"Tiểu Mãn, Tiểu Mãn, em muốn xem bên trong công ty game trộm rau!"
Hai nhà ăn lẩu hải sản xong xuôi, trên đường về chỗ ở, Lộ Tiểu Sương níu lấy cánh tay Lộ Mãn không buông.
Trò chơi này ở trường cô bé đã trở thành một chủ đề nóng hổi. Đặc biệt là khi bạn bè trong lớp biết anh trai cô là người sáng lập 《Nông Trại Song Tử》, Lộ Tiểu Sương mỗi ngày đều được mọi người vây quanh như sao trên trời.
Với yêu cầu nhỏ của em gái, Lộ Mãn đương nhiên đồng ý. Anh dẫn cô bé đi tham quan tỉ mỉ một vòng văn phòng dự án trong khu khởi nghiệp, sau đó hai anh em lại dạo chơi trong khuôn viên Đại học Sư phạm.
"Anh giỏi thật đấy, chỉ có mấy người mà đã tạo ra một trò chơi có sức hút đến vậy."
Lộ Tiểu Sương cầm trên tay bản phác thảo hình ảnh các loại cây trồng trong nông trại do nhà thiết kế mỹ thuật game Tần Quảng Dương tặng cô bé.
"Bây giờ mới chỉ là giai đoạn khởi đầu thôi, sau này còn phải quảng bá thật tốt rồi làm hệ thống nạp tiền…à, chính là vật phẩm nạp tiền."
Lộ Mãn tiện tay xoa đầu Lộ Tiểu Sương và giải thích: "Phát triển lớn mạnh rồi còn phải làm phiên bản web cho nước ngoài nữa, thật ra người nước ngoài cũng thích kiểu này lắm."
Trò chơi trộm rau trước khi trùng sinh sau thời điểm tàn lụi hoàn toàn ở trong nước còn bị nước ngoài sao chép và tiếp tục hot thêm mấy năm nữa.
Lộ Tiểu Sương nhìn dòng người qua lại, ánh mắt dần dần có chút thất thần.
"Phía trước có ổ gà kìa… Con bé này, không nhìn đường à?"
Lộ Mãn túm lấy cánh tay Lộ Tiểu Sương kéo cô bé tránh một cái hố gạch vỡ.
"Em đang nghĩ chuyện mà."
Lộ Tiểu Sương nói xong lại cúi đầu, không biết suy nghĩ lại bay đi đâu.
Lộ Mãn dẫn em gái đến sân thể thao, bên cạnh khung thành sân bóng đá có sinh viên đang đàn guitar đệm hát được một đám người vây quanh.
Hai anh em ngồi bệt xuống bãi cỏ nhân tạo rồi Lộ Mãn nhìn Lộ Tiểu Sương: "Anh thấy em có tâm sự thì phải?"
Lộ Tiểu Sương lắc đầu, nhưng vài giây sau lại gật đầu.
"Có thể nói với anh không?"
Lộ Tiểu Sương ngập ngừng: "Em nói ra thì anh không được mắng em đâu đấy."
"Mắng em á?" Lộ Mãn nghĩ thầm tuy rằng em gái thời Trung học có hơi ngốc nghếch, nhưng Tiểu Sương ngoan ngoãn hiền lành như vậy anh thương còn không hết, sao có thể mắng chứ: "Chỉ cần em không đốt pháo nổ bồn cầu thì chắc anh sẽ không mắng em đâu."
"Đây là anh muốn làm thì có!"
Lộ Tiểu Sương ôm đầu gối do dự vài giây mới nói: "Anh ơi, em có thể mượn anh một cái túi được không?"
Lộ Mãn nhẹ nhàng nhéo vành tai cô bé: "Anh không hiểu lắm, là túi gì?"
"Là…túi xách của con gái." Lộ Tiểu Sương không dám nhìn vẻ mặt anh: "Hơi đắt."
"Coi như em mượn anh, đợi em lên Đại học có thể đi làm kiếm tiền rồi em từ từ trả lại cho anh."
Lộ Tiểu Sương dần dần nhỏ giọng: "Hoặc là em cũng có thể bây giờ làm chút việc trong khả năng, ví dụ như…sau khi nông trại mở nạp tiền, em từ chỗ anh nhập một ít mã đổi vật phẩm với giá gốc rồi làm kênh đại lý phân phối…"
Lộ Mãn không trả lời ngay khiến Lộ Tiểu Sương trong lòng càng thêm bất an, cô bé đổi giọng: "Thôi bỏ đi, coi như em chưa nói gì. Anh có thể đừng mách ba mẹ không…"
"Em căng thẳng cái gì vậy?" Lộ Mãn cười rồi tiện tay nghịch nghịch vành tai cô bé: "Với anh trai ruột của em, cứ thoải mái nói hết ra đi."
Em gái Lộ Tiểu Sương mới học lớp 10, lại còn ở nội trú. Theo lý thuyết, ở mấy trường Trung học Phổ thông của huyện nhỏ trong tỉnh Lỗ thời này cơ bản chẳng có hoạt động ngoại khóa gì, mà học sinh cũng không giao du rộng rãi, em ấy không nên tiếp xúc với túi xách hàng hiệu quá sớm mới phải.
Nhất là khi em gái vốn không có thói quen tiêu xài hoang phí, đến mua chai nước cũng còn tiết kiệm. Vì thế Lộ Mãn đoán rằng việc Tiểu Sương đột nhiên muốn mua túi xách chắc không phải xuất phát từ lòng mình, rất có thể là do ảnh hưởng từ bên ngoài.
Lộ Mãn nhích lại gần em gái rồi khẽ chọc vào má cô bé.
"Thật ra mua một cái túi bây giờ cũng giống như mua một bộ quần áo đẹp thôi, em đừng nghĩ nó là chuyện gì cấm kỵ."
Không những không bị mắng như tưởng tượng mà anh trai còn bảo cô cứ thoải mái đi khiến Lộ Tiểu Sương hít hít mũi rồi tựa vào cánh tay Lộ Mãn.
"Nếu muốn nói thì cứ kể với anh, tại sao em lại muốn mua túi xách vậy?"
"Không có gì, cũng không phải là đặc biệt muốn mua."
Lộ Tiểu Sương ấp úng và ngại ngùng quay mặt vào vai Lộ Mãn: "Tại mọi người biết em là em gái anh nên em quen được nhiều bạn mới."
Lộ Mãn hiểu ra phần nào. Trong số những "người bạn mới" này chắc chắn không thiếu những cô nàng có gia cảnh khá giả.
"Hôm đi chơi với bạn, có người nói cái túi vải em đeo hơi quê mùa..."
Lộ Tiểu Sương lắc đầu với vẻ mặt khó xử: "Em cũng biết không nên phù phiếm, không nên so bì, càng không nên tiêu xài bừa bãi. Nhưng mà hình như họ thật sự nhìn em bằng ánh mắt khác chỉ vì cái túi của em không giống họ..."
Lộ Mãn xoa xoa vai em gái an ủi: "Cái từ 'phù phiếm' ấy chẳng liên quan gì đến em gái anh đâu. Em chỉ là muốn hòa nhập vào một nhóm bạn mới và muốn bằng bạn bằng bè thôi, đó là tâm lý bình thường."
Lộ Tiểu Sương biết anh trai trúng xổ số hơn hai triệu tệ, lúc lĩnh thưởng còn dẫn cô ấy đi cùng. Dù một cái túi có giá cả vạn tệ nhưng cô biết anh trai mình có khả năng chi trả. Nhưng dù vậy, cô ấy mở miệng không phải là "xin" mà là "mượn", là muốn sau này tự mình kiếm tiền rồi trả lại số tiền này.
"Anh ơi, em cũng chỉ là nhất thời không nghĩ thông suốt thôi."
Lộ Tiểu Sương tự rút lui trước: "Thôi vậy, lúc đầu giữ trong lòng thấy khó chịu nhưng nói với anh rồi thật ra cũng thoải mái hơn nhiều, có túi hay không cũng không quan trọng nữa... Một cái túi bé tí, mua được mấy ngàn chai Sprite ấy!"
Lộ Mãn suy nghĩ một lát rồi nói: "Ngày mai chúng ta đi dạo trung tâm thương mại, đến tận nơi xem thử. Đến lúc đó em quyết định mua hay không mua..."
"Không cần đâu, không cần đâu, Tiểu Mãn." Lộ Tiểu Sương vội vàng xua tay từ chối.
Lộ Mãn nói tiếp: "Ngày mai ra ngoài dạo phố, buổi trưa có thể lén mẹ ăn thật nhiều hamburger, gà rán, khoai tây chiên."
Lộ Tiểu Sương im lặng vài giây rồi gật đầu lia lịa: "Vậy thì đi xem thử đi!"
Hai anh em lại nghe thêm vài bài hát do một trong "Top 10 ca sĩ" của Đại học Sư phạm trình bày rồi quay về nhà.
Anh đặt khách sạn cho người nhà ngay gần căn hộ nhỏ. Sau khi đưa Lộ Tiểu Sương về phòng thì anh trở lại khu chung cư, trước tiên nhắn QQ hỏi Cố Linh Y có tiện gặp mặt không rồi đến phòng cô.
Cố Linh Y mặc váy ngủ mở cửa cho Lộ Mãn và nhỏ giọng nói: "Anh ơi, tối nay không được đâu."
"Không phải, ha ha ha."
Cô nàng này lại tưởng anh còn mặt dày muốn ở lại ngủ chung giường với cô. Lộ Mãn cười ha hả: "Có chút chuyện khác."
"Dù sao tối nay nhất định không được, anh có nói rách cả họng cũng không được."
Cố Linh Y lại đinh ninh rằng tên này buổi tối lẻn sang đây chắc chắn không có ý gì khác, hoàn toàn là lại muốn ăn vạ ở phòng cô qua đêm.
"Ba mẹ đều ở đây, lỡ buổi tối đột nhiên qua hoặc sáng sớm đã gõ cửa...tủ quần áo của em không nhét vừa anh đâu."
Lộ Mãn nhún vai: "Đơn thuần chỉ là có việc báo cáo với em, xin phép em một tiếng."
"Thật không?" Cố Linh Y nghi ngờ nói: "Vậy anh mau nói đi, nói ngắn gọn thôi, nói một câu là xong, nói xong thì mau đi."
Nói ngắn gọn? Nói một câu là xong?
Lộ Mãn kìm nén ngôn ngữ.
"Ngày mai anh muốn đi dạo phố với em gái Gia Nhi của em."
