Cố Ngạn và Lộ Mãn còn nhận được một lời mời bất ngờ nhưng vô cùng quan trọng: Cơ quan Tuyên truyền Yên Kinh đã mời họ làm khách quý đến tham dự Thế vận hội Olympic Yên Kinh 2008.
Hai gia đình vừa mừng vừa ngạc nhiên, bèn hẹn nhau cùng lên đường tới Yên Kinh.
Trước thềm Thế vận hội, Lộ Mãn và Cố Ngạn còn tới Đại Lễ Đường và cùng với một số người được mời khác tham dự buổi tiếp đón mang ý nghĩa đặc biệt.
Buổi lễ khai mạc tối mùng tám đã trình diễn trước toàn thế giới một buổi lễ văn hóa huy hoàng tráng lệ. Ở sân vận động Tổ Chim có sức chứa gần mười vạn người, để tránh tình trạng chen chúc gây tai nạn lúc khán giả ra về sau khi lễ khai mạc kết thúc, mọi người đã bất ngờ phát hiện trên sân khấu vẫn còn các ngôi sao tầm cỡ Thiên Vương Cự Tinh từ hai bờ ba vùng nán lại biểu diễn.
Nhờ vậy, nhiều khán giả đã nán lại thêm một lúc giúp giảm thiểu đáng kể áp lực phân luồng khi mọi người ra về.
Lộ Mãn thì thầm vào tai Cố Linh Y và Cố Gia Nhi rằng việc các ngôi sao nán lại biểu diễn này hóa ra lại có chút liên quan đến ba người họ.
“Sinh nhật năm kia của các em, hôm đó Linh Y đã trở lại sân khấu chơi piano trong buổi tiệc tất niên của trường.”
“Gia Nhi, trong khách sạn chúng ta từng ở tại Yên Kinh ấy, chính là ở tầng một anh tình cờ gặp tổng đạo diễn và đã trao đổi về ý tưởng này. Ông ấy nói sau này sẽ sử dụng đến.”
Cả hai gia đình đều kinh ngạc đến tột độ. Đến khi được nhân viên chuyên trách nhắc nhở ra về, Lộ Mãn liền đeo tấm thẻ khách quý đặc biệt rồi dẫn theo hai chị em song sinh và Lộ Tiểu Sương đi thẳng đến bàn đạo diễn.
“Trương tiên sinh.”
Vị tổng đạo diễn vẫn luôn đội chiếc mũ lưỡi trai quen thuộc ấy ngẩng đầu nhìn rồi mỉm cười vươn tay: “Chúng ta lại gặp nhau rồi, thật không ngờ lại trong một dịp như thế này——à mà này, tôi cũng thường xuyên thấy tên cậu trên báo đài. Cảm ơn cậu, Lộ tiên sinh.”
Lộ Mãn bình thản đáp: “Thật không dám nhận ạ.”
“Đây là người nhà cậu sao? Nào, tổ đạo diễn có một số quà lưu niệm đặc biệt của lễ khai mạc đây——”
…
Trong những ngày xem các trận đấu tiếp theo, nhờ có sự sắp xếp từ phía chính quyền mà hai gia đình đi lại vô cùng thuận lợi, lúc thì đi cùng nhau, lúc thì tách ra xem những môn mình yêu thích.
Ban ngày, Lộ Mãn cùng hai chị em song sinh và em gái Tiểu Sương chạy khắp các sân vận động, tối đến lại trò chuyện cùng ba mẹ hai bên. Thời gian trôi qua thật ý nghĩa và trọn vẹn.
Lộ Tiểu Sương còn thực hiện được đủ mọi mong muốn, từ việc nhỏ là đến công viên giải trí Hoan Lạc Cốc mua vé VIP chơi thỏa thích hai ngày cho đến việc lớn là mê mẩn các vận động viên đoạt huy chương vàng môn thể dục dụng cụ nữ như Trình Phi, Hà Khả Hân, Giang Ngọc Nguyên. Lộ Mãn đã giúp Lộ Tiểu Sương chụp ảnh lưu niệm cùng họ.
Hoàn thành một trong những việc trọng đại nhất kể từ khi trùng sinh, Lộ Mãn lúc này cũng trút bỏ được gánh nặng tâm lý đè nén bấy lâu.
Tiếp theo anh sẽ tận hưởng trọn vẹn nửa quãng đời Đại học còn lại. Còn kế hoạch xa hơn thì là——dành trọn phần đời còn lại bên cặp song sinh nhà bên Cố Linh Y và Cố Gia Nhi của anh.
Mối quan hệ giữa hai gia đình họ Lộ và họ Cố giờ đây cũng dần dần trở nên giống như thông gia ở những gia đình bình thường.
Mặc dù khi ba mẹ hai bên nói chuyện về con cái, thỉnh thoảng vẫn đang nói thì bỗng dưng ngượng ngùng mà bí lời.
Thế nhưng họ đã không còn kiên quyết phản đối một cách rõ ràng nữa. Nhận thấy các con ít nhất trước mặt họ không có gì đáng chê trách nên họ cũng phần nào buông lỏng cho Lộ Mãn cùng Cố Linh Y và Cố Gia Nhi, đồng thời chấp nhận hiện thực và duy trì hiện trạng.
…
Lại một mùa khai trường tháng 9 đến. Thoáng một cái, Lộ Mãn và mọi người đã bước vào năm ba Đại học.
Thời gian trước đó, Lộ Mãn và Cố Ngạn liên tục bị cuốn vào vòng xoáy của các bài báo giật tít trang nhất. Sau gần nửa năm thì phần lớn vòng xoáy đã tan biến. Lãnh đạo nhà trường cũng đã tìm Lộ Mãn nói chuyện vài lần, Lộ Mãn cũng vì cân nhắc mà chủ động tìm đến Đồ Lĩnh Hàng của Khoa Văn để giải thích.
Lần này Đồ Lĩnh Hàng gặp Lộ Mãn đã thay đổi hoàn toàn thái độ vênh váo và ra vẻ trước đây, cũng không còn giả vờ bận rộn ký tài liệu nữa. Ông mời anh ngồi lên ghế sofa, còn mình thì ngồi cạnh bên.
"Lộ Mãn à, cậu còn nhớ tôi từng nói với cậu về huy hiệu của ba chàng lính ngự lâm không?"
Lộ Mãn gật đầu. Anh nhớ Đồ Lĩnh Hàng từng nói đây là ba trong số những sinh viên lừng lẫy và huyền thoại nhất của Đại học Sư phạm Tân Hải vào thế kỷ trước.
Ba cựu sinh viên xuất sắc này, người lớn nhất thì nắm quyền cai quản một vùng, người thứ hai là chuyên gia hàng đầu trong lĩnh vực nghiên cứu khoa học.
Thành tựu của người thứ ba thì Đồ Lĩnh Hàng vẫn luôn không tiết lộ, chỉ nói rằng ông khâm phục người thứ ba nhất vì anh ấy là người tài năng nhất và có tinh thần phản kháng nhất trong ba chàng lính ngự lâm. Chẳng hạn như hai ba mươi năm trước đã dám tổ chức cuộc thi bikini trong toàn trường...
Huy hiệu mà ba chàng lính ngự lâm từng đeo năm đó, mỗi người có hai chiếc. Tổng cộng sáu chiếc được giao phó cho những người bạn ở lại trường làm giảng viên, nếu gặp được những sinh viên xuất sắc tương tự thì hãy trao huy hiệu cùng với thông tin liên lạc của họ cho người đó để khích lệ.
"Đã nhiều năm như vậy rồi mà chỉ có bốn chiếc huy hiệu của người thứ hai và người thứ ba được trao đi, những sinh viên được công nhận chỉ có bốn người."
Đồ Lĩnh Hàng xúc động nói một lúc rồi đứng dậy trang trọng lấy ra từ trong ngăn kéo một chiếc huy hiệu cũ kỹ.
"Lộ Mãn, đây là một chiếc huy hiệu của người anh cả trong số các chàng lính ngự lâm. Với những thành tựu thương mại cậu đạt được ở trường và chuyện cậu đã làm một việc lớn có công ở hiện tại, chiếc huy hiệu này xứng đáng được trao cho cậu."
"Cảm ơn Bí thư." Lộ Mãn đứng dậy nhận lấy. Anh không quá để tâm đến ý nghĩa của việc chiếc huy hiệu này có thể giúp mình kết nối với vị đại gia chính giới kia, bởi vì chuyến đi Yên Kinh vào tháng tám của anh đã như rồng bay lên mây, sự nghiệp tương lai của anh tự có một sự bảo chứng và bảo hộ đặc biệt.
Chiếc huy hiệu của chàng lính ngự lâm này theo Lộ Mãn thấy thì giá trị hơn ở chỗ nó chứng minh cuộc sống Đại học của anh so với trước khi trùng sinh càng thêm ý nghĩa phi thường.
"Tiếp tục nỗ lực, tạo ra những thành tựu mới."
Đồ Lĩnh Hàng lại giữ Lộ Mãn lại trò chuyện một lúc. Ông ấy liếc nhìn bức tượng tỳ hưu vàng trên bàn rồi cười hỏi Lộ Mãn: "Có phải cậu rất tò mò không? Bình thường có lời đồn tôi tham nhũng vòi vĩnh, bụng tỳ hưu toàn là thẻ quà tặng."
Lộ Mãn khẽ cười và lắc đầu.
Đồ Lĩnh Hàng đặt nhiều kỳ vọng vào anh và tiếp tục nói: "Đợi mười hai mươi năm nữa khi Đại học Sư phạm Tân Hải tổ chức lễ kỷ niệm thành lập trường và cậu được mời với tư cách là cựu sinh viên xuất sắc vinh quang trở về, nếu còn nhớ trong khoa có một vị Bí thư Đồ như tôi thì hoan nghênh cậu trở lại thăm. Đến lúc đó tôi sẽ tiết lộ cho cậu câu chuyện về con tỳ hưu này."
Lộ Mãn thầm nghĩ cái này đúng là khơi gợi đủ sự tò mò rồi, khoảng thời gian kéo dài như vậy thì cứ đồng ý suông trước đã.
Đợi Lộ Mãn rời khỏi văn phòng bí thư, Chủ tịch Hội Sinh viên Khoa đã đợi sẵn bên ngoài liền bước vào báo cáo. Đồ Lĩnh Hàng tâm trạng vẫn còn tốt, cũng hiếm khi thân thiện trò chuyện phiếm một lúc.
"Bí thư, ngài đã tặng Lộ Mãn một huy hiệu sao?" Chủ tịch Hội Sinh viên cũng đành phải nể phục. Hiếm lắm mới có một sinh viên xuất sắc đến mức có thể ghi danh vào sử sách nhà trường khiến cả trường phải tự hào. "Ngài thấy cậu ấy so với Ba chàng lính ngự lâm năm xưa có phải là đã 'sóng sau xô sóng trước' rồi không?"
Nghĩ đến việc Bí thư Đồ miệng lúc nào cũng ca ngợi người thứ ba trong Ba chàng lính ngự lâm, anh ta lập tức đổi giọng: "Chắc là chỉ kém người thứ ba một chút thôi..."
Đồ Lĩnh Hàng cười khà khà rồi lắc đầu nói: "Vượt xa rồi, cậu ấy giỏi hơn tôi nhiều."
"Ồ...hả?"
Cậu sinh viên ngạc nhiên ngây người ra. Hóa ra người thứ ba trong Ba chàng lính ngự lâm mà vị bí thư này ngày nào cũng ca ngợi chính là ông ấy sao?
Hơn nữa, người thứ ba trong lời đồn hào sảng ngông nghênh và phóng khoáng...
Thật sự không thể nào liên hệ được với vị bí thư già bụng phệ đầu hói kiểu Địa Trung Hải, lại còn mang phong thái quan liêu trước mắt này.
"Khuyên người hãy biết trân trọng tuổi trẻ của mình." Đồ Lĩnh Hàng vỗ vỗ vai cậu ta và ngậm ngùi nói với giọng điệu sâu sắc: "Có thể giữ được tấm lòng trong sáng của tuổi trẻ thật sự là một điều xa xỉ vô cùng hiếm có. Người đến tuổi trung niên có những quy tắc và khuôn khổ không ít lần phải cúi đầu tuân theo khắp nơi, cũng có quá nhiều điều bất đắc dĩ."
Cậu sinh viên ngơ ngẩn rời khỏi văn phòng. Đồ Lĩnh Hàng khóa trái cửa lại rồi ngồi trở lại chỗ của mình.
Ông ấy nhìn chằm chằm vào con Tỳ Hưu vàng mà bên ngoài vẫn không ngừng đồn thổi, cười khẽ hai tiếng rồi mở khóa bí mật trên bụng con Tỳ Hưu.
Theo lời đồn, bên trong bụng tượng Tỳ Hưu lẽ ra phải chứa đầy thẻ quà tặng và thẻ ngân hàng, nhưng giờ đây lại ào ào đổ xuống một đống lớn mấy chục chiếc huy hiệu trường.
Những chiếc huy hiệu trường của "Ba chàng lính ngự lâm" được cố ý làm cũ đi.
[Đại Lễ Đường Nhân Dân là toà nhà Quốc Hội của Trung Quốc nằm ở phía Tây quảng trường Thiên An Môn, chuyên để tổ chức các sự kiện chính phủ và các hội nghị quan trọng] [Thiên Vương Cự Tinh tức là các ngôi sao hạng A trong giới giải trí Trung Quốc. Hai bờ ba vùng là chỉ Trung Quốc Đại Lục, Đảo Đài Loan và Đặc khu hành chính Hồng Kông]