"Linh Y."
Cô con gái lớn mở cửa mời Văn Nghệ vào phòng.
Văn Nghệ khẽ hỏi: "Con và em gái con...?"
Cố Linh Y cúi đầu không nói. Một lúc sau cô thất vọng lắc đầu.
"Mẹ ơi, em ấy..."
"Khóc mệt quá, giờ đã ngủ rồi."
Cố Linh Y nắm chặt vạt áo của mình, cô vò đến mức gần như nhàu nát.
Có thể hình dung được trong lòng em gái cô đã dâng trào bao nhiêu nỗi buồn và đau khổ.
"Con sẽ nhẹ nhàng một chút, lén vào nhìn em ấy một cái..."
Nhưng nói được nửa lời thì Cố Linh Y lại lắc đầu: "Thôi bỏ đi, giờ em ấy không muốn gặp con. Nếu đánh thức em ấy sẽ càng không hay..."
Văn Nghệ thấy mắt Cố Linh Y cũng khóc đến đỏ hoe chẳng khá hơn con gái út là bao.
Bà thở dài: "Haizz, hai đứa các con."
Chậm rãi đi đến bên Cố Linh Y, Văn Nghệ khoác vai con gái lớn: "Đã xảy ra chuyện gì vậy, có thể kể cho mẹ nghe không?"
Trên mặt Cố Linh Y hiện lên vẻ rối bời sâu sắc.
Văn Nghệ khẽ nhíu mày: "Là...không tiện nói với mẹ sao?"
Hai cô con gái song sinh từ trước đến nay luôn tin tưởng mẹ vô cùng, hầu như không giấu bà bất cứ chuyện gì.
Cố Linh Y khẽ gật đầu, ánh mắt yếu ớt nhìn mẹ mình như thể ẩn chứa một lời cầu xin, mong mẹ đừng hỏi thêm nữa.
"Linh Y."
Văn Nghệ cũng nhắc lại cho cô con gái lớn nghe khái niệm "số nguyên tố song sinh" mà bà vừa nói với Cố Gia Nhi.
Tiếp đó, bà lại nói với Cố Linh Y: "Trong toán học còn có một khái niệm nữa mà mẹ rất thích——khái niệm này có thể nói là vừa dịu dàng lại vừa tuyệt đối."
Đợi Cố Linh Y ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt mình, Văn Nghệ nói từng chữ rõ ràng: "Có và chỉ có."
"Có và chỉ có..."
Cố Linh Y tránh ánh mắt của mẹ mình rồi yếu ớt quay mặt sang một bên.
Mẹ có suy đoán của riêng mình. Cố Linh Y thầm nghĩ quả không hổ là mẹ.
"Mẹ ơi, con biết mà."
Cô muốn Văn Nghệ yên tâm rằng bọn họ ít nhất không đến mức quá đáng như vậy: "Là con đơn phương có lỗi với Gia Nhi, con, con nhất định phải...từ từ làm lành với em ấy."
Văn Nghệ hôn lên trán Cố Linh Y, ánh mắt nhìn cô vẫn dịu dàng như mọi khi: "Các con mãi mãi là những cô con gái bảo bối của mẹ. Dù thế nào đi nữa, nếu cần mẹ thì phải nói cho mẹ biết nhé."
"Vâng ạ. Mẹ ơi, con xin lỗi, đã để mẹ lo lắng rồi ạ."
"Con bé ngốc này, con cũng đừng quá kìm nén trong lòng. Sắp đến ngày khai giảng rồi, ba mẹ không ở bên cạnh các con nên con và Gia Nhi rồi cũng phải đối mặt với nhau thôi."
...
Nửa giờ sau, Văn Nghệ từ trên lầu đi xuống. Cái nhìn đầu tiên về phía phòng khách bà đã thấy Cố Ngạn đang uống trà một mình, bên tay đặt một hộp thuốc lá Trung Hoa mềm đã bóc vỏ và một điếu thuốc bị vò nát vứt trên bàn trà.
"Tôi còn tưởng ông điềm tĩnh đến thế cơ đấy?"
Văn Nghệ từ trước đến nay chưa bao giờ cho phép ông ấy hút thuốc trong nhà, nhưng hôm nay bà phá lệ tìm bật lửa khắp nơi: "Ông để bật lửa ở đâu rồi?"
"Đừng tìm nữa, tôi không hút đâu."
Cố Ngạn chỉ là trong lòng lo lắng cho hai cô con gái song sinh. Lúc cực kỳ bực bội thì muốn hút thuốc nhưng vẫn cố kiềm chế. Kết quả là ông lấy ra một điếu thuốc cứ ngửi đi ngửi lại, rồi cuối cùng một cơn bực tức dâng lên khiến ông vò nát nó trong lòng bàn tay.
"Từ trước đến nay chưa từng thấy hai chị em chúng lại thành ra thế này."
Cố Ngạn mặt đanh lại. Văn Nghệ đưa tay xoa xoa vầng trán ông, dường như những nếp nhăn trên đó đã hằn sâu thêm mấy phần.
"Nhưng dù sao thì cũng phải có bước này và giai đoạn này."
Cố Ngạn một hơi uống cạn ly trà, ánh mắt ông thất thần dán chặt vào bàn trà.
"Ồ?" Văn Nghệ hơi ngạc nhiên. Chồng mình lại nghĩ như vậy sao?
"Chị em thân thiết đến mấy cũng phải trải qua sóng gió. Cuộc đời luôn có những lúc không như ý, Linh Y và Gia Nhi cũng không thể cứ mãi vô lo vô nghĩ mà trưởng thành được."
Cố Ngạn cảm thấy chuyện đã xảy ra thì không thể cứu vãn được nữa. Ông là trụ cột trong nhà và cũng là người đàn ông duy nhất trong gia đình nên không thể mất bình tĩnh.
"Dù sao thì cũng phải có một lần như thế này. Tôi đã chuẩn bị tinh thần rồi, chỉ là không ngờ hai đứa lại giận nhau vào lúc này... Hơn nữa..."
"Hơn nữa còn là cả hai chúng ta đều không rõ nguyên do." Văn Nghệ nói nốt phần còn lại.
Cố Ngạn hừ lạnh một tiếng: "Hừ, cái này còn cần phải tìm hiểu, phải nghĩ sao? Tám phần...ừm, chín phần chính là vì thằng nhóc Lộ Mãn đó!"
Nhìn thấy dáng vẻ thất thần đến khóc cũng không ra tiếng của con gái út, là một người ba, dĩ nhiên lòng ông đau như cắt.
"Gia Nhi của tôi là một đứa con gái tốt biết bao nhiêu, tôi còn chẳng dám để con bé chịu một chút uất ức nào, sao đến chỗ thằng nhóc đó lại không biết bảo vệ và yêu thương con bé chứ!"
Văn Nghệ không dám nói hết những suy nghĩ đã đoán được tám chín phần trong lòng cho chồng mình biết, ông ấy sẽ tức đến nổ tung mất.
Bà ấy vỗ vỗ lưng chồng và nói: "Vậy thì hãy tin Linh Y và Gia Nhi. Con gái của chúng ta tình cảm sâu đậm đến mức không ai có thể thay thế được, dù cho hai đứa có giận nhau đến mấy cũng chỉ là tạm thời thôi."
"Cho nên tôi mới không hỏi Gia Nhi nhiều."
Cố Ngạn hắng giọng "khụ khụ" hai tiếng, ngay sau đó nhìn Văn Nghệ và nói: "Tiểu Nghệ, tôi là ba nên hỏi một số chuyện thì luôn không tiện lắm. Bà phải nói chuyện với các con gái nhiều hơn rồi."
"Được." Văn Nghệ đáp: "Có chuyện gì tôi sẽ nói với ông ngay."
"Chỉ mong hai đứa mau chóng làm lành..."
Văn Nghệ nghĩ đến hai người anh trai song sinh đã từng cãi vã của mình, bài học trước mắt vẫn còn đó. Bà đè nén nỗi lo lắng sâu sắc trong lòng mà thầm nghĩ: "Trước tiên hãy cho Linh Y và Gia Nhi một chút thời gian. Nếu vẫn không thể giải quyết được... Sẽ cần phải nói rõ với Lộ Mãn và nói chuyện đàng hoàng với cậu ta."
...
Hai ngày sau, ngày 5 tháng 3, Chủ Nhật.
Thứ Hai là ngày mười bảy tháng giêng âm lịch, Đại học Sư phạm Tân Hải bắt đầu học kỳ II.
Cố Ngạn và Văn Nghệ đã khuyên nhủ hai cô con gái song sinh rất lâu vì muốn lái xe đưa các con đến trường.
Nhưng hai cô con gái đều đồng loạt lắc đầu từ chối sự đưa đón của họ.
Vẫn là Lăng Chi lái chiếc xe con hãng Nissan của cô ấy đến rồi đậu trước cổng biệt thự nhà họ Lộ.
Cố Gia Nhi ra ngoài trước, cô đi thẳng đến ghế phụ lái và ngồi vào.
Cô nàng không nói một lời nào mà để lại hàng ghế sau cho Lộ Mãn và Cố Linh Y.
Sau khi Lộ Mãn và Cố Linh Y nhét vali vào cốp xe xong, nhìn thấy ghế phụ lái thì cả hai đều sững sờ.
"Gia Nhi, chị..."
Tay Cố Linh Y còn chưa chạm vào tay nắm cửa xe thì Cố Gia Nhi đã liếc nhìn chị mình một cái rồi khẽ lắc đầu.
Cô nàng bây giờ không có bất kỳ lý do gì để ngồi cùng Lộ Mãn.
Chị gái thì ngược lại, Lộ Mãn bây giờ là bạn trai chính thức của chị ấy.
Vậy thì tốt, hai người mới nên ngồi cùng nhau.
"Chị..." Cố Linh Y khẽ nói: "Hay là để chị ngồi..."
“Gia Nhi, chúng ta đổi chỗ đi.” Lộ Mãn lên tiếng. Học kỳ trước, cảnh tượng thường thấy nhất là anh ngồi phía trước, còn hai chị em song sinh ngồi phía sau.
Cố Gia Nhi đột nhiên lớn tiếng: “Mấy người phiền phức quá đấy!”
“Gia Nhi…”
“Cố Linh Y, nếu chị ngồi qua đây! Cả đời này hai chúng ta đừng bao giờ nói chuyện với nhau nữa!”
Cố Linh Y lần đầu tiên bị em gái quát lớn như vậy khiến cô ngây người tại chỗ, bên tai chỉ còn văng vẳng những lời Cố Gia Nhi vừa nói.
Thấy vẻ mặt đau khổ của chị gái Linh Y, trên mặt Cố Gia Nhi lập tức thoáng qua vẻ hối hận và áy náy. Thế nhưng môi cô mấp máy hai cái rồi cũng không biết nên an ủi hay xin lỗi nữa.
