Đông về, đêm giao thừa lại đến. Năm 2009 đã cận kề.
Chiều hôm đó.
Cố Gia Nhi nằm lì trong phòng Cố Linh Y, từ tủ đầu giường của chị gái lấy ra một hộp thuốc tránh thai hằng ngày rồi soi đi soi lại.
Mặc dù cô và Lộ Mãn đã thống nhất rằng tốt nhất là đợi đến khi đính hôn rồi mới tiến thêm bước cuối cùng.
Nhưng Cố Gia Nhi luôn cảm thấy cứ phải chuẩn bị trước một chút cho chắc ăn.
Lỡ đâu một ngày nào đó không khí thực sự đến và hai người không kiềm chế được...
Cố Linh Y thấy dáng vẻ đắn đo của em gái thì tựa vào khung cửa rồi lặng lẽ nhìn xem cô em gái ngốc nghếch này rốt cuộc muốn làm gì.
“Gia Nhi, chị nhắc em một câu.”
Cố Linh Y không nhịn được nói: “Loại thuốc này xong chuyện mới uống thì vô ích.”
“Cố Linh Y!”
Cố Gia Nhi lúc này càng thêm ngượng ngùng. Cô buông hộp thuốc xuống rồi vội vàng giải thích: “Chúng em, chúng em không có!”
Cố Linh Y “xì” một tiếng rồi ngồi xuống bên cạnh em gái: “Nếu em ngại thì cứ để anh ấy đi mua thuốc tránh thai khẩn cấp cho em, nhưng không được uống nhiều vì rất hại sức khỏe, mỗi năm nhiều nhất là một hai lần...”
“Cố Linh Y, chị có thôi đi không hả!”
Cố Gia Nhi nhào tới đẩy Cố Linh Y ngã xuống giường rồi đè chặt lấy chị mình: “Chị tưởng ai cũng như chị à?”
Cố Linh Y giả vờ thở dài: “Được rồi, chị tin em rất trong sáng. Vậy em cứ nhìn chằm chằm vào hộp thuốc làm gì?”
“Ưm...”
Cố Gia Nhi hết cách đành khẽ thừa nhận: “Có chuẩn bị vẫn hơn mà...”
Mặt Cố Linh Y cũng đỏ lên. Nói chuyện kiểu này với em gái ruột của mình khó tránh khỏi có chút ngượng ngùng.
Đặc biệt là trong tình huống trớ trêu khi bạn trai của hai chị em song sinh lại là cùng một người con trai thì càng khó xử gấp vạn lần...
“Vậy là hai người vẫn...chỉ là...”
“Thôi đi Linh Y!”
Cố Gia Nhi sợ chị nói thẳng ra nên vội vàng ngắt lời: “Ưm...”
“Gia Nhi, vậy em có thấy không?”
Cố Linh Y với vẻ mặt kỳ lạ nói: “Hai người đã như vậy rồi mà em còn khăng khăng phải sau khi kết hôn mới có thể thực sự làm chuyện đó...chẳng phải hơi...”
“Tự lừa dối bản thân à?” Cố Linh Y nhận xét như vậy.
“À ừm ừm ừm...”
...
Buổi tối, Cố Linh Y và Cố Gia Nhi ở giảng đường thư viện tham gia biểu diễn một tiết mục hợp xướng để góp phần làm tăng sức hút cho buổi tiệc tất niên nhỏ của câu lạc bộ.
Hai cô nàng diện váy dạ hội chiết eo sang trọng và quý phái với chị màu hồng phấn nhạt và em màu xanh vân thủy, dưới ánh đèn sân khấu phô bày vẻ đẹp tuyệt mỹ của hai chị em song sinh.
Sau một bản hợp ca 《Dưới Núi Phú Sĩ》 và 《Tình Yêu Chuyển Dời》, hai chị em song sinh cúi chào và rời sân khấu.
Ở khu vực khán giả có sinh viên tinh mắt nhìn thấy dưới sân khấu có một nam sinh đang đứng, chính là Lộ Mãn Lộ sư ca nổi tiếng nhất toàn trường.
Anh nhẹ nhàng khoác áo khoác cho hai cô nàng mặc váy dạ hội rồi tay áp nhẹ lên lưng hai chị em và hộ tống họ rời đi từ hậu trường.
“Đúng là kẻ thắng đời!”
Có một cậu nam sinh gần như tan nát cõi lòng: “Sao lại có người như thế chứ? Kiếm tiền ào ào như hốt vào bao tải thì còn chịu được, đằng này lại còn có nữ thần sư tỷ hoàn hảo như vậy bầu bạn! Hết cả lẽ trời rồi!”
“Đâu chỉ có thế! Một sư tỷ thì còn chịu được, đằng này anh ta lại còn có quan hệ tốt với cả hai sư tỷ song sinh nữa chứ!”
“Mấy cậu...đã xem 《Kẻ Ngốc, Bài Thi Và Linh Thú Triệu Hồi》 tập 4 mới ra năm nay chưa?”
“Sao thế?”
“Trong đó có một hội FFF, mục đích của họ là tiêu diệt những cặp đôi dị tính đặc biệt được người khác giới yêu thích!”
......
Lộ Mãn đến căn hộ riêng của Cố Linh Y. Vừa vào cửa, Cố Linh Y định thay đôi giày cao gót đang đi thì bị Lộ Mãn ngăn lại: "Khoan đã, đừng cởi giày cũng đừng thay đồ!"
Cố Linh Y liếc anh một cái như nhìn kẻ biến thái: "Chân của Gia Nhi với em...đẹp đến thế sao?"
"Không chỉ thế đâu. Cả người em đều hoàn hảo, đều đẹp tuyệt vời."
"Phì!"
Miệng Cố Linh Y thì chê bai nhưng cơ thể lại rất thành thật, không hề thay đồ hay cởi giày.
Cô kéo kín tất cả rèm cửa trong phòng, còn Lộ Mãn thì đi điều chỉnh đèn cho tối bớt.
Hai người ngồi xuống mép giường. Lộ Mãn vòng tay ôm lấy vai Cố Linh Y và đưa tay nghịch chiếc khuyên tai tua rua đính đá của cô: "Anh tò mò cả tối rồi, các em không bấm lỗ tai à?"
"Cái này là loại kẹp nhỏ để kẹp vào dái tai thôi." Cố Linh Y giải thích.
Bàn tay Lộ Mãn đang vuốt ve vành tai cô lại dừng lại trên dây váy dạ hội: "Có thể kéo xuống được sao?"
"Ừm, có thể biến thành váy trễ vai ngay lập tức."
Cố Linh Y chủ động ghé sát lại đòi hôn. Hai người hôn nhau một hồi rồi Cố Linh Y khẽ thở hổn hển và cảm nhận được nhịp tim Lộ Mãn đang đập nhanh hơn.
"Tối nay anh hình như đặc biệt...nóng nảy thì phải?"
Lộ Mãn cười gian một tiếng khiến Cố Linh Y khẽ thúc khuỷu tay vào cánh tay anh: "Đồ dê xồm, chắc chắn đang nghĩ bậy bạ rồi."
Lộ Mãn ghé sát tai Cố Linh Y: "Cũng coi như một kiểu nhập vai đồng phục nhỉ? Hay còn gọi là nhập vai đối lập ấy. Mà thôi bỏ đi, mấy từ này sau này nghe sẽ không hay nữa..."
"Chính là nghĩ đến em ở buổi tiệc mặc váy dạ hội và đi giày cao gót trông thanh nhã đoan trang, khí chất lại thu hút mọi ánh nhìn và cao quý chói lọi. Một nữ thần lạnh lùng giữ khoảng cách với mọi người giờ lại đang nằm trong vòng tay anh."
Cố Linh Y lườm anh một cái rõ to: "Thật tình, có phải chỉ là bộ đồ thôi đâu..."
Thế nhưng nói đi nói lại, Cố Linh Y lại cảm thấy nhiệt độ trong phòng hình như cứ nóng lên một cách bất thường.
Là do điều hòa bật chế độ sưởi quá mạnh sao? Hay là chính mình đang phát sốt...
Lộ Mãn thì thầm: "Còn nữa, một cô gái cao quý như bạn học Linh Y đây lát nữa mà làm chuyện bậy bạ...lại có cảm giác kích thích như đang vấy bẩn sự cao quý vậy..."
Cố Linh Y nhéo đùi Lộ Mãn một cái: "Đồ dê xồm! Lộ Mãn, nói về chuyện màu vàng thì giờ em mới phát hiện ra Lăng Chi còn kém anh xa lắc xa lơ!"
Tuy nhiên cô phát hiện hình như mình chẳng hề ghét cái không khí tình tứ trêu chọc giữa các cặp đôi như thế này...
Cố Linh Y ngồi hẳn lên người Lộ Mãn rồi khẽ nũng nịu hỏi: "Đồ xấu xa, anh muốn thế nào đây?"
Lộ Mãn chăm chú nhìn đôi môi anh đào trong suốt và căng mọng của Cố Linh Y. Anh ghé sát tai cô thì thầm hai chữ: "Trước tiên...rồi..."
Cố Linh Y lập tức đỏ bừng mặt.
"Được không em? Linh Y."
Cố Linh Y cúi đầu suy nghĩ hai giây rồi nói lí nhí: "Ừm, được thôi~"
Bỗng nhiên cô lại ngẩng khuôn mặt lên và chỉ vào Lộ Mãn: "Nhưng! Không được ấn đầu em xuống!"
"Ơ..." Lộ Mãn cố nhịn cười: "Anh sẽ cố gắng..."
"Đồ đáng ghét..."
Cố Linh Y từ từ quỳ xuống.
Tà váy như cánh hoa nở rộ, lớp voan màu hồng phấn nhạt từ từ xòe rộng ra.
Cố Linh Y khẽ kéo một bên dây váy dạ hội xuống.
Yết hầu Lộ Mãn khẽ động, anh đưa tay kéo tuột bên dây còn lại.
Anh cúi nhìn xuống, hàng mi dài của Cố Linh Y khẽ chớp liên hồi. Trên gương mặt ấy vẫn còn lớp trang điểm lấp lánh, chiếc váy trễ vai để lộ phần lớn xương đòn và làn da trắng sứ như ngọc, chiếc khuyên tai tua rua trong suốt khẽ lay động càng tăng thêm vẻ cao quý không thể vấy bẩn.
"Ngoan nào, Linh Y."
……
Hai hiệp ân ái liên tục không nghỉ.
Cố Linh Y lặng lẽ vùi mình trong vòng tay Lộ Mãn.
Lộ Mãn thỉnh thoảng lại hôn lên trán, má và khóe môi cô, hoặc nắm lấy vuốt của cô và đặt một nụ hôn lên mu bàn tay.
Trong dư vị còn vương lại, cô nàng khẽ rên lên những tiếng ư ử lười biếng mà dễ chịu.
"Lộ Mãn."
Cố Linh Y ngập ngừng nói: "Cái đó...lát nữa anh tắm xong đã nhé! Rồi hãy đi tìm Gia Nhi..."
[Nhập vai đồng phục (制服play) là mặc đồng phục rồi chén nhau, thường là đồng phục nữ sinh. Còn nhập vai đối lập (反差play) thì được giải thích ngay sau đây luôn]