Tháng một ngủ, tháng hai quấy, tháng ba ngẩng đầu, tháng tư lật người. Tháng năm mọc răng, tháng sáu ăn dặm, tháng bảy biết ngồi, tháng tám biết bò. Tháng chín cai sữa đêm, tháng mười bập bẹ nói, tháng mười một biết đứng, tháng mười hai biết đi.
Các con trai được đặt tên là Lộ Dật Hào, Lộ Ngũ Hào.
Hai nhóc tì này từ lúc chỉ biết ăn ngủ đến khi bập bẹ tập nói tập đi và tròn một tuổi đã mang đến niềm vui và bất ngờ khôn tả cho Lộ Mãn, Cố Linh Y và Cố Gia Nhi.
Tuy nhiên vì lần đầu làm ba mẹ nên đôi khi họ cũng vì hai bảo bối này mà luống cuống tay chân, cuộc sống của gia đình năm người vừa hạnh phúc vừa có những bận rộn.
Năm 2013, những người thân và bạn bè xung quanh Lộ Mãn cũng đang dần thay đổi quỹ đạo cuộc sống của mình.
Liễu Tĩnh và Văn Nghệ đã nghỉ hưu. Sau khi chuyên tâm ở Hỗ Thị giúp họ trông con được một năm, vì Cố Ngạn liên tục than thở với Văn Nghệ rằng ở nhà một mình quá cô đơn nên Văn Nghệ đã chuyển về nhà ở huyện Tào.
Theo lời mẹ vợ thì là dỗ được đứa nhỏ rồi còn phải dỗ cả đứa lớn.
Cố Linh Y nhờ có sự giúp đỡ của các mẹ và em gái Gia Nhi nên ngoài việc chăm con và cho con bú còn có thời gian học thêm các môn ôn thi cao học.
Đúng lúc chương trình thạc sĩ mở rộng chuyên ngành thêm một hướng liên ngành chuyên sâu hoàn toàn mới, Cố Linh Y đã nắm bắt cơ hội. Đề thi năm đầu sẽ không quá khó, hơn nữa số lượng người đăng ký chuyên ngành mới tương đối ít, đa số đều có tâm lý e ngại chờ xem sao. Cô đã một mạch vượt qua, thi sơ khảo và thi phỏng vấn đều suýt soát qua điểm sàn, có thể một lần nữa trải nghiệm cuộc sống nghiên cứu sinh rồi.
Theo lời Lộ Mãn, anh cũng có thể trải nghiệm cuộc sống nghiên cứu sinh rồi.
Vừa dứt lời, anh liền bị Cố Linh Y và Cố Gia Nhi hợp sức đạp xuống giường.
Cố Gia Nhi tức giận không thôi. Cô vất vả lắm mới qua được vòng sơ khảo nhưng lại bị loại ở vòng phỏng vấn nên vẫn không có duyên với bằng thạc sĩ.
Thế nhưng nghe phong thanh cuối năm sẽ có một lớp MBA dành cho các tổng giám đốc cấp cao vùng Trường Tam Giác, yêu cầu phải là các quản lý cấp cao có tầm ảnh hưởng nhất định trong doanh nghiệp kèm theo học phí cao ngất ngưởng mới được nhập học.
Một tấm bằng mang tính hình thức rất lớn, nhưng đối với người đã là Phó Tổng Giám đốc Tập đoàn WeChat như cô thì rõ ràng là lựa chọn tốt nhất và phù hợp nhất. Cố Gia Nhi dự định cuối năm sẽ kéo Lộ Mãn cùng đăng ký.
Theo lời Cố Linh Y, Lộ sư ca và em gái ngốc nghếch sắp trở thành sư đệ sư muội của mình rồi, thật là vui.
Lộ Tiểu Sương đã tốt nghiệp Đại học và thi cao học từ Đại học Đồng Tế sang Đại học Phục Đán, cũng coi như là bạn học với chị dâu mình rồi.
Lưu Khải Thừa đến Hỗ Thị đã như ý nguyện vào làm tại một doanh nghiệp đầu ngành văn học mạng, đương nhiên cũng đưa Hà Hân Hân đã tốt nghiệp đi cùng, trước tiên thuê nhà ổn định cuộc sống rồi sau đó từ từ nâng cao chất lượng cuộc sống.
Lộ Mãn và Cố Linh Y đùa rằng sẽ gọi anh ấy là "biên tập đại nhân" nhưng Lưu Khải Thừa lại nói đây là cách gọi mà tác giả dành riêng cho biên tập viên phụ trách, hai vợ chồng anh chị phải gửi bản thảo tiểu thuyết cho anh ta thì mới được gọi như vậy.
Lời trêu đùa của Lưu Khải Thừa lại khiến Lộ Mãn trong lòng khẽ động.
Lăng Chi thi đậu biên chế sự nghiệp trực thuộc Hà Thị cách nhà không xa. Sau nhiều lần bị gã sếp đần độn PUA để bắt cô làm thêm giờ thì cô nắm được cơ hội sếp làm sai, thế là không nể nang gì mà gào lên mắng chửi sếp một trận kinh thiên động địa. Cuối cùng, cô còn đuổi theo sếp vào thang máy mà cãi nhau khiến cả tòa nhà trung tâm hành chính cao mười lăm tầng, tầng nào cũng nghe bàn tán về chiến tích anh hùng của cô.
Sếp của cô lớn tiếng tuyên bố rằng cô chắc chắn sẽ không qua được thời gian thử việc để được chính thức vào làm, và chỉ cần hắn còn ở đó thì Lăng Chi sẽ chẳng có ngày nào yên ổn ở đơn vị.
Thế nhưng mặc cho hắn có lớn tiếng đến mấy, Lăng Chi chỉ cần than thở chuyện này với Cố Gia Nhi thì Cố Gia Nhi liền kể lại cho chồng mình. Lộ Mãn cũng chẳng làm gì nhiều, chỉ gọi một cuộc điện thoại.
Sau một ngày nọ, vị sếp đần độn của Lăng Chi nhận được một cuộc điện thoại chất vấn từ cấp trên. Kể từ đó về sau, Lăng Chi làm việc đúng 9 giờ sáng đến 6 giờ tối, có đủ ngày nghỉ cuối tuần và các kỳ nghỉ lễ, nghiêm túc tuân thủ luật lao động khi đi làm và tan ca, không còn bị ai gây khó dễ nữa.
...
Lăng Chi vì thế mà vô cùng biết ơn vợ chồng Lộ Mãn. Đến khi các cô bạn thân song sinh về nhà mẹ đẻ, cô ấy đặc biệt mua một đống sách tương tác và đồ chơi vải mang đến tặng cho các con trai của Lộ Mãn.
"Ngoan nào, Dật Hào, Ngũ Hào. Chào dì đi con."
"Dì ơ...i, chào~" "Chào dì~"
Mấy bé cưng còn đang tập nói nên cứ tùy hứng mà bi bô.
Lăng Chi yêu thích hai bé cưng này vô cùng. Cô ấy ngồi bệt xuống đất, mỗi tay bế một bé rồi cùng chúng xem sách tương tác.
Chú chó Husky Hàm Hàm nằm sấp hai chân trước trên chiếc xe tập đi mà mấy nhóc con không dùng nữa, còn chú mèo bò sữa Đạo Đạo thì nằm trên đầu Hàm Hàm.
Một mèo một chó đồng loạt nghiêng đầu nhìn chằm chằm hai thành viên mới của gia đình.
Còn Hàm Hàm thông minh thì đã một năm trôi qua, mỗi lần nhìn thấy Tiểu Dật Hào và Tiểu Ngũ Hào là mắt chó lại trợn tròn rồi không thể tin nổi mà quay đầu nhìn Cố Linh Y và Cố Gia Nhi.
Theo lời Cố Gia Nhi nói, Hàm Hàm lần nào cũng ngạc nhiên: "Mấy người đẻ một lứa mà chỉ có hai đứa thôi à!"
"Đồ chó ngốc."
Lộ Mãn đi ngang qua tiện tay cười xoa đầu chó: "Đợi thêm chút nữa, anh và chị Gia Nhi của mày sẽ sinh thêm một hai bé nữa. Lúc đó mày sẽ không chê ít đâu."
Đạo Đạo: "Meo..." (Anh rể, anh...).
Ở nhà mẹ đẻ, chuyện mà hai chị em song sinh thích nhất chính là vào buổi chiều đầy nắng cùng Lộ Mãn nằm trên giường ngủ trưa, hai cậu con trai được họ che chở ở phía trong sát tường cũng thường ngủ rất ngon lành.
Hàm Hàm và Đạo Đạo nhìn thấy thì cảm thấy tư thế ngủ xếp hàng này cũng đặc biệt thu hút chúng, thế là một mèo một chó cũng nhảy lên giường tham gia vào hàng ngũ của họ.
Đặc biệt là Đạo Đạo đang ngủ thì len lỏi đến sau lưng mấy bé cưng, bước chân nhẹ nhàng vì sợ giẫm phải chúng rồi dựa sát chân tường mà ngáy khò khò.
Thường thì sau khi Tiểu Dật Hào trở mình sờ thấy bụng của Đạo Đạo, Đạo Đạo với tư cách là "cậu" mèo cũng không phản kháng nên bé cưng cứ thế thoải mái ôm mèo ngủ tiếp cả buổi chiều.
Cảnh tượng này thường xuyên diễn ra. Thường thì Cố Ngạn nhìn thấy là muốn nói nhưng lại thôi, còn Văn Nghệ thì lắc đầu bật cười.
"Vợ hiền con thơ giường êm ấm, mèo nhỏ chen chúc giữa khe nằm."
Lộ Mãn tỉnh giấc nhìn thấy hai cô vợ song sinh của mình và hai cậu con trai song sinh cùng một mèo một chó, thật lòng cảm thấy mỗi lần như vậy đều hạnh phúc đến mức suýt rơi nước mắt.
Anh đã dốc sức phấn đấu suốt hai nửa đời người chẳng phải chính là vì khoảnh khắc quý giá ngàn vàng này sao?
……
Sắp từ huyện Tào về Hỗ Thị, ba nhà họ Lộ, họ Cố và họ Lăng hẹn nhau cùng ăn bữa tối.
Lộ Mãn dẫn hai cô vợ song sinh và em gái Tiểu Sương ra ngoài mua chút đồ ăn vặt và vài món ăn kèm.
“Tiểu Sương muốn ăn gì?”
“Chị dâu, cứ theo khẩu vị của các chị là được ạ.”
“Chị dâu không thể ăn thêm nữa đâu.”
Nói đến đây, Cố Linh Y mếu máo cúi đầu nhìn cái bụng của mình: “Từ khi sinh Dật Hào và Ngũ Hào xong chị đã béo lên mười mấy cân, mãi không giảm được, haizz.”
Lộ Tiểu Sương im bặt không dám nói gì. Lời thật lòng của cô bé là: may mà chị dâu Linh Y béo lên một chút, giờ nhìn bề ngoài thì cô bé đã dễ phân biệt hai chị dâu hơn một chút rồi.
Nếu mà giảm cân trở lại... Lộ Tiểu Sương cảm thấy mình chưa chắc đã lần nào cũng gọi đúng các chị dâu.
“Linh Y, mười mấy cân này của chị tăng vừa đẹp đấy.”
Cố Gia Nhi hừ một tiếng: “Chỉ là hơi có da có thịt một chút, tên nào đó ngược lại còn thích nữa cơ.”
Lộ Mãn mắt giật giật: “Chị em mà gọi là béo à? Đó rõ ràng là đẹp hơn đến mức hơi nở nang ra, béo nhiều thế này mà cũng chưa đến sáu mươi cân, quá bình thường.”
“Thế Gia Nhi em sao không béo!”
Cố Linh Y nắm lấy bàn tay của em gái: “Em chẳng phải cũng đang chuẩn bị mang thai sao? Khi mang thai có nhiều chất béo một chút sẽ tốt cho cả mẹ bầu và em bé, em mau béo lên một chút đi.”
Hai chị em hằng ngày vẫn đấu khẩu ấy xuống xe. Trước một quầy gà quay, ánh mắt hai người đồng loạt bị thu hút.
“Chồng yêu!” Cố Gia Nhi giành nói trước: “Chồng yêu, quán này làm siêu ngon luôn đó.”
Cố Linh Y lườm Cố Gia Nhi một cái. Cô vốn cũng muốn gọi Lộ Mãn là chồng và định dùng chiêu làm nũng để anh mua chút đồ chiên rán.
Thế nhưng cô em gái ngốc nghếch đã giành nói trước, nếu mình mà không kìm lại được mà cũng lỡ miệng gọi ra...
Hai cô gái giống hệt nhau đồng thời gọi một người đàn ông là chồng... E rằng chưa đến ngày hôm sau thì chuyện này đã đồn ầm khắp xóm làng mất rồi...
“Mua một ít cho các con trai của em nếm thử nữa.”
Cố Linh Y hừ một tiếng rồi nhướng mày với Lộ Mãn: “Được không hả, em rể?”
[Trường Tam Giác (长三角) là tên viết tắt của Trường Giang Tam Giác Châu (長江三角洲) hay còn gọi là Đồng Bằng Sông Dương Tử. Đây là vùng tam giác kinh tế trọng điểm ở hạ lưu sông Dương Tử thuộc Thượng Hải, Giang Tô và Chiết Giang] [PUA nghĩa là sử dụng các chiến thuật thao túng, kiểm soát tâm lý]