Hai chị em song sinh gần đây ngày nào cũng ngủ cùng nhau.
Cố Linh Y giờ đây đặc biệt cảm ơn "học tỷ chủ nhà" đã chuẩn bị cho cô một chiếc giường vừa to vừa êm ái.
Cô và em gái Cố Gia Nhi đã khôi phục lại thói quen sinh hoạt chung như trước đây.
Hơn nữa, vì trong lòng hai chị em đều vướng bận chuyện riêng là nút thắt chưa được gỡ bỏ, vậy nên cả hai đều sợ nếu mình là người đầu tiên đề nghị ngủ riêng một đêm sẽ làm tổn thương tình chị em.
Thế nên họ lại càng quấn quýt nhau hơn trước, Cố Gia Nhi thậm chí không về căn hộ của mình nữa mà ở hẳn trong nhà chị gái suốt cả ngày.
Chẳng mấy chốc, Cố Gia Nhi phát hiện ra việc này còn có một lợi ích bất ngờ.
Ở cùng chị, chị gái mình sẽ ngại ngùng không đi tìm Lộ Mãn được nữa…
Cố Gia Nhi cũng hơi khó hiểu tâm lý của mình và cảm thấy khá là có ý đồ xấu, nhưng vẫn không kìm được một chút vui thầm…
"Gia Nhi."
Cố Linh Y nằm trong chăn đưa điện thoại sáng lên cho em gái xem: "Hoạt động tìm kho báu đôi nhân dịp Ngày Sách Thế Giới này là do các em thiết kế hồi trước đúng không?"
"Ừm, đúng vậy."
Cố Gia Nhi nói: "Bọn em còn phát động hoạt động làm nóng trực tuyến trên Blog và Triều Thanh BBS nữa."
Hoạt động tìm kho báu yêu cầu một nam một nữ lập thành một cặp và thực hiện các thử thách tại mười điểm xung quanh thư viện Đại học Sư phạm Tân Hải. Phần thưởng cuối cùng bao gồm đồ ăn vặt, sách, và quyền được miễn phí phạt trả muộn sách thư viện một lần, v.v.
Trên trang web Blog, các tình nguyện viên của thư viện bọn họ đã thiết kế một trang web trả lời câu hỏi trực tuyến mang tên "Tìm Kiếm Đồng Đội".
Sau khi đăng ký tham gia hoạt động, có thể thông qua phần trả lời câu hỏi cá nhân đã chuẩn bị trước chọn 10 câu hỏi đơn giản hoặc 25, 50, 100 câu hỏi phức tạp. Sau đó hệ thống sẽ so sánh với người khác giới có câu trả lời gần giống bạn nhất và đề xuất hai người lập thành một đội.
Đương nhiên đây chỉ là đề xuất, cả hai bên đều có quyền từ chối và tìm kiếm đồng đội khác.
"Chị ơi, chị không thử tham gia cùng anh ấy sao?" Cố Gia Nhi hỏi.
Cố Linh Y không dám lên tiếng.
Không đợi được câu trả lời của chị, ánh mắt Cố Gia Nhi tối sầm lại. Cô mở laptop rồi nói: "Em cũng đã đăng ký rồi."
Dường như sợ chị hiểu lầm cô muốn tìm người khác giới để lập đội nên Cố Gia Nhi vội vàng bổ sung: "Vì em cũng là thành viên của nhóm thiết kế thư viện mà, nên phải tham gia vào để xem quy trình hoạt động còn thiếu sót gì không… Ừm, là như vậy đó."
"Vậy…chị cũng đăng ký thử và thử trang web trả lời câu hỏi này xem sao nhé?"
Cố Linh Y vẫn còn chút tò mò. Nếu chọn 100 câu hỏi là số lượng câu hỏi nhiều nhất, Lộ Mãn và cô sẽ có bao nhiêu câu trả lời giống nhau nhỉ?
…
Cùng lúc đó tại văn phòng Khoa Văn của Đại học Sư phạm Tân Hải.
Lộ Mãn đưa một bản đơn đăng ký hoạt động cho Phó Bí thư khoa Đồ Lĩnh Hàng.
"Bí thư, tài liệu hướng dẫn Hội thảo Đưa Game Ra Thị Trường Quốc Tế cùng mẫu đơn đăng ký ạ."
"Để tôi xem." Đồ Lĩnh Hàng lấy một chiếc kính gập rồi mở ra và đeo vào.
"Hôm qua Đại học Yên Kinh gửi công văn đến làm tôi giật cả mình. Sinh viên quốc tế của Đại học Yên Kinh sao lại nghĩ đến việc đến khoa chúng ta giao lưu chứ."
Đồ Lĩnh Hàng nửa đùa nửa thật nói: "Cậu 'thỉnh' về mấy ông sư Tây này thì cậu phải ngoan ngoãn ở lại tụng kinh cùng họ đấy nhé."
"Em cũng không ngờ trò chơi trộm rau vừa mới ra mắt phiên bản quốc tế đã gây ra nhiều phản ứng như vậy rồi."
Nhóm dự án dịch thuật ra nước ngoài mà Lộ Mãn đã chuẩn bị từ trước kỳ nghỉ đông đã đưa 《Nông Trại Song Tử》 ra ba thị trường lớn: Âu Mỹ, Nhật - Hàn và Đông Nam Á. Có lẽ vì việc trồng trọt là một ký ức DNA chung của nhân loại và đặc biệt rõ rệt hơn trong văn hóa châu Á, vậy nên webgame trộm rau cũng đã tạo được tiếng vang nhất định ở nước ngoài.
Gần đây, một vài trường Đại học mà đứng đầu là Đại học Yên Kinh đã tổ chức cho sinh viên chính quy và du học sinh đến Đại học Sư phạm Tân Hải để khảo sát ngắn hạn.
"Báo cáo!" "Vào đi."
Một nam sinh của Hội Sinh viên ôm một tập tài liệu rụt rè đặt lên bàn của Đồ Lĩnh Hàng: "Chào Bí thư, đây là bản dự thảo phương án hội thảo mà chúng em đã soạn ạ."
Còn có một nữ sinh đang thập thò ngoài cửa. Lộ Mãn quay người nhìn một cái, anh còn nhận ra đó là Tô Nhật Gia học tỷ quê ở Cương Khu.
"Bí thư, em xin báo cáo, lần này chúng em định tham khảo kinh nghiệm tương tự của các trường Đại học trong tỉnh và sàng lọc trước danh sách tham dự hội thảo..."
Đồ Lĩnh Hàng nhìn qua rồi đóng tập tài liệu lại và "rầm" một tiếng ném xuống bàn: "Đầu óc heo à!"
"Bí thư, cái này...cái này..." Nam sinh càng thêm căng thẳng: "Chúng em tham khảo..."
"Người ta làm thế là đúng à? Cái tốt không học, không phân biệt phải trái gì cả."
Đồ Lĩnh Hàng gõ bàn "cộp cộp": "Cái thứ gì đâu không à!"
"Sửa! Mang về đập đi xây lại!"
Nam sinh bị mắng xối xả thì run rẩy cầm lại tập tài liệu rồi lùi ra ngoài.
Lộ Mãn thì lại hiểu cho nam sinh này. Cậu ta cũng làm phương án dựa trên tiền lệ của các trường Đại học nổi tiếng trong tỉnh. Thời buổi này phong khí chung đều như vậy, dù cảm thấy không ổn cũng không tiện tự ý sửa đổi.
So sánh ra thì sự cứng rắn của phó bí thư khoa mình trong chuyện này lại khiến người ta cảm thấy hiếm có.
Lộ Mãn và Đồ Lĩnh Hàng lại chốt lại chi tiết thời gian hội thảo rồi sau đó rời đi.
Anh và Tô Nhật Gia lướt qua nhau. Học tỷ này còn nháy mắt ra hiệu với anh, ánh mắt lướt về phía con tỳ hưu vàng trên bàn của Bí thư Đồ.
Lộ Mãn cũng bị thu hút mà nhìn theo.
Hết cách rồi, cái thứ này vừa quê mùa vừa xấu xí. Thêm vào đó, sinh viên đều đồn rằng bụng của nó có thể mở ra, bên trong cất giữ mấy tấm thẻ ngân hàng và thẻ quà tặng của Bí thư Đồ nên ánh mắt anh không khỏi bị hút vào.
Đồ Lĩnh Hàng thấy được hành động nhỏ của hai người thì ngược lại cười một cách đầy ẩn ý.
...
Sau khi Lộ Mãn ra ngoài, anh đi về phía thư viện. Hai chị em song sinh hẹn mượn hai cuốn sách nên anh tiện đường cùng họ về căn hộ.
Nhưng trên ghế đá bên ngoài thư viện, Lộ Mãn đã bắt gặp Cố Linh Y và Cố Gia Nhi.
Hai chị em không biết làm sao lại đang chống nạnh cãi nhau ỏm tỏi.
Lộ Mãn mỉm cười. Cãi nhau được ngược lại là chuyện tốt. Cái cảm giác xa cách khách sáo của hai chị em trước đây, anh nhìn mà thấy khó chịu.
"Cố Linh Y, em không cần biết. Chị phải đền lại tiểu soái ca cho em!"
Lộ Mãn lại gần nghe thì càng thêm khó hiểu: "Chuyện gì đâu không thế này?"
Cố Gia Nhi thấy anh đi tới, cô nàng vốn đang khí thế hừng hực bỗng nhiên im bặt không còn tiếng động nữa.
"Lộ Mãn." Cố Linh Y gọi anh lại.
"Gia Nhi em ấy không chịu nói lý lẽ, hừ."
Cô bĩu môi nói: "Anh đã xem cái hoạt động ghép đôi trả lời câu hỏi ở thư viện chưa, cái đường link em gửi cho anh sáng nay ấy?"
"Ừm, sao thế?"
“Cả em và em ấy đều đã làm bài trắc nghiệm 100 câu. Kết quả là đáp án của chúng em hoàn toàn trùng khớp, hệ thống đã tự động ghép đôi hai đứa chúng em và đề xuất trở thành bạn đồng hành tìm kho báu.”
“Chuyện tốt mà, chứng tỏ hai chị em song sinh các em thật sự tâm đầu ý hợp——ơ, khoan đã?”
Lộ Mãn đang nói bỗng khựng lại.
“Ghép đôi chẳng phải là phải khác giới sao? Một nam một nữ chứ.”
Sao hệ thống lại ghép hai chị em lại với nhau?
