Khi cô thay xong bộ váy dạ hội màu xanh vân thủy, Lộ Mãn cũng bất giác liên tưởng đến chiếc váy cùng kiểu màu hồng phấn mà Cố Linh Y vừa cởi ra lúc nãy…
"Anh ơi, trong lòng anh chắc chắn đang thầm so sánh đấy nhỉ?" Cố Gia Nhi cắn môi nói khẽ rồi duỗi duỗi nhẹ hai chân. "Thế nên...lần sau em sẽ..."
Lộ Mãn ôm lấy cô, còn Cố Gia Nhi khẽ giãy giụa: "Em, em tháo giày ra trước đã..."
"Cứ để vậy thì tốt hơn."
"Đồ sói siêu dê xồm..."
Giọng Cố Gia Nhi dù trong phòng ngủ yên tĩnh chỉ có hai người cũng gần như không thể nghe rõ: "Đế cũng là da thật, dính nước sẽ hỏng mất, thế nên, thế nên cũng không thể dính...dính..."
"Anh sẽ chú ý, sẽ không làm dính đâu."
Lộ Mãn chạm vào mu bàn chân Cố Gia Nhi, ngón tay anh trượt dọc xuống mũi giày cao gót lấp lánh của cô: "Thế nên mấy món hàng hiệu đắt tiền này chỉ để ngắm chứ chẳng dùng được gì cả. Sau này nghĩ xem ngoài mấy đôi giày cao gót yếu ớt này ra, mua thêm vài đôi dùng bền...khụ khụ, bền bỉ."
Ngay lập tức, anh nhận được một ánh mắt khinh bỉ tột độ từ Cố Gia Nhi.
Ai đời lại mua giày cao gót để "dùng" trong cái kiểu đó bao giờ! Cố Gia Nhi ngượng ngùng thầm mắng trong lòng.
Cố Gia Nhi nhìn bàn chân trần trắng nõn của mình, các ngón chân khẽ động đậy. Cô rụt rè quay mặt đi rồi tự nhủ: "Thôi được rồi...cũng coi như bớt phải giặt một đôi tất..."
Con gái yêu bạn đến tận xương tủy sẽ bỏ đi sự dè dặt và cam tâm tình nguyện nghe lời răm rắp. Đằng sau sự hoan lạc này, bạn phải đối xử tốt với cô ấy gấp nhiều lần mới có thể bù đắp và đáp lại.
"À, đúng rồi."
Ánh mắt Lộ Mãn dán chặt vào vai Cố Gia Nhi.
Cố Gia Nhi lập tức cảnh giác. Cái tên xấu xa này, ánh mắt bây giờ của anh ta quá đỗi quen thuộc rồi, hoàn toàn là ánh mắt gian xảo của tên sói dê khi hai người họ đóng cửa làm chuyện riêng tư!
"Gia Nhi, dây áo em có thể kéo xuống thành kiểu trễ vai được không?"
"Ừm."
Cố Gia Nhi không đợi anh nói thêm mà chủ động kéo dây áo dạ hội xuống.
Lộ Mãn lại lắc đầu.
"Ý anh là cái kiểu trễ vai này..."
Lộ Mãn ghé sát lại trước mặt Cố Gia Nhi, trước tiên hôn một cái lên môi cô, sau đó thì thầm: "Có thể kéo xuống thấp hơn nữa đến gần eo không..."
"Lộ! Tiểu! Mãn!"
...
...
"Lộ Tiểu Mãn, không được nữa..."
"Thôi được rồi, em phải kéo áo lên đây..."
Sau một hồi quấn quýt, Lộ Mãn và Cố Gia Nhi cuộn mình trong chăn.
Cố Gia Nhi chỉ cảm thấy khi dán sát vào Lộ Mãn, cơ thể anh luôn ấm áp và mang đến từng đợt thư thái dễ chịu.
Cô vươn tay lấy chiếc điện thoại đặt cạnh gối, thấy mẹ Văn Nghệ có gửi tin nhắn nên tiện tay trả lời một cái.
Lúc này, Cố Gia Nhi không hề báo trước mà tặng cho Lộ Mãn một cái lườm nguýt rõ to.
"Lườm anh làm gì?"
Lộ Mãn vẻ mặt vô tội thầm nghĩ mình cũng đâu có làm gì khiến cô nàng này trở mặt đâu chứ.
"Em đang nghĩ ba mẹ bây giờ cũng lười kiểm tra rồi."
Cố Gia Nhi còn nhớ lúc mẹ Văn Nghệ lo lắng nhất trước đây, bà thậm chí còn muốn không tiếc nghỉ việc để đến Hải Khúc Thị ở cùng cô.
"Nếu vẫn là cái tần suất đáng sợ như hai năm trước, một ngày gọi video một lần còn chưa đủ."
Cố Gia Nhi chọc chọc vào ngực Lộ Mãn rồi "hừ" một tiếng: "Thế thì ba chúng em sẽ thấy khi ông ấy gọi video cho Linh Y, cái mặt to đùng của anh sẽ xuất hiện trong camera của Linh Y."
“Rồi sao nữa, ba chưa kịp hoàn hồn đã lại gọi video cho em…”
Lộ Mãn chợt hiểu ra và không nhịn được cười: “Thì phát hiện ra anh lại chạy sang phòng em rồi, lại bị đồng chí Lão Ngoan Cố bắt quả tang nữa.”
Lộ Mãn còn không dám nghĩ tới. Nếu mà chơi thật như thế thì đồng chí Lão Ngoan Cố không chừng sẽ mất bình tĩnh ngay tại chỗ, đạp ga hết cỡ xuyên đêm đến Hải Khúc Thị chờ đâm chết cái tên tra nam đã làm hại hai cô con gái nhà người ta…
“Chưa hết đâu anh ơi.”
Cố Gia Nhi cũng đặc biệt giỏi khoản chọc tức ba mình, cô lại kể tiếp những gì mình tưởng tượng: “Cuối cùng ba vẫn không yên tâm nên lại gọi video chung cho chúng em, kết quả phát hiện ra đồ sói dê nhà anh đang cùng hai chị em chúng em chuẩn bị tắt đèn đi ngủ…”
Lộ Mãn không dám nghĩ Cố Ngạn sẽ có tâm trạng tan nát thế nào: “Khụ khụ, chú Cố cũng thật không dễ dàng gì.”
…
Hai người lề mề mặc quần áo chỉnh tề xong thì chạy sang phòng Cố Linh Y.
Cố Linh Y quả không hổ là hình mẫu người vợ hiền mẹ tốt, đã trải giường xong và thay xong gối và vỏ gối. Ba chiếc gối hai thấp một cao được xếp gọn gàng ngay ngắn ở đầu giường.
Trên tủ đầu giường còn có ba cái cốc đựng mỗi cái nửa cốc nước ấm.
“Gia Nhi, lại đây.”
Cố Linh Y giả vờ không nhìn thấy Lộ Mãn mà kéo cô em gái song sinh đi ngủ luôn.
“Khoan đã, đợi một chút.”
Lộ Mãn chỉ vào hai chiếc gối thấp, còn chiếc gối cao của anh thì bị đặt ở góc.
Có vẻ như hai chị em bọn họ định ngủ chung, còn anh thì bị gạt ra rìa rồi.
Trong đầu Lộ Mãn chợt lóe lên một câu thoại fanmade rất nổi tiếng từ kiếp trước đặc biệt hợp cảnh, anh buột miệng thốt ra: “Trẫm có thể ngủ ở giữa không?”
“Linh Y, chúng ta khóa cửa nhốt anh ta bên ngoài cho anh ta ngủ sofa đi.”
Lộ Mãn mặt dày chặn cửa phòng ngủ và đi vào trong rồi khóa trái lại.
“Anh sai rồi, Linh Y, Gia Nhi——trời mùa đông lạnh thế này vẫn là chen chúc nhau ấm hơn.”
“Lộ Tiểu Mãn, anh đúng là Hàm Hàm.”
“…Còn Hàm Hàm hơn cả Hàm Hàm.”
Lộ Mãn cùng Cố Linh Y và Cố Gia Nhi từ chỗ ban đầu ai cũng ngượng ngùng đến lúc ngủ trưa có thể nhích lại gần nhau, rồi đến tối cũng thân mật không khoảng cách.
Trong bóng tối sau khi tắt đèn, tay của Cố Linh Y và Cố Gia Nhi đặt chồng lên nhau rồi đặt lên ngực Lộ Mãn.
Hai chị em song sinh lúc này nghĩ cùng một vấn đề——"Cứ thế này mãi, chẳng lẽ sẽ thực sự từng bước chuyển sang cái cảnh tượng hoang đường tột độ là ngủ chung chăn sao?"
…
…
Kỳ nghỉ đông.
Hà Thị, huyện Tào.
Cố Linh Y ở nhà chưa đầy hai ngày đã không nhịn được muốn liên lạc với Lộ Mãn.
Trong phòng ngủ, cô chống cằm ngẩn người, còn Cố Gia Nhi bên cạnh thì gõ bàn phím lách cách.
“Gia Nhi, em nói xem chúng ta ở trường.”
Cố Linh Y cảm thấy cứ hễ rời xa Lộ Mãn là lại có chút không thoải mái: “Làm gì có lúc nào rời xa anh ấy đâu chứ.”
Cố Gia Nhi gập laptop lại rồi liếc nhìn chị gái mình: “Nhưng mà trước đó nữa anh ấy cứ ra nước ngoài là cả tháng trời không về mà.”
“Cái đó không giống!”
Cố Linh Y chống cằm phản bác.
Mắt hạnh của cô đảo đảo và nghiêm túc suy nghĩ một chút rồi hạ giọng xuống: “Cũng có thể là vì mối quan hệ thân mật hơn nhỉ?”
Mối quan hệ tình cảm thân mật hơn…cả về da thịt cũng vậy…
Cố Gia Nhi mặt hơi ửng hồng ghé sát vào Cố Linh Y rồi cũng khẽ nói: "Thật sự là như vậy sao? Tình dục và tình yêu vốn dĩ luôn song hành và bổ trợ cho nhau. Với người mình yêu thương nhất, người mà mình khó khăn lắm mới có thể ở bên, cứ quấn quýt bên nhau âu yếm và thân mật, ừm...tình dục và tình yêu dường như có thể khuếch đại lẫn nhau tạo ra hiệu quả lớn hơn nhiều so với 1+1 đơn thuần."
Vì có tình yêu nên những cảm xúc thân mật càng trở nên mãnh liệt…
Và vì những cảm xúc thân mật càng mãnh liệt nên tình yêu cũng càng sâu đậm hơn…
Đúng là một vòng tuần hoàn tích cực…
Hai chị em họ đều đã nếm trải điều này. Sự ân ái và dịu dàng bên người yêu quả thực càng khiến các cặp đôi thêm nhung nhớ nhau và quấn quýt không rời như cá gặp nước.
"Rõ ràng chỉ ở ngay bên cạnh…"
Cố Linh Y cảm thấy giữa các cặp đôi chỉ cách nhau vài phút đi bộ mà lại chẳng khác gì yêu xa, thật sự không thể chịu nổi.
"Chị đi tìm ba mẹ đây… Gia Nhi, em có đi cùng không?"
[Từ đầu tiên là Nại Dụng (耐用), ý của Lộ Mãn là nghĩa đen "dùng bền", tức là mua một lần dùng ân ái mãi mãi. Từ thứ hai Nại Xuyên (耐穿) mới là từ bền bỉ thông dụng khi nói về độ bền của đồ thời trang]