"Anh cứ đi đi, Lộ sư ca."
Đến cả cách xưng hô của Cố Linh Y với Lộ Mãn cũng thay đổi.
Cô giữ nụ cười hòa nhã trên môi, một ngón tay chống cằm và ngước mắt suy tư giúp Lộ Mãn "hiến kế".
"Đi dạo phố mua chút quà tặng em ấy rồi ra bờ biển hóng gió và nếm thử mấy quán nướng vỉa hè."
"Này, Linh Y." Lộ Mãn giật giật mí mắt: "Bây giờ là tháng mười hai, nhiệt độ ngoài biển có thể đóng băng người đấy."
"Buổi tối hẹn một bữa tối dưới ánh nến nữa chứ." Cố Linh Y phớt lờ anh và tiếp tục luyên thuyên: "Đêm đến thì khỏi về mà ngủ lại phòng em ấy, sư ca đặc biệt giỏi khoản này mà."
"Linh Y, em đợi anh một chút..."
"Sau đó nửa tháng nữa tổ chức sinh nhật thật vui cho Gia Nhi, cũng là đón năm mới luôn. Rồi tái hợp, rồi đính hôn."
"Tốt nghiệp xong thì cưới, chắc không muộn đâu nhỉ~ Lúc cưới, sư ca định sắp xếp thế nào ấy nhỉ, à~ Đúng rồi, em đi làm phù dâu, sư ca thấy em mặc váy màu hồng hay màu xanh thì hợp?"
"Sai rồi, sai rồi."
Lộ Mãn tiến lên ôm lấy cô: "Linh Y, anh sai rồi, anh sai rồi."
"Buông em ra, không được ôm em."
Cố Linh Y liếc anh một cái: "Anh ôm nhầm người rồi!"
"Sớm biết bây giờ cái miệng của em lanh lợi thế này." Lộ Mãn dở khóc dở cười: "Anh không trêu em nữa. Xin lỗi Linh Y, anh kể cho em nghe sự thật."
Rồi anh kể đơn giản về em gái Tiểu Sương. Cố Linh Y cũng không giãy giụa trong lòng anh nữa, cô mím môi ghét bỏ nói: "Vậy mà anh không nói thật mà còn cố tình chọc tức người ta, đồ xấu xa."
Thấy ánh mắt Cố Linh Y đảo quanh tay mình dường như muốn cắn, Lộ Mãn vội nói: "Tiểu Sương dù sao cũng là con gái nên vẫn cần một người chị dẫn dắt, anh vốn định nhờ em..."
Chưa nói hết câu thì Cố Linh Y đã lắc đầu ngắt lời: "Em chắc là không giúp được gì đâu. Nếu thật sự đi trung tâm thương mại thì em có lẽ cũng căng thẳng như Tiểu Sương..."
Cô dừng lại một chút rồi nói: "Anh ơi, chuyện này quả thật phải nhờ Gia Nhi rồi, em ấy sẽ có cách."
Liên quan đến chuyện chính sự, Cố Linh Y không hề ghen tuông một chút nào.
"Anh ơi, anh tự đi nhờ Gia Nhi đi. Ngày mai để em ấy đi cùng hai người dạo phố cho vui."
"Cảm ơn em, Linh Y." Lộ Mãn ghé sát mặt cô muốn hôn một cái.
"Ôi, em có làm gì đâu." Cố Linh Y đẩy anh ra: "Muốn cảm ơn thì cảm ơn Gia Nhi cho đàng hoàng đi."
Cố Linh Y vẫn sợ lúc này ba mẹ đột ngột quay lại nên cô tiếp tục đẩy Lộ Mãn: "Về nghỉ sớm đi."
"Vậy anh lên nhé."
Lộ Mãn nói vậy nhưng lại lỳ lợm không chịu rời khỏi cửa vào.
"Anh thật sự lên đấy nhé."
Cố Linh Y đương nhiên biết anh đang mong chờ điều gì, cô bèn tiến lên nhẹ nhàng "chụt" một cái lên má anh: "Hài lòng chưa, mau đi đi."
...
Ngày hôm sau.
"Anh ơi, đã nói rồi, hôm nay nghe theo em hết nhé."
Cố Gia Nhi hết lần này đến lần khác xác nhận với Lộ Mãn: "Không được tự ý quyết định, tin em đến phút cuối."
"Em đã nhắc lại N lần rồi đó." Lộ Mãn giơ tay thề thốt: "Đảm bảo nghe theo em."
Tối qua sau khi tạm biệt Cố Linh Y thì Lộ Mãn đã gọi điện cho Cố Gia Nhi.
Tuy rằng Cố Linh Y với tư cách là "chị dâu tương lai" của em gái cũng có thể tâm tình thủ thỉ với Lộ Tiểu Sương. Nhưng Cố Linh Y và Lộ Mãn bàn bạc một hồi, cuối cùng nhất trí cho rằng việc khai thông khúc mắc trong lòng và xử lý các mối quan hệ vẫn là Cố Gia Nhi giỏi nhất.
Cô nàng này sau khi nghe Lộ Tiểu Sương giãi bày tâm sự thì đặc biệt để tâm, còn đảm bảo với Lộ Mãn là cứ giao cho cô.
Nhưng với điều kiện trao đổi là trong quá trình đó Lộ Mãn không được lên tiếng ý kiến mà chỉ được làm trợ lý cho cô thôi.
Lộ Tiểu Sương kéo kéo chiếc áo khoác bông màu trắng đang mặc trên người. Cô nhìn Cố Gia Nhi rồi chân thành khen ngợi: "Chị Gia Nhi, hôm nay chị xinh quá!"
Cố Gia Nhi ngẩng khuôn mặt lên liếc nhìn Lộ Mãn: "Anh ơi, anh thấy em gái anh nói đúng không?"
"À ừ ừ ừ."
Lộ Mãn ngoài miệng thì qua loa cho xong nhưng ngắm nghía Cố Gia Nhi hai lần rồi trong lòng cũng thực sự khen ngợi.
Hôm nay cô mặc một chiếc váy dài dệt kim cổ chữ V nhỏ màu be và đi một đôi giày bệt trắng đế nâu. Chất liệu váy co giãn và đường cắt ôm sát đường cong cơ thể, nhưng vóc dáng cân đối thì được phác họa một cách tinh tế ẩn hiện dưới chiếc áo khoác choàng màu vàng nhạt bên ngoài.
Chiếc áo khoác rộng rãi che đi vóc dáng và để lộ một chút viền váy dệt kim bó sát cùng quần tất da chân dưới vạt áo. Bộ trang phục này tự nhiên tạo ra một sự dẫn dắt thị giác khiến người ta mong chờ đến lúc ăn cơm, nếu cô có thể cởi áo khoác ra thì tốt biết mấy.
Hai cô em gái, em ruột và "em vợ" đi phía trước không ngừng ríu rít trò chuyện, Lộ Mãn đi theo phía sau đã chuẩn bị sẵn tinh thần làm xe đẩy hàng di động rồi.
"Tiểu Sương, chúng ta chọn túi xách ở bên này trước nhé."
Cố Gia Nhi kéo Lộ Tiểu Sương muốn đi thử túi nhưng Lộ Tiểu Sương lại do dự: "Chị Gia Nhi, em chỉ đứng ngoài xem thôi ạ."
"Vào xem rồi nói, vào không mua có sao đâu."
Vừa dỗ vừa đẩy mới kéo được Lộ Tiểu Sương vào cửa hàng LV, Cố Gia Nhi nói: "Rất nhiều cô gái chiếc túi đầu tiên đều xem LV trước, nhưng vẫn là tự mình thấy vừa mắt và thích mới được."
Lộ Tiểu Sương sau khi bước vào cửa hàng thì trở nên vô cùng gò bó, tay chân như bị trói buộc không dám cử động mạnh.
Cô bé cũng không dám ngước mắt lên như thể sợ ánh mắt chạm vào những món hàng này sẽ làm hỏng chúng vậy.
Cho đến khi Cố Gia Nhi tự mình thử hai chiếc túi trước thì cô bé cảm thấy ánh mắt của nhân viên cửa hàng đều dồn vào Cố Gia Nhi, còn mình chỉ là một cô em gái đi cùng, lúc này cô bé mới thở phào nhẹ nhõm.
"Tiểu Sương, trong số bạn bè của em có ai dùng kiểu túi tương tự không?"
"Có người mua kiểu này..."
"Anh ơi, anh đánh giá khách quan chiếc túi này xem."
"Không đẹp." Lộ Mãn quả quyết trả lời ngay.
"Hì hì, em cũng thấy vậy."
Cố Gia Nhi lật giở cuốn catalog sản phẩm mới, tùy ý nói: "Tuy rằng rất nhiều người đều nói LV đắt là vì thiết kế có điểm độc đáo gì đó và không thích là vì không biết thưởng thức. Nhưng không đẹp thì chính là không đẹp, nhiều khi còn không bằng một số nhãn hiệu tầm trung."
Lộ Mãn nhìn thấy hết và hiểu rõ ý đồ của Cố Gia Nhi.
Túi xách không có gì đáng để tự ti, cũng chẳng có gì đáng để tự hào.
Thật sự phải tiếp xúc rồi mới có thể gỡ bỏ được sự mê hoặc từ tận đáy lòng. Đồ xa xỉ ấy mà, thích thì cứ coi như món hàng đắt tiền hơn một chút mà mua, không thích thì thẳng thắn chê bai thiết kế xấu và giá trị không tương xứng, không bằng quay sang chọn nhãn hiệu khác phù hợp với mình.
"Thưa quý khách, mời xem bên này ạ. Đây là mẫu giới hạn năm nay."
Nhân viên cửa hàng nhẹ nhàng giới thiệu những mẫu khác cho Cố Gia Nhi và Lộ Tiểu Sương.
Là "nữ tiếp tân", họ được đào tạo kỹ năng giao tiếp với từng loại khách khác nhau. Lộ Tiểu Sương vừa nhìn là biết chưa từng có kinh nghiệm mua hàng nhưng lại có khả năng mua sắm bốc đồng nên dù để giữ phong thái của nhãn hàng thì họ không cố ép khách mua, nhưng sẽ thao thao bất tuyệt giới thiệu văn hóa và nghệ thuật thiết kế của thương hiệu để dẫn dắt Lộ Tiểu Sương.
Nhưng Cố Gia Nhi đi cùng cô bé lại có khí chất hơn người.
Nếu người khác nói "LV cũng chỉ có vậy" thì họ chắc chắn sẽ nghĩ người đó đang tự tô vẽ cho mình vì không mua nổi.
Nhưng câu nói này lại được thốt ra từ miệng một cô gái trông đã biết là cao sang quyền quý như Cố Gia Nhi khiến các cô gái bán hàng nhất thời như bị trấn trụ tại chỗ, không còn ý định phản bác hay biện minh.
"Chiếc túi Tikal PM này đi, Tiểu Sương em thử đeo xem."
Lộ Tiểu Sương cứng đờ người, có cảm giác như muốn để mặc kệ Cố Gia Nhi sắp đặt.
Nhưng khi ánh mắt cô rơi vào chiếc túi mình đang đeo thử trong gương, trong mắt vẫn ánh lên một sự rung động.
"Nhưng mà, đúng là không hợp..."
Lộ Tiểu Sương cúi đầu nhìn chiếc áo bông đang mặc trên người. Là đồ nhặt được từ hàng tồn kho của cửa hàng nhà mình, vừa xộc xệch vừa mất dáng, hoàn toàn không ăn nhập gì với chiếc túi đắt tiền này.
[Louis Vuitton Tikal PM mở bán năm 2006 với giá $880, đổi về tiền Việt thời đó là khoảng 14 triệu, quy ra vàng 24K là khoảng 8.5 chỉ, tính theo giá vàng nữ trang tháng 10/2025 là khoảng 125 triệu. Hàng cũ likenew hiện tại vẫn còn một số shop nước ngoài bán với giá từ 25 đến hơn 50 triệu]