Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11201

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

Toàn truyện - Chương 589: Đăng ký kết hôn giả?

Học kỳ I năm ba Đại học, gần đến cuối kỳ.

Lộ Mãn chưa từng nghĩ có ngày anh lại phải đau đầu vì chuyện học hành.

“Haizz, thiếu đúng một tín chỉ cơ chứ.”

Anh có công ty lớn chống lưng, cứ vài ba ngày lại phải đi đây đi đó nên việc nghỉ học thành chuyện cơm bữa.

May mà các thầy cô Khoa Văn đa số đều thông cảm, thông qua khoa cấp giấy chứng nhận các thầy cô đều không tính Lộ Mãn nghỉ học không phép và điểm chuyên cần vẫn cho đủ.

Chỉ cần anh thi cuối kỳ đạt thì mọi chuyện sẽ suôn sẻ qua ải.

Trong hai năm nhất và năm hai Đại học, anh còn được trao học bổng loại hai.

Nhưng năm ba có một môn chuyên ngành anh gặp phải một thầy giáo tính tình cổ quái. Mặc cho Lộ Mãn giải thích thế nào, ngay cả Trưởng khoa và Bí thư cũng đến nói giúp, thầy giáo này vẫn chỉ biết lý lẽ: trốn học là trốn học, bù giấy xin phép cũng vô dụng.

Thầy trực tiếp cho Lộ Mãn 59 điểm, vừa đủ trượt môn.

Trong phòng Cố Linh Y, Lộ Mãn nằm trên giường bạn gái mình và hơi rầu rĩ.

Cố Linh Y và Cố Gia Nhi lần lượt tựa vào hai bên của anh, đôi mắt hạnh chớp chớp. Nhìn bộ dạng anh đang bí xị mà hai chị em không nhịn được cười.

“Anh trượt môn, các em vui lắm đúng không?”

Lộ Mãn vươn tay véo véo má hai chị em rồi nhún vai: “Dù thiếu 0.1 tín chỉ đi nữa thì đến lúc tốt nghiệp cũng không được xét đâu, không cấp bằng tốt nghiệp luôn.”

“Ơ, nghiêm trọng vậy ạ?” Cố Gia Nhi khẽ thốt lên.

Cố Linh Y lườm Lộ Mãn và em gái một cái. Cô không có thói quen chạy lung tung vì công việc như hai người này. Người luôn chăm chỉ lên lớp nghe giảng như cô biết rằng đến năm tư trường đương nhiên sẽ cung cấp các môn tự chọn để giúp một số sinh viên kiếm tín chỉ.

Cùng lắm thì Lộ Mãn cũng có thể thông qua việc đăng bài luận hoặc chứng nhận một số loại bằng cấp để bù lại vỏn vẹn 1 tín chỉ này.

“Cũng không có vấn đề gì lớn, tốt nghiệp thì chắc chắn tốt nghiệp được. Anh mà không tốt nghiệp được thì trường còn sốt ruột hơn anh nữa, chỉ là hơi phiền phức chút thôi.” Lộ Mãn nói.

“Cái này thì đúng là vậy.” Cố Gia Nhi nằm sấp lên ngực Lộ Mãn: “Anh ơi, nếu tín chỉ có thể tặng được thì em đã chia cho anh vài cái rồi.”

“Tín chỉ của em cũng không nhiều lắm đúng không, vừa đủ thôi nhỉ?”

“Xin lỗi nhé, bạn gái yêu quý của anh đây nửa cuối năm vừa rồi vừa dẫn đội cổ vũ giành được hạng tư toàn quốc, ngoài điểm tổng kết còn được cộng thêm tín chỉ thật đấy, hừ!” Cố Gia Nhi đắc ý khoe khoang.

“Ồ.” Lộ Mãn thấy cô nàng này vẻ mặt hả hê thì không nhịn được muốn trêu chọc cô nên anh bèn nói: “Nếu anh cần em giúp để bù lại một tín chỉ này thì em có đồng ý không?”

“Làm gì? Anh cũng muốn mặc váy trà trộn vào đội cổ vũ à?”

Lộ Mãn làm bộ muốn búng trán cô rồi lại nói: “Một số chứng chỉ cấp quốc gia có thể cộng thêm tín chỉ đấy, anh có thể nghĩ ra một loại cực kỳ đơn giản, đó là——”

“Giấy đăng ký kết hôn.”

Cố Gia Nhi ngây người ra và nhất thời ngơ ngác.

Sao tự dưng lại nói đến chuyện đăng ký kết hôn rồi?

Lộ Mãn ngồi thẳng dậy rồi khoanh tay cười nhìn Cố Gia Nhi đang ngây người ra: “Sao nào? Gia Nhi, em có giúp anh không?”

Nghe thấy hai người trêu đùa nhau, Cố Linh Y lặng lẽ nhích lại phía sau Lộ Mãn rồi một tay véo vào eo anh.

Ngay trước mặt cô mà dám tán tỉnh em gái song sinh của cô cơ đấy!

Muốn đăng ký kết hôn với em gái cô rồi đúng không!

Cố Gia Nhi cắn môi, mí mắt cụp xuống không dám nói gì.

Thấy em gái đáng thương và bất lực như vậy nên Cố Linh Y "hừ" một tiếng giọng điệu chua lòm: "Anh làm khó em gái em làm gì chứ? Vì một tín chỉ mà lợi dụng lòng thương người của em ấy để ép em ấy đi đăng ký kết hôn, anh tự nói xem có phải là đồ tồi tệ hết mức rồi không?"

Lộ Mãn cười mà không nói gì. Chuyện giấy đăng ký kết hôn có thể cộng tín chỉ vốn dĩ chỉ là tin đồn mà thôi, ít nhất trong quy chế của Đại học Sư phạm Tân Hải không hề có quy định cộng điểm như vậy.

Nhưng bạn học Cố Gia Nhi đã tin là thật, vẻ mặt bối rối ngượng ngùng trông vẫn đáng yêu lắm.

"Em...em đâu có nói không được đâu." Cố Gia Nhi lí nhí.

Cố Linh Y: ...

"Em gái ơi em tỉnh táo một chút được không?"

Cố Linh Y bất lực: "Anh ta đang lừa em đấy."

"Chị ơi, em thì không sao, nhưng nếu thật sự như vậy thì chị sẽ phải gọi anh ấy là anh rể...à nhầm, em rể rồi."

"Chị!" Cố Linh Y nghẹn lời.

Cố Gia Nhi nhất thời rụt rè nhưng lời nói ra lại khiến người ta kinh ngạc.

Lộ Mãn đứng một bên càng nhìn càng cảm thấy cô nàng sao lại giống hệt Linh Y hồi trước thế này...

"Vậy nên Linh Y chị đi đăng ký kết hôn với anh ấy cũng được mà, phải không?" Cố Gia Nhi liếc nhanh chị gái một cái.

"Chị, chị á?" Vấn đề lại bị ném về phía mình khiến Cố Linh Y nhất thời nghẹn lời: "Em đang đợi sẵn chị ở đây phải không?"

"Sao thế?" Cố Gia Nhi dần dần tìm lại được trạng thái cãi lại chị gái mình: "Chị ơi, đừng nói là chị...không muốn đấy nhé?"

"Cố Gia Nhi! Em bớt gây chuyện đi!"

Cố Linh Y nói lớn xong liền liếc nhìn Lộ Mãn rồi giọng nói lập tức dịu hẳn đi: "Em đồng ý."

"Hì hì, thế là xong rồi còn gì."

Cố Gia Nhi ôm lấy Cố Linh Y rồi còn tiếp tục trêu chọc cô ấy vài câu: "Linh Y, chị không cần miễn cưỡng đâu. Nếu anh ấy muốn đăng ký kết hôn thì em đi đăng ký là được rồi——hay là thế này, em đi cùng anh ấy chụp ảnh đăng ký kết hôn nhưng viết tên chị nhé? Ha ha ha ha ha——"

"Em mau im miệng đi..."

Cố Linh Y thầm nghĩ đúng là một đứa em gái ngốc nghếch.

Lộ Mãn nắm nắm vuốt của Cố Linh Y rồi nói đùa: "Linh Y, nếu em cảm thấy không ổn lắm và không muốn quá sớm trở thành người đã kết hôn thì cũng có cách cứu vãn."

"Cưới rồi ly hôn, chẳng phải vậy là được sao?"

Cố Linh Y trợn tròn mắt lườm anh một cái.

Tên này sao càng ngày càng vô liêm sỉ thế? Vì một tín chỉ của anh ta mà mình lại ngu ngơ trở thành người đã ly hôn sao?

"Phì!"

Cố Linh Y trút một tràng nắm đấm lên cái mặt dày của anh: "Toàn bày ra mấy trò vớ vẩn!"

Đánh tới khi mệt, Cố Linh Y khẽ thở dốc rồi bĩu môi và nhẹ giọng nói: "Ly hôn cái gì mà ly hôn... Đã cưới rồi thì vĩnh viễn không được ly hôn."

Lộ Mãn cười hì hì rồi cùng lúc ôm Cố Linh Y và Cố Gia Nhi vào lòng: "Mặc dù chưa đến tuổi kết hôn hợp pháp mà sau này đến tuổi cũng không thể dùng cái lý do vớ vẩn này để đi đăng ký kết hôn, nhưng cảm ơn các em đã thật sự nghiêm túc suy nghĩ về tính khả thi của chuyện này."

"Anh ơi! Anh bớt đắc ý đi!"

Hai chị em vùng vẫy kháng cự trong vòng tay anh.

Mối quan hệ "kỳ lạ" của ba người hiện tại vẫn chỉ giới hạn ở việc Lộ Mãn hẹn hò riêng với từng người trong số họ.

Tên giò heo giờ lại ngang nhiên ôm cả hai chị em họ cùng lúc, Cố Linh Y và Cố Gia Nhi vẫn cảm thấy hơi gượng gạo.

Đặc biệt là khi bị anh ta ôm trong lòng, hai chị em song sinh chỉ cần bị buộc phải nhìn nhau ở cự ly gần đã thấy khá ngượng rồi...

"Thôi được rồi, không trêu nữa."

Lộ Mãn thấy mối quan hệ vẫn chưa đủ thân thiết để tiến thêm bước này bèn lùi lại một bước mà đề nghị: "Ăn cơm xong chúng ta cùng ngủ trưa ở đây, được không?"

Cố Linh Y và Cố Gia Nhi ngượng ngùng nhìn nhau. Hai chị em cúi đầu không nói, coi như ngầm đồng ý.

Tên này đang từng bước được đằng chân lân đằng đầu. Thế mà hai chị em họ chẳng ai chịu đứng ra phản kháng cả...

Lộ Mãn nằm một lát rồi vào bếp làm hai món ăn.

Cố Gia Nhi và Cố Linh Y nằm dài trên giường. Sau một hồi im lặng, cô khẽ thì thầm với chị gái: "Linh Y, trước đây chúng ta cứ hay cằn nhằn anh ấy có ý đồ xấu, cái giường anh ấy đặt trong phòng chị rộng đến mức ba người nằm vẫn thoải mái..."

"Ờmmm..." Cố Linh Y nghiến răng nghiến lợi: "Không ngờ có ngày lại thành sự thật rồi..."