Lộ Mãn và Cố Gia Nhi mang trà sữa cùng đồ ăn khuya về, cả ba tụ tập trong phòng Cố Linh Y vừa ăn vừa uống vừa chơi hai ván cờ tỷ phú.
Thấy cũng đã muộn nên Cố Linh Y nhìn em gái Gia Nhi rồi lại liếc sang Lộ Mãn, cuối cùng cũng nói ra mục đích đã ấp ủ cả ngày hôm nay: “Gia Nhi, lát nữa chị đi tầng mười bốn…”
“Muộn thế này rồi còn tìm Lăng Chi làm gì…”
Cố Gia Nhi vừa nói thì chợt nhận ra điều bất thường, khuôn mặt của cô đơ ra.
Phòng của Lộ Mãn cũng ở tầng mười bốn.
“Ưm…”
Cố Gia Nhi dù rất muốn ngăn cản chị gái nhưng nghĩ đi nghĩ lại cô chẳng có lý do gì cả.
Hơn nữa, hôm nay ban ngày từ thư viện đến rạp chiếu phim chị gái Linh Y đều chủ động để cô ở riêng với Lộ Mãn nhiều hơn một chút.
Tính ra thì trong ngày sinh nhật của Lộ Mãn, thời gian cô “chiếm giữ” anh còn nhiều hơn cả chị gái mình.
Bởi vậy, cô càng không thể nói lời từ chối.
“Em cũng buồn ngủ rồi, xuống lầu ngủ đây…”
Cố Gia Nhi cúi thấp đầu: “Chúc ngủ ngon.”
Lộ Mãn và Cố Linh Y đưa Cố Gia Nhi về phòng rồi lại cùng nhau lên lầu đi đến phòng của Lộ Mãn.
Cố Linh Y ôm lấy Lộ Mãn: “Hừ, từ giây phút này trở đi anh hoàn toàn thuộc về em rồi.”
“Anh vốn dĩ đã thuộc về em rồi mà.”
Lộ Mãn vòng tay ôm Cố Linh Y vào lòng rồi hôn nhẹ lên trán cô: “Từ sáng đã bất thường như vậy, hóa ra là vì chuyện này à?”
Cố Linh Y nhăn mũi: “Nếu không thì Gia Nhi chắc chắn sẽ kéo em ngủ cùng.”
Cô quá hiểu em gái song sinh của mình rồi nên dứt khoát “nhường” buổi sáng. Buổi tối còn có thời gian dài như vậy, đó mới là điều vô cùng quan trọng đối với một đôi tình nhân nhỏ.
Em gái Gia Nhi quả nhiên không tiện từ chối nữa.
“Toàn mùi đồ nướng, nhanh cởi quần áo đi tắm đi.”
“Tắm chung không? Có bồn tắm đấy.”
“Xì!”
Cố Linh Y véo hai vòng vào eo anh: “Anh từ năm ngoái khi vừa mua mấy căn nhà này đã nảy sinh ý đồ xấu rồi đúng không!”
“Phòng của em và anh là giường đôi và còn có bồn tắm. Phòng của Gia Nhi và Lăng Chi thì không có!”
“Trùng hợp thôi, haha…”
“Em tin anh mới lạ.”
Cố Linh Y đẩy Lộ Mãn vào phòng tắm: “Để quần áo ra ngoài em giặt cho anh.”
“Không cần đâu Linh Y, anh tự làm được…”
Một giờ sau, cả hai đều đã vệ sinh cá nhân xong. Họ thay đồ ngủ và nằm trên giường trong phòng ngủ.
Cố Linh Y tựa vào lòng Lộ Mãn, một bộ vuốt bị anh nắm lấy mà đặt trên ngực anh.
“Sinh nhật vui vẻ, hôm nay anh có vui không?”
“Vậy phải xem biểu hiện của bạn học Linh Y tối nay rồi——hít——”
Cố Linh Y rụt tay véo cánh tay anh lại.
“Vậy em chỉ muốn trò chuyện thôi, không làm gì khác không được sao?”
Cố Linh Y vốn nghĩ sẽ nắm thóp được cái tên dê xồm Lộ Mãn này nhưng không ngờ Lộ Mãn lại gật đầu: “Được thôi, nói chuyện thôi là được rồi.”
Cố Linh Y nghiêng người, ngón tay chọc chọc vào má anh: “Thật không?”
“Ừm.”
Lộ Mãn ôm chặt cô rồi nói: “Được ở bên em chính là chuyện vô cùng hạnh phúc rồi.”
Cố Linh Y im lặng suy nghĩ một lát rồi đột nhiên hỏi: “Có phải em quá ngốc rồi, không biết cách phối hợp…”
“Ấy không phải.”
Lộ Mãn chống người ngồi dậy nắm lấy vai cô nàng và đối diện với ánh mắt có phần thất vọng của cô: “Anh thật sự cảm thấy điều tuyệt vời và thoải mái nhất khi sống chung là hai người chỉ đơn thuần ở bên nhau, đó mới là điều quan trọng nhất. Còn những thứ khác chỉ là phụ trợ và tô điểm mà thôi.”
“Hơn nữa Linh Y nè, lần đầu em đã rất biết cách rồi…”
“Ư ư ư ư——đừng nói nữa!”
Cố Linh Y vòng tay ôm lấy cổ anh rồi đỏ mặt thì thầm: “Em biết rồi, em chỉ là cảm thấy chúng ta đã xa nhau một thời gian rồi…”
Chẳng phải xa cách một chút sẽ càng thêm mặn nồng như vợ chồng son sao?
Cái tên giò heo này hóa ra lại nhịn giỏi đến thế, cô đã đánh giá sai bản chất dê xồm của Lộ Mãn rồi sao?
Hai người nằm trên giường trò chuyện một lúc. Lộ Mãn nhắc đến việc tháng sáu phần lớn thời gian anh sẽ ở đảo Jeju, còn tháng bảy thì sẽ ở tỉnh Niigata, Nhật Bản.
“Vậy chúng ta có tính là yêu xa không nhỉ?”
“Niigata không tiện để em đến——Đảo Jeju thì được. Hay là em đi cùng anh đến Hàn Quốc ở một thời gian?”
“Em thật ra cũng rất muốn…”
Cố Linh Y rúc sâu vào lòng Lộ Mãn và điều chỉnh lại tư thế nằm thoải mái hơn một chút.
“Nhưng khi thu dọn đồ đạc, hộ chiếu em lại để trong phòng mẹ chứ không mang theo.”
Cô khẽ hừ một tiếng: “Bảo Gia Nhi giúp em lén lấy hộ, con em gái ngốc này lại chỉ lấy mỗi đồ của mình!”
Em gái nói là đi vội nên quên nhưng thật ra chắc chắn là cố ý.
“Cùng lắm thì dùng hộ chiếu của em ấy mà ra nước ngoài! Dù sao thì chúng em cũng giống nhau, đổi giấy tờ cho nhau cũng chẳng ai phát hiện ra thật giả.”
“Tốt nhất là đừng…” Lộ Mãn thầm nghĩ bạn gái cầm chứng minh thư và hộ chiếu của em vợ đi mở phòng với mình thì luôn cảm thấy hơi kỳ quặc…
Hơn nữa nếu Cố Gia Nhi biết được chị gái thà lén dùng hộ chiếu của mình cũng muốn đi nước ngoài cùng anh, cô chắc chắn sẽ lại đau lòng một phen.
Lộ Mãn nhìn chằm chằm vào gương mặt cô gái mà anh nhìn mãi không chán.
Chuyện giường chiếu này chỉ có 0 lần và vô số lần.
Mà nói mới nhớ, khoảng thời gian này quả thực là một cơ hội tốt.
Lộ Mãn vừa nghĩ đến đây liền đề nghị với Cố Linh Y: “Hay là chúng ta đi chơi hai ngày nhé? Ngay gần đây thôi.”
“Ừm? Đi đâu cơ?”
Lộ Mãn thầm nghĩ đi đâu thật sự không quan trọng.
“Liên Vân Cảng nhé? Lái xe rất nhanh là tới, có một Hoa Quả Sơn để chơi. Hoặc Cầm Đảo thì sao? Toàn đến đó để đi máy bay nhưng chưa từng chơi đàng hoàng một lần nào.”
“Được, nghe anh ạ.”
Cố Linh Y hôn Lộ Mãn một cái rồi nói: “Dù sao thì trước khi anh bay nhảy khắp nơi, chúng ta hãy ở bên nhau thật tốt để thư giãn một chút.”
…
Ngày hôm sau, Lộ Mãn và Cố Linh Y nói với Cố Gia Nhi một tiếng rằng hai người đi du lịch ngắn ngày hai hôm rồi lái xe xuất phát.
“Hai người nhớ cẩn thận nhé.”
Cố Gia Nhi miễn cưỡng đồng ý nhưng cũng chỉ có thể bất lực thở dài.
Tâm tư nhỏ của chị gái, sao cô lại không hiểu cho được. Hôm qua là sinh nhật Lộ Mãn, chị gái “rộng lượng” để cô em gái hàng xóm thanh mai trúc mã này được ở bên Lộ Mãn nhiều hơn. Bây giờ đến lượt chị gái với tư cách bạn gái chính thức bù đắp cho Lộ Mãn một chuyến du lịch riêng tư, cô ấy thật sự không còn lý do gì để giở trò phản đối nữa.
Bọn họ bây giờ là mối quan hệ bạn trai bạn gái đã công khai, chị gái lại còn không sợ cãi nhau với ba mẹ để thể hiện rõ thái độ.
Ngay cả khi ra ngoài không báo cáo cho cô em gái này thì cô có thể làm gì được chứ?
Cố Gia Nhi có vẻ hơi ủ rũ. Chị gái cô đúng là có để ý đến cảm xúc của mình, nhưng lâu dần mối quan hệ thân mật của họ sẽ ngày càng khăng khít hơn, còn mình thì ngày càng giống một người ngoài cuộc, cuối cùng sẽ thực sự chỉ còn lại những thân phận vô dụng như "bạn gái cũ", "em vợ".
Ngay cả việc giận dỗi cũng không còn tư cách nữa.
...
Đến khu phía Nam của thành phố Cầm Đảo, Lộ Mãn đã đặt một căn hộ suite sang trọng nhìn ra biển.
Cố Linh Y sau khi đặt hành lý xuống liền mở vali chọn một chiếc váy đi biển màu trắng để thay.
"Còn thay đồ sau tấm bình phong làm gì nữa?"
Lộ Mãn tặc lưỡi trêu ghẹo: "Đã là vợ chồng rồi, thay váy trước mặt anh mà còn ngại à?"
"Phì phì phì!"
Cố Linh Y thay váy xong đi tới xoay hai vòng trước mặt anh: "Đẹp không?"
"Linh Y mặc gì cũng đẹp."
"Chỉ giỏi dỗ em thôi... Á!"
Lộ Mãn ôm lấy cô nàng rồi thổi nhẹ vào vành tai cô: "Vì em chính là cô gái xinh đẹp nhất thế gian nên làm sao có thể mặc đồ không đẹp được chứ?"
