Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 4

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 294

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 101

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Toàn truyện - Chương 530: Giữa chúng ta còn cần phải nói cảm ơn sao?

Lộ Mãn nói mấy câu mở đầu đại loại như “Rất cảm ơn các bạn đã đến ủng hộ, vì sinh nhật tôi mà mọi người tụ họp ở đây”, kết thúc là câu nói cũ rích nhưng chân thành “ăn uống no say”.

“Lão Lộ à, chơi lớn thật đấy.”

Ngô Liêu cầm một chai bia thủ công trong tay và nâng ly về phía Lộ Mãn: “Quán buffet hải sản đẳng cấp nhất và món ăn ngon nhất cả Hải Khúc Thị này, anh em tụi này mà tự bỏ tiền ra thì thật sự không dám đến đây mà ‘quẩy’ hết mình đâu.”

“Vì muốn chiều theo khẩu vị của mọi người mà.” Cố Gia Nhi đứng cạnh Lộ Mãn vẻ mặt điềm nhiên giải thích: “Bạn bè đông thế này tụ tập ở đây, ai muốn ăn gì thì tự chọn, vừa vui vừa tiện biết bao.”

“Đúng là một cách hay.”

Ngô Liêu nhìn sang khu vực cua và tôm tít: “Lộ Mãn, bạn học Tiểu Cố, không nói chuyện với hai người nữa nhé, tôi thấy Trần Uy ra tay nhanh thật đấy——này! Lão Trần, giúp tao vớt thêm mấy con cua nữa xem nào!”

Đội trưởng nghi lễ Chu Tiêu Trúc cười hỏi: “Nghĩ ra việc đặt nhà hàng này và lại sắp xếp được nhiều người như vậy, đúng là thể hiện khả năng điều phối xuất sắc của Tổng Giám đốc Lộ rồi.”

Lộ Mãn lại lắc đầu: “Không phải em đặt.”

Cố Linh Y nói nhỏ: “Là em gái em…”

Hôm qua là ngày 520 nên cô và Lộ Mãn chỉ lo đi chơi lễ, còn cô em gái Cố Gia Nhi thì chủ động đề nghị giúp đỡ sắp xếp công việc chuẩn bị tiệc sinh nhật.

Cô em gái song sinh đương nhiên khiến Cố Linh Y rất yên tâm, và kết quả cũng vượt ngoài mong đợi của cô.

Cố Linh Y nắm nắm vuốt Lộ Mãn rồi nói: “Tối qua em mới biết em gái em đã tốn rất nhiều công sức. Liên hệ bạn bè từng người một và điều phối thời gian của họ, rồi còn bố trí không khí và thuê xe. Sau đó tìm kiếm nhà hàng khắp nơi, ngay trong khu khởi nghiệp ở công ty của anh chỉ riêng tên nhà hàng thôi đã viết kín ba tấm bảng trắng rồi.”

Lộ Mãn nhìn sang Cố Gia Nhi. Cô nàng này vẻ mặt bình thản và đôi mắt đảo loạn sang một bên như thể đang nói toàn là chuyện nhỏ thôi mà.

“Gia Nhi, thật sự cảm ơn em.” Lộ Mãn cảm ơn từ tận đáy lòng. Có thể vì anh mà làm đến mức này, chỉ khi tình cảm sâu đậm đến một mức độ nhất định mới có thể tận tâm như vậy.

“Giữa chúng ta còn cần phải nói cảm ơn sao?” Cố Gia Nhi thản nhiên đáp lại.

Lộ Mãn nhất thời tâm trạng có chút phức tạp và không biết nói gì.

“Anh ơi, đi chọn đồ với chúng em nhé?”

Cố Gia Nhi nắm tay chị gái Linh Y rồi vẫy tay gọi anh.

“Ừm, được.”

“Chúc mừng sinh nhật!”

Một nhóm bạn trẻ tụ tập lại, bốn chữ quan trọng nhất chính là “ăn uống no say”.

Cơ bản ai nấy đều ăn no căng bụng. Ra khỏi cửa nhà hàng, một số người về trường và ký túc xá, hơn chục người tụm năm tụm ba đi Karaoke TV hát cả buổi chiều.

Cố Gia Nhi thử mic trước rồi hát hai bài, 《Hồng Trần Đến Rồi Đi Như Giấc Mộng》 và 《Một Giấc Mộng》.

“Sớm biết là như thế~ tựa như một giấc mộng~ em đã chẳng đặt hết tình yêu vào cùng một nơi~”

Những người khác đều khen Cố Gia Nhi người đẹp hát hay, còn Lăng Chi thì nhíu mày kéo kéo tay áo Lộ Mãn.

“Theo cậu hiểu về Gia Nhi, bình thường ở Karaoke TV em ấy sẽ gọi những bài hát nào?”

Lộ Mãn nghĩ nửa giây rồi buột miệng nói: “Bài 《Chạy Trốn》 của Trịnh Quân hoặc những bài tương tự.”

Để tình yêu lại cho cô gái chân thành nhất bên cạnh tôi.

"Ừm, ít nhất không phải kiểu bài ca thất tình như bây giờ." Lăng Chi nói xong còn lườm anh một cái.

Cố Gia Nhi hát xong thì đưa mic cho chị gái mình, Cố Linh Y thì vội vàng xua tay lia lịa ra hiệu không muốn.

Lộ Mãn chọc chọc lưng cô nàng: "Hát một bài đi mà."

"Ừm...ừm... Chỗ nào em hát không hay thì anh hát đỡ nhé?"

Lộ Mãn ghé sát tai cô: "Muốn vợ chồng mình song ca thì nói thẳng ra đi, cứ vòng vo mãi làm gì——"

Cố Linh Y vừa thẹn vừa giận thúc cùi chỏ vào anh một cái: "Không hát nữa đâu!"

"Ấy ấy ấy, nghe em hết."

Ngay sau đó, cô cất tiếng hát bài 《Tình Yêu Chuyển Dời》. Xen giữa một vài câu hát, Lộ Mãn khéo léo thêm vào bản Việt ngữ là bài 《Dưới Núi Phú Sĩ》.

"Đi qua mấy chiếc giường đôi~ Niềm tin đổi thay mấy lần~ Mới có thể trao đi chiếc nhẫn mà không do dự~"

"Ai cũng chỉ có đôi tay này, dù ôm chặt cũng khó lòng giữ được anh, muốn có được thì trước tiên phải biết chấp nhận mất mát——"

Sau màn song ca, mọi người không ngừng hò reo trêu chọc. Lộ Mãn và hai chị em song sinh lùi vào góc và ở sát bên nhau chén sạch đĩa hoa quả.

Lộ Mãn không biết có phải mình cảm nhận sai rồi không, dù Cố Linh Y vẫn ngồi giữa anh và Cố Gia Nhi nhưng ánh mắt của cô em vợ hình như cứ lướt qua người anh.

Anh liếc mắt nhìn qua, hình như cô ấy đang nhìn chiếc áo trên người anh.

"Ồ, chiếc áo này là Linh Y tặng và lại còn tự tay thêu tên lên nữa..."

Nhắc tới chuyện này, anh khẽ thở dài trong lòng.

Sau một buổi chiều ở Karaoke TV, hai chị em song sinh cũng đã hẹn với Lộ Mãn kế hoạch buổi tối là đi xem phim.

Thế nhưng khi đến cửa rạp chiếu phim, Cố Linh Y lại giả vờ xem đi xem lại bảng suất chiếu.

"《Người Nhện 3》, 《Ninja Rùa》, không có phim nào thích xem cả."

Cố Gia Nhi không khỏi liếc chị gái mình hai cái. Rõ ràng lúc nãy ở Karaoke TV khi còn đang hăng hái, chị gái đâu có nói thế này.

"Gia Nhi, em với Lộ Mãn đi xem đi, được không?"

"Hả? Linh Y?" Cố Gia Nhi giật mình. Mặt cô thoáng chút hoảng hốt và thậm chí còn nghi ngờ chị mình đang nói ngược.

Ngay cả Lộ Mãn cũng muốn véo tai cô nàng mà hỏi cô xem thử bạn gái chính thức không chịu đi cùng anh đón sinh nhật, lại để cô em vợ kiêm bạn gái cũ đi thay là rốt cuộc có ý đồ gì.

Cố Linh Y còn hùng hồn đáp lại: "Hôm qua đã đi cùng anh cả ngày nên chân mỏi nhừ cả rồi, em nghỉ một chút thì có sao đâu chứ?"

Cố Gia Nhi còn muốn mở miệng nói gì đó nhưng trong lòng chợt nảy sinh một ý nghĩ nhỏ khiến cô nuốt hết những lời từ chối vào trong.

"Lúc hai người về nhớ mua cho em một ly trà sữa nhé! Lăng Chi đang giảm cân! Không uống đâu!"

Cố Linh Y không đợi hai người kia kịp phản ứng đã kéo tay Lăng Chi chui tọt vào thang máy.

"Làm cái quái gì vậy trời?"

Lộ Mãn lắc đầu, thực sự không hiểu nổi. Cố Linh Y đâu thể nào đột nhiên lại rộng lượng đến thế mà để mặc em gái hẹn hò xem phim với anh.

Nhất là lại vào đúng ngày sinh nhật anh nữa chứ.

Cố Gia Nhi cũng lẩm bẩm: "Chẳng lẽ thật sự một người đón sinh nhật dương lịch, một người đón sinh nhật âm lịch sao?"

"Gia Nhi, em nói gì cơ?"

"Không có gì! Anh ơi!"

Lộ Mãn và Cố Gia Nhi nhìn nhau: "Còn xem nữa không? Không cần miễn cưỡng đâu."

Cố Gia Nhi cắn môi, ánh mắt vẫn cứ lướt qua hình thêu trên chiếc áo phông cộc tay của anh.

"Xem chứ! Là để đón sinh nhật anh mà."

...

Hai tiếng sau, khi ra về hai người không quên mua ba ly trà sữa.

"Ấy! Anh ơi——"

Cố Gia Nhi đột nhiên ôm lấy cánh tay Lộ Mãn mà kéo anh vào chỗ khuất trong góc.

"Anh——"

"Khẽ thôi anh ạ. Anh nhìn kìa, nhìn đằng kia!"

Cố Gia Nhi chỉ tay về phía một tiệm trà sữa khác cách đó không xa.

Lộ Mãn nhìn theo, không ngờ lại bắt gặp một bóng người mà anh không ngờ tới.

"Cúc Tiểu Ngọc học tỷ?"

Anh chớp chớp mắt để chắc chắn mình không nhìn nhầm: "Người đàn ông bên cạnh chị ấy là ai?"

Cố Gia Nhi thì như một thám tử chăm chú nhìn họ và không muốn bỏ qua bất kỳ chi tiết nào: "Cùng nhau mua trà sữa, Tiểu Ngọc còn vai kề vai với chàng trai kia, rõ ràng là họ có mối quan hệ tốt. Tiểu Ngọc cũng không hề bài xích những cử chỉ thân mật giữa hai người."

Nói xong, Cố Gia Nhi ngượng ngùng nhìn xuống vai mình——vai cô cũng đang kề sát bên Lộ Mãn.

"À ừm ừm..."

Cố Gia Nhi hiếm hoi lắm mới thấy ngượng, cô nhích từng bước nhỏ giữ khoảng cách với Lộ Mãn.

"Trong tay chàng trai kia còn có cả hộp bắp rang bơ chuyên dụng của rạp chiếu phim——họ cũng vừa đi xem phim về!"

Lộ Mãn bất lực. Nghe giọng điệu của Cố Gia Nhi cứ như một cặp tình nhân lén lút đang đi bắt quả tang một cặp tình nhân khác có gian tình vậy.

"Khải Thừa vừa nãy còn ăn cơm và hát karaoke cùng chúng ta, cũng không thấy anh ấy có vẻ gì là buồn bã hay thất vọng."

Càng như vậy, Lộ Mãn càng thấy không ổn: "Gia Nhi, em đã liên lạc với Tiểu Ngọc để mời chị ấy đến dự tiệc sinh nhật buổi trưa chưa?"

"Tất nhiên là đã mời rồi anh ạ."

Cố Gia Nhi nhíu mày: "Chị ấy hỏi trước là Khải Thừa học trưởng có đi không, sau đó lại nói cơ thể không khỏe nên không đến."

[Hồng Trần Đến Rổi Đi Như Giấc Mộng - Phí Ngọc Thanh, Một Giấc Mộng - Na Anh] [Cả hai bài này có cùng một phổ nhạc do Trạch Nhật Sinh sáng tác, Lâm Tịch viết lời cả hai bản Tiếng Quan Thoại và Tiếng Quảng Đông và cũng đều do Trần Dịch Tấn hát]