“Hai mẹ con nhà này sao lại uống rượu rồi?”
Cố Ngạn ngơ ngác nhìn Văn Nghệ và Cố Gia Nhi mở một chai rượu champagne, hai mẹ con thì thầm nói chuyện trong phòng ăn.
Đợi đến khi họ dẹp ly rượu rồi đi tới, Cố Ngạn sờ trán Văn Nghệ: “Không sao chứ?”
“Tôi thì làm sao mà có sao được.”
Văn Nghệ liếc ông một cái: “Con gái sắp đi rồi, không đành lòng nên trò chuyện thêm với con gái một lát, không được à?”
Cố Gia Nhi gò má ửng hồng sà vào lòng Lộ Mãn rồi ngẩng đầu cười với anh. Lộ Mãn vừa nhìn đã biết ngay cô nàng này hơi quá chén rồi.
“Em hỏi mẹ, mẹ đã trông con cho Linh Y rồi.” Cố Gia Nhi ghé sát tai Lộ Mãn thì thầm: “Nếu em và anh có em bé thì mẹ có phiền không, có muốn trông nữa không?”
Cô không chỉ hỏi về việc mẹ trông cháu ngoại mà còn muốn thăm dò thái độ của mẹ về mối quan hệ hiện tại giữa cô và Lộ Mãn.
“Mẹ nói chúng em đều là con gái của mẹ, nhất định phải đối xử công bằng như nhau. Hơn nữa, em bé của chúng ta, mẹ đã có kinh nghiệm trông cháu ngoại rồi nên có thể giúp chăm sóc tốt hơn nữa.”
Vì vậy Cố Gia Nhi rất vui. Mẹ không còn né tránh mối quan hệ của họ nữa mà không chút do dự ngầm đồng ý rằng Lộ Mãn và cô chính là vợ chồng. Sau này họ có em bé, Văn Nghệ càng phải dốc hết sức mình.
“Vậy thì trước mặt ba vợ.” Lộ Mãn cũng ghé tai Cố Gia Nhi thì thầm: “Anh sẽ không hôn em trước đâu.”
“Hì hì, cứ nợ trước đã!”
“Uống chút sữa chua rồi ngủ sớm nhé.”
“Ừ ừ, vâng ạ~ Chồng yêu.”
Cố Linh Y và Lăng Chi mỗi người bế một bé con đi tới. Lộ Mãn liếc nhìn hai cô vợ song sinh hôm nay mặc đồ giống nhau: váy liền thân ôm dáng bó sát vòng ba được nhuộm tie-dye mang phong cách Trung Hoa, trên nền vải màu vàng nhạt có họa tiết trúc xanh.
Nhưng chiếc áo khoác cardigan dệt kim mặc ngoài thì chị là màu trắng kem, em là màu xanh khói.
Anh lại chạm mắt với hai cậu con trai, bỗng nhiên muốn trêu chọc hai bé cưng này một chút.
“Linh Y, bế các con trai một chút rồi đổi áo khoác ngoài với Gia Nhi đi.”
Lộ Mãn háo hức nói: “Thử xem hai bé cưng này sẽ phản ứng thế nào.”
“Ha ha ha, anh ơi, anh đừng có xem thường các con trai chứ.”
Cố Gia Nhi rất tự tin vào các bé con: “Điểm này thì chúng không giống ba chúng đâu, vẫn phân biệt được mẹ và di nương rõ ràng mà.”
“Di nương, di nương ơi~” Tiểu Ngũ Hào dang hai tay, đầu rướn về phía trước muốn Cố Gia Nhi bế.
“Mẹ ơi.” Tiểu Dật Hào thì dán vào ngực Cố Linh Y và nhìn chằm chằm Cố Gia Nhi, cũng không chắc chắn lắm mà gọi một tiếng: “Mẹ…”
“Anh thấy khó đấy.” Lộ Mãn nhún vai.
Cố Linh Y khụy gối xuống, chỉnh lại cổ áo cho hai con trai rồi xoay người chúng quay lưng về phía hai cô.
“Dật Hào, Ngũ Hào, lại đây ba bế nào.”
Nhân lúc Lộ Mãn đang dỗ dành hai bé cưng, Cố Linh Y và Cố Gia Nhi nhanh chóng đổi quần áo rồi ngồi xổm cạnh nhau đợi các con trai đến tìm mẹ.
“Đi đi, tìm mẹ đi nào, ai là mẹ các con?”
Lộ Mãn cúi thấp người nắm tay hai con trai và kéo chúng đi tới.
Tiểu Dật Hào trong mắt tràn đầy sự nghi hoặc rồi chạy thẳng vào lòng Cố Gia Nhi: “Mẹ ơi~”
“Ha ha ha ha, Dật Hào ngoan quá.”
Cố Gia Nhi bế cậu bé lên: “Xem ra vẫn dựa vào quần áo để phân biệt mẹ giống như ba rồi. Đúng kiểu ngơ ngơ không phân biệt được gì cả.”
“Ấy.” Lộ Mãn thấy cô nàng này đúng là tiêu chuẩn kép: “Ngày trước anh lỡ gọi nhầm tên các em là em đã muốn lột da anh rồi. Giờ con cũng nhận nhầm mà sao em vẫn vui vẻ thế?”
“Anh làm sao so được với con! Hừ!”
Tiểu Dật Hào dùng bàn tay nhỏ xíu sờ cằm Cố Gia Nhi, dường như nhận ra có gì đó không đúng, rồi lại quay sang Cố Linh Y: “Mẹ ơi~”
Còn Tiểu Ngũ Hào thì không chút do dự chạy đến trước mặt Cố Linh Y, chỉ kéo kéo ống tay áo khoác của mẹ như đang trách mẹ rằng mình bé tí thế này mà mẹ nỡ lòng lừa dối mình.
Cố Linh Y bế con trai út lên, Tiểu Ngũ Hào mắt long lanh nhìn Cố Gia Nhi: “Di nương ơi~”
“Hì hì, con trai ngoan, di nương cũng bế con nào.”
“Đúng là thành một nhà năm người rồi.” Văn Nghệ thấy cảnh con gái cùng con rể và các cháu ngoại hòa thuận vui vẻ thì cũng chỉ cảm thán một câu như vậy.
Họ quả thực là một gia đình năm người. Cố Gia Nhi gọi hai bé cưng cũng là con trai, còn các bé gọi Lăng Chi và những người lớn khác là "dì" hoặc "dì nhỏ". Nhưng với Cố Gia Nhi trông giống y đúc Cố Linh Y như "mẹ", các con trai lại luôn gọi là "di nương". Đây chính là cách gọi dành riêng cho cô.
Mặc dù Tiểu Dật Hào đôi khi cũng gọi nhầm Cố Gia Nhi là mẹ và gọi Cố Linh Y là di nương...
Thế nên sau khi bị ba trêu chọc mấy lần thì cậu bé giờ cũng khôn ra rồi——khi không phân biệt được hai người mẹ, cậu cứ gọi thẳng là "mẹ" hết.
“Khụ khụ.” Tại nơi đó, chỉ có Cố Ngạn là tâm trạng hơi u ám. Ông lên tiếng: “Cũng không còn sớm nên Lăng Chi đừng về nữa, ở lại đây đi.”
“Vậy thì con xin làm phiền chú dì ạ.”
Lăng Chi với vẻ mặt lịch sự đợi Cố Ngạn và Văn Nghệ đi xa một chút rồi liếc nhìn Lộ Mãn: “Các bé cưng không phân biệt được thì không sao, chỉ cần ba của chúng đừng phân biệt nhầm là được.”
Lộ Mãn cười: “Tôi không phân biệt được thì sao chứ? Linh Y và Gia Nhi đều là vợ của tôi, cùng lắm tôi gọi cả hai là 'vợ yêu', thế thì làm sao mà nhầm được?”
“Xì!”
...
Cố Linh Y dỗ các con trai ngủ. Vì em gái uống chút rượu nên cô liền giục Lộ Mãn đưa Cố Gia Nhi về phòng ngủ của hai chị em.
“Anh và Gia Nhi ngủ giường tầng nhé.” Cô sắp xếp như vậy.
Nhưng cô cũng hiểu rõ hai người này mà ngủ riêng được thì mới là lạ.
Nửa đêm.
Lộ Mãn đang ngủ say bỗng nghe thấy tiếng thút thít khe khẽ.
Anh giật mình tỉnh giấc và lo lắng nhìn sang bên cạnh: “Gia Nhi? Vợ yêu?”
“Anh ơi, anh ơi...”
Cố Gia Nhi không ngừng lẩm bẩm trong miệng. Lộ Mãn thấy cô nàng này nhíu mày trong giấc ngủ thì khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Hình như chỉ là gặp ác mộng, vậy thì may rồi.
“Anh ơi, đừng bỏ rơi em được không?”
“Gia Nhi, anh ở đây mà.”
Lộ Mãn ôm lấy cô và từ từ an ủi: “Chồng ở đây mà.”
Cố Gia Nhi từ từ mở mắt. Nhìn thấy Lộ Mãn, bỗng nhiên nước mắt cô tuôn trào như đê vỡ.
“Anh ơi!”
“Gặp ác mộng sao?” Lộ Mãn không ngừng nhẹ nhàng vuốt ve lưng cô và ôm cô chặt hơn một chút.
“Anh ơi, đừng bỏ rơi em được không, hức, hức hức...”
Tiếng khóc của Cố Gia Nhi vẫn không ngừng lại.
“Em thật sự rất yêu anh, rất muốn gả cho anh...hức hức hức...”
Lộ Mãn ngây người. Bỗng chốc anh cảm thấy hơi mất tự tin, anh sợ đến mức nghi ngờ mình lại trùng sinh nữa rồi...
Anh nhìn lại môi trường xung quanh. Xác nhận mình vẫn đang ở giường dưới trong phòng ngủ của các cô vợ, anh lên tiếng tiếp tục an ủi: “Ngoan nào Gia Nhi, anh đã là chồng em rồi mà.”
Cố Gia Nhi lại như không nghe thấy gì mà cứ thế khóc mãi khiến Lộ Mãn thoáng chốc cảm thấy...cứ như là năm xưa khi anh bay đến Yên Kinh gặp Cố Gia Nhi, cô nàng đã khóc nức nở và thảm thiết đến xé lòng.
Anh vừa an ủi Cố Gia Nhi vừa rút tay ra nhắn tin cho Cố Linh Y.
Tiếng động trong phòng khá lớn, Cố Linh Y gọi Lăng Chi dậy giúp trông chừng các con trai rồi kéo cả ba mẹ cùng qua.
"Anh ơi... Em thật sự rất muốn gả cho anh..."
"Vợ yêu, vợ yêu, em xem này."
Lộ Mãn mở điện thoại tìm ảnh cưới trong thư mục yêu thích: "Chúng ta đã kết hôn rồi mà, Gia Nhi. Chúng ta đã chụp ảnh cưới, đã đăng ký kết hôn, còn đang trong tuần trăng mật, đi khắp nơi trên cả nước chụp đủ kiểu ảnh với chữ 'hỷ' nữa."
Nét lo lắng trong mắt Văn Nghệ dần tan biến, thay vào đó là chút bất lực. Bà nói: "Chắc là rượu ngấm rồi nên nói linh tinh đấy mà, con bé này..."
Còn Cố Ngạn thì ngẩn người đứng ở cửa. Nghe con gái út khóc lóc thảm thiết, trong lòng ông cũng khó chịu theo: "Chưa bao giờ thấy Gia Nhi khóc đến mức này..."
"Gia Nhi có lẽ..." Cố Linh Y liếc nhìn ba mẹ rồi nói: "Cứ nghĩ bây giờ là lúc em ấy và Lộ Mãn chia tay rồi..."
[Di nương (姨娘) là cách con cái gọi vợ khác của ba trong xã hội phong kiến ngày xưa. Mình để Hán Việt vì tiếng Việt không biết từ nào mang nghĩa tương đương, đồng thời cũng cần làm nổi bật mối quan hệ đặc biệt của Gia Nhi với hai cậu con trai]