Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 402: Ở sau lưng anh, mọi thứ thật khác biệt

"Anh đừng...nhìn chằm chằm em mãi thế."

Cố Linh Y giờ mới phát hiện cô thật sự hết cách với Lộ Mãn.

Rõ ràng là để tên xấu xa này không có cơ hội giở trò nên cô mới đuổi anh từ cạnh mình sang ngồi đối diện.

Nhưng dù anh không ngồi gần...cũng thật phiền phức.

Suốt cả đường đi, ánh mắt Lộ Mãn không rời khỏi cô nửa bước.

"Xinh đẹp như vậy còn không cho anh ngắm thêm vài cái à?"

"Anh ơi, anh nói là 'vài cái' thôi sao?"

Thêm hai số không vào đằng sau còn gần đúng hơn đấy.

Lộ Mãn thờ ơ giơ ngón tay "OK" với cô rồi dời mắt và cúi đầu xuống.

Cứ tưởng lời khuyên của mình có tác dụng nên Cố Linh Y lại tiếp tục đọc cuốn tiểu thuyết mạng trên tay.

Nhưng sự tập trung của cô không được như lúc đọc sách một mình. Thỉnh thoảng Cố Linh Y lại lén lút ngước mắt liếc trộm Lộ Mãn.

"Anh ấy không xem điện thoại mà cứ cúi gằm mặt làm gì vậy?"

Cố Linh Y bỗng nhiên xấu hổ giận dỗi: "Anh!"

Cô nhanh chóng rụt đôi chân đang duỗi thẳng của mình lại.

Tên xấu xa này không nhìn thẳng cô nữa nhưng lại chuyển sang nhìn bắp chân và bàn chân cô!

Bị phát hiện, Lộ Mãn thản nhiên thu lại ánh mắt. Chỉ là ngắm chân người nhà mình thôi mà, có vấn đề gì đâu, không có vấn đề gì hết đúng không?

"Em thật hết nói nổi với anh đó anh ạ."

Cố Linh Y hơi cúi người kéo kéo chiếc váy dạ của mình.

"Mặc quần tất rồi, lại còn dày như vậy, có gì đáng xem chứ?"

"Mặc hay không mặc đều đẹp, mà lại là hai kiểu đẹp khác nhau." Lộ Mãn thẳng thắn nói.

Ở căn hộ nhỏ, hai chị em song sinh luôn mặc quần short thể thao siêu ngắn làm quần ngủ, chủ yếu là thoải mái dễ chịu lại tiện lợi. Thế nên đôi chân dài của họ ngày thường anh đã ngắm không ít.

Vừa mịn màng mượt mà lại trắng nõn đến chói mắt, các ngón chân tròn trịa như hạt ngọc.

Nhưng khi mặc quần tất vào thì phần lớn chi tiết đã bị che giấu dưới lớp vải co giãn ôm sát, thế nhưng ngược lại lại khiến đôi chân của cô nàng khi duỗi ra kéo dài những đường cong đều đặn và căng mịn càng thêm thu hút.

Sờ vào cũng là hai cảm giác hoàn toàn khác nhau nhưng đều rất thoải mái...

Mà chiếc váy dạ xẻ tà lại mang đến vẻ mềm mại dịu dàng và càng tôn lên đôi chân dài của cô. So với việc lộ ra phần lớn đôi chân dài, việc chỉ để lộ bắp chân và mắt cá chân dưới váy ở một mức độ nào đó lại càng thu hút ánh mắt "thưởng thức" của anh hơn.

Cố Linh Y khẽ hừ một tiếng.

Rõ ràng là những lời đặc biệt trêu ghẹo mà bình thường nghe xong cô sẽ tức giận và ghét bỏ.

Nhưng không ngờ những lời này được nói ra từ miệng tên xấu xa trước mắt thì cô lại không hề có một chút xíu nào cảm xúc không vui.

Cố Linh Y gác tay lên mép cửa sổ nghe nhạc và quay đầu nhìn ra phong cảnh đang lướt nhanh bên ngoài.

Ánh mắt Lộ Mãn khẽ động rồi cũng bắt chước cô gác một tay lên cửa sổ.

Một lát sau, Cố Linh Y đang chìm đắm trong giai điệu bài 《Phương Nam》 của ban nhạc Đạt Đạt thì cảm thấy ngón tay mình dường như bị ai đó khẽ chạm vào.

Cô liếc nhìn người đối diện thấy tên giò heo nào đó đang giả vờ như không hay biết gì, một tay cúi xuống nhìn điện thoại còn tay kia mới là thủ phạm đặt bên cửa sổ, lòng bàn tay hướng lên và các ngón tay ra vẻ "vô tình" nhích tới nhích lui "vô ý" chạm vào cô.

Cô không nói gì, nhưng đôi mắt ngắm cảnh ngoài cửa sổ dần trở nên thất thần.

Từng chút một, cô cũng cẩn thận đưa các ngón tay về phía trước và xuống dưới.

Lại chạm vào một cái.

Tàu khẽ rung lắc, hai bàn tay của hai người dường như theo những rung động nhỏ nhặt này mà thỉnh thoảng chạm vào nhau.

Cố Linh Y quên cả việc chuyển bài mà mặc cho giai điệu lặp đi lặp lại.

Cô và anh cứ thế ngồi đối diện nhau trên chuyến tàu đang ầm ầm lao về phía trước, dường như không ai để ý đến ai.

Nhưng bàn tay của cô lại không biết nghe lời và phản bội lại tâm trạng mà buông thõng trước ngón tay và lòng bàn tay của Lộ Mãn.

"Đây cũng là nắm vuốt rồi." Cố Linh Y nghĩ thầm.

Trong im lặng lại có sự ăn ý, sự ăn ý lại tạo nên một chút lãng mạn nhỏ nhoi nhờ cách chạm tay độc đáo chỉ có giữa hai người.

Ga Nghi Thành, tàu dừng, xuống tàu, ra khỏi ga.

Người không quá đông nhưng tiếng ồn ào xen lẫn.

Cố Linh Y gần như không cần suy nghĩ, hai tay ôm lấy cánh tay Lộ Mãn mà nhẹ nhàng áp sát vào cánh tay anh.

"Có anh ở đây, đi theo anh không cần sợ."

"Em, em không có sợ!"

Yếu đuối và đáng thương nhưng vẫn mạnh miệng.

"Đi thuê phòng trước, cất balo đã."

"Anh ơi, anh đổi từ khác đi!"

Cánh tay Lộ Mãn lập tức đau nhói, Cố Linh Y xoay vặn cánh tay da dày của anh ngày càng điêu luyện.

"Anh cố ý nói chuyện mập mờ chiếm tiện nghi của em." Nửa khuôn mặt Cố Linh Y cũng vùi vào cánh tay anh.

Nhưng vẫn ngoan ngoãn đi theo tên xấu xa này.

Đến khách sạn, hai phòng loại có hai giường đơn. Sắp xếp đồ đạc đơn giản xong thì Lộ Mãn lại kéo cô xuống lầu đi dạo xung quanh.

"Anh ơi, anh ơi..."

Lộ Mãn buồn cười nhìn Cố Linh Y, giọng nói nhỏ nhẹ của cô nàng này hoàn toàn không còn vẻ tức giận ban đầu.

"Em không đi đâu, em..."

"Trời còn chưa tối, em định cứ ru rú trong phòng ngủ à?"

"Không được sao?"

"Đi thôi." Lộ Mãn cúi xuống nhìn đôi giày da nhỏ của cô: "Mua một đôi giày thể thao đi. Ngày mai còn phải đi nhiều, em đi đôi này sẽ bị kích chân đấy."

"Em có mang rồi." Cố Linh Y không chút khí thế trừng mắt nhìn anh.

Chẳng phải tại anh sao? Tất cả giày có dây của cô đều bị anh thắt thành hình cái nơ rồi.

Tên xấu xa này bày trò này ra chắc chắn là có ý định dùng giày để phân biệt hai chị em cô, vậy nên Cố Linh Y cố ý không đi giày thể thao phòng ngừa Lộ Mãn liếc mắt nhận ra.

"Vậy thì đi ăn ngon, bánh tráng cuốn xiên que."

"Vâng ạ." Cố Linh Y gật đầu ngay tắp lự.

Hay cho cái đồ đổi ý nhanh như chớp. Lộ Mãn bật cười.

Vừa ra khỏi cửa phòng thì Cố Linh Y đã tự nhiên khoác tay Lộ Mãn.

Hai người dạo quanh khu phố gần đó và mua một phần bánh tráng cuốn ở quán ăn vặt. Cô nàng này giờ biến thành một tay cầm một que bánh tráng thỉnh thoảng cắn một miếng nhỏ, một tay vẫn ôm chặt cánh tay Lộ Mãn.

"Được, đồ ăn ngon đúng là có tác dụng."

Thấy Cố Linh Y lúc này hoạt bát hơn hẳn và còn dám ngước mắt nhìn mấy hàng quán ven đường, Lộ Mãn cười nói: "Ăn vào là có gan liền, từ từ rồi sẽ không sợ chỗ đông người nữa."

Nghe vậy, Cố Linh Y liếc xéo anh một cái rồi dẫm chân lên chân anh không mạnh không nhẹ.

Cô cúi đầu cắn thêm hai miếng bánh tráng cuốn xiên que rồi nhỏ giọng nói: "Không phải vì cái đó."

"Ừm?" Lộ Mãn cúi đầu ghé sát lại muốn nghe rõ hơn.

Cố Linh Y ngước mắt nhìn thẳng vào anh.

"Anh ơi, em sợ chỗ đông người."

Giọng nói trong trẻo của cô vừa ngượng ngùng vừa kiên định.

"Nhưng mà đi sau lưng anh thì khác, cứ như thể ở đây chỉ có anh vậy."

Chỉ có anh thôi, em sẽ không sợ nữa.

Cố Linh Y thật thà nói ra những lời trong lòng.

Mà những lời thật lòng vô tình thốt ra khi trai gái mập mờ đôi khi lại là những lời tỏ tình chí mạng nhất.

Lộ Mãn ngẩn người một chút rồi cố nén vẻ mặt để không cười đến mức đắc ý và hả hê quá lộ liễu.

"Chúng ta, chúng ta đi về phía kia thêm một chút nữa, anh nhé?"

"Được, được, được."

Lòng Lộ Mãn bỗng chốc bừng sáng.

Em sợ chỗ đông người, nhưng mà đi sau lưng anh thì khác, cứ như thể ở đây chỉ có anh vậy.

Trong đầu anh cứ lặp đi lặp lại câu nói này. Mỗi lần phát lại, cứ như thể có một người tí hon trong lòng đang vui sướng nhảy nhót tưng bừng, thậm chí còn nhào lộn hai vòng trên không trung vì vui sướng.

"Em sợ chỗ đông người, nhưng mà đi sau lưng anh thì khác, cứ như thể ở đây chỉ có anh vậy."

"Em thích được đi theo anh như thế này~ Mặc anh đưa em đến bất cứ nơi đâu."

Và trong lúc không ngừng hồi tưởng thì lại có một câu khác chen ngang vào.

Một cô gái có dung mạo giống hệt bạn học Linh Y ở thành phố giống hệt này đã nói ra những lời ấy.