Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 4

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 294

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 101

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Toàn truyện - Chương 636: Nộp thêm một khoản phí khám thai (Phần cuối)

“Linh Y…anh biết em đang giận lắm, nhưng anh khuyên em đừng vội giận.”

Kìm nén được sự phấn khích trong lòng, Lộ Mãn lại không giấu nổi nụ cười trên mặt: “Mấy ngày nay đừng uống bất kỳ loại thuốc cảm cúm nào, đừng uống trà đặc và cà phê hay nước ngọt có gas——À phải rồi, cũng tránh xa Hàm Hàm và Đạo Đạo ra nữa nhé. Lát nữa chúng ta mua que thử về thử xem sao.”

“Cái gì cơ?” Cố Linh Y nghe mà chẳng hiểu gì hết.

“Que thử thai sớm.” Lộ Mãn với ánh mắt đầy mong đợi nhìn thẳng vào vợ mình.

Cố Gia Nhi đang khoác tay chị gái ban đầu còn cười hì hì với vẻ mặt hóng chuyện, nhưng khi nghe Lộ Mãn nói thì khuôn mặt của cô sững lại như thể bị hóa đá tại chỗ.

“Linh…Linh Y?”

Cố Gia Nhi không thể tin nổi quay đầu nhìn chị gái, còn Cố Linh Y thì đã hoàn toàn ngơ ngác đến ngây người.

“Không thể nào!” Cố Linh Y theo bản năng cúi đầu, nhẹ nhàng xoa bụng dưới của mình và khẽ lẩm bẩm: “Mới chuẩn bị mang thai xong mà…nhanh vậy sao?”

“Anh ơi, vậy là hai ngày nữa dùng que thử thai thử một cái là có thể biết Linh Y có thai hay chưa phải không?” Cố Gia Nhi vẻ mặt kinh ngạc hỏi Lộ Mãn.

“Chín phần mười là vậy, nhưng que thử cũng có thể không chính xác lắm.” Lộ Mãn giải thích: “Nếu lên hai vạch thì tuần sau chúng ta sẽ đến bệnh viện xét nghiệm máu để xem tình hình HCG tăng gấp đôi hay không, lúc đó sẽ chính xác.”

“Em, em…”

Khi biết tin này, Cố Linh Y nhất thời có chút hoang mang không biết làm gì.

Cô theo bản năng nhón chân về phía trước. Lộ Mãn thấy vậy nhẹ nhàng ôm cô vào lòng.

“Linh Y, anh và Gia Nhi đều ở bên em mà.” Lộ Mãn lên tiếng an ủi: “Vì chưa chắc có phải là nhầm lẫn hay không nên chúng ta cứ tự mình thử trước, đợi đến khi kết quả rõ ràng và chắc chắn hơn một chút rồi hãy nói cho ba mẹ chúng ta biết.”

“Ừm…” Cố Linh Y khẽ đáp lại. Lúc này vòng tay của chồng và những lời nói chu đáo từng chút một của anh khiến cô lập tức cảm thấy yên tâm.

“Chắc là đúng rồi đấy.” Cố Gia Nhi lẩm bẩm bên cạnh: “Em và Linh Y không chênh lệch mấy ngày đâu, lần trễ nhất chị ấy trễ hơn em bốn ngày… Hai ngày nữa xem sao, chắc chắn sẽ rõ ràng thôi.”

Mấy ngày sau Cố Linh Y mua que thử thai sớm về, kết quả là dương tính; thế là hết cuối tuần, Lộ Mãn liền gọi hai chị em song sinh cùng đến bệnh viện để Cố Linh Y làm kiểm tra.

“Chẳng phải nói là trong trường hợp bình thường thì tỉ lệ mang thai cũng không cao sao?” Trên đường đến bệnh viện, Cố Linh Y ngồi ở ghế sau tựa vào vai em gái Gia Nhi và vẫn còn nhỏ giọng lẩm bẩm: “Sách chuẩn bị mang thai nói khả năng mang thai tự nhiên của một cặp vợ chồng là khoảng 10%. Rất nhiều cặp vợ chồng sau khi bắt đầu muốn có con, hơn một năm vẫn chưa có thai cũng rất phổ biến mà.”

“Tỉ lệ có thấp đến mấy cũng không thể nào cản được việc Linh Y chị lén lút tăng tần suất nhiều lần đâu nhé.”

“Gia Nhi!”

Cố Gia Nhi tránh tay chị gái véo tai mình và rướn người về phía trước đánh trống lảng: “Anh ơi, nếu hôm nay chỉ số kiểm tra rất cao, vậy là có thể xác định Linh Y đã có em bé từ bây giờ rồi phải không ạ?”

“Ừm, HCG chính là hormone Human Chorionic Gonadotropin, nếu không mang thai thì chỉ số sẽ dưới 5, sau khi mang thai sẽ tăng vọt nên lúc đó có thể xác nhận là đã mang thai.”

Lộ Mãn nói xong lại đính chính: "Chị gái em không phải bây giờ mới có đâu. Theo cách tính tuần thai thì phải tính từ khi kỳ kinh nguyệt cuối cùng của các em kết thúc, vậy nên khi kiểm tra ra thì chị em đã mang thai hơn năm tuần rồi."

"Là vậy sao?" x2

Cố Linh Y và Cố Gia Nhi đồng thời khẽ thốt lên.

"Gia Nhi thì thôi đi, em ấy không quan tâm mấy chuyện này."

Lộ Mãn định chọc ghẹo vợ mình một phen: "Linh Y em sao vậy? Cuốn cẩm nang chuẩn bị mang thai em nói đâu rồi? Em không chuẩn bị kiến thức về giai đoạn đầu thai kỳ sao?"

"Em..." Cố Linh Y ngừng lại một chút rồi lập tức biện minh: "Ai mà biết nhanh vậy chứ! Chị Thiến Thiến kết hôn sớm hơn em bao nhiêu năm rồi, họ vẫn chưa có con mà..."

Lộ Mãn cười mà không nói gì. Cô nàng thì không vội vàng xem các chú ý sau khi mang thai, e rằng sự chú ý của cô đều dồn vào các tư thế tăng tỷ lệ thụ thai trong giai đoạn chuẩn bị mang thai rồi...

"Hơn nữa, hơn nữa." Cố Linh Y lại nghĩ ra lý do: "Em đang ôn thi cao học mà! Không có thời gian xem kỹ những cái khác..."

"Thi cao học đã là chuyện cuối năm ngoái rồi, nửa năm nay em cũng không xem sao?"

"Em chuẩn bị cho kỳ thi cuối năm nay, không được sao!"

Cố Linh Y nói lớn tiếng xong giọng lại nhỏ dần: "Nhưng chắc là hỏng rồi, đến cuối năm chắc là bụng đã to rồi nhỉ?"

Sau khi đến bệnh viện xét nghiệm và xác nhận nồng độ HCG quá cao, bác sĩ bảo họ tuần sau đến siêu âm thai sớm.

Lộ Mãn gấp tờ giấy nhét vào túi, ngón tay anh siết chặt làm tờ giấy nhăn nhúm.

Trên đường về nhà, anh tiện đường mua bánh quy soda cùng chanh thái lát và các loại đồ ăn vặt nhỏ giúp giảm ốm nghén.

"Tuần này uống chút sữa đậu nành, ăn chè mè đen và chút trái cây như bưởi đi."

Lộ Mãn dặn dò, còn Cố Linh Y khẽ bĩu môi: "Sẽ bị dì Tĩnh...bị mẹ chồng phát hiện ra mất thôi?"

Ba vợ chồng họ sau khi bàn bạc thì không phải cố ý giấu ba mẹ mà muốn đợi sau khi xác nhận em bé mọi thứ đều bình thường rồi mới báo tin vui cho hai bên gia đình. Cũng đỡ phải nói sớm, lỡ có biến cố gì thì hy vọng càng lớn thất vọng càng nhiều.

"Nói với mẹ các em một tiếng đi." Lộ Mãn nghĩ một lát rồi nói: "Lần sau đến kiểm tra để mẹ cũng đi cùng em."

Như vậy Cố Linh Y có thể yên tâm hơn một chút.

"Ừm." Cố Gia Nhi gật đầu: "Mẹ mấy hôm nay còn hơi thắc mắc sao Linh Y không chịu về nhà, khó khăn lắm mới về một lần nhưng gặp Hàm Hàm và Đạo Đạo đều tránh đi."

"Nuôi mèo trong thời kỳ mang thai thực ra cũng không phải là không được."

Lộ Mãn nói tiếp: "Sợ nhất là nhiễm Toxoplasma, nhưng hãy tẩy giun và kiểm tra kỹ cho Đạo Đạo, đừng cho nó ăn thịt sống và Linh Y đừng đụng vào cát vệ sinh của nó thì sẽ không sao. Còn nữa là sợ bị cào... Gia Nhi, em để mắt đến Đạo Đạo một chút, ít nhất ngoài Linh Y và Đạo Đạo ra còn có một người luôn để mắt và quan tâm nên cơ bản sẽ không có chuyện gì."

Xét thấy Đạo Đạo cũng không phải mèo hoang, bao nhiêu năm nay ở nhà luôn ngoan ngoãn và Cố Linh Y đã sớm coi nó như một thành viên trong gia đình. Hồi Đại học còn được Cố Gia Nhi mang đến căn hộ ở cùng hai chị em.

Nếu có "cậu em vợ" này làm chỗ an ủi và giải khuây cho Cố Linh Y trong thời gian mang thai thì cũng là một cách để khiến bà bầu vui vẻ.

"Lộ Mãn."

Cố Linh Y bỗng mở lời: "Anh có sách nào hay về thai kỳ muốn giới thiệu không?"

"Có chứ."

Lộ Mãn gật đầu đáp: "Cuốn 《Bách Khoa Toàn Thư Thai Kỳ Của Heidi》 khá đầy đủ. 'Hồi trước' anh còn đọc một cuốn 《Bách Khoa Toàn Thư Thai Sản Của Chuyên Gia Hiệp Hòa》, anh đã tìm thử rồi nhưng giờ vẫn chưa xuất bản——để anh tìm thêm hai cuốn sách chất lượng hơn nữa nhé."

"Mua cho em đi."

Cố Linh Y phụng phịu nói: "Rõ ràng là em mang thai mà anh nói đâu ra đấy và biết nhiều hơn em thế này, trông em ngốc nghếch quá đi mất."

"Vợ mang thai, anh học hỏi thêm một chút để chăm sóc chu đáo hơn chẳng phải là điều một người chồng nên làm sao?" Lộ Mãn cười nói.

...

Một tuần sau, Lộ Mãn cùng hai chị em song sinh và mẹ vợ Văn Nghệ đến bệnh viện.

Cố Linh Y nằm trên giường. Bác sĩ là một người phụ nữ trạc tuổi Văn Nghệ, tay bà nhẹ nhàng di chuyển và mắt dán chặt vào màn hình siêu âm B.

Lộ Mãn và Cố Gia Nhi ngồi bên cạnh cũng chăm chú nhìn màn hình.

"Anh ơi, anh có nhìn ra gì không?"

"Anh đọc sách hướng dẫn thai kỳ chứ có phải sách giáo khoa y học đâu...đương nhiên là không hiểu rồi."

"Vậy mà anh cứ nhìn chằm chằm."

Lộ Mãn vẫn không rời mắt khỏi màn hình nhỏ bé ấy. Dù không hiểu gì――nhưng theo một cách nào đó, đây là lần đầu tiên anh được nhìn thấy thiên thần nhỏ của mình——mặc dù nếu tính theo thai sáu tuần thì em bé chỉ lớn bằng quả việt quất nhỏ mà thôi.

Bác sĩ chăm chú xem xét một lúc, bỗng quay sang nhìn mặt Cố Linh Y rồi lại nhìn sang Cố Gia Nhi.

Bà nói với Lộ Mãn: "Anh đi đóng thêm một phần phí khám thai nữa nhé."

Vụt——

Lộ Mãn đứng bật dậy, vẻ mặt ngạc nhiên mừng rỡ lộ rõ không che giấu được. Anh nhìn về phía Cố Linh Y với vẻ vô cùng bất ngờ, ai nhìn cũng thấy anh đang xúc động đến nhường nào.

Văn Nghệ đầu tiên sững người một chút rồi dường như cũng nghĩ ra điều gì đó nên vẻ mặt khó tin thoáng qua, rồi thay vào đó là nụ cười hân hoan.

Bà nắm lấy tay con gái Linh Y. Cố Linh Y vẫn còn đang ngơ ngác không hiểu gì, không biết sao chồng và mẹ mình bỗng nhiên lại có vẻ mặt như vậy.

Cố Gia Nhi càng đơ người ra. Cô liên kết những chi tiết bác sĩ nhìn chị em cô trước đó rồi lại nghe bác sĩ bảo Lộ Mãn đóng thêm một phần phí khám thai, nhất thời đầu óc nghĩ lệch lạc nên cô còn tưởng bác sĩ đã nhìn ra điều gì đó, đoán rằng hai chị em song sinh họ cùng mang thai.

Sao lại có suy đoán vô lý đến thế chứ!

Cố Gia Nhi gào thét trong lòng.

Cô đâu có bị trễ kinh, càng không có triệu chứng ốm nghén như chị!

"Em, em không phải, em không có."

Cố Gia Nhi vội vàng xua tay và hơi hoảng hốt giải thích: "Em chắc chắn em không mang thai..."

Lời này vừa thốt ra thì cô liền nhận ngay một cái lườm nguýt từ mẹ mình là Văn Nghệ.

"Bác sĩ." Giọng Lộ Mãn hơi run run, anh vui mừng và xúc động đến tột độ: "Là song thai sao?"

Cố Linh Y và Cố Gia Nhi đồng thời sững sờ.

"Ừ, song thai thì phải đóng hai phần phí khám thai. Từng bé sẽ được xem tim thai và phôi thai riêng, có hai bản báo cáo khám riêng biệt."

Nữ bác sĩ cũng không ngờ trong phòng chỉ có một mình anh là đàn ông mà lại là người hiểu chuyện nhất: "Anh đi đóng đi, tôi sẽ tiếp tục khám cho vợ anh——hai bé đều rất khỏe, cứ yên tâm."