Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 421: Có thể mặc trong đám cưới và lễ đính hôn

Cố Linh Y và Cố Gia Nhi rất ít khi trang điểm đậm.

Nhưng hôm nay là một dịp trang trọng và lại có bao nhiêu người nhìn vào nên không thể chỉ để mặt mộc được.

Lộ Mãn ngắm nghía đôi mắt của hai chị em song sinh thấy họ đã chuốt mascara và kẻ bọng mắt, còn dùng cả nhũ và phấn mắt lấp lánh.

Trang điểm sân khấu khác với trang điểm hàng ngày vì thường dùng "màu đậm nét", nếu trang điểm nhạt quá thì khán giả ở xa sẽ không nhìn rõ nên coi như không trang điểm.

Lộ Mãn ghé sát lại ngắm nghía lớp trang điểm hiếm thấy của họ. Đôi mắt hạnh tròn trịa của hai chị em vốn đã xinh xắn thanh tú, thêm ánh nhũ lấp lánh càng khiến vẻ dịu dàng ngọt ngào của họ thêm rực rỡ.

"Chụp ảnh nào, chụp ảnh nào."

Lộ Mãn đứng giữa hai chị em song sinh, Cố Linh Y và Cố Gia Nhi ngoan ngoãn mỗi người một bên khẽ khoác tay anh.

"Lộ Mãn ơi Lộ Mãn." Chu Quảng Cẩm giơ máy ảnh lên: "Thật là ghen tị với em quá đi."

Sau khi chụp liên tục mấy chục tấm, Chu Quảng Cẩm lại chỉ huy tạo dáng: "Linh Y, Gia Nhi, các em nghĩ xem còn dáng nào nữa không?"

Khi hai chị em cùng giơ tay chữ V thì Chu Quảng Cẩm ôm trán: "Ừm, dáng này đại trà quá."

Lộ Mãn nhìn trái nhìn phải rồi đề nghị: "Các em vắt chéo chân rồi giơ tay chữ V là phong cách sẽ khác ngay."

Cố Linh Y và Cố Gia Nhi đồng loạt lườm anh một cái.

Ý là "Anh cũng hiểu biết gớm nhỉ?"

"Các em chọn hai bộ váy này đẹp thật đấy." Chu Quảng Cẩm tặc lưỡi.

Trong lòng cô còn một câu chưa nói ra: Cùng một kiểu váy mà hai người lại ăn ý như vậy, mỗi người một bên đứng cạnh Lộ Mãn. Ai đi qua nhìn vào cũng đều tưởng là chàng trai này đang ôm ấp hai người đẹp.

"Học tỷ, không phải chúng em chọn đâu." Cố Gia Nhi huých Lộ Mãn.

Lộ Mãn cười nói: "Hai bộ này thực ra còn có vân kiên đi kèm khá là lộng lẫy nhưng lần này không dùng đến."

Chu Quảng Cẩm che miệng cười: "Vậy em định khi nào dùng? Lúc kết hôn à?"

"Kết hôn á? Hai người họ chắc chắn phải mặc Long Phụng Quái và váy cưới rồi, nhưng lúc đính hôn mặc váy mã diện hoặc làm lễ phục mời rượu đều rất hợp."

Cố Gia Nhi nghe vậy hơi cúi đầu nhìn chiếc váy của mình, dường như thật sự đang cân nhắc khả năng này.

Còn Cố Linh Y thì giẫm lên chân Lộ Mãn: "Hừ, anh nghĩ xa quá đấy!"

"Anh đây là đề nghị nghiêm túc mà, nhưng đến lúc đó phải đổi màu giày và váy."

"Chắc chắn phải đi giày cao gót rồi." Lộ Mãn nháy mắt với cô: "Rồi đến vân kiên và váy mã diện thì cô dâu mặc màu đỏ chính, người còn lại chắc chắn phải làm phù dâu rồi nên mặc màu hồng...hơi bị trùng màu, đổi thành màu cam hay màu xanh lam nhạt đều được."

Cố Linh Y chịu thua anh rồi. Tên này chắc chắn đã tính toán kỹ lưỡng, vậy mà lại nghĩ chi tiết đến thế!

"Ừm ừm, thẩm mỹ của anh vẫn ổn áp đấy." Cố Gia Nhi gật đầu đứng về phe Lộ Mãn: "Linh Y, chị phải cố lên. Đâu biết chúng ta ai kết hôn trước, nhưng dù sao đến lúc đó cũng phải làm phù dâu cho nhau nhé!"

"Em mặc gì khi kết hôn cũng được." Lộ Mãn chỉ Cố Gia Nhi: "Anh chủ yếu là đề nghị cho chị em thôi."

"Lộ Tiểu Mãn!"

...

Buổi chiều, trời âm u.

Mây xám xịt ảm đạm lúc nào cũng khiến người ta chỉ muốn nằm lười trong chăn không ra ngoài.

Lộ Mãn gọi vài cuộc điện thoại sắp xếp xong mấy việc của dự án liền lăn ra giường nằm ườn.

Nhưng cảm giác một nửa giường trống trải cũng không dễ chịu nên anh đăng nhập QQ gửi tin nhắn.

【Lộ Mãn】:Chiều còn ra ngoài không?

【Linh Y】:Không anh ạ, em hơi muốn ngủ nướng

【Linh Y】:Nhưng nếu anh có việc thì em có thể đi cùng anh (cánh cụt xoay vòng)

【Lộ Mãn】:Có việc (Thỏ Tuzky gian xảo)

【Lộ Mãn】:Em ngủ nướng có cần người sưởi ấm giường không?

【Linh Y】:Không! Cần! (toát mồ hôi)

【Linh Y】:Có hệ thống sưởi rồi, trong phòng 25 độ lận!

【Lộ Mãn】:Nhưng giường em to quá, một mình ngủ phải đợi lâu lắm chăn mới ấm đó

【Linh Y】:Em có Gia Nhi giúp em sưởi ấm mà!

Nửa phút sau, Cố Linh Y lại gửi tin nhắn.

【Linh Y】:Mà anh ơi, em cứ thấy có gì đó sai sai

【Linh Y】:Giường của anh và em to một cách kỳ lạ. Giường của Lăng Chi và Gia Nhi thì kích thước bình thường

"Cô nàng này nhận ra điều bất thường rồi." Lộ Mãn thầm cười trong lòng.

【Linh Y】:Lần trước ngủ ở chỗ anh, em cố tình bò xuống cuối giường xem nhãn hiệu giường

【Linh Y】:Giống y hệt cái giường trong phòng em! Đều là nhãn đồng thủ công!

【Linh Y】:Không đúng, rất không đúng (cánh cụt nghi hoặc)

Lộ Mãn gõ một hàng chữ "Anh hình như biết tại sao rồi, lát nữa qua chỗ em nói chuyện trực tiếp" rồi gửi đi.

Tiếp đó, một cuộc điện thoại gọi đến. Lộ Mãn cứ tưởng là Cố Linh Y sốt ruột gọi, ai ngờ nhìn lại là mẹ Liễu Tĩnh ở tận Hà Thị gọi. Lâu lắm rồi mới thấy mẹ gọi.

"Alo, mẹ ạ?"

"Con trai con nôi chẳng biết chủ động gọi điện về nhà gì cả."

Liễu Tĩnh vừa bắt máy đã mắng cho Lộ Mãn một trận: "Lên Đại học là tự do hả, muốn bay Đông bay Tây tùy thích hả?"

"Mẹ..." Lộ Mãn cười làm lành: "Mẹ gọi điện thoại chỉ để mắng con vài câu cho đỡ buồn thôi à?"

"Mẹ rảnh hơi đâu mà cần mày giải buồn? Mẹ có thời gian rảnh thì đi đánh bài còn hơn."

"Đánh bài Quán Đản cũng được." Lộ Mãn cười nói thêm.

"Thằng nhãi ranh, còn cãi hả!"

Liễu Tĩnh nghe giọng con trai thì trên mặt nở nụ cười: "Bà nội con may cho con một cái chăn mới, ba mẹ bàn nhau lái xe mang qua cho con."

"Không phải chứ?" Lộ Mãn sờ sờ tai vì còn tưởng mình nghe nhầm: "Mẹ, con bên này không thiếu gì cả, có phải không mua được chăn đâu ạ."

"Chăn mua ở ngoài với chăn nhà mình tự may có giống nhau đâu!"

Liễu Tĩnh trách móc: "Bà nội con dùng bông mới may cái chăn bảy cân đó."

Bảy cân... Lộ Mãn bật cười. Đây là muốn đè anh xuống giường không lật người nổi rồi.

"Mẹ, thật sự không cần đâu. Con thuê nhà bên ngoài có hệ thống sưởi ấm tận 25 độ, nóng đến mức con muốn mặc áo cộc tay nè."

Liễu Tĩnh im lặng một lát rồi nói: "Được được được, mày cứng cáp rồi, bay cao bay xa rồi, cái gì cũng không cần nhà lo nữa."

Lộ Mãn sớm đã đoán được một cái chăn chắc chắn không đáng để ba mẹ vất vả lái xe mấy trăm cây số. Mẹ anh chỉ muốn kiếm cớ nhân tiện đến thăm anh và cả trường học của anh thôi.

Anh dứt khoát chọc mẹ thêm một câu: "Mẹ, hay là thế này đi. Ba mẹ khỏi đến, bây giờ dịch vụ chuyển phát nhanh phát triển lắm rồi, mẹ gửi chăn qua là được."

Liễu Tĩnh hít một hơi: "Lộ Mãn! Bây giờ học cả thói phá gia chi tử rồi hả? Gửi qua tốn bao nhiêu tiền hả!"

"Hóa ra ba mẹ lái xe qua thì tiền xăng tiền đường không phải là tiền à?"

Cảm thấy mẹ mình sắp nổi giận đến nơi nên Lộ Mãn vội nói: "Con không đùa nữa mà. Mẹ, hai người đến Hải Khúc con mừng hú hồn luôn. Mẹ định ngày nào đến đấy ạ? Con đặt phòng trước rồi mua thêm ít hải sản."

Giọng điệu của Liễu Tĩnh lúc này mới dịu đi: "Cuối cùng cũng nghe được câu tử tế từ cái miệng nhãi ranh của mày, ba mẹ mai sáng sớm xuất phát chiều đến nơi."

"Mai là thứ Sáu." Lộ Mãn nhìn lịch rồi vội nói: "Xin phép cho Tiểu Sương nghỉ học rồi mang em ấy đến đây luôn đi ạ!"