Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1119

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 4

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1343

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 33

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11349

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 879

Toàn truyện - Chương 377: Dù trong tim anh có một bức tường

"Lại cá cược à?"

Lộ Mãn chẳng hứng thú: "Ba điều kiện lần trước em thua anh cờ caro em còn chưa thực hiện đâu."

"Tại anh chơi ăn gian!" Nhắc đến chuyện này là Cố Gia Nhi lại bực mình: "Giả vờ không biết chơi cờ caro thua ba em hơn trăm ván! Đến khi chơi với em thì anh không diễn nữa!"

Nhưng mà Cố Gia Nhi nói đến đây chợt nghĩ lại, Lộ Mãn vẫn rất để ý đến thái độ của ba mình đối với anh, chẳng phải là chứng minh...

Anh ấy vẫn còn ý định quay lại với mình!

Tâm trạng Cố Gia Nhi cũng theo đó mà tốt lên, cô nàng hừ hừ vài tiếng rồi dính sát vào vai Lộ Mãn: "Anh ơi, em đoán gu nghe nhạc của chúng ta chắc chắn cực kỳ hợp nhau. Thế này đi, anh nghe thử xem, nếu danh sách bài hát của chúng ta trùng nhau trên 80% coi như em thắng."

"Nằm mơ đi." Lộ Mãn đương nhiên không tin.

Trong lòng anh nghĩ em đâu phải chị gái em, Cố Linh Y thì gu nghe nhạc mới giống anh. Nhớ hồi Trung học Phổ thông từng mượn MP3 của Cố Linh Y, trong đó ngoài nhạc rock giống em gái cô ấy ra còn có rất nhiều bài của Châu Kiệt Luân và Trần Dịch Tấn.

Trước khi trùng sinh, Lộ Mãn và Cố Linh Y ở trong căn phòng trọ nhỏ ở Yên Kinh thường mỗi người một tai nghe bluetooth và nghe cùng một bài hát. Lộ Mãn bận rộn nấu cơm trong bếp, Cố Linh Y thì ngân nga những giai điệu vui vẻ nhưng hơi lệch tông và thu dọn quần áo của họ rồi làm một vài việc nhà khác.

Đôi khi nhạc đến đoạn cao trào của điệp khúc, Cố Linh Y sẽ nhảy vào bếp cầm một thanh KitKat hoặc bánh xốp coi như micro mà dí sát vào miệng Lộ Mãn nhiệt tình rủ anh hát hai câu.

Lộ Mãn sẽ cười hát "còn đâu ánh hoàng hôn lưu luyến, còn đâu bóng trăng trên mặt hồ" hoặc "chẳng màng gió trăng, tôi viết tựa đề chờ em trở lại", rồi anh lại tiện tay lấy một cây xúc xích hoặc dưa chuột đưa đến bên miệng cô nàng Cố Linh Y. Hai người ôm nhau lắc lư hát càng lúc càng hăng nhưng đeo tai nghe nghe bản gốc rồi hát theo luôn không tránh khỏi hát bị lệch tông và lệch nhịp, đôi vợ chồng trẻ trêu chọc nhau một hồi rồi cuối cùng sẽ đút thanh KitKat hoặc xúc xích "micro" trong tay cho đối phương ăn sạch.

Cuộc sống ban đầu dù không mấy giàu có nhưng những tình tiết nương tựa lẫn nhau, tìm niềm vui trong những điều bình dị và tình yêu lại khiến cuộc sống trôi qua rất nhanh để tiếp tục hướng tới một cuộc sống tốt đẹp hơn và tươi sáng hơn.

Cố Gia Nhi lúc này nhét tai nghe vào tai Lộ Mãn, là bài 《Dưới Núi Phú Sĩ》: "Muốn có được phải học cách chấp nhận mất mát".

"Bài hát mới ra hôm 23 đó." Cố Gia Nhi nhìn Lộ Mãn, đôi mắt hạnh ngập tràn ý cười.

Cô lại chuyển sang một bài, là 《Thất Lý Hương》 của Châu Kiệt Luân.

Lộ Mãn trong lòng "ủa?" một tiếng.

Đây đâu phải gu nghe nhạc của Cố Gia Nhi.

Cô nàng này lấy điện thoại của chị gái Cố Linh Y sao?

Thấy anh lộ vẻ nghi hoặc pha lẫn chút cảm giác không ổn, Cố Gia Nhi lộ ra vẻ đắc thắng.

"Là lá la, anh ơi, cho anh xem danh sách bài hát của em nè."

《Chiếc Đồng Hồ Quay Ngược》, 《Tình Thiên》, 《Lễ Hội Công Viên》, 《Thiên Lý Chi Ngoại》, 《Vẫn Luôn Lặng Lẽ》, 《Bãi Cát Bồi Cô Quạnh》, 《Thần Thoại Tuyệt Đẹp》...

Lộ Mãn nhìn trái ngó phải xác nhận đây đúng là điện thoại của Cố Gia Nhi, cái móc khóa hình khủng long xanh lá cây đặc trưng vẫn còn buộc trên điện thoại nhe răng cười với Lộ Mãn.

Cái móc khóa hình khủng long nhỏ này là mua cùng với dây buộc tóc hình khủng long nhỏ mà hiện tại đang ở chỗ chị gái Linh Y. Lúc đó Cố Gia Nhi muốn buộc dây buộc tóc lên ống tay áo rách của Lộ Mãn, như vậy mỗi người bọn họ sẽ có một con khủng long nhỏ mà thành đồ đôi. Chỉ là Lộ Mãn đáng ghét lại đem dây buộc tóc tặng cho Cố Linh Y khiến cho đồ đôi biến thành đồ của hai chị em.

"Sao lại..."

Lộ Mãn có chút khó tin mở trang web trên điện thoại và gọi trang cá nhân trong trò chơi nông trại của mình ra.

Trang chủ mạng xã hội liên kết với trò chơi, Lộ Mãn đã đặc biệt yêu cầu thêm vào các chức năng như nhật ký và danh sách nhạc. Anh cẩn thận xem danh sách nhạc của mình trên đó.

Hoàn toàn giống hệt với các bài hát trong điện thoại của Cố Gia Nhi. Ngay cả thứ tự cũng giống nhau.

"Danh sách nhạc anh đã cài đặt ở chế độ riêng tư rồi mà, không công khai cho khách."

Lộ Mãn đầu óc mơ hồ lại nhìn điện thoại của Cố Gia Nhi: "Gia Nhi, là em...đã lén xem điện thoại của anh khi nào?"

"Anh ơi, em là loại người đó sao?"

Cố Gia Nhi phồng má rồi nhẹ nhàng véo vai anh một cái: "Trước kia, trước kia...lúc còn yêu nhau, em còn chưa từng kiểm tra điện thoại của anh. Hơn nữa anh thử nhớ lại xem, khoảng thời gian này em có thời gian và cơ hội để lén xem điện thoại của anh không?"

"Xin lỗi." Lộ Mãn nghĩ một chút thấy quả thật là như vậy. Cảm thấy oan ức cho Cố Gia Nhi nên anh nói một tiếng xin lỗi, nhưng sự nghi ngờ trong lòng càng thêm mạnh mẽ.

"Không nên như vậy, quá không nên rồi."

Cố Gia Nhi cười hì hì nói: "Quên mất còn chưa định tiền cược. Cũng không làm khó anh, chỉ cần một điều kiện hợp lý thôi, đợi khi nào em vui vẻ sẽ thực hiện."

Lộ Mãn vắt óc suy nghĩ cũng không ra nên đoán mò: "Chẳng lẽ là trường em dạy cái kỹ thuật hacker gì đó?"

"Anh ngốc chết đi được ấy, anh ạ."

Khó khăn lắm mới chiếm được tiện nghi của Lộ Mãn và xoay anh như chong chóng, Cố Gia Nhi tâm trạng vô cùng tốt ngẩng đầu lên: "Chúng em học chuyên ngành Truyền thông Kỹ thuật số ở Khoa Báo chí! Chứ không phải ở Khoa Công nghệ Thông tin."

Trong mắt Cố Gia Nhi, dáng vẻ Lộ Mãn chịu thiệt cô đã rất lâu không thấy rồi, bây giờ cảm thấy vô cùng thành tựu.

"Đừng nghĩ nữa anh ơi."

Cố Gia Nhi dựa sát vào Lộ Mãn: "Xem biểu hiện gần đây của anh đi, nếu em vui vẻ thì có lẽ sẽ đại phát từ bi cho anh biết tại sao danh sách nhạc của chúng ta lại giống như chép dán vậy, hì hì~ Nghe nhạc đi nghe nhạc đi~"

Lộ Mãn nhìn Cố Gia Nhi đang nhắm mắt, cũng không biết nên nói gì cho phải.

"Lần đầu gặp ngày âm u, che khuất sườn mặt em, có câu chuyện gì muốn tìm hiểu~"

Trong tai nghe vang lên bài 《Bức Tường Trái Tim》, Lộ Mãn nghĩ không ra nên cũng tạm thời không nghĩ nữa, dứt khoát nhắm mắt nghỉ ngơi một lát.

"Dù trong tim anh có một bức tường, nhưng em phát hiện một cánh cửa sổ~"

Cố Gia Nhi lặng lẽ mở mắt và nghiêng đầu lặng lẽ nhìn sườn mặt của Lộ Mãn.

"Thật muốn dựa vào vai anh ấy ngủ quá."

Ánh mắt cô rơi trên vai Lộ Mãn. Rõ ràng chỉ cần nghiêng đầu một chút là có thể thân mật tiếp xúc, nhưng bây giờ cô không thể làm như vậy.

"Hy vọng..."

Cố Gia Nhi thầm đặt ra mục tiêu trong lòng: "Lần này cùng anh ở Nghi Thành, phải ngoan ngoãn ở bên anh ấy hoàn thành nhiệm vụ công việc rồi cùng nhau đi chơi giải khuây."

"Đến khi chúng ta trở về, em có thể tựa hẳn vào vai anh mà ngủ."

"Dù cho anh có một bức tường~ Tình yêu của em sẽ leo lên bệ cửa sổ mà nở rộ~"

"Anh sẽ ngửi thấy hạnh phúc~ Hương thơm của ngày nắng."

……

……

Nghi Thành.

Lộ Mãn và Cố Gia Nhi đến khách sạn trước, nhận phòng xong thì mỗi người cất quần áo thay và hành lý cồng kềnh.

Anh chụp một tấm ảnh tay cầm hai chiếc thẻ phòng rồi cố ý gửi cho Cố Linh Y.

【Lộ Mãn】: Này, hai phòng nhé.

Linh Y trả lời ngay lập tức.

【Linh Y】: Vớ vẩn!

【Linh Y】: Dám đặt một phòng, Lộ Mãn anh chết chắc!

"Ghê thật, đến "anh ơi" cũng không gọi mà trực tiếp gọi cả tên luôn."

Lộ Mãn cười. Thật ra anh cũng khá mong chờ, hay đúng hơn là khá nhớ cái kiểu Cố Linh Y gọi thẳng tên anh.

[Hai câu hát kia là hai bài Tây Hồ của Miserable Faith và Lan Đình Tự của Châu Kiệt Luân] [Bài này của Lâm Tuấn Kiệt]