Lộ Mãn nhẹ nhàng vỗ lưng Cố Linh Y rồi cất lời: “Chúng ta chia ra ngồi ba xe đi, cứ tách riêng ra.”
“Không…” Cố Gia Nhi lí nhí nói khẽ: “Mọi người lên xe đi, chị Chi Chi đợi lâu rồi, cứ ngồi tùy ý đi…”
Cảnh tượng này khiến Cố Ngạn và Văn Nghệ nhíu chặt mày.
Văn Nghệ nhanh chân bước tới nói với Lăng Chi đang ngồi ghế lái chính: “Tiểu Lăng Chi, phiền con đợi dì một lát nữa được không?”
“Không sao đâu dì ạ.” Lăng Chi gật đầu.
Văn Nghệ vòng qua cửa sổ ghế phụ. Nhìn cô con gái út sắc mặt không tốt, bà thở dài một hơi rồi đưa tay véo véo má Cố Gia Nhi.
“Gia Nhi… Hay là con mang Đạo Đạo theo đi?”
Cố Gia Nhi như sực tỉnh nhìn Văn Nghệ: “Mẹ?”
“Mang Đạo Đạo theo.” Văn Nghệ nhắc lại một lần nữa: “Mẹ sẽ bắt nó vào túi mèo mang đến Hải Khúc để nó bầu bạn với con, khi không vui có thể giải sầu.”
“Cảm ơn mẹ… Nhưng như vậy là lấy Đạo Đạo đi khỏi mẹ rồi.” Cố Gia Nhi gật đầu. Mẹ lo lắng cho cô nhưng lúc này cũng không làm được gì nhiều, chỉ có thể tìm mọi cách an ủi cô một chút.
“Mẹ yêu nhất là các con gái của mẹ mà.” Văn Nghệ lại véo véo má cô: “Đợi mẹ một chút xem hôm nay nó tâm trạng thế nào, có chịu để mẹ tóm không đã.”
Lộ Mãn tự giác đi theo cùng Văn Nghệ vào biệt thự.
Vài phút sau, Đạo Đạo được đặt vào lồng mèo và được Lộ Mãn xách theo, nó “meo meo meo” suốt đường, miệng lầm bầm than vãn.
“Mẹ ơi, tạm biệt.”
“Mẹ ơi, tạm biệt.”
Hai chị em song sinh lại đồng thanh lên tiếng chào tạm biệt Văn Nghệ.
Văn Nghệ lần lượt ôm hai cô con gái: “Các con gọi điện cho mẹ thường xuyên nhé, đều phải tự chăm sóc bản thân thật tốt đấy.”
…
Hai chị em song sinh đều đỗ vào Đại học Sư phạm Tân Hải với cùng số điểm thi Đại học nên cùng khoa và cùng lớp.
Vì vậy, ngay cả những môn đại cương như các môn học lớn khác thì các cô không chọn học cùng nhau, nhưng các môn chuyên ngành trong lớp thì luôn không thể tránh khỏi việc học chung.
Hai chị em thay đổi hoàn toàn trạng thái ngồi cùng bàn dính lấy nhau như học kỳ trước. Một người nếu ngồi ở góc Tây Bắc thì người kia sẽ ngồi ở góc Đông Nam hoặc Đông Bắc cách nhau một khoảng khá xa.
Lăng Chi, cô bạn thân chung của hai người đối với tình huống này càng sốt ruột như kiến bò chảo nóng.
Khi cô biết Lộ Mãn đã đi nói rõ với Cố Gia Nhi, cô tức đến mức nghĩ đến tên đàn ông chó má này là ngứa cả chân răng.
Hơn nữa, điều khiến Lăng Chi không thể kiềm chế được nhất là vốn dĩ cô ấy tưởng Lộ Mãn sẽ dốc hết sức nghĩ cách để bù đắp vết rạn nứt giữa anh ta và Cố Gia Nhi, tệ nhất thì cũng phải thúc đẩy hai chị em song sinh hòa hoãn mối quan hệ trước.
Nhưng những gì cô thấy hết lần này đến khác là Lộ Mãn cả ngày cứ loanh quanh trong trường với nhà máy in thẻ bài mới xây và tòa nhà văn phòng anh ta thuê.
Vừa không đến chỗ Cố Linh Y, cũng không có bất kỳ động thái chủ động nào tìm Cố Gia Nhi.
Châm ngòi thùng thuốc súng rồi bỏ chạy ư?
Khiến cho cặp chị em song sinh vốn đang tốt đẹp lại trở mặt chiến tranh lạnh, nói là trở mặt thành thù cũng không hề quá lời.
Ngược lại anh ta lại chẳng làm gì cả ư?
Lăng Chi nén giận đối với Lộ Mãn và đến địa chỉ công ty của anh ở ngoài trường để chặn anh.
Nhân viên công ty của Lộ Mãn cứ thế để cô ấy đi vào, Lăng Chi đi vào trong tòa nhà tìm thấy Lộ Mãn trong phòng họp lớn ở tầng cao nhất.
Lăng Chi ngồi xuống một chiếc ghế. Trước bàn, mấy người trải ra một chồng tài liệu và báo cáo lần lượt tình hình gần đây cho Lộ Mãn.
"Lượng người chơi trực tuyến của 《Nông Trại Song Tử》 trong dịp Tết có sự sụt giảm đáng kể. Chúng tôi phân tích là do trong các kỳ nghỉ lễ, các sản phẩm internet giải trí thường có xu hướng giảm tỷ lệ giữ chân người dùng.
Mọi người bận rộn đi thăm hỏi họ hàng và bạn bè nên tần suất online tự nhiên sẽ ít đi.
Xu hướng này đã dừng lại sau mùng tám âm lịch và có một bước ngoặt rõ rệt.
Hiện tại số lượng người chơi trực tuyến đã cao hơn cả thời kỳ đỉnh cao năm ngoái rồi."
"Số lượng người dùng hoạt động của chúng ta ước tính thận trọng đã đạt 4 triệu, mức tăng trưởng vẫn đang được duy trì."
"Cá nhân tôi cảm thấy chưa đầy nửa năm nữa là có thể vượt mốc 10 triệu người dùng."
"Sản phẩm ảo trả phí nạp tiền ra mắt dịp Tết Nguyên tiêu bán chạy hơn tưởng tượng, chỉ trong ngày đầu tiên đã bán được khoảng 86.000 tệ."
"Ngày đầu tiên là ngày có doanh thu cao nhất, dù sau đó không phá kỷ lục doanh thu ngày nhưng đến cuối tháng doanh thu ước tính có thể đạt khoảng 120 vạn tệ."
...
Đợi đến khi mọi người tan họp, chỉ còn Lộ Mãn vẫn ngồi trên ghế giám đốc dán mắt vào màn hình laptop.
Lăng Chi sải bước tới gần muốn gập máy tính của anh lại, nhưng lại sợ làm lỡ việc chính của anh nên tay cô dừng lại giữa không trung.
"10 triệu người chơi, một tháng thu nhập 120 vạn tệ, mấy món đồ ảo trong game này chắc là…một vốn bốn lời nhỉ? Tương đương với việc hắn ta kiếm hơn một triệu tệ mỗi tháng sao?"
Lăng Chi thầm tặc lưỡi, cô bị con số này làm cho kinh ngạc nên cũng thấy chùn bước. Lỡ đâu cô vừa gập máy tính lại thật sự ảnh hưởng đến việc kiếm tiền của Lộ Mãn, thiệt hại mấy trăm nghìn mà đổ hết lên đầu cô…thì cô làm sao mà đền nổi.
Lộ Mãn ngẩng đầu nhìn cô một cái: "Uống gì không?"
"Uống máu Trần Thế Mỹ." [Cho ai chưa xem Bao Thanh Thiên, đây là nhắc tới vụ án Trần Thế Mỹ bỏ rơi vợ con để cưới công chúa]
Lăng Chi nghiến răng ngồi xuống chiếc ghế cạnh Lộ Mãn, tay đặt lên bàn rồi dùng giọng điệu chất vấn: "Ông chủ Lộ ngày kiếm bạc triệu và bận trăm công nghìn việc, có vẻ như hoàn toàn không màng đến mớ hỗn độn mình tạo ra và cả những tội lỗi đã gây ra rồi!"
Lộ Mãn lại liếc cô một cái rồi quay lại nhìn màn hình: "Cậu muốn nói gì?"
"Cậu nghĩ tôi muốn nói gì hả!" Lăng Chi lớn tiếng.
"Linh Y và Gia Nhi rốt cuộc phải làm sao đây? Cậu đã làm tổn thương họ mà cứ để mặc họ tự làm đau lòng nhau à!"
"Vậy cậu nghĩ bây giờ tôi nên làm gì?"
Lộ Mãn gập máy tính lại rồi hỏi ngược lại Lăng Chi: "Đi tìm Gia Nhi mà mềm mỏng năn nỉ hay là thế nào?"
"Cậu!"
Lăng Chi bị hỏi đến mức nghẹn lời: "Đương nhiên là, đương nhiên là..."
"Vấn đề giữa Gia Nhi và chúng tôi không phải cứ nói khô cả nước bọt là có thể hóa giải được." Lộ Mãn nói.
"Vậy cậu cứ thế không làm gì à?"
Lộ Mãn xoay nửa vòng ghế rồi chỉ vào một bức tranh phía sau lưng: "Đây là bản phác thảo hiệu ứng và tài liệu ý tưởng của 'Giành Chỗ Đậu Xe'."
"Đến nước này rồi mà cậu còn nhắc đến mấy cái game vớ vẩn của cậu hả?" Lăng Chi gần như muốn vớ lấy chiếc ghế phang vào đầu Lộ Mãn một phát.
"Gia Nhi đã tham gia vào thiết kế trò chơi này." Lộ Mãn nói: "Cho đến bây giờ vẫn vậy."
"Hả?" Lăng Chi ngây người.
Lộ Mãn gõ gõ tay lên bàn và khẽ thở dài: "Tôi cũng muốn nói chuyện nhiều hơn với Gia Nhi nhưng chuyện này tác động đến em ấy quá lớn. Đến cả cơ hội xin lỗi cũng không có, em ấy cứ thấy tôi là sẽ tránh mặt huống chi là tôi đi tìm em ấy."
"Vậy nên..." Lăng Chi nhìn bức tranh Giành Chỗ Đậu Xe treo trên tường.
"Nhưng Gia Nhi…vẫn không thể buông bỏ dự án game mà em ấy đã tham gia."
Lộ Mãn nói đến đây thì ngừng lại một chút.
Nói cho đến cùng thì cô gái ấy vẫn là vì muốn tốt cho anh.
Dù không tài nào chấp nhận được chuyện anh và Cố Linh Y nhưng cô ấy vẫn không muốn cản trở bước tiến sự nghiệp của anh.
“Mấy hôm trước em ấy cứ lén lút chạy đến đây mà không muốn tôi phát hiện, chỉ trốn trong phòng họp bên dưới để làm việc với mọi người.”
“Thỉnh thoảng lỡ gặp tôi thì em ấy lại quay đầu bỏ chạy ngay.”
Lộ Mãn nói: “Thế nên tôi cũng không dám đuổi theo. Em ấy cần thời gian và không gian để bình tĩnh lại, vậy thì chúng ta cũng không thể vội vàng thúc ép.”
“Hôm qua thì khá hơn một chút, Gia Nhi thấy tôi không chạy nữa mà chỉ giả vờ như không nhìn thấy rồi tiếp tục bàn công việc với mọi người.”
Lăng Chi từ đó nhận ra cơ hội: “Nếu em ấy ghét cậu đến tận xương tủy thì còn bận tâm gì mà đến đây làm gì nữa? Nếu là tôi thì tôi đã chẳng thèm đến, một lần cũng không!”
Vậy nên...Gia Nhi vẫn chưa thể buông bỏ Lộ Mãn, ít nhất là trong sâu thẳm lòng cô vẫn còn vương vấn anh.
Lăng Chi suy nghĩ một lát rồi hỏi: “Em ấy thường...đến vào lúc nào?”
“Khoảng giờ này.”
Lộ Mãn nhắm mắt suy nghĩ nửa giây rồi buột miệng nói: “Hôm nay em ấy ít tiết học, cũng không có hoạt động câu lạc bộ nào——90% khả năng khoảng ba phút nữa thôi là em ấy sẽ bước vào tòa nhà.”
Lăng Chi khoanh tay và liếc xéo anh.
Tên này là thuộc lòng cả thời khóa biểu và hoạt động câu lạc bộ của Cố Gia Nhi rồi sao?
Có vẻ như anh ta...không hề thờ ơ với cặp song sinh, cũng chẳng hề vô tâm như những gì người ngoài vẫn nghĩ thì phải?
