Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 401: Linh Y, sao lại là em?

"Trước đây cô ấy có bạn trai rồi, em cũng chẳng ôm mộng tưởng hão huyền gì nữa."

Lưu Khải Thừa nói: "Một mình em sống cũng vui vẻ, mỗi bữa cơm ăn bánh bao với dưa muối cũng thấy ngon lành."

"Nhưng bây giờ vừa nảy ra ý định theo đuổi cô ấy thì mọi thứ liền khác hẳn."

"Đi ăn với Tiểu Ngọc thì lo lắng đủ điều, không biết khẩu vị có hợp không, không gian có sang trọng không, cô ấy có thích không... Còn lo ví tiền của mình có chịu nổi không nữa."

"Trước kia vô tư lự mà vui vẻ, bây giờ có người để tâm rồi nên đi đâu cũng thấy lo lắng... Nhưng lo lắng cũng có cái vui của lo lắng."

Lộ Mãn nghe xong thì thầm tặc lưỡi.

Sao cảm giác...trạng thái của Lưu Khải Thừa bây giờ có chút quen quen nhỉ?

"Cứ thoải mái tâm lý thôi."

Lộ Mãn vỗ vai Lưu Khải Thừa: "Trước tiên cứ là chính mình chứ đừng mất phương hướng, còn lại cứ giao cho ba phần nỗ lực bảy phần duyên phận."

Tự mình vững vàng, sau đó mới yêu người ta.

Đây là đạo lý mà anh ngộ ra sau những đau khổ đó.

"Vâng, cảm ơn Lộ sư ca." Lưu Khải Thừa gượng cười: "Chuyện này cũng tốt cho em, khiến một kẻ lười biếng như em có thêm động lực để hoàn thiện bản thân."

"Cố gắng viết sách đi, cho tụi em một phen kinh thiên động địa nhé. Mong chờ đại tác phẩm của anh."

"Vâng ạ, mượn lời hay của Lộ sư ca. Hè năm nay, cái trang web Qidian mà em hay đọc truyện ra mắt một hệ thống tác giả chuyên nghiệp kiểu như thăng cấp ấy. Họ làm một thương hiệu tác giả nghe oách lắm, tên là..."

"Bạch Kim Đại Thần." Lộ Mãn nói thay anh ta.

"Ồ? Lộ sư ca cũng thích đọc truyện mạng sao?" Lưu Khải Thừa ngạc nhiên hỏi. Không ngờ anh lại là người cùng sở thích.

Lộ Mãn nhún vai: "Tàm tạm thôi. Em đọc ít hơn, nhưng có một cô nàng đặc biệt thích đọc."

"À à, thì ra là Cố Gia Nhi học muội."

Đoán đúng họ, nhưng đoán sai tên mất rồi.

"Nếu viết được vài chương mở đầu và muốn xin ý kiến của bạn bè thì tụi em có thể làm độc giả đầu tiên của anh."

Lộ Mãn cười nói: "Con mắt đọc truyện của cô nàng kia sắc sảo lắm đấy. Mọt sách năm năm, truyện nam truyện nữ gì cũng nuốt hết."

Lưu Khải Thừa cũng không biết trình độ của mình thế nào: "Mấy hôm nay em cứ suy nghĩ cốt truyện đã, thể loại Tây huyễn em thích nhất nhưng nhiều tác giả viết quá nên cạnh tranh thị trường khốc liệt lắm."

"Biến tấu một chút thôi, thêm chút thiết lập bớt chút câu chữ thừa thãi chẳng hạn."

Lưu Khải Thừa gật đầu: "Vâng, có một cuốn sách rất truyền cảm hứng cho em. Bây giờ mọi người toàn viết đấu khí ma pháp, giáo hội, lính đánh thuê, cự long tinh linh các kiểu, cuốn sách kia chỉ viết về ma pháp thôi, tất cả mọi người đều là ma đạo học đồ hoặc ma đạo sư."

Anh ta tiện miệng nói thêm một câu: "Chẳng lẽ em lại viết một cuốn truyện mạng chỉ có đấu khí thôi nhỉ?"

"Vãi!" Lộ Mãn buột miệng thốt ra.

"Lộ sư ca, ý tưởng mở truyện này có phải hơi vội vàng quá không?"

"Không không."

Lộ Mãn lắc đầu rồi nhìn đi nhìn lại Lưu Khải Thừa.

Xác định anh ta không tên Lý Hổ, cũng không có bút danh là Thổ Đậu.

"Ý tưởng rất hay nhưng có lẽ cần hành văn tỉ mỉ, tiết tấu sảng khoái và cốt truyện thú vị, đầy đặn."

Xe taxi từ từ tấp vào lề, Lộ Mãn xách chiếc balo bên cạnh: "Em phải đi bắt xe đây, về có thời gian sẽ nói chuyện kỹ hơn với anh. Cố lên!"

"Vâng, Lộ sư ca đi thong thả."

Lấy vé xong, Lộ Mãn gửi một tin nhắn QQ cho Cố Gia Nhi.

【Lộ Mãn】:Còn chưa đến à, đến muộn không đợi đâu đấy nhé

【Gia Nhi】:Anh đợi em một chút.

Lộ Mãn còn chưa kịp phản ứng cái "đợi một chút" này là ý gì thì tin nhắn của Cố Gia Nhi lại gửi đến.

【Gia Nhi】:Được rồi, em đến ga rồi. Ở trạm tuần tra phía Đông, bên cạnh có một cái đình đài nhỏ.

Anh theo lời mà đi đến, quả nhiên thấy cô đang trốn sau một cây cột.

Cô nàng này đội một chiếc mũ tai bèo denim và mặc áo khoác dạ màu xám đậm không cài khuy sừng, bên trong mặc một chiếc áo len trắng; váy dạ xẻ tà phía sau phối cùng quần tất mùa đông, giày da nhỏ cũng màu đen tuyền. Rõ ràng là cách phối màu trung tính nhưng trong gió Đông lại có một vẻ đẹp ấm áp động lòng người.

"Vào ga thôi, sao lại trốn ở đây, Gia Nhi..."

Lộ Mãn mới nói được một nửa thì trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác sai lệch kỳ lạ. Đồng thời ngay lập tức nhận ra vẻ không vui thoáng qua của cô nàng này nên anh lập tức đổi giọng: "Linh Y!!"

Cố Linh Y không nói gì và cố ý không nhìn anh.

Lộ Mãn ba chân bốn cẳng chạy đến trước mặt cô rồi hạ thấp giọng: "Em gái em không ở đây chứ?"

"Không có!"

Cố Linh Y liếc xéo anh. Cái tên này vẫn nhận nhầm người!

"Hai chị em các em bày trò gì vậy? Vốn dĩ Gia Nhi đang có một đống việc bận đến bù đầu còn cứ nhất định đòi đi theo, phép cũng xin rồi."

Lộ Mãn bây giờ tâm trạng như trúng số độc đắc mà kích động nắm lấy cổ tay cô: "Thì ra là em!"

"Là em đó! Thất vọng lắm hả!"

Cố Linh Y hờn dỗi ngẩng mặt lên nhìn anh.

"Ê hê hê." Lộ Mãn cười ngây ngô: "Sao có thể thất vọng được, mừng còn không hết ấy chứ."

Cô động đậy cánh tay nhưng tên xấu xa này nắm chặt cổ tay cô căn bản không buông.

"Anh ơi, anh nắm hơi chặt..."

Anh vội nới lỏng tay: "Anh sợ em chạy mất."

"Hừ."

Cố Linh Y cúi đầu đi về phía cửa vào ga. Lộ Mãn đi theo sau cô, nụ cười trên mặt không thể nào kìm lại được.

Thế giới hai người với bạn học Linh Y.

Trên đời còn có chuyện gì tuyệt vời hơn thế này sao?

Dù đã ở bên vợ mình hơn mười năm nhưng Lộ Mãn bây giờ trong lòng vẫn vui sướng như một chàng thiếu niên.

Đây chính là Linh Y! Linh Y đi công tác cùng mình!

"Nghĩ kỹ lại thì thật ra vẫn có chuyện tuyệt vời hơn——thế giới hai người buổi tối với bạn học Linh Y!"

Chuyến tàu vào buổi trưa ngày thường, mọi người thường có xu hướng đi vào sáng sớm hoặc tối muộn nên hành khách không quá đông.

Chỗ ngồi mà Lộ Mãn và Cố Linh Y mua cách nhau hai hàng, nhưng nhờ ga Hải Khúc là ga đầu và toa tàu này thậm chí còn chưa đầy một nửa số người nên anh dứt khoát lẻn sang chỗ bên cạnh Cố Linh Y, sáu chỗ ngồi chỉ có hai người họ ngồi.

Cố Linh Y không nhìn ngang liếc dọc chỉ vào phía đối diện: "Ngồi qua kia, đừng ngồi cạnh em."

"Vuốt em lại muốn bị nắm rồi à?"

"Ngồi qua kia, nếu không thì không có vuốt để nắm đâu."

"Vâng ạ."

Lộ Mãn "vèo" một tiếng ngồi phịch sang.

Tốc độ nhanh đến mức Cố Linh Y trợn mắt há hốc mồm.

"Ai bảo anh lại nhận nhầm người." Cố Linh Y vẫn còn so đo chuyện gặp mặt vừa rồi nên nhỏ giọng lẩm bẩm.

Lộ Mãn buồn cười biện minh cho mình: "Linh Y, em có chút lương tâm đi được không? Lần này anh nhận ra em trong tích tắc mà!"

"Câu đầu tiên anh mở miệng gọi là gì!"

"Em gái em."

"..." Cố Linh Y á khẩu. Tên xấu xa này, sao cô cảm thấy anh ta đang mượn cơ hội mắng mình vậy...

"Em gái em còn giả bộ nhắn tin QQ bảo với anh là em ấy đến rồi. Ai mà phản ứng kịp ngay được chứ, anh nhanh lắm rồi đấy còn gì?"

Lộ Mãn khoanh tay hùng hổ chất vấn cô nàng: "Hai chị em các em hợp sức lại diễn trò với anh. Đúng là trò thật giả lẫn lộn!"

"Tóm lại là anh nhận sai đi!"

Cố Linh Y đã bắt đầu vô lý thì anh cũng thật hết cách với cô. Cô nàng tức tối lấy ra một cái MP5 rồi đeo tai nghe vào đọc tiểu thuyết, mặc kệ Lộ Mãn sống chết ra sao.

"Ha ha."

Lộ Mãn cười, không cãi nữa.

Người ta đã chịu đi chơi cùng mình rồi còn chạy đi đâu được nữa chứ?