Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 492: Em muốn hôn anh trên bãi biển vắng vẻ

Khi tảng băng cứng đã có dấu hiệu lung lay thì tốc độ tan chảy cũng nhanh hơn hẳn.

Sau bữa trưa, Lộ Mãn cùng nhóm sáu người rời khỏi quán mì cay Dương Quốc Hữu và đi đến quán cà phê mèo.

Ban đầu sáu người ngồi quây quần quanh một chiếc bàn tròn, gọi một ấm trà hoa hồng và một đĩa đồ ăn vặt tổng hợp.

Sau đó, Lộ Mãn lấy cớ rằng anh ở đây khiến lũ mèo sợ không dám lại gần liền kéo Lăng Chi ra một chiếc bàn nhỏ riêng ở góc.

Hai chị em song sinh cũng lặng lẽ rút lui và chuyển lên chiếc bàn nhỏ trên tầng lửng, chỉ còn lại Lưu Khải Thừa và Cúc Tiểu Ngọc mỗi người ôm một con mèo và mắt to trừng mắt nhỏ.

“Cứ cảm thấy hơi kỳ kỳ.”

Lăng Chi liếc nhìn Lộ Mãn đang ngồi đối diện mình.

Thế quái nào cuối cùng lại chỉ còn mình với cái tên đàn ông chó má này vậy?

“Một bên là cặp đôi tương lai trên mức bạn bè, một bên là hai chị em đang hóa giải xích mích, cậu nói xem cậu muốn làm bóng đèn ở bên nào?”

Hai người vừa nói vừa trao đổi ánh mắt rồi lén lút nhìn về phía hai chị em song sinh ở tầng hai.

May mà Cố Gia Nhi trong lòng đã có chút mềm yếu. Vừa nãy lúc ăn trưa, quy tắc “hoàn toàn không nói chuyện với chị” đã bị cô nàng tự mình phá vỡ rồi.

Hai chị em song sinh nói chuyện bâng quơ. Do đã trải qua cuộc chiến tranh lạnh dài nhất từ trước đến nay nên khi đối mặt với nhau, cả hai vẫn còn chút ngượng ngùng.

Đến chiều, Lưu Khải Thừa lấy hết can đảm hẹn Cúc Tiểu Ngọc tiếp tục chuyển địa điểm đi chơi biển.

Cặp đôi này lại đồng loạt nhắn tin cho quân sư của mình để kêu gọi giúp đỡ.

Lộ Mãn trả lời anh ta rằng có thể đi cùng nhưng sẽ tự chơi riêng chứ không làm phiền nhau, hoàn toàn dựa vào hai người tự mình xoay sở. Nếu Lưu Khải Thừa thật sự ngốc đến mức gây ra chuyện gì đó cực kỳ khó xử thì Lộ Mãn sẽ lại chạy đến hỗ trợ khẩn cấp.

Cố Gia Nhi sau khi cũng nhận được tin nhắn lại khéo léo từ chối Cúc Tiểu Ngọc.

“Em đi biển...không hợp.”

Cố Gia Nhi ấp úng nói với Cố Linh Y: “Hai người cứ đi cùng là được rồi, trên đường đi về chị còn có thể giúp góp thêm nhiều ý tưởng cho tiểu thuyết mới của Khải Thừa học trưởng.”

Cố Linh Y ra sức lắc đầu.

Mãi mới nói chuyện được với em gái, bây giờ lại phải để em gái trơ mắt nhìn mình cùng bạn trai cũ của em ấy đi hẹn hò ở biển sao?

Cố Linh Y thậm chí không dám nhìn sắc mặt em gái. Mặc dù cô đã không còn yêu đương bí mật nhưng khi đối mặt với em gái thì luôn không kìm được cảm giác chột dạ lén lút.

Cố Gia Nhi lại nghiêng mặt nói: “Anh ấy chẳng phải gần đây đã làm xong hộ chiếu rồi sao, sắp phải sang Hàn Quốc để tranh giành quyền đại lý của trò chơi đó, tên là...Dungeon and Fighter, đúng không?”

“Ừm.”

“Với phong cách làm việc không ngừng nghỉ của anh ấy thì có lẽ sẽ ở nước ngoài rất lâu đấy.”

Cố Gia Nhi càng nói thì giọng càng nhỏ dần.

“Chị tranh thủ thời gian ở bên anh ấy nhiều hơn đi.”

Cảm giác chờ đợi và nhớ nhung anh ấy thật khó chịu. Cố Gia Nhi thầm nghĩ.

Cảm giác này cô hiểu rõ nhất.

“Chị...” Cố Linh Y khẽ hé môi muốn nói lại thôi.

“Hơn nữa áp lực của anh ấy chắc cũng không nhỏ đâu.”

Khoảng thời gian này, Cố Gia Nhi mặc dù chưa bao giờ tìm Lộ Mãn và gặp anh cũng không nói bất cứ câu nào.

Nhưng cô vẫn luôn không ngừng âm thầm tìm hiểu về sự nghiệp của Lộ Mãn.

Ngoài những Blog đang nổi đình nổi đám hay game Tam Quốc Sát và game trộm rau vẫn phát triển ổn định, khi Cố Gia Nhi hay tin Lộ Mãn mượn sách tiếng Hàn và chuẩn bị sang Hàn Quốc để tranh giành quyền đại lý của một siêu phẩm nước ngoài, lòng cô thực sự đã thắt lại.

Bởi vì sau khi tìm hiểu, cô nhận ra cơ hội thắng của Lộ Mãn dường như không lớn.

Cô sợ anh thất bại, càng sợ anh bị áp lực quật ngã, mà bản thân lại chẳng có cách nào để tiếp tục ở bên và an ủi.

Vậy nên chị ơi, vì giờ chị là bạn gái anh ấy nên càng phải là chị ở bên hỗ trợ và bầu bạn với anh ấy nhiều hơn nữa...

...

Hoàng hôn, bờ biển.

Từ Vạn Bình Khẩu chia tay, Lộ Mãn và Cố Linh Y đi về phía Bắc, còn Lưu Khải Thừa và Cúc Tiểu Ngọc thì về phía Nam tản bộ dọc bờ biển.

“Cuối cùng cũng có thể nói chuyện với Gia Nhi rồi.”

Cố Linh Y hít gió biển và thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Trưa nay vừa gặp mặt, dáng vẻ luống cuống rụt rè của cô em gái mình còn khiến Cố Linh Y ngẩn ngơ một lúc.

“Thì ra Gia Nhi khi hướng nội...thật sự rất giống em. Không biết trước đây khi em ấy nhìn em có phải cũng có cảm giác như em bây giờ không?”

Lộ Mãn nắm lấy vuốt của cô rồi vừa đi vừa nói: “Tiếc quá, vẫn chưa nhắc đến chuyện dọn về ở chung sao?”

Cố Linh Y lắc đầu: “Có thể nói được vài câu với em ấy đã là thắng lợi rồi. Còn lại thì từ từ cố gắng thôi.”

Điều khiến cô thở phào nhẹ nhõm một chút là cô em gái mình dường như không có quá nhiều oán trách, mà là giống như không biết phải đối mặt với họ thế nào hơn.

“Em ấy vẫn cực kỳ quan tâm đến chuyện công ty của anh đấy.”

Cố Linh Y ngước mắt nhìn Lộ Mãn: “Cái vụ gì mà Dungeon DNF ấy, anh còn chưa kể cho em nhiều.”

“Chi tiết hơi phức tạp, anh sợ em nghe không hiểu.”

“Không hiểu cũng phải nghe!”

Cố Linh Y và em gái cô có suy nghĩ tương đồng ở điểm này, chủ yếu là muốn được ở bên cạnh thôi.

“Nhưng mà dạo này thời gian chúng ta ở bên nhau không đủ rồi.” Lộ Mãn nháy mắt với cô.

Cố Linh Y không đáp lời. Tên này muốn sống chung.

“Sau, sau này hãy nói!”

Cố Linh Y lẩm bẩm: “Ít nhất phải xác nhận là Gia Nhi biết và không khó chịu mới được...”

Lộ Mãn thầm tính toán một lượt. Chẳng lẽ bây giờ muốn sống chung với bạn gái chính thức lại phải được sự đồng ý hoặc ngầm chấp thuận của bạn gái cũ kiêm em vợ sao?

Chuyện này đúng là không ổn lắm...

Cố Linh Y giẫm phải một con ốc nhỏ, mắt hạnh của cô sáng lên rồi cúi người nhặt nó.

“Bờ biển vẫn thật thú vị.”

Tâm trạng Cố Linh Y tốt hơn một chút, cô nhắm mắt cảm nhận làn gió biển lướt qua mặt.

“Đọc mấy cuốn tiểu thuyết ngôn tình có rất nhiều tình tiết kiểu này.”

Cố Linh Y tựa vào ngực Lộ Mãn và nhẹ giọng nói: “Trước đây em cũng từng mơ mộng, nếu yêu rồi thì em muốn được hôn nhau trên một bãi biển vắng người.”

Chắc chắn sẽ là một trải nghiệm đặc biệt lãng mạn.

“Anh thấy sao? Lộ Mãn, ừm...sư ca?”

Lộ Mãn khẽ nâng cằm Cố Linh Y. Anh đột nhiên cười gian một tiếng rồi ghé sát vào tai cô: “Đã là bờ biển vắng người rồi thì ai còn muốn chỉ hôn thôi chứ.”

Lộ Mãn nghĩ là——

Mưa chiều cuồn cuộn sóng triều lên, thuyền lẻ đôi người bóng ngả nghiêng.

Nói xong, Lộ Mãn khẽ nhéo eo Cố Linh Y một cái.

“Ứm...”

Tay Cố Linh Y đang nắm cổ áo anh siết chặt lại.

“Lộ Mãn!”

Cô lập tức hiểu ra ý nghĩ nguy hiểm của Lộ Mãn về “bờ biển vắng người”.

Bầu không khí tốt thế này trong đầu cô ấy toàn là chuyện lãng mạn.

Còn cái tên xấu xa này trong đầu toàn chuyện hư hỏng!

“Trí tưởng tượng của em về mấy kiểu nhập vai đặc biệt cũng ghê gớm thật đấy.” Lộ Mãn khẽ lẩm bẩm.

Cô nàng này mỗi khi nhắc đến mấy kiểu nhập vai quá trớn, dù ngoài mặt thì ngượng ngùng và giận dỗi nhưng người thì cứ mềm nhũn chẳng còn chút sức lực nào.

Chắc phải cảm ơn bạn học Hoàng Lăng Chi nhỉ?

“Đồ xấu xa! Đồ dê xồm!”

Cố Linh Y lấy lại được chút sức lực thì vùng vẫy muốn thoát khỏi vòng tay Lộ Mãn.

Lộ Mãn vòng tay siết chặt eo cô, một tay khẽ nâng cằm cô và điều chỉnh vị trí để cúi xuống hôn.

“Anh sẽ thỏa mãn trước những gì em đang mơ tưởng, Linh Y.”

“Còn về những gì anh mơ tưởng thì có thể tạm gác lại đã, đợi đến khi em chấp nhận được thì chúng ta sẽ thực hiện.”

“Em sẽ không đời nào chấp nhận đâu… Ưm——ưm…”

Lộ Mãn cúi đầu hôn xuống, Cố Linh Y nhắm mắt lại và lập tức ngoan ngoãn.

Năm phút sau.

“Ơ? Lộ Mãn, hình như trời mưa rồi kìa?”

“Ối trời? Đúng là mưa đến vội vã như thủy triều vậy à?”