Song sinh luôn nổi bật giữa đám đông.
Cố Linh Y và Cố Gia Nhi khoác áo khoác dạ dáng dài hai hàng cúc màu xanh navy che đi bộ lễ phục bên trong. Hai cô nàng giống như mèo con giấu tay nghiêng người về phía trước ngóng nhìn màn biểu diễn cổ vũ trên sân cỏ.
Lộ Mãn đi tới ngồi xuống bên cạnh họ: "Sao không thấy Lăng Chi đâu?"
"Trên khán đài chủ tịch." Cố Gia Nhi chớp mắt: "Khu phát thanh. Chị ấy bị Hội Sinh viên trưng dụng rồi, mấy hôm nay phải đi đọc bản tin."
"Tuyệt vời." Lộ Mãn thiếu điều vỗ tay hoan hô vì "tảng đá ngáng đường" bên cạnh bạn học Linh Y tạm thời offline rồi.
"Anh ơi..." Cố Linh Y bất lực nhỏ giọng.
"Có lạnh không?" Lộ Mãn tiện tay sờ ống tay áo khoác của Cố Linh Y, chất liệu khá dày: "Áo này mua khi nào vậy? Sao trước giờ không thấy em mặc."
"Không lạnh đâu anh ạ." Cố Linh Y lắc đầu rồi nói: "Đồng phục mùa đông của đội nghi lễ đó."
"Gu thẩm mỹ này hơi đơn giản quá nhỉ, chẳng phải quần áo của đội nghi lễ đều phải thời trang và bắt mắt sao?"
"Để tiết kiệm kinh phí thôi mà. Đội trưởng Tiêu Trúc thấy áo khoác mùa đông đắt mà lại phải giữ ấm tốt nên khi tìm nguồn hàng đã trực tiếp tìm áo khoác đồng phục nghi lễ luôn."
"Thảo nào nhìn kiểu dáng có vẻ trang trọng." Lộ Mãn tiếp tục đánh giá thêm vài lần, có chút giống phong cách đồng phục chăm sóc khách hàng tại chỗ thịnh hành trước khi trùng sinh: "Nhưng em mặc gì cũng đẹp, giản dị một chút ngược lại càng tôn lên vẻ đẹp vốn có."
Một nữ sinh gần đó học cùng lớp với cặp song sinh lén lút ghé sát vào Cố Gia Nhi: "Hỏi câu này hơi kỳ, nhưng mà…Gia Nhi này, bạn ấy là bạn trai của cậu hay là bạn trai của chị cậu vậy?"
"Tớ..." Cố Gia Nhi muốn nói lại thôi. Đương nhiên cô muốn mở miệng đáp là bạn trai của cô và là em rể của chị cô.
Nhưng lời đến bên miệng rồi mà cô vẫn thành thật nói: "Tạm thời vẫn chưa phải..."
"Ồ~ ra vậy." Nữ sinh nhìn Lộ Mãn đang trò chuyện rôm rả với Cố Linh Y: "Cảm giác quan hệ của cậu ấy với hai chị em các cậu đều tốt ghê."
"Đương nhiên rồi." Cố Gia Nhi gật đầu: "Chúng tớ là bạn thanh mai trúc mã nhiều năm, ba mẹ cũng quen biết nhau mà."
"Thì ra là vậy, thảo nào chưa từng thấy chị cậu thoải mái trước nhiều người như thế."
Nữ sinh nói: "Tớ còn tưởng Linh Y hoàn toàn không có bạn khác giới cơ."
Lúc này Cố Gia Nhi thấy Lộ Mãn cứ liếc mắt xuống chân Cố Linh Y, cũng không biết anh ta thấy váy của chị mình đẹp hay là giày trắng tất trắng đẹp nên cô chen vào: "Anh ơi, chúng ta sắp phải ra sân rồi, anh không đăng ký thi đấu môn nào à? Đi cùng chúng em ra sân vận động kia đi?"
"Được."
Ba người đi xuyên qua con đường nhỏ trong rừng bên cạnh sân vận động. Cố Gia Nhi "là lá la" vừa đi vừa nhảy chân sáo, vạt váy không được che hết dưới áo khoác dạ lấp lánh ánh vàng.
Chiếc váy đặt may tốn kém quả thực đáng đồng tiền bát gạo. Trên nền váy hồng và xanh lam của cặp song sinh, những đường thêu kim tuyến tinh xảo khiến bộ trang phục này toát lên vẻ cao cấp.
Ánh mắt Lộ Mãn đảo qua đảo lại trên vạt váy của hai cô nàng thì cảnh này bị Cố Gia Nhi quay đầu bắt gặp.
Cô dứt khoát dừng bước kéo vạt áo khoác xuống để lộ chiếc váy Mã Diện: "Anh ơi, tối qua chúng em còn nói càng nhìn càng thích kiểu váy này, nhất là loại dệt kim đặc biệt thì càng thấy một vẻ sang trọng mà các họa tiết khác không thể sánh bằng——chẳng lẽ anh còn chưa nhìn kỹ sao?"
Cố Gia Nhi duỗi một chân ra, thân váy ôm sát lấy chân cô: "Vậy anh sờ thử xem chất liệu váy này thế nào?"
Cô cười hì hì: "Có phải là chất liệu làm bạn gái anh không!"
Cố Linh Y tiến lên nắm chặt hai vai em gái rồi mặt không cảm xúc xoay mạnh người cô nàng lại: "Đừng có lề mề nữa! Sắp muộn rồi!"
Trên khoảng đất trống chờ đợi, trước mỗi đội vận động viên đều có một nữ sinh năm nhất cầm bảng.
Nhan sắc của các nữ sinh cầm bảng đến từ Đại học Sư phạm có thể nói là "nội chiến", nhìn qua một lượt thấy mỗi người một vẻ, người mập mạp, người mảnh mai, mỗi người đẹp một kiểu.
"Tiếp theo, xin mời đại diện vận động viên vào sân!"
Đội Toán đi đầu. Cô gái đứng đầu đội cởi áo khoác bông để lộ chiếc váy voan trắng ngắn bên trong kết hợp với khăn voan trắng trên tóc, trông giống như lễ phục váy cưới khiến cả trường reo hò và vỗ tay không ngớt.
Đội Lịch sử mặc váy Tề Hung Nhu Quần, đội Tư tưởng Chính trị mặc sườn xám xẻ cao không tay, đội Vật lý mặc lễ phục lệch vai màu tím... Các đội lần lượt xuất hiện.
"Mấy đứa nhóc năm nhất này."
Lộ Mãn nghe thấy hai học trưởng đứng xem bên cạnh bàn tán: "Nghe thấy chưa, nữ sinh cầm bảng mặc càng mát mẻ thì bọn nó càng la lớn."
"Đúng vậy đó, hơn nữa mấy em gái la còn to hơn mấy thằng con trai, tiếng hét chói tai đó đứng gần tao còn sợ thủng màng nhĩ."
"Đội Công nghệ Thông tin vẫn không có chút sáng tạo nào, năm nào cũng mượn một bộ vest, mặc quần Tây áo vest rồi bắt mấy em gái cầm bảng."
Sắp đến lượt đội Báo chí.
"Ồ~~~~"
Cả trường lập tức bùng nổ.
"Tao không nhìn lầm chứ! Nữ sinh cầm bảng của họ có hai người!"
"Đừng cúi đầu nhìn điện thoại nữa! Mau nhìn kìa mau nhìn kìa! Hai cô gái giống nhau như đúc!"
"Vãi chưởng, là song sinh kìa!"
Lộ Mãn đi dọc theo lan can khán đài đến chỗ một cô gái đang chụp ảnh: "Chu học tỷ."
*Tách* *Tách*
"Chào Lộ Mãn, bây giờ chị không rảnh nói chuyện với em đâu."
Chu Quảng Cẩm, cựu đội trưởng đội bóng đá nữ của Học viện Nghệ thuật Thiết kế bên cạnh đang giơ máy ảnh phản xạ ống kính đơn với ống kính kéo dài như nòng súng chuyên chụp ảnh từ xa.
Cô như một nhiếp ảnh gia lão luyện tận tâm lia máy ảnh về phía cặp song sinh trên đường chạy và chụp liên tục.
"Linh Y Gia Nhi đáng yêu quá! Học muội hoàn hảo như vậy tại sao không phải là em gái của mình hu hu hu..."
"Đã nói rồi nhé, cho chị mượn máy ảnh thì ảnh in và bản điện tử đều phải gửi cho em một bản đó."
"Yên tâm yên tâm! Tuyệt đối không nuốt lời!"
Khán đài vẫn tiếp tục náo loạn như thể nhân vật chính của lễ khai mạc hôm nay vốn dĩ là hai chị em song sinh.
Mặc dù các nữ sinh cầm bảng của các đội khác được bình chọn là hoa khôi khoa hay hoa khôi trường cũng không quá lời, lại còn mặc đủ loại lễ phục đẹp mắt.
Nhưng chị em song sinh cùng nhau cầm bảng chính là lợi thế gấp đôi.
Diện bộ váy Mã Diện theo kiểu thời nhà Minh truyền thống nên hai cô nàng thậm chí còn không để lộ mắt cá chân, dựa vào nhan sắc tuyệt đỉnh của Đại học Sư phạm và hào quang buff nhân đôi thành công phá vỡ quy tắc bất di bất dịch "ai mặc mát mẻ người đó được hoan hô", để lại một lần kinh diễm soi sáng tuổi thanh xuân trong ký ức của tất cả tân sinh viên khóa 06.
Lộ Mãn khoác tay lên lan can dõi theo hai chị em đi hết chặng đường giơ bảng tên.
Chu Quảng Cẩm đứng bên cạnh vẫn còn lưu luyến thu máy ảnh về rồi vội vàng lật màn hình máy ảnh: "Lộ Mãn, lại đây lại đây, xem chị chụp thế nào!"
"Chị đứng xa như vậy mà cũng chụp cận mặt được hả?"
"Ống kính tele này lợi hại đấy." Chu Quảng Cẩm ấn nút lật trang rồi tặc lưỡi: "Linh Y có phải là hơi sợ sệt không nhỉ, khuôn mặt căng thẳng càng đáng yêu hơn!"
Hai người vừa chọn ảnh vừa đi về khu đất chờ. Rất nhiều nữ sinh giơ bảng tên trở về chỗ cũ lại khoác thêm áo dày, có mấy người đã có bạn trai bên cạnh hỏi han ân cần.
Ngược lại, cặp song sinh lại là Cố Gia Nhi ôm lấy chị gái Cố Linh Y.
Khóe miệng em gái nhịn cười, xem ra là đang an ủi chị. Còn Cố Linh Y khẽ bĩu môi với vẻ mặt tủi thân.
"Anh ơi anh mau đến đây!"
Cố Gia Nhi cười vẫy tay: "Linh Y sắp khóc rồi, ha ha ha."
"Chị không có!"
Để chứng minh mình chỉ là có chút chút sợ sệt thôi, Cố Linh Y hất tay em gái ra rồi kiên cường kéo giãn khoảng cách với cô: "Chị sợ gì chứ, nhiều người xem như vậy chị vẫn kiên trì đi hết mà!"
Lộ Mãn tiến lại gần cặp song sinh rồi vuốt lại mấy sợi tóc rối bên thái dương Cố Linh Y. Rồi anh liếc nhìn Cố Gia Nhi, theo nguyên tắc bên ngoài "một bát nước san bằng" cũng giúp cô vuốt lại vài sợi tóc sau tai khiến cô nàng nở nụ cười ngây thơ trên khuôn mặt.
Chỉ đơn giản là vuốt tóc cho cặp song sinh nhưng Lộ Mãn rõ ràng cảm thấy mấy người bạn trai của các nữ sinh giơ bảng tên khác ở đó không khỏi ném về phía anh ánh mắt khó tin.
