Tháng năm, nhờ sự góp nhặt từng chút sức lực nhỏ bé để biến giọt thành sông, một ngày nọ dự án công ích dưới danh nghĩa hợp tác với bộ phận truyền thông đã thúc đẩy triển khai một cuộc diễn tập toàn diện quy mô lớn ở nhiều nơi về mọi yếu tố.
Tin tức tràn ngập các bài báo về "trường học kỳ tích", "kho hàng miễn phí mở cửa gần nhà" và nhiều nội dung khác.
Cố Ngạn sau khi biết tin thì vô cùng kinh ngạc. Vốn tưởng là một dự án phòng hộ sẽ không dùng đến, vậy mà lại “vô tình” phát huy tác dụng lớn.
Ông mở máy tính gọi video cho các con gái, lần đầu tiên chủ động nói: “Lộ Mãn có ở đó không? Bảo thằng bé cũng qua đây.”
Hai người đàn ông cách nhau qua màn hình, lặng lẽ nhìn nhau rất lâu. Cố Ngạn chủ động mở lời: “Chú không hỏi nhiều đâu, lần này con làm rất tốt.”
Lộ Mãn lắc đầu: “Trong khả năng của mình, con đã cố gắng hết sức rồi. Ai ở vị trí đó cũng sẽ làm vậy thôi ạ.”
Do liên quan đến việc điều phối tại hiện trường, bộ phận truyền thông của Tuyền Thành đã cử xe đến đón hai người với hy vọng hai nhà sáng lập dự án công ích này có thể cùng các lực lượng khác phối hợp tác chiến.
Cố Ngạn và Lộ Mãn đương nhiên đồng ý, hai chị em song sinh cũng nhao nhao đòi đi. Sau sự việc ở Nhật Bản trước đó, các cô thực sự sợ hãi rằng ba và bạn trai của ai đó lại nóng đầu mà xông ra tiền tuyến.
Hai người đàn ông liên tục cam đoan rằng họ chỉ ngồi chỉ huy ở hậu phương lớn để điều phối từ xa một số kho hàng nhỏ tại hiện trường, tuyệt đối không cần phải chạy đến đó gây thêm phiền phức. Lúc đó hai chị em mới yên tâm.
Cuối cùng Lộ Mãn vẫn đưa các cô đi cùng và sắp xếp họ ở một khách sạn không xa trung tâm điều phối từ xa.
Suốt nhiều ngày liền, Cố Ngạn và Lộ Mãn thường xuyên thức trắng đêm. Đoàn xe được cử đi dưới danh nghĩa toàn tỉnh bao gồm các chuyên gia và kỹ thuật viên từ mọi lĩnh vực, cộng thêm việc liên tục có những cuộc điện thoại sốt ruột gọi đến hỏi thăm tình hình khiến chuông điện thoại ở trung tâm điều phối từ xa không ngừng reo.
Cố Ngạn và Lộ Mãn khi mệt lả thì thay phiên nhau ngủ hai ba tiếng. Đến giai đoạn sau, Cố Gia Nhi cũng dứt khoát đến để cùng ba và bạn trai thức đêm.
…
Ngày sinh nhật của Lộ Mãn——Tiểu Mãn, ngày 21 tháng 5.
Tiền tuyến dần ổn định, trung tâm điều phối từ xa hỗ trợ hậu phương lớn của họ cũng giải tán tại chỗ.
Ba người trở về khách sạn sửa soạn lại một lượt.
Cố Linh Y đích thân xuống bếp làm thêm bữa ăn cho họ. Dù chỉ mượn lò vi sóng và dụng cụ nấu nướng đơn giản của nhà hàng khách sạn để làm bánh mì sandwich và vài món ăn kèm đơn giản, nhưng đối với Lộ Mãn và Cố Ngạn thì chừng đó cũng đủ để xoa dịu sự mệt mỏi tích tụ suốt mấy ngày qua.
“Linh Y còn dán một tờ giấy ghi chú nữa.”
Cố Ngạn muốn uống chút bia nên Cố Linh Y bèn xuống lầu đến cửa hàng tiện lợi và để lại cho ba người một giỏ đồ ăn.
Cố Gia Nhi lần lượt lấy từng hộp đồ ăn ra, nhìn thấy một tờ giấy thì đọc to lên: “Phần của ba và của Lộ Mãn không giống nhau, hai người nhìn là biết ngay.”
Lộ Mãn không hiểu nên mở nắp hộp rồi bật cười ha hả.
Anh đưa cho Cố Ngạn hai cái bánh mì sandwich còn nguyên vẹn: “Chú Cố, đây là của chú.”
Cố Ngạn ghé lại gần: “Linh Y đã để riêng cho con thứ gì tốt thế, lại còn chỉ chịu cho con mà không cho người làm ba như chú vậy?”
Lộ Mãn lấy ra hai cái bánh mì sandwich của mình, phần chóp nhọn phía trên đều bị cắn mất một miếng.
Anh đắc ý nói: “Chắc chắn là lúc Linh Y làm đã tự mình nếm thử trước nên mới cắn hai miếng này.”
Cố Ngạn đờ người ra hai giây rồi nửa bất lực nửa lại thở phào mà lắc đầu: “Mấy đứa trẻ các con đúng là biết cách đùa giỡn...”
Lộ Mãn làm bộ muốn xé bỏ chỗ bị cắn rồi nhét cho Cố Gia Nhi: “Chị em cắn đấy, đừng chê.”
“Không cần! Anh ăn nhanh đi.” Cố Gia Nhi đã ôm một cái bánh mì sandwich gặm ngon lành rồi.
Chị gái mình và bạn trai lại sến sẩm đến thế, còn mượn cớ mang đồ ăn đến để khoe ân ái sao?
Còn chơi trò gián tiếp ăn chung một miếng, gián tiếp hôn nhau kiểu đó nữa chứ?
Trẻ con!
Sến súa!
Cố Gia Nhi vừa gặm bánh mì sandwich, trong lòng vừa thầm nghĩ sau này mình phải làm thế nào để tạo ra cơ hội ngẫu nhiên cũng được một lần như thế...
...
Cố Linh Y mua bia về thì dặn dò Cố Ngạn không được uống nhiều. Cố Ngạn dùng ánh mắt ra hiệu cho con gái nhìn Lộ Mãn: “Có Tiểu Lộ ở đây, sao ba dám uống nhiều chứ?——Tiểu Lộ, lần này chúng ta nói rõ trước nhé, không được lấy chuyện công trả tư thù đâu. Mấy ngày nay đúng là hơi mệt, hai chú cháu mình uống vài chén nhỏ giải mệt.”
Lộ Mãn và Cố Ngạn cụng chai, hai người tổng cộng uống bốn chai rồi dừng lại ở đó.
Sau bữa tối thì Cố Ngạn gọi điện cho Văn Nghệ, còn Lộ Mãn và hai chị em song sinh ngồi đối diện. Hai cô con gái mỗi người một bên tựa đầu lên vai anh.
Ông há hốc mồm, nhưng trong đầu gần như không kiểm soát được mà hiện lên từng khung cảnh cô con gái út Gia Nhi luôn ở bên Lộ Mãn khi anh thức đêm ở trung tâm, rồi cô con gái lớn Linh Y và Lộ Mãn sau bao ngày không gặp lại quấn quýt ân ái.
Muốn trực tiếp nói lời ngăn cản ba người họ, nhưng nhất thời ông lại không thốt nên lời.
“Anh ơi, hôm nay sinh nhật anh có vẻ hơi đơn giản nhỉ.”
Cố Gia Nhi từ dưới bàn lấy ra một hộp giày: “Chạy đi xa cũng không kịp nên em mua tạm một đôi giày ở cửa hàng gần đây làm quà. Chúc mừng sinh nhật! Tặng anh nè!”
Lộ Mãn vui vẻ nhận lấy: “Điều kiện có hạn, quà cáp gì cũng đâu có quan trọng.”
Nhưng mà cô nàng này rất có tâm, trên hộp giày còn vẽ tay rất nhiều Pokémon đáng yêu.
Thậm chí còn vẽ một thanh tiến trình phát nhạc ở một bên rồi dán một chiếc máy nghe nhạc mp3 nhỏ đơn giản.
Ấn một cái, bài đầu tiên phát ra là ca khúc mới phát hành 《Ký Ức Độc Quyền》.
“Em mong anh, là ký ức độc quyền của em~
Đặt nơi đáy lòng, mặc người ta lời nói khó nghe đến nhường nào~
Những gì em có lúc này~
Là anh, là một nửa tình yêu anh trao cho em~ La la la la~”
Đó là giọng của Cố Gia Nhi.
Cô nàng đã gấp rút thu âm bài hát mình tự hát.
Thật sự rất có tâm.
Lộ Mãn ngẩng đầu nhìn cô. Mắt cô nàng ánh lên vẻ mong chờ và rất hy vọng anh không chê món quà này đơn sơ, nhưng lại kiêu ngạo nghiêng mặt đi như thể không quan tâm anh có khen cô hay không...
“Cảm ơn Gia Nhi, anh thật sự rất thích món quà này.”
Lộ Mãn một tay ôm hộp giày một tay ôm Cố Gia Nhi vào lòng: “Cái hộp giày này anh sẽ giữ đến già.”
Hộp giày còn quý giá hơn đôi giày bên trong gấp mười vạn lần.
“Lộ Mãn, chúc mừng sinh nhật nhé.”
Cố Linh Y cũng tặng quà của mình, đó là một chiếc đồng hồ thể thao GPS.
Cô chỉ vào chiếc laptop của mình trong phòng: "Nghĩ đi nghĩ lại, món này vẫn ý nghĩa hơn một chút. Đồng hồ có thể gửi định vị, lại có phần mềm chuyên dụng để nhận tin. Em đã điền email và số điện thoại của em vào rồi, sau này dù anh có cách xa vạn dặm em vẫn có thể biết anh bình an vô sự mọi lúc mọi nơi!"
Món quà của Cố Linh Y cũng được chọn lựa rất tâm huyết, thể hiện tình yêu và sự quan tâm sâu sắc của cô dành cho anh.
Ý nghĩa của món quà này cũng vượt xa giá trị vật chất của nó.
"Cảm ơn em, Linh Y."
Trong lúc hai người ôm nhau, Cố Ngạn đứng một bên nhìn mà ngứa mắt.
"Thằng nhóc này...hôm nay là sinh nhật nó à? Linh Y và Gia Nhi chẳng đứa nào nói với mình một tiếng..."
Dù cực kỳ chướng mắt khi thấy thằng nhóc này ngay trước mắt mình hết ôm em gái rồi lại ôm chị gái, hai cô con gái song sinh của mình đều vây quanh thằng nhóc.
"Tiểu Lộ à."
Nhưng dù sao thì hai người cũng từng kề vai sát cánh trải qua một chuyện khó quên và vô cùng đáng giá. Cố Ngạn suy nghĩ một lát rồi nói: "Xin lỗi nhé, giờ chú mới biết hôm nay là sinh nhật con. Con năm nay...hai mươi tuổi rồi phải không?"
"Dạ đúng vậy, chú Cố. Con tròn hai mươi tuổi rồi."
Lộ Mãn gật đầu.
"Nếu là thời xưa thì đã là người lớn có gia đình và có sự nghiệp rồi. Gọi là gì ấy nhỉ? Hai mươi...hai mươi gì ấy nhỉ?"
"Hai mươi tuổi nhược quán ạ." Cố Linh Y ngoan ngoãn bổ sung.
"Ừm, tuổi nhược quán."
Cố Ngạn lấy từ túi trong ra một miếng phỉ thúy được điêu khắc vuông vắn. Lộ Mãn giật mình và có chút khó tin rồi lại càng thêm bất ngờ và cảm kích.
"Trước khi đến Tuyền Thành, dì Văn Nghệ của con đưa cho chú đấy."
Cố Ngạn nói: "Đây là ngọc Vô Sự Bài, cũng mang ý nghĩa bình an vô sự. Là phỉ thúy băng chủng từ mỏ cũ, màu sắc cũng khá tốt. Đừng bận tâm việc chú Cố của con đã giữ nó vài ngày, ngọc dưỡng người người cũng dưỡng ngọc. Chúc con sinh nhật hai mươi tuổi vui vẻ, Tiểu Lộ."
"Ấy, chú Cố!" Lộ Mãn xua tay: "Đây là dì Văn Nghệ tặng chú mà..."
"Cứ cầm lấy đi."
Cố Ngạn đưa miếng phỉ thúy cho Cố Linh Y rồi đẩy nhẹ cô con gái lớn ý bảo cô đưa cho Lộ Mãn.
Trong lòng ông trăm mối ngổn ngang, vừa có nỗi đau của một người ba khi nhìn con gái lại vừa xen lẫn sự yêu thương không nỡ buông bỏ.
Nhưng khi nghĩ đến việc con gái lớn Linh Y dù thế nào cũng muốn ở bên Lộ Mãn, tình cảnh sai trái nhất tồi tệ nhất và chệch hướng đến tận cùng chính là dù ông có chấp nhận hay không thì Lộ Mãn cũng sẽ là con rể của nhà ông.
Những lời trách mắng răn dạy cứ để sau này hẵng nói.
Cố Ngạn dường như đã hạ quyết tâm trong lòng, ông chỉnh lại sắc mặt và trịnh trọng nói với Lộ Mãn: "Sớm muộn gì cũng là người một nhà, nói chuyện khách sáo làm gì nữa."
[Ký Ức Độc Quyền - Trần Tiểu Xuân] [Nhược quán là lễ đội mũ cho thanh niên thời xưa, ở đây ngụ ý là chập chững bước vào đời]