Lộ Mãn cầm cuốn sách Lăng Chi dùng để che mặt anh lên và lật xem vài trang.
《Bách Khoa Toàn Thư Về Logo Các Hãng Xe Hơi》 bìa cứng dày cộp, trên gáy dán nhãn mượn sách của thư viện.
Lộ Mãn vẻ mặt kỳ quái nhìn Lăng Chi: "Cậu mượn đấy à?"
"Tôi rảnh hơi đâu mà mượn cái này?" Lăng Chi vẻ mặt ghét bỏ trực tiếp vạch trần: "Là 'em gái' Gia Nhi tốt bụng của cậu mượn đấy."
Ánh mắt Lộ Mãn chuyển sang Cố Gia Nhi. Cô nàng nghe thấy cuộc trò chuyện của họ nhưng giả vờ như không có chuyện gì, cố ý quay đầu đi chỗ khác và kéo chị gái Cố Linh Y bàn bạc về trang điểm khi vào sân vận động trong đại hội thể thao.
Thời gian đầu mới nhập học Đại học, Cố Gia Nhi cũng đã mượn rất nhiều sách liên quan đến nhiếp ảnh và PS.
Bây giờ chỉ vì anh tùy tiện nhắc đến vài câu về lựa chọn xe trong 《Giành Chỗ Đậu Xe》 mà cô lại lập tức mượn cuốn sách dày cộp này để trong phòng từ từ nghiên cứu.
"Haizz..." Lộ Mãn thở dài trong lòng. Nếu nói không cảm động thì là đang lừa dối bản thân.
"Gia Nhi, chị mua cái này từ Nghi Thành, em xem có cần không?"
Cố Linh Y lấy từ trong một cái túi ra cuộn len, kim đan và cuốn sách hướng dẫn nhỏ: "Bộ đan khăn quàng cổ siêu đơn giản."
"Em á?" Cố Gia Nhi nhận lấy cuộn len và xoa xoa trong tay: "Đan thì em đan được, nhưng em không chắc là đan xong rồi ai kia có chịu quàng không thôi."
Cố Linh Y liếc nhìn Lộ Mãn: "Anh ta phải quàng chứ!"
Cố Gia Nhi hỏi: "Chị ơi, lúc chị chọn sao chị không gọi điện hỏi em? Khăn quàng màu đỏ rượu vang——anh ấy chưa bao giờ dùng đồ màu này cả."
Cố Linh Y hừ hừ nói: "Trong chuyện quà cáp, ai kia không có quyền lựa chọn."
"Linh Y." Lộ Mãn không nhịn được lên tiếng. Cô nàng này nghĩ gì vậy? Lại còn mua kim chỉ cho em gái nữa.
Có chị gái nào lại dạy em vợ đan khăn quàng cổ cho anh rể không chứ!
"Em chỉ đan găng tay cho ba mẹ từ rất lâu rồi thôi." Cố Gia Nhi có chút lo lắng mình đan không đẹp.
Lộ Mãn lắc đầu: "Sắp thi cuối kỳ rồi, đan khăn tốn thời gian lắm. Đừng nghe chị em, coi như em đã tặng rồi đi."
"Không! Em sẽ tranh thủ thời gian buổi tối đan từ từ! Không ảnh hưởng đến việc khác là được."
Cố Gia Nhi cất kim chỉ cẩn thận rồi nhìn Lộ Mãn: "Anh ơi, em học rồi đan thử, nếu đan xấu quá thì anh đừng chê mà cất tủ làm kỷ niệm thôi nhé..."
"Em đan rồi thì anh ta phải đeo." Cố Linh Y đứng dậy đẩy đẩy cánh tay Lộ Mãn mà đuổi anh đi: "Về thôi, đừng làm phiền em ấy tắm rửa nghỉ ngơi——Gia Nhi, ngủ ngon nhé."
Lộ Mãn bị Cố Linh Y nửa đẩy nửa "bắt ép" rời khỏi phòng Cố Gia Nhi, ra khỏi cửa cô lại kéo Lộ Mãn lại và lôi anh vào phòng mình.
"Cố Linh Y, hôm nay em hơi lạ đấy."
Cố Linh Y không nói gì mà đi thẳng vào phòng ngủ.
Lộ Mãn đi theo vào thì lại thấy cô nàng từ trong cùng của ngăn kéo tủ quần áo lôi ra một cái túi khác.
"Em mua hai bộ giống nhau."
Cố Linh Y lấy ra một cuộn len màu đỏ rượu vang rồi bĩu môi ném về phía Lộ Mãn.
Cuộn len mềm mại rơi vào người, Lộ Mãn nhặt lên rồi kinh ngạc nhìn cô.
"Em đan nhanh hơn, có thể kịp tặng anh trước Tết."
Cố Linh Y nghiêng mặt qua và nói: "Nếu Gia Nhi cũng đan một chiếc thì anh thay đổi mà đeo, mọi người cũng không nhận ra đâu."
Cô bĩu môi: "Đã nói rồi đấy nhé, nếu em đan xấu hơn cả Gia Nhi thì anh không được chê đâu đấy!"
"Sao có thể!"
Lộ Mãn nắm lấy vuốt của cô và kéo cô ngồi xuống giường.
"Anh còn đang nghĩ sao em đột nhiên xúi em gái đan khăn quàng cổ tặng quà."
Hóa ra là cô muốn tặng nhưng lại sợ nếu tặng riêng thì có vẻ đột ngột quá.
Vậy nên mới kéo em gái cùng làm, đều đan cùng màu cùng kiểu nên còn có thể trộn lẫn vào nhau cho khó phân biệt.
"Linh Y, cảm ơn em."
Lộ Mãn ghé sát mặt cô, thừa lúc cô cúi đầu không để ý mà "chụt" một cái.
"Oái! Anh!"
Cố Linh Y tức giận vỗ vào đùi anh một cái: "Đây là cách anh cảm ơn đấy hả!"
"Ừ."
Lộ Mãn được đà lấn tới và mặt dày mày dạn lượn lờ trước mặt cô: "Linh Y, tối nay anh có thể không về được không?"
Cố Linh Y cắn môi không nói gì.
"Cũng không làm gì đâu, chỉ đơn thuần trò chuyện thôi."
"Anh vừa nãy làm thế khiến câu nói này của anh bây giờ chẳng có sức thuyết phục gì cả." Cố Linh Y nhỏ giọng.
Nhưng cô vẫn sẵn lòng tin Lộ Mãn. Hai đêm ngủ chung ở Nghi Thành, tên giò heo này vẫn tương đối thành thật.
Ngoại trừ một vài phản ứng tự nhiên và phản xạ có điều kiện...
"Anh...còn chưa tắm." Cố Linh Y yếu ớt mở lời: "Hơn nữa ở đây không có quần áo để anh thay."
"Em đợi anh mười lăm...không, mười phút thôi!" Lộ Mãn đứng dậy lập tức quay về.
"Tắm nhanh như thế em sẽ không mở cửa cho đâu!"
Cố Linh Y ghét bỏ nói: "Em bấm giờ cho anh, nửa tiếng sau rồi nói!"
Lộ Mãn gật đầu đồng ý rồi nhanh chóng rời đi mà về phòng mình tắm rửa lấy quần áo.
"Còn tích cực hơn cả Hàm Hàm lúc ăn cơm nữa..."
Cố Linh Y chỉnh lại gối và kê cao một cái.
Cô lại mở tủ quần áo lấy một chiếc túi khác ra xem.
Bên trong là một chiếc áo phông tay ngắn màu trắng tinh in hình biểu tượng của phe Liên Minh trong Warcraft ở trước ngực, kèm theo khung thêu tre và chỉ thêu.
Đây cũng là thứ mua cùng với bộ đan khăn quàng cổ, có thể thêu thêm những hình hoặc chữ mình thích lên áo.
"Quà mùa đông chỉ có thể cùng Gia Nhi tặng thôi."
Cố Linh Y vuốt ve khung thêu và có chút thất thần: "Mùa xuân mùa hè thì sao, có thể công khai tặng cái này cho anh ấy không?"
...
Hai ngày sau.
Đại hội thể thao mùa đông của Đại học Sư phạm Tân Hải khai mạc.
Các khoa trong trường cơ bản đều có truyền thống đặt may đồng phục. Một số khoa thường xuyên cập nhật theo xu hướng và dùng vest hay Âu phục làm đồng phục. Đặc biệt là các khoa đào tạo chuyên ngành sư phạm, sinh viên có thể trực tiếp mặc đồng phục đi thi hoặc phỏng vấn.
Còn một số khoa để tiết kiệm tiền và tiện lợi thì tiếp tục kiểu phối đồ của đồng phục Trung học Phổ thông mà đặt cho sinh viên những bộ đồ thể thao đơn giản.
Trên sân vận động là các lớp dàn hàng san sát, sinh viên năm nhất "bị tự nguyện" đến làm khán giả nên chiếc ghế con dùng khi huấn luyện quân sự lại có dịp phát huy tác dụng. Sinh viên vừa than phiền trường và hội sinh viên ép buộc xem hội thao vô nhân đạo vừa ngóng trông xem bạn bè quen biết của mình có ai giành được thành tích thể thao không, biết đâu tối còn được ăn ké một bữa.
Lộ Mãn đứng sát bên cạnh hai người bạn cùng phòng. Ngô Liêu lén lút lấy một nắm hạt dưa từ trong túi chia cho mọi người xung quanh rồi lại vui vẻ nhìn về phía đầu hàng với giọng điệu hả hê: "Khỏi phải nói, Trần Uy đánh trống lên nghe cũng ra gì phết đấy."
"Đồ thần kinh." Trần Uy chửi bằng tiếng địa phương.
Lưu Ngọc Kỳ vỗ vai Lộ Mãn: "Tao nghe nói mấy thằng học trưởng bên Hội Sinh viên vốn định giao việc này cho mày, nhưng lần nào tìm mày cũng thấy mày xin nghỉ không có ở trường nên đành phải bắt Trần Uy làm thay."
"Ngay cả khi Lộ Mãn ở trường thì Hội Sinh viên cũng chẳng dám ép mày làm gì đâu."
Trần Uy gõ "thùng thùng thùng" vài tiếng trống cho có lệ.
Mấy người bạn cùng phòng thà không nói đến chuyện khác chứ chuyện Lộ Mãn tạo ra trò Tam Quốc Sát và trò Nông Trại Trộm Rau thì họ biết rõ. Lên cả báo, đăng cả trang nhất báo mạng, trường với khoa đều coi anh như là tấm biển vàng.
Theo lời của Lưu Ngọc Kỳ, Bí thư Đồ Lĩnh Hàng của Khoa Văn vốn thích nổi tiếng, thấy phóng viên kéo đến văn phòng của mình hỏi han tình hình thì mừng đến mức tay vỗ mông bôm bốp.
Mấy học trưởng bên Hội Sinh viên gặp bí thư và phó hiệu trưởng thì chỉ hận không thể cụp đuôi lại, đến thở mạnh cũng không dám. Còn Lộ Mãn thì nói chuyện vui vẻ với ông già đó.
"Đây là bản lĩnh và thực lực của người ta, không phục cũng phải chịu thôi."
Trần Uy thở dài một hơi. Từ xa lại có học trưởng ra hiệu thúc giục nên cậu ta trút giận bằng cách ra sức gõ vào mặt trống.
"Thùng thùng thùng thùng——thùng thùng thùng!"
Rõ ràng là sắp xếp đánh trống cổ vũ lại bị cậu ta gõ thành đánh trống kêu oan.
"Anh em, tao qua hàng của Khoa Báo chí một lát nhé."
