Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 7

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 296

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 103

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Toàn truyện - Chương 490: Kỳ phùng địch thủ, quân sư đối đầu

Đến chiều, Cúc Tiểu Ngọc cuối cùng cũng không kìm được: “Hay là chị cứ mời anh ấy đi ăn một bữa nhỉ? Tuần trước anh ấy vừa giúp chị làm bài thuyết trình lại vừa viết luận văn, không mời anh ấy một bữa thì không đành lòng.”

Cố Gia Nhi thầm nghĩ nếu muốn mời thì cũng đâu cần vội vàng lúc này chứ, rõ ràng là chị không kìm được nên muốn tìm một cái cớ để nhanh chóng bắt chuyện với anh ấy.

Lúc này, trong căn hộ của Lộ Mãn.

Cố Linh Y tựa vào ghế sofa, miệng nhồm nhoàm ăn thịt bò khô. Lộ Mãn ở bên cạnh cô, trên máy tính đang xem một trang web tiếng Hàn.

“Linh Y, đưa cho anh cuốn từ điển Tiếng Hàn kia với.”

Anh khẽ vuốt đùi Cố Linh Y, coi động tác này như chiếc chuông ra hiệu sai vặt cô.

Cố Linh Y lườm anh một cái rồi nổi hứng trêu chọc, hai chân khép lại và kẹp chặt lấy tay anh.

“Em chơi kiểu này hả? Hơi nguy hiểm đấy, đừng trách anh không nhắc trước nhé.” Lộ Mãn nhìn cô.

“Hừ.”

Cố Linh Y quăng cho anh một cuốn từ điển.

Điện thoại của Lộ Mãn reo lên. Sau khi nghe máy, là giọng nói hớn hở của Lưu Khải Thừa: “Lộ sư ca! Tiểu Ngọc chủ động tìm em rồi! Mà còn là hẹn em đi ăn tối nữa!”

“Được rồi được rồi.”

Lộ Mãn đưa điện thoại ra xa một chút. Mấy thằng bạn đang yêu khi phấn khích lên thì giọng đúng là to thật.

“Vui thế cơ à, trước đây hai người chẳng từng hẹn hò ăn uống rồi sao?”

“Toàn là em chủ động hẹn cô ấy thôi! Cô ấy chủ động hẹn em, đây là lần đầu tiên đấy!”

“Vậy thì cứ làm theo kế hoạch ban đầu mà sáng nay em đã nói nhé.”

Lộ Mãn đang nói chuyện điện thoại thì bỗng thấy vai mình hơi nhột. Là Cố Linh Y với đôi mắt hạnh chớp chớp và ánh mắt tràn đầy vẻ tò mò tựa đầu vào vai anh để nghe lén cuộc gọi.

Lộ Mãn bật loa ngoài: “Soạn sẵn một câu: ‘Sáng nay anh ở quán cà phê, người ngồi đối diện anh là một sư ca’.”

“Cứ sao chép sẵn đi, đợi cô ấy hỏi anh đang ở với ai thì ngay lập tức dán vào gửi đi.”

Cố Linh Y dùng nắm đấm khẽ gõ gõ vai anh, cái tên xấu xa này toàn là nghĩ ra mấy chiêu trò kiểu gì vậy trời!

“Phản ứng càng nhanh càng tốt. Xem anh có tốc độ phản ứng nhanh như game thủ chuyên nghiệp không, nhất định phải khiến cô ấy cảm thấy hai người cùng lúc gửi tin nhắn cho nhau.”

“Em gửi rồi! Lộ sư ca!”

Ở một bên khác, trong ký túc xá nữ.

“Gia Nhi Gia Nhi!”

Cúc Tiểu Ngọc ôm cánh tay Cố Gia Nhi lắc lắc: “Anh ấy đi với con trai!”

“Rồi rồi rồi.” Cố Gia Nhi bất lực nói.

“Hai người bọn chị hình như nghĩ giống nhau rồi, chị vừa hỏi là anh ấy đã trả lời ngay lập tức. Thật trùng hợp quá, chẳng lẽ chị đã có chút ăn ý kỳ lạ với anh ấy rồi sao?”

Nhìn khóe miệng Cúc Tiểu Ngọc đang nhếch lên, Cố Gia Nhi theo trực giác luôn cảm thấy có gì đó không đúng.

“Bên kia có lẽ cũng thuê một quân sư rồi.” Cô thầm nghĩ như vậy trong lòng nhưng lại không nói ra.

Dù sao thì nhiệm vụ hàng đầu của quân sư là tác hợp một mối lương duyên tốt đẹp. Chỉ cần thủ đoạn không quá đáng thì không cần thiết phải để lộ quân sư của cả hai bên, đôi tình nhân không biết đến sự tồn tại của quân sư thì lại càng tốt hơn.

“Xem ra cũng là một quân sư lão luyện rồi.”

Cố Gia Nhi nghĩ một lát rồi đưa ra ý kiến cho học tỷ: “Chị Tiểu Ngọc, ngày mai chị chọn một nhà hàng phương Tây nào đó nhé? Em sẽ ngồi gần chị, có gì thì cứ liên hệ qua QQ bất cứ lúc nào.”

“Ừm ừm, được rồi. Gia Nhi, lần này chị thật sự cảm ơn em nhiều lắm.”

Ngày hôm sau.

Cúc Tiểu Ngọc và Lưu Khải Thừa hẹn gặp tại một nhà hàng phương Tây bình dân.

Bên trong, ánh đèn dịu nhẹ hắt xuống không quá sáng để làm nổi bật những chiếc đèn trang trí cạnh bàn.

Cố Gia Nhi đội mũ tai bèo và đeo khẩu trang che nửa mặt, chỉ thiếu mỗi cái kính râm là y hệt thợ săn ảnh.

Cô nàng ngồi cách hai vị học trưởng học tỷ hai hàng ghế, gọi một chiếc pizza nhỏ và một ly bia thủ công, toàn bộ sự chú ý dồn vào bàn của họ.

Nhưng điều cô không để ý là phía sau có một bóng người cố ý rón rén dần dần tiến lại gần cô.

Lộ Mãn bước vào nhà hàng, vừa nhìn đã nhận ra Cố Gia Nhi.

Dáng vẻ lén lút như mèo của cô nàng trông khá đáng yêu, dù đeo khẩu trang và đội mũ nhưng vóc dáng mảnh mai ấy Lộ Mãn cũng đã quá đỗi quen thuộc.

Dù sao thì anh đã nhìn ngắm trọn vẹn hai kiếp, hơn nữa còn là cả hai chị em nhà cô…

Vóc dáng này sớm đã khắc sâu vào tận tâm trí anh rồi.

Anh khẽ vỗ vỗ vai Cố Gia Nhi: “Gia Nhi.”

Cố Gia Nhi quay đầu lại. Nhìn rõ hóa ra là Lộ Mãn, cô nàng như thể mông vừa chạm phải lò xo mà “vụt” một cái bật dậy.

“Ối!!”

“Suỵt.”

Lộ Mãn ra hiệu Cố Gia Nhi đừng lên tiếng, anh chỉ vào Lưu Khải Thừa đang ngồi xuống: “Đừng để họ phát hiện.”

Cố Gia Nhi trợn tròn mắt hạnh, lồng ngực phập phồng dữ dội.

Chuyện gì thế này!

Chẳng lẽ nào quân sư bên phía Lưu Khải Thừa học trưởng lại là anh ta sao?

Cố Gia Nhi theo bản năng muốn quay người bỏ chạy tránh xa cái tên con trai vừa đáng ghét lại vừa chẳng có cách nào đối phó này.

Lộ Mãn chắn trước mặt cô: “Em có thể đi ngay bây giờ, nhưng Cúc Tiểu Ngọc học tỷ coi như bị em bán đứng rồi đấy.”

Cố Gia Nhi cúi gằm cái đầu và cắn cắn môi.

“Không có sự hỗ trợ của em, Cúc Tiểu Ngọc học tỷ có thể sẽ không đối phó nổi với sự liên thủ của Khải Thừa và anh đâu.” Lộ Mãn "thân thiện" nhắc nhở.

Cố Gia Nhi ngước mắt lườm anh một cái rồi lẳng lặng ngồi lại chỗ.

Sau đó cô nàng chỉ vào chỗ trống cạnh bên.

Ý là đừng ngồi đối diện cô, ngồi chỗ khác đi!

Lộ Mãn coi như không nhìn thấy, cứ thế ngồi đối diện cô mà thong thả mở thực đơn.

Cố Gia Nhi phồng má giận dỗi. Bỗng nhiên cô nhận ra điều gì đó rồi liền hoảng hốt nhìn quanh.

“Em ấy không ở đây, anh tự đến.” Lộ Mãn nhìn cô một cái là biết cô đang lo lắng chị gái mình cũng có mặt.

Cố Gia Nhi ngoan ngoãn ngồi yên và cúi đầu ngồi im không nói.

“Gọi ít thế, là đã ăn trước khi đến rồi à? Chắc không ăn sớm thế đâu nhỉ?”

Cố Gia Nhi lắc đầu lia lịa.

“Vậy là chưa ăn rồi. Chiếc pizza nhỏ này chỉ là để lót dạ trước bữa chính thôi, đợi bên Tiểu Ngọc xong xuôi rồi đi ăn món khác.”

Cố Gia Nhi không trả lời. Anh ta đoán đúng rồi.

Lộ Mãn trực tiếp gọi một nhân viên phục vụ lại, nhỏ giọng gọi thêm nhiều món ăn vặt: “Đĩa gà viên xúc xích thập cẩm, sườn cừu nướng, thịt viên kiểu Ý, bánh mì nướng tôm với cả mì Ý hải sản. Phần lớn nhé, lấy thêm một cái bát nhỏ.”

Cố Gia Nhi cố nén cảm giác muốn nuốt nước bọt.

Làm sao đây, toàn là món mình thích ăn…

Trong khi đó bàn của Cúc Tiểu Ngọc đã lên món, hai người họ rót rượu vang sủi bọt rồi cụng ly.

Cố Gia Nhi nắm chặt điện thoại rồi lập tức tập trung vào chuyện chính hôm nay.

Đợi đến khi Cúc Tiểu Ngọc lấy ra găng tay dùng một lần thì Cố Gia Nhi liền nhanh chóng gửi tin nhắn QQ cho cô ấy.

【Gia Nhi】: Đừng xắn tay áo, cứ thế đeo găng vào bóc tôm rồi giả vờ quên để ống tay áo sắp chạm vào thức ăn, sau đó đưa tay ra cho anh ta và nhờ anh ta xắn tay áo giúp.

Lộ Mãn thấy Cố Gia Nhi gõ lạch cạch vài chữ, sau đó Cúc Tiểu Ngọc liếc nhìn điện thoại rồi làm theo y hệt. Cô đưa tay áo về phía Lưu Khải Thừa, mỉm cười nhờ anh giúp một tay.

Khóe miệng Lộ Mãn khẽ giật giật hai cái.

“Cái chiêu này quen thuộc quá rồi mà.”

Ngay lập tức, Lộ Mãn nhắn tin cho Lưu Khải Thừa.

【Lộ sư ca cứu khổ cứu nạn】: Từ từ xắn tay áo giúp cô ấy rồi giả vờ vị trí này không thoải mái nên cánh tay bị vướng víu, đứng dậy rồi tiện thể ngồi xuống cạnh cô ấy.

Cảnh tượng Lưu Khải Thừa bỗng nhiên “khai sáng” mà đổi chỗ ngồi này lọt vào mắt Cố Gia Nhi. Cô trợn tròn mắt, nhìn sang Lộ Mãn.

“Đúng là tên giò heo!” Cô thầm rủa trong lòng.