Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1119

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 4

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1343

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 33

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11349

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 879

Toàn truyện - Chương 641: Em bé giống anh rể

【Mẹ tròn con vuông, cảm ơn Linh Y đã sinh cho anh một cặp con trai song sinh. Sau này trên con đường bảo vệ Linh Y, anh có thêm hai chiến hữu nhỏ.】

Lăng Chi nhấn like bài đăng trên vòng bạn bè của Lộ Mãn rồi tắt WeChat.

“Phải nói là chồng các em ăn nói có duyên thật đấy, đúng là có tài.”

Trong phòng bệnh, Cố Linh Y đang nằm trên giường được Cố Gia Nhi cùng Hà Hân Hân và Lăng Chi vây quanh như sao vây trăng.

“Xin lỗi Linh Y nhé, ban đầu chị định mang một bó hoa đến để chúc mừng em sinh quý tử.” Lăng Chi bất đắc dĩ nói: “Nhưng bị bệnh viện chặn lại rồi còn bị mắng một trận, nói là trẻ sơ sinh có thể bị dị ứng phấn hoa nên không khuyến khích mang vào phòng bệnh. Gia Nhi, lát nữa về thì em mang về nhà nhé?”

“Vâng, cảm ơn chị Chi Chi~”

Hà Hân Hân bám vào lan can nhìn chằm chằm hai bé con đang ngủ say: “Em thấy mày mắt rất giống Linh Y sư tỷ, ừm, đương nhiên cũng giống Gia Nhi sư tỷ——còn khuôn mặt thì giống Lộ sư ca.”

“Hân Hân, câu cuối cùng có thể không cần nói đâu.” Lăng Chi tuy nói vậy nhưng càng nhìn càng thấy hai đứa con trai của Linh Y nhìn chung khá giống Lộ Mãn.

Dường như nghe thấy cuộc thảo luận của các dì nên hai bé con mở mắt, nắm tay nhỏ xíu như bánh trôi nước vung vẩy khắp nơi và mở miệng là khóc.

Hà Hân Hân tưởng là mình làm ồn đến các bé nên liền lùi lại một chút, vẻ mặt bối rối vừa cầu cứu vừa áy náy nhìn Cố Linh Y và Cố Gia Nhi.

“Không sao đâu, các bé chỉ là ngủ đẫy rồi ăn, ăn no rồi ngủ thôi.” Cố Linh Y cười nói.

Cố Gia Nhi bế hai bé con lên rồi đặt vào lòng Linh Y.

“Hai tuần đầu tiên sau sinh gần như cứ ba tiếng lại phải cho bú một lần.”

“Làm mẹ thật vất vả.” Hà Hân Hân nhìn Cố Linh Y đang cho các bé bú sữa mẹ thì không kìm được mà lẩm bẩm.

“À phải rồi, Lộ sư ca vẫn còn bận ạ?” Cô ấy quay sang hỏi Cố Gia Nhi: “Em vẫn muốn trực tiếp chúc mừng anh ấy, tiện thể cả chuyện của Khải Thừa nữa.”

Hà Hân Hân vốn tưởng Lộ Mãn là ông chủ lớn bận rộn không thể dứt ra khỏi công việc nhưng lại nghe Cố Linh Y nói: “Chị không cho anh ấy đến.”

“Hả? Tại sao vậy?”

Cố Linh Y sụt sịt mũi hơi tủi thân nói: “Chị đang trong giai đoạn thải sản dịch, bây giờ vẫn đang phải mang quần bỉm, lúc đầu còn thảm hại hơn khi bên dưới phải lót giấy y tế.”

Cô ấy khẽ quay mặt sang một bên: “Không muốn anh ấy nhìn thấy bộ dạng chị bây giờ.”

“Nhưng mà…”

Hà Hân Hân nhất thời không biết nói gì, rồi cũng hơi hiểu ra. Mặc dù vợ chồng thân mật đến mức hiếm khi có sự riêng tư về cơ thể, nhưng trong tình huống khiến cả con gái cũng cảm thấy ngượng ngùng này mà đối mặt với người chồng mình yêu sâu đậm, ngược lại không muốn phá hỏng hình ảnh của mình trong lòng anh ấy sao?

“Làm mẹ thật sự rất vất vả.” Đây là lần thứ hai cô nói câu này.

“Lộ Mãn mà biết điều thì cho dù Linh Y không cho hắn đến hắn cũng nên đến chứ.”

Lăng Chi hừ một tiếng: “Vợ mình mà, có gì mà phải chê bai? Hắn dám chê bai tức là lòng dạ hắn không trong sạch.”

“Chị Chi Chi đừng nói thế mà, có Gia Nhi ở bên em là được rồi.”

“Em còn bênh vực hắn như thế, thật tình.”

Thấy cô bạn thân đang ra vẻ bất bình thay, Cố Gia Nhi có ý muốn trêu Lăng Chi một chút. Cô đảo mắt, bỗng nhiên không nhịn được cười thầm: "Chị Chi Chi, em nghĩ ra một câu đảm bảo chị nghe xong sẽ tức đến mức không muốn ở đây nữa, quay người bỏ đi luôn."

"Chị không ở lại với Linh Y thì đi đâu?" Lăng Chi liếc xéo Cố Gia Nhi một cái.

Cố Gia Nhi nở nụ cười gian xảo. Cô lại gần Cố Linh Y rồi giả vờ giả vịt nhìn cặp song sinh, sau đó giả bộ ngạc nhiên khẽ kêu lên: "Chị ơi, Lăng Chi ơi, hai người nhìn xem, các bé bú sữa y hệt anh rể!"

"Phụt ha ha ha——" Cố Linh Y bị chọc cười đến mức bật cười thành tiếng.

Lăng Chi ngẩn người một lát, sau khi phản ứng lại cũng lập tức đỏ bừng mặt. Cô ấy kêu thất thanh: "Cố Gia Nhi! Em mà còn đùa cái kiểu hài bậy bạ này nữa là chị thật sự quay đầu bỏ đi đấy!"

...

Đợi Cố Linh Y lại dỗ cặp song sinh ngủ xong, mấy cô gái bắt đầu trò chuyện. Một lúc sau, sau tiếng cửa phòng bệnh mở khóa bằng vân tay là giọng Lộ Mãn vang lên từ bên ngoài cửa: "Vợ yêu, anh đến rồi."

"Lộ Mãn?" Cố Linh Y đầu tiên là vô thức mừng rỡ, sau đó lại xị mặt xuống: "Anh đến làm gì vậy, ra ngoài, ra ngoài! Không hoan nghênh anh!"

Lộ Mãn xách hai bó hoa tươi đựng trong hộp quà trong suốt, phía sau là Lộ Tiểu Sương đang cầm một hộp cơm. Hai anh em nghênh ngang bước vào.

Lăng Chi trợn tròn mắt: "Tại sao cậu lại được mang hoa vào!"

"Vì có hộp trong suốt ngăn cách mà."

Lộ Mãn nói một cách hiển nhiên rồi giơ bó hoa trên tay lên: "Giống như đựng bánh kem vậy. Linh Y em nhớ đừng tháo ra nhé, nhìn qua vỏ hộp thì được. Đợi em hết ở cữ anh sẽ mua thêm nhiều hoa nữa cho em."

"Không cần đâu." Mắt Cố Linh Y cong cong vì cười, cô thật sự rất vui khi Lộ Mãn mang hoa vào.

"Chị dâu, của chị đây."

Lộ Tiểu Sương chạy đến bàn ăn dọn những bát hoành thánh nhỏ đã nguội sang một bên rồi mở hộp cơm. Bên trong là những bát hoành thánh lớn với nhiều kiểu khác nhau.

"Sao hai người lại...?"

Lộ Mãn ngồi xuống cạnh giường vuốt nhẹ mái tóc dài của Cố Linh Y: "Nghe bà nội của bé nói sáng nay em muốn ăn hoành thánh, ăn được vài cái thì bảo không có khẩu vị. Anh đoán có lẽ em không muốn ăn loại hoành thánh nhỏ có nước súp này mà là món hoành thánh trộn khô 'Gia Đình Phúc' dưới lầu nhà mình, vậy nên anh đã mua một ít mang đến."

"Chồng yêu..." Nếu không phải vì ngại các cô bạn thân đang có mặt thì Cố Linh Y chỉ muốn ôm chầm lấy anh mà hôn mấy cái.

Lộ Mãn còn muốn chạm vào Cố Linh Y nhưng cô nàng lại né tránh một chút: "Đừng...em, em..."

Anh cũng đã nghe Liễu Tĩnh và Văn Nghệ nói Cố Linh Y vì một loạt vấn đề phải trải qua sau sinh nên hơi lo lắng, thậm chí còn muốn tránh mặt anh.

"Vợ yêu."

Lộ Mãn ôm lấy Cố Linh Y rồi nhẹ nhàng nói: "Tất cả mọi người bọn anh bao gồm cả Gia Nhi và ba mẹ đều chỉ đứng bên cạnh chờ đợi mấy tháng rồi bỗng dưng được thăng một bậc bối phận. Nhưng em thì khác, tất cả những khó khăn và đau khổ đều do người làm mẹ là em gánh chịu."

Cố Linh Y cắn môi và lặng lẽ lắng nghe lời Lộ Mãn nói.

"Vậy nên hãy để mọi người bận rộn thêm một chút để chăm sóc em thật tốt không chỉ trong thời gian ở cữ."

Lộ Mãn nắm lấy vuốt xủa cô rồi hôn một cái lên mu bàn tay: “Anh thương em, yêu em còn không hết, sao có thể trốn tránh không gặp em được? Thế thì anh còn xứng làm chồng em, còn xứng đáng làm người sao?”

“Lộ Mãn.”

Lăng Chi đứng một bên thì trong lòng không ngừng gật đầu đồng tình với những lời này của anh: “Được, trước đây tôi luôn muốn chê bai cậu, nhưng ít nhất với tư cách là chồng của Linh Y thì cậu không có gì đáng chê trách trong việc yêu thương vợ. Hôm nay tôi sẽ tạm hòa hoãn với cậu vậy.”

“Vậy thì cảm ơn dì của bọn trẻ nhé.” Lộ Mãn cười nói.

“Ăn nóng đi, Linh Y.” Lộ Mãn lại mang hộp cơm đến: “Không muốn ăn thì cứ đưa cho Tiểu Sương.”

“Tiểu Mãn?” Lộ Tiểu Sương ở một bên phản đối.

Trong lúc Lộ Tiểu Sương đang cùng Cố Linh Y ăn uống, Lộ Mãn lại ghé sát đến trước mặt Cố Gia Nhi và cùng cô thì thầm ngắm nhìn các con trai.

“Lộ sư ca, chúc mừng anh.”

Hà Hân Hân nói nhỏ, đồng thời mang bộ quà tặng đầy đủ cho trẻ sơ sinh ở cạnh tường đến: “Em và Khải Thừa cũng không biết nên tặng gì cho ba mẹ bỉm sữa mới, thế là bọn em nghe lời khuyên của cửa hàng mẹ và bé mua bộ này, quần áo, đồ chơi, bình sữa…đều có cả.”

“Cảm ơn Hân Hân nhé, cũng cảm ơn Khải Thừa nữa.” Lộ Mãn nháy mắt với cô ấy: “Thay anh gửi lời nhé, bọn anh đã sinh con trước rồi nên hai người cũng mau mau đi, biết đâu sau này còn có thể làm thông gia với nhau đấy.”

“Ha ha, Lộ sư ca, anh vừa mới làm ba đã bắt đầu dở thói phong kiến rồi sao?”

Hà Hân Hân che miệng cười: “Ngay cả con của chúng em trông có đẹp hay không còn chưa biết nữa, vậy mà anh đã lo liệu sắp đặt hôn nhân rồi.”

“Với vẻ đẹp trời phú của em và tài năng xuất chúng của Khải Thừa, nhan sắc con dâu nhà anh chắc chắn không thể tệ được.”

Lộ Mãn trêu chọc nói: “Em chọn trước đi, muốn anh trai hay em trai làm con rể em?”

“Hừm, bây giờ em còn không phân biệt được chúng, hay là đợi chúng lớn hơn một chút rồi chọn vậy.”

Hà Hân Hân tò mò hỏi: “Lộ sư ca, anh có thể phân biệt được không?”

Nghe lời này, Lăng Chi và Cố Gia Nhi lập tức có hành động, mỗi người họ đưa một tay ra che đi chiếc vòng tay trên tay của hai bé song sinh.

Lộ Mãn cười một tiếng, chỉ liếc mắt một cái rồi nói: “Bên trái là anh trai, bên phải là em trai.”

Lăng Chi rụt tay lại rồi cúi đầu nhìn: “Ơ? Đúng thật à?”