Khi Cố Linh Y chủ động đưa tay ra cùng Lộ Mãn đan mười ngón vào nhau, điều này có một ý nghĩa là:
Hôm nay được nắm vuốt thỏa thích và không giới hạn số lần.
Cách mua đồ của Cố Linh Y khác một trời một vực so với cô em gái song sinh. Cố Gia Nhi có thể thoải mái mặc cả với người bán, gặp chị hay cô nào khen mình xinh xắn thì còn líu lo trò chuyện với người ta được.
Còn Cố Linh Y với cương vị là chị gái thì cả quá trình chỉ dùng hai động tác.
Bước một, ngón tay chọc chọc vào cánh tay hoặc eo sau của Lộ Mãn để thu hút sự chú ý của anh.
Bước hai, ngón tay chỉ vào món đồ mình muốn.
Phần còn lại cứ để Lộ Mãn ra mặt thanh toán.
"Em mua những gì vậy?"
Sau một vòng dạo phố, Cố Linh Y đã xách một túi lớn đầy ắp đồ ăn vặt và nước uống. Điều khiến Lộ Mãn buồn cười nhất là cô nàng còn gom một đống mì cay, mứt vỏ hồng, quả sung, hầu vương đan, ô mai que... toàn những món gợi nhớ tuổi thơ. Mình ăn thì thôi đi, còn nhất định phải mang về chia cho em gái Gia Nhi nữa chứ.
"Hôm nay là bạn học Linh Y 7 tuổi hả?"
"Anh thật là phiền phức."
Khi Cố Linh Y nói chuyện với Lộ Mãn thì cô hoàn toàn khác với vẻ rụt rè khi đi dạo phố, lúc này cô lại có vẻ tự tin hẳn.
"Em tin anh sẽ không chê cười em mua những thứ trẻ con này nên em mới dám mua đấy."
Vừa nói, Cố Linh Y còn vừa tiện tay quất chiếc thước dẻo vào cổ tay Lộ Mãn một cái "bốp".
"Không ngờ anh cũng tầm thường như ai, hừ."
Lộ Mãn nắm lấy tay cô và siết chặt hơn một chút rồi kéo cô sát lại gần mình hơn: "Anh đâu có chê cười em. Trong lòng anh, đừng nói là bạn học Linh Y 7 tuổi hay 17 tuổi, mà ngay cả Linh Y 34 tuổi cũng là em bé cần được cưng chiều hết mực."
"Tránh ra, ai biết anh gọi ai là em bé chứ."
"Vậy món đồ tiếp theo em muốn thì tự mình đi mua đi."
"Em..." Cố Linh Y cứng họng.
Thực ra trong lòng Cố Linh Y rất thích cảm giác hai người cùng nhau đi dạo phố như thế này.
Đặc biệt là phía trước không có em gái Gia Nhi tranh giành, phía sau không có bạn thân Lăng Chi "khuyên nhủ".
Không cần lo lắng chuyện này chuyện kia mà chỉ có thời gian dành riêng cho hai người, tâm trạng của cô hoàn toàn mở lòng với Lộ Mãn.
"Dạo này em cũng bận rộn lắm mà, ra ngoài hai ngày có sao không?"
"Không sao đâu anh." Cố Linh Y nghĩ thầm dù bận đến đâu thì việc ở bên anh vẫn quan trọng hơn.
"Các hoạt động của câu lạc bộ thiên văn em thường rủ Gia Nhi cùng tham gia. Buổi diễu hành khai mạc hội thao chúng em cũng đã diễn tập mấy lần rồi. À đúng rồi anh ơi, anh nhớ nhanh chóng thu âm video thổi sáo bài 《Nightingale》 nhé. Em phải gửi cho bộ phận văn nghệ của trường, các học tỷ đã giục em hai lần rồi đấy."
"Được được được, về nhà anh sẽ thu âm ngay."
Lộ Mãn nghiêng đầu nhìn cô: "Chuẩn bị kỹ lưỡng ghê nhỉ, bộ phận văn nghệ đã quyết định đưa tiết mục của chúng ta vào danh sách biểu diễn của đêm hội cuối năm rồi à?"
"Được xếp rồi, ở giữa danh sách. Coi như là tiết mục chuyển tiếp giữa màn biểu diễn múa và tiểu phẩm, cũng không tệ đâu."
Cố Linh Y ngập ngừng một chút rồi nói: "Còn phải chọn lễ phục dạ hội để biểu diễn nữa, Gia Nhi đã giúp em xem qua mấy bộ rồi."
"Quần áo đều để ở nhà. Anh ơi, hôm nào em cho anh xem ảnh, anh chọn xong em sẽ nhờ mẹ gửi qua."
Lộ Mãn gật đầu lia lịa, vậy thì còn gì bằng.
"Mà còn...mà còn nữa, tốt nhất là có một đôi giày cao gót." Cố Linh Y càng nói càng nhỏ tiếng.
Lộ Mãn cười rồi cúi đầu hỏi: "Không có giày cao gót à?"
"Ừm." Cố Linh Y gật đầu. Hồi Trung học Phổ thông cô không tham gia mấy hoạt động lớn, lác đác vài lần thì cũng đi cùng em gái Gia Nhi. Hai chị em đều thích đi giày bệt hoặc cùng lắm là giày da đế thấp, thật sự chưa chuẩn bị giày cao gót để đi diễn bao giờ.
Hai người cũng từng lén thử mấy đôi giày cao gót của Văn Nghệ. Xỏ vào chân thì đẹp thật đấy, nhưng hai chị em song sinh cứ người ngả bên này người xiêu bên kia.
Thế là hai người cùng đi đến kết luận rằng đây là thứ "đạo cụ làm đẹp kiểu cực hình" mà hiện tại họ chưa "làm chủ" được.
Lộ Mãn nắm lấy tay Cố Linh Y đi về phía trung tâm thương mại bên kia đường.
"Ơ?" Cố Linh Y có chút kinh ngạc: "Anh ơi?"
"Mua ngay một đôi." Lộ Mãn quay đầu lại: "Đôi giày cao gót đầu tiên của em, cứ để anh là người nhà em tặng cho em nhé."
"Không...không cần đâu." Cố Linh Y hơi ngại ngùng: "Anh ơi, để lần sau đi. Lần sau chúng ta gọi cả Gia Nhi đi cùng rồi cùng nhau chọn."
"Chọn sẽ mất nhiều thời gian lắm, thật ra chúng em cũng hơi kén chọn đấy."
Lộ Mãn nghĩ thầm rằng đương nhiên anh biết, trước kia các em đâu có ít lần coi anh là giá treo đồ di động và cái máy tham mưu vô dụng đâu.
Anh nghĩ một lát rồi cố ý nói: "Ừ thì cũng được thôi, nhưng mà nếu thêm cả Gia Nhi vào——lúc đó chắc chắn cũng phải mua một đôi tặng cho em ấy rồi."
"Vậy thì đâu còn là chỉ tặng cho em nữa. Chẳng khác nào gửi tin nhắn hàng loạt, hoàn toàn mất hết ý nghĩa của việc tặng em đôi giày cao gót đầu tiên."
Cố Linh Y bĩu môi. Tuy rằng tên này nói chuyện rất ức chế nhưng đúng là vậy thật.
Cô do dự.
Đôi giày cao gót đầu tiên của con gái dù sao cũng có ý nghĩa kỷ niệm và tính nghi thức nhất định.
Nghe anh khuyên như vậy nên cô cũng hy vọng là Lộ Mãn tặng cho cô, và là tặng riêng chứ đừng có dắt theo cô em gái ngốc nghếch kia.
"Nhưng mà..."
Lộ Mãn thông qua sự ăn ý của "vợ chồng già" lập tức đoán ra nỗi lo của cô.
"Linh Y, em đừng lo lúc chọn không dám mở miệng. Cứ giao cho anh."
Lộ Mãn đảm bảo: "Lát nữa nếu nhân viên tư vấn nhiệt tình quá thì anh sẽ giúp em đối phó.
Nếu có đôi nào được nhiệt tình giới thiệu mà em không ưng nhưng ngại không dám từ chối thì cứ nói: Tạm được, cũng được, kiểu vậy đó."
Cố Linh Y nhịn cười: "Tạm được là ý bảo xem thêm à?"
"Đúng." Lộ Mãn thấy vẻ mặt cô dịu đi nên tiếp tục nói: "Sau đó anh sẽ đóng vai 'người xấu' giúp em từ chối lời mời chào của nhân viên."
"Bạn trai không ưng đôi này, nhân viên có nói hay đến mấy cũng vô ích."
"Ừm." Cố Linh Y khẽ gật đầu. Cô rất vui vì Lộ Mãn nghĩ đến việc quan tâm sự rụt rè của cô.
Hai giây sau cô mới phản ứng lại, chỉ muốn rút tay ra khỏi tay anh: "Phì! Cái gì mà bạn trai chứ!"
Lộ Mãn đương nhiên không buông tay mà nắm tay cô bước vào cửa trung tâm thương mại.
"Xem qua loa trước hay là tìm hãng nào?"
Anh tùy ý nói chuyện với Cố Linh Y: "Kiểu dáng màu sắc có dự định gì chưa?"
"À phải, màu sắc và kiểu dáng phải xem hợp với váy nào chứ."
Không đợi Cố Linh Y xoắn xuýt thì Lộ Mãn đã nói: "Xem giày thủy tinh trước đi. Đối với hoạt động trên sân khấu, loại giày lấp lánh ánh bạc gần như là dễ phối đồ nhất."
Cố Linh Y dừng bước.
"Anh ơi."
"Sao vậy?"
"Anh nghiên cứu kỹ lưỡng thật đấy." Cố Linh Y hừ nhẹ hai tiếng đáng yêu như một con thú nhỏ.
"Đến giày cao gót của con gái mà anh cũng nghiên cứu kỹ vậy, thật khó cho anh vì một cô gái nào đó mà tốn bao nhiêu tâm sức để tìm hiểu, hừ."
"Em ghen tuông bất ngờ quá đấy."
Lộ Mãn bật cười: "Anh đặc biệt vì em mới học chút mẹo nhỏ thôi."
Vừa trêu chọc vừa dỗ dành, Lộ Mãn và Cố Linh Y tiến đến một khu trưng bày.
Những đôi giày cao gót trên kệ được xếp ngay ngắn dưới ánh đèn lộng lẫy tỏa sáng không ít kiểu đính đá lấp lánh như những vì sao.
Cố Linh Y lướt qua vài đôi giày thấy giá cả không hề rẻ.
Cô khựng lại rồi nghĩ đến điều gì đó.
Hai nhân viên bán hàng đang đi về phía này, Cố Linh Y không lộ vẻ gì ghé sát tai Lộ Mãn: "Anh ơi, trong túi áo bên trái của em là ví tiền của em."
"Anh lấy bỏ vào túi áo anh đi."
Lộ Mãn hiểu ra ý của Cố Linh Y thì trong lòng vừa cảm động vừa ấm áp: "Không cần đâu, Linh Y."
Cô nàng này vì tin đồn "ông chủ Lộ phá sản rồi" lan truyền bên ngoài cộng thêm nỗi lo lắng của cô về trò chơi 《Nông Trại Song Tử》 mà sợ anh bây giờ túi tiền eo hẹp.
Để anh không mất mặt trước người ngoài nên muốn Lộ Mãn cầm cả ví của cô đi trả tiền.
"Linh Y à." Lộ Mãn thầm cảm thán: "Linh Y dịu dàng nhất thế giới."
