“Thật ra, việc chúng ta can thiệp quá nhiều như vậy có hơi vượt quá giới hạn rồi.”
Lộ Mãn xiên một cục thịt viên cho vào miệng. Cố Gia Nhi lập tức cũng xiên một cục vì sợ đến cuối cùng bị anh giành mất mà ăn ít đi hai viên.
“Vai trò của quân sư chỉ nên là thuận nước đẩy thuyền khi hai người đã có ý với nhau nhưng một bên quá ngây ngô hoặc quá thẳng thắn, chỉ cần giúp đỡ một chút là có thể tác thành duyên lành.”
“Thế nhưng Khải Thừa và Tiểu Ngọc, thật lòng mà nói, nếu để họ tự mình yêu đương thì có lẽ không hợp chút nào.”
Lưu Khải Thừa và Cúc Tiểu Ngọc đều quen biết Lộ Mãn và những người khác khi cùng nhau lập nhóm chụp ảnh thẻ.
Chàng trai rất thích cô gái, không biết đã thầm yêu bao lâu, nhưng vì Cúc Tiểu Ngọc trước đó có bạn trai nên anh ta chỉ có thể lặng lẽ ở bên.
Mãi đến khi bạn trai cũ của cô bị phanh phui là một tên tra nam khốn nạn, Lưu Khải Thừa mới trong quá trình an ủi Cúc Tiểu Ngọc dần dần làm cô cảm động.
“Bây giờ làm cho hai người này đối với chúng ta thì răm rắp nghe lời, nhiều hành vi và cách ứng xử không còn giống chính họ nữa.”
Lộ Mãn nói: “Dù họ có yêu nhau đi chăng nữa, nhưng rồi lại phát hiện không phải như vậy thì càng khó mà kết thúc êm đẹp.”
Cố Gia Nhi cắm cúi gặm xúc xích xông khói mà không thèm để ý đến Lộ Mãn.
Thật ra cô cũng cảm thấy có gì đó là lạ, cứ như cô và Lộ Mãn đang điều khiển hai người kia từ xa vậy.
Thực tế là hai người đứng sau hậu trường đang đấu đá nhau từ xa...
Hai nhân vật chính ngược lại lại trở thành những vai diễn bị các lựa chọn chi phối trong trò chơi tình yêu...
Cố Gia Nhi tức giận không chịu nổi, gây ra tình cảnh này chẳng phải đều do anh ta sao!
Nếu chỉ có cô giúp Cúc Tiểu Ngọc thì chỉ cần dùng hai ba chiêu nhỏ hâm nóng tình cảm, trước tiên giữ chân được Khải Thừa học trưởng rồi còn lại cứ từ từ là ổn thôi.
Ai ngờ anh ta lại ngang nhiên xen vào, còn dùng cả “binh pháp” với Lưu Khải Thừa nữa!
Lúc này, Lộ Mãn cũng dở khóc dở cười với Cố Gia Nhi.
“Đem mấy chiêu trò từng dùng để lôi kéo anh ra, biến đổi một chút rồi truyền thụ cho Cúc Tiểu Ngọc để cô ấy nắm gọn trong tay một chàng trai yêu đương thuần túy, phải không?”
Anh thầm nghĩ trong lòng: không biết nếu câu này thực sự nói ra trước mặt cô thì cô nàng này có biến thành con mèo Đạo Đạo trong túi “meo meo” gào lên rồi lao vào cào cấu mình không.
Phần mì Ý hải sản cuối cùng được mang lên.
Cố Gia Nhi thèm thuồng nhìn chằm chằm món chính đang tỏa hương thơm ngào ngạt.
Đáng ghét, anh ta lại gọi món ngon thế này cho mình chứ!
Muốn nếm thử quá…một phần pizza nhỏ chẳng đủ no…
Thế nhưng Lộ Mãn đã sớm gọi thêm một cái bát nhỏ, anh vớt một phần mì Ý cho vào bát rồi đặt trước mặt Cố Gia Nhi.
“Nhưng cách dùng này chỉ có hiệu quả và phát huy tác dụng hoàn hảo nhất khi cô gái rất thích chàng trai.”
Lộ Mãn lắc đầu. Theo anh thấy thì Cúc Tiểu Ngọc có lẽ không thích Lưu Khải Thừa đến mức đó.
Cố Gia Nhi im lặng không nói gì mà cắm cúi ăn hết mì Ý.
Lộ Mãn liếc nhìn Lưu Khải Thừa bên cạnh. Anh chàng này rõ ràng đã ngồi cạnh cô gái rồi nhưng cơ thể cứ như bị xi măng dán chặt và động tác cứng đờ.
Còn Cúc Tiểu Ngọc dưới sự chỉ dẫn của quân sư Cố Gia Nhi, thỉnh thoảng gắp thức ăn cho Lưu Khải Thừa nhưng trông có vẻ làm một cách miễn cưỡng.
Đặc biệt là Lưu Khải Thừa ngượng nghịu nhích người về phía trước khiến Cúc Tiểu Ngọc lầm tưởng anh ta định há miệng cắn thẳng con ốc nướng trên đũa mình, sợ đến mức cô suýt bật dậy né tránh.
Lộ Mãn cảm thấy chặng đường tình cảm của Lưu Khải Thừa có lẽ sẽ khó khăn hơn anh của ngày trước rất nhiều.
Ít nhất thì trước đây Cố Gia Nhi thật lòng thích anh, còn mấy trò vặt vãnh xấu tính kia là do kinh nghiệm yêu đương của cô nàng còn non nớt cộng thêm tính cách được nuông chiều mà ra.
Chuyện đã qua rồi, Lộ Mãn không nghĩ thêm nữa. Anh lại nói với Cố Gia Nhi: “Hôm khác Khải Thừa và Tiểu Ngọc còn hẹn hò, nhưng lần tới anh ấy muốn lấy cớ tụ tập bạn bè, vậy nên chị em cũng đến nhé.”
Cố Gia Nhi khẽ run tay, chiếc dĩa suýt nữa thì tuột khỏi tay.
Lộ Mãn quan sát biểu cảm của cô và tiếp tục nói: “Chúng ta có thể ăn một bữa trưa đơn giản cùng nhau trước, chị em gần đây rất thèm món mì cay Dương Quốc Hữu ở bên Đông Thăng Viên.”
“Sau đó có thể đến quán cà phê mèo mà em thích. Nhớ không lầm thì em từng nói rất thích mấy con mèo ở đó biết nháy mắt, đáng yêu cực kỳ.”
“Nghe Khải Thừa nói Tiểu Ngọc muốn tranh thủ lúc trời ấm áp đi dạo biển. Em cũng từng nói những lời tương tự phải không, năm ngoái chúng ta đi ít quá nên lần này có thể đi cùng nhau.”
Gặp chị gái…lại còn quán cà phê mèo, rồi biển nữa…
Mũi Cố Gia Nhi cay xè. Tại sao anh lại phải nói những điều này với cô chứ? Rõ ràng anh đã không cần cô nữa rồi, đã yêu chị gái song sinh của cô rồi, vậy mà tại sao vẫn còn nhớ rõ sở thích của cô đến vậy!
Nước mắt Cố Gia Nhi tức thì đong đầy khóe mắt và chực trào ra hai giọt.
Lộ Mãn đứng dậy rút khăn giấy đưa cho cô.
Cố Gia Nhi mắt đẫm lệ trừng anh một cái rồi khẽ đưa tay gạt phắt cái vuốt anh đưa tới.
Mấy thứ khăn giấy với khăn ướt và dây buộc tóc này là anh chuẩn bị cho chị gái mình, cô không thèm dùng!
Thế nhưng vừa chạm phải ánh mắt Lộ Mãn, Cố Gia Nhi cứng lòng chưa được mấy giây đã nhanh chóng đầu hàng.
“Ưm…”
Một tiếng đáp khe khẽ và yếu ớt đến mức gần như không nghe thấy.
Lộ Mãn khẽ cười rồi nhét cả khăn giấy và khăn ướt vào lòng bàn tay Cố Gia Nhi.
Tảng băng kiên cố đã nứt ra một khe hở và có những chuyển biến tốt đẹp, cuối cùng cũng nhìn thấy một chút ánh bình minh.
…
Vài ngày sau, hai chị em song sinh với Lộ Mãn và cả Lăng Chi đi cùng Khải Thừa và Tiểu Ngọc, họ hẹn gặp nhau tại quán mì cay.
Quán này có loại tô lớn và tô siêu lớn.
Khi Cố Linh Y và Cố Gia Nhi mỗi người một tô siêu lớn cẩn thận bưng đến bàn ăn, Lưu Khải Thừa và Cúc Tiểu Ngọc kinh ngạc đến mức không ngậm được miệng.
“Ai tô bình thường thì ngồi chung, ai tô siêu lớn thì ngồi chung nhé.”
Lộ Mãn nói một tiếng rồi chỉ chừa lại hai chỗ ngồi sát rạt cho hai chị em song sinh.
Hai người họ nhìn nhau một cái rồi im lặng ngồi xuống.
“Lộ sư ca.”
Cúc Tiểu Ngọc khẽ thì thầm: “Chi phí ăn uống nuôi họ có phải thường xuyên vượt quá tiêu chuẩn không ạ?”
“Ừm, may mà em là người giàu nhất Đại học Sư phạm Tân Hải nên không sợ bị ăn đến phá sản.”
Cố Linh Y và Cố Gia Nhi cắm cúi ăn, dù đã lâu lắm rồi họ không ngồi ăn chung với nhau nhưng động tác cầm thìa đũa lại vô cùng ăn khớp và nhịp nhàng.
Cả hai cùng lúc xé miếng đậu phụ khô trong bát rồi lại đồng thời húp sột soạt hai miếng mì gói.
Thậm chí cả hai còn đồng loạt dừng lại, cảm thấy chưa đủ độ cay, thế là hai bàn tay lại cùng lúc vươn tới lọ ớt trên bàn.
Lưu Khải Thừa và Cúc Tiểu Ngọc cũng ngây người ra, sắc mặt giống nhau y hệt.
“Song sinh đúng là thần kỳ thật…” Cúc Tiểu Ngọc khẽ thốt lên.
“Không phải song sinh thần kỳ, mà là hai chị em họ mới thần kỳ.” Lăng Chi bổ sung.
Có điều suốt cả bữa ăn, hai chị em vẫn ai ăn phần nấy chứ chẳng hề trò chuyện gì.
Lộ Mãn vừa ăn vừa liếc nhìn hai chị em họ.
Thấy Cố Gia Nhi ăn hết thanh cua cuối cùng nhưng biểu cảm vẫn còn thèm trên mặt chợt lóe lên rồi biến mất, Lộ Mãn liền ra hiệu bằng mắt cho Cố Linh Y.
Cố Linh Y lườm anh ta một cái. Em gái song sinh của cô đương nhiên cô phải quan tâm sát sao hơn anh ta rồi!
Cô đem thanh cua trong bát mình ra cùng với miếng cá phi lê vị tiêu xanh mà cô thấy hương vị khá bất ngờ mà gắp chung cho Cố Gia Nhi.
“Em, em…”
Cố Gia Nhi lập tức có chút luống cuống tay chân.
“Không cần đâu, chị ăn đi…”
“Nhanh ăn đi mà.” Cố Linh Y không cho cô phản đối, đặt bát của mình ra xa một chút để ngăn em gái gắp trả lại.
