kể với mẹ chúng ta xem tại sao em lại muốn gả cho anh đến thế——”

“Á á á á á! Lộ! Tiểu! Mãn!”

……

Ba mẹ hai nhà họ Lộ và họ Cố tiễn họ ở cổng nhà. Văn Nghệ và Liễu Tĩnh kéo hai chị em song sinh và Lộ Tiểu Sương lại dặn dò đủ điều.

Lộ Mãn đứng cùng hai người ba, Lộ Vệ Hoa vỗ vai anh. Giữa ba và con không cần nói nhiều, tất cả đều nằm trong hành động này.

Cố Ngạn và Lộ Mãn nhìn nhau. Ba vợ hôm nay cho anh cảm giác rất khác lạ.

Đúng lúc Lộ Mãn đang đoán già đoán non trong lòng thì Cố Ngạn cũng trịnh trọng vỗ vai anh.

“Tiểu Lộ.”

“Ba.”

“Hãy đối xử tốt với Linh Y.” Ngừng một chút rồi Cố Ngạn lại nói: “Hãy đối xử tốt với Gia Nhi.”

“Vâng ạ.” Lộ Mãn nghiêm nghị đáp lời.

“Con cũng đã làm ba rồi, hẳn sẽ cảm nhận sâu sắc hơn về một số chuyện. Con rể tốt, hãy dạy dỗ Dật Hào và Ngũ Hào thật tốt để chúng lớn lên khỏe mạnh và trở thành người chính trực. Mặc dù Gia Nhi cũng coi chúng như con ruột nhưng suy cho cùng chúng vẫn là con của Linh Y——Khụ khụ, cố gắng sớm cùng Gia Nhi sinh cho chúng ta thêm một cô cháu gái nữa nhé.”

Một câu “con rể tốt” ấy là ba vợ đang trải lòng với anh, hai cô con gái đều hoàn toàn gửi gắm cho anh.

“Ba.”

Lộ Mãn trịnh trọng gật đầu: “Con sẽ không để Linh Y và Gia Nhi phải chịu bất cứ tủi thân nào, cũng sẽ học cách làm một người chồng, người ba tốt và xứng đáng.”

“Được, đi đi, Tiểu Lộ.”

……

Thoáng cái đã nửa năm trôi qua.

Cố Gia Nhi tan làm về nhà muộn một chút. Cô mặc một bộ vest nhỏ với áo sơ mi voan và váy công sở dài đến mắt cá chân. Về đến nhà là cô đá văng giày cao gót ra, vào phòng ngủ cởi váy rồi lại thay một chiếc váy vest bó sát ngắn đến đùi.

“Gia Nhi, em về rồi à?”

Cố Linh Y bước vào thò đầu nhìn một cái rồi hừ một tiếng: “Đây là mẹo nhỏ của mẹ bỉm sữa trong thời kỳ chuẩn bị mang thai hả?”

Khi đi làm thì ăn mặc đoan trang chỉnh tề, còn ở nhà thì mặc gần giống lúc đi làm nhưng là những chiếc váy nhỏ gợi cảm và đẹp hơn.

Mê hoặc chết cái tên giò heo Lộ Mãn chẳng phải là chuyện dễ như trở bàn tay sao?

“Anh ấy đâu rồi?”

“Đợi em về không được nên anh ấy đi chạy bộ đêm với Khải Thừa học trưởng rồi.”

Cố Linh Y dùng ngón tay chống cằm và ngước mắt suy nghĩ: “Dạo này đúng là phải tiết chế lại một chút——anh ấy còn bắt đầu tập thêm squat rồi.”

Cố Gia Nhi hơi đỏ mặt đánh trống lảng hỏi: “Các con đâu?”

“Gửi về nhà bà nội rồi.”

Lộ Mãn cũng mua cho Liễu Tĩnh một căn nhà. Vì hai thế hệ ở chung rất bất tiện nhưng nếu ở xa thì bà nội lại nhớ cháu, thế nên Lộ Mãn và Cố Ngạn tiện tay mua thêm mấy căn ở khu dân cư bên cạnh.

Hai chị em vừa ăn khuya vừa trò chuyện đợi đến khi Lộ Mãn về nhà.

“Ôi, các vợ của anh buổi tối tốt lành.”

“Xì! Mồ hôi nhễ nhại thế kia, còn không mau đi…”

Cố Gia Nhi còn chưa kịp chê bai xong thì Lộ Mãn đã rất tự giác chui vào phòng tắm mà tắm rửa.

Tắt đèn các phòng khác, Lộ Mãn cùng Cố Linh Y và Cố Gia Nhi nằm lên giường.

“Từ khi mẹ không ở đây trông con nữa, Lộ Tiểu Mãn anh càng ngày càng ngang ngược rồi đấy.”

Cố Gia Nhi ôm lấy cánh tay Lộ Mãn: “Lúc mẹ ở nhà chúng ta, anh không dám trắng trợn với hai chị em chúng em…ừm, giờ muốn làm gì thì làm rồi phải không?”

Ngày trước khi các bé còn nhỏ, nửa đêm hễ có tiếng động là không rời mẹ được, phải có mẹ dỗ dành mới chịu. Giờ lớn hơn một chút nên chúng dần quen với việc được bà nội hoặc bà ngoại dỗ ngủ.

Lộ Mãn cũng mừng vì có thêm kha khá thời gian cho thế giới riêng của ba vợ chồng.

“Mẹ mình cứ ở đây mãi cũng không tiện lắm, dù sao cũng cần có ranh giới trong cuộc sống chứ.”

“Đó chẳng phải là cái cớ để anh bày trò hoang đường sao?”

“Gia Nhi.” Lộ Mãn vốn có một chuyện ngại không dám nói với cô, nhưng thấy cô giờ đây lại lấn lướt với chồng mình như vậy nên đành phải nói ra để chỉnh đốn cô một chút. “Lần trước khi bà Văn đến, lúc giúp dọn dẹp quần áo bà ấy đã mở cái túi vải mà em giấu trong tủ quần áo.”

Sắc mặt Cố Gia Nhi thoáng chốc biến đổi: “Hả?”

“Là cái túi màu trắng in hình gấu trúc đó à?”

Cố Linh Y cũng lập tức lộ vẻ mặt kỳ lạ. Cô cũng biết em gái mình cất gì trong túi đó——những bộ đồ lót và tất lụa cực kỳ khó coi, vậy nên mới giấu kỹ vào tận trong cùng tủ quần áo.

“Mẹ thật sự đã động vào cái túi đó sao?” Cố Gia Nhi run giọng hỏi.

“Anh đã cẩn thận cố ý thắt một nút thắt đặc biệt.”

Lộ Mãn bất lực nhún vai: “Lần trước anh xem lại, nút thắt đã không còn là kiểu ban đầu nữa rồi.”

“Toang rồi… Xấu hổ chết mất…”

Cố Gia Nhi nghĩ đến việc mẹ đã nhìn thấy những món đồ riêng tư đó liền ngượng ngùng đến mức không biết phải làm sao.

“Lộ Tiểu Mãn! Tất cả là tại anh!”

“Thôi nào, đừng ngại nữa.”

Lộ Mãn nghiêng người ôm lấy Cố Gia Nhi: “Vậy nên việc các mẹ dọn ra ngoài cũng là chuyện tốt mà. Mẹ chúng ta sẽ không nói gì đâu, hai người con của con gái lớn đã gần hai tuổi rồi, mẹ còn hơi sức đâu mà quản xem con gái út bằng tuổi chị gái đóng cửa mặc gì cho chồng ngắm chứ…”

“Anh im đi! Anh ơi! Ưm——”

Lộ Mãn cúi xuống khóa chặt đôi môi cô nàng.

Mãi đến khi cô đẩy Lộ Mãn ra để lấy hơi, Lộ Mãn lại thì thầm: “Vậy tiện thể đã nhắc đến chuyện này rồi, chúng ta lục cái túi vải đó ra dùng luôn nhé?”

“Đồ sói dê, em đã mặc bộ này rồi mà.”

Cố Gia Nhi cúi đầu nhìn trang phục của mình. Cô đang ở trên giường nhưng lại mặc áo sơ mi cùng chân váy ngắn và mang cả giày cao gót theo phong cách OL để thỏa mãn cái loại ảo tưởng đen tối nào đó của tên khốn này, vẫn chưa đủ sao?

“Em cứ mặc bộ này đi, còn đồ trong túi thì để Linh Y mặc… Oái——”

Cố Linh Y hung hăng nhéo một cái vào eo anh: “Đại! Háo! Sắc!”