Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 321: Màn ảo thuật cần đến song sinh (Phần đầu)

"Linh Y, chị nói thế cứ như chưa từng xem cùng em vậy."

Cố Gia Nhi vạch trần cô chị nhà mình.

Chuyện hai chị em cùng làm thì đừng hòng mà phủi sạch trách nhiệm.

Lăng Chi cắt mấy đoạn phim trên máy tính của hai chị em song sinh giấu vào một thư mục khác, như vậy sẽ khó bị phát hiện hơn.

《Tuyết Tháng Tư/Dã Ngoại》, 《Bê Bối》, 《Khi Đào Mật Chín》, 《Giấc Mộng Paris》…

Càng xem tên mấy bộ phim thì Lăng Chi càng lắc đầu.

"Cũng gọi là ngấp nghé thôi chứ chưa tới bến."

Với một lão tài xế từng trải nhiều như Lăng Chi thì mấy bộ phim này quá là gà mờ, đến khai vị cũng không xứng.

Cứ như cô mong chờ được xem một bộ phim hành động kịch tính máu lửa, kết quả trước mắt lại là Teletubbies đang nhảy nhót tưng bừng vậy…

Cô mở một bộ phim R18 của Hàn Quốc mà mình chưa xem bao giờ: "Thôi thì xem tạm phim chay vậy."

"Là Linh Y, bộ phim Pháp này em không tải, là chị ấy tải đó!" Cố Gia Nhi bỗng kêu lên.

"Suỵt, đừng nói chuyện, xem phim đi…" Cố Linh Y mặt đỏ bừng nhỏ giọng nói.

Khi tình tiết trong phim diễn biến, Lăng Chi liếc mắt nhìn Cố Linh Y và chỉ lên màn hình: "Linh Y, trái cây đó chính là cái này."

"Ồ… Á?"

Cố Linh Y hiểu ra thì lập tức mặt mày ửng hồng và bốc hơi nóng.

Để rồi xem, về nhà sẽ đấm cho cái tên dê xồm kia một trận!

Xem thêm một lúc thì hai chị em song sinh mặt đỏ tía tai, đến mấy cảnh nóng thì hai người còn tự lừa mình dối người mà che mắt lại.

Còn Lăng Chi thì xem đến sắp ngủ gật.

Trình độ của cô và hai chị em song sinh không cùng đẳng cấp. Cô chỉ thấy mấy thứ này quá nhạt nhẽo, quá bình thường.

Lăng Chi lấy điện thoại ra và mở QQ.

【Lăng Ngạo Thiên】: Cho em xin mấy bộ phim thích hợp cho con gái xem nâng cao trình độ, chủ yếu là nội dung thôi chứ cảnh nóng đừng quá lộ liễu.

【Sửu Thần】: Đã nhận, đảm bảo em hài lòng.

Đêm dần buông xuống.

Nhận được mấy bộ phim tuyển chọn từ Sửu Thần gửi đến, ba cô gái xem chăm chú.

"Lăng Chi." Cố Gia Nhi khẽ nói: "Sao mấy phim này chỉ có nữ chính lộ thôi vậy, còn nam chính thì chỉ mượn góc độ làm giả động tác…"

"Cũng có phim cả hai cùng lộ, mà còn rất bẩn nữa."

Lăng Chi liếc nhìn Cố Gia Nhi đang tò mò mà lại e thẹn.

"Nhưng mà với các em có lẽ không thích hợp. Muốn xem không?"

"Thôi thôi." Cố Linh Y và Cố Gia Nhi đồng thời lắc đầu nguầy nguậy.

"Ừ, mấy bộ phim sâu hơn và trực tiếp hơn thì cứ để bạn trai sau này của các em cùng xem với các em vậy."

Ngày cuối cùng đến trường trước kỳ nghỉ Quốc Khánh.

Hội trường hoạt động của các câu lạc bộ dưới tầng hầm tòa nhà C chật kín sinh viên đang khẩn trương chuẩn bị.

Bảy giờ tối nay, hội trường cỡ lớn này sẽ tổ chức dạ hội chào đón tân sinh viên toàn trường với các tiết mục được các học trưởng học tỷ của nhiều câu lạc bộ dày công chuẩn bị, mong muốn tạo tiếng vang để thu hút thêm tân sinh viên gia nhập câu lạc bộ. Cũng có những mầm non văn nghệ được ban văn nghệ phát hiện trong số các tân sinh viên lần đầu tiên bước lên sân khấu biểu diễn trong trường.

Hội trường hoạt động rộng hàng trăm mét vuông được chia thành hơn chục khu nhỏ theo đội biểu diễn, mỗi khu bận rộn với những công việc khác nhau.

Hội sinh viên mặc áo sơ mi trắng thắt cà vạt đen mảnh đứng giữa điều phối vật tư; mấy cô nàng đội văn nghệ múa tập thể từ sớm đã mặc sẵn bộ trang phục biểu diễn lộng lẫy đính sequin, mấy học tỷ đội nghi lễ kiêm luôn chuyên viên trang điểm tỉ mỉ tô vẽ trên khuôn mặt các học muội; mấy cậu sinh viên câu lạc bộ tấu hài mặc áo dài miệng lẩm bẩm lời thoại, âm thanh lên bổng xuống trầm vang vọng khắp nơi.

Trong đám người bận rộn đến chóng mặt này, Lộ Mãn tựa lưng vào tường vừa cắn hạt dưa vừa vắt chân xem náo nhiệt. Người không biết còn tưởng anh là người ngoài lạc vào đây.

"Lộ Mãn, anh đúng là anh trai em rồi."

Một học tỷ bên hội sinh viên mặc áo sơ mi trắng bước chân vội vã chạy đến trước mặt Lộ Mãn: "Em gọi anh một tiếng anh trai chưa đủ sao? Mấy giờ rồi, sao còn chưa đi thay quần áo hả?"

"Đừng nóng, học tỷ."

Lộ Mãn đứng thẳng người: "Em mượn bộ vest của Khoa Quản trị Kinh doanh, chất liệu vải của họ dày quá nên mặc vào dễ đổ mồ hôi. Đến lúc em lên sân khấu cuối cùng thì em thay."

Học tỷ nhìn xung quanh rồi hạ giọng: "Vậy còn các em ấy?"

"Trưởng ban văn nghệ nói tiết mục của chúng em đặc biệt quá, chưa đến lúc lên sân khấu thì tuyệt đối không được lộ diện——đặc biệt là các em ấy."

Lộ Mãn chỉ lên lầu: "Mượn phòng hoạt động của Đội Hộ Vệ Quốc Kỳ giấu các em ấy ở đó. Giờ này chắc các em ấy trang điểm xong rồi."

"Em dẫn chị lên xem thử đi." Học tỷ không yên tâm, phải tận mắt nhìn thấy mới dám chắc chắn: "Chỉ còn lại tiết mục của các em thôi, chị cần đảm bảo trang phục đạo cụ của các em đều ổn."

"Vậy chúng ta lên thôi."

Ở cửa thang máy tầng hầm, Lộ Mãn ấn nút nhưng đến giữa chừng lại dừng lại.

"Em chắc không quen với kiểu nút bấm thang máy ở tòa C trường mình đâu nhỉ."

Học tỷ hội sinh viên vừa nói vừa ấn nút xuống: "Cái thang máy này là do Bí thư Đồ Lĩnh Hàng Khoa Văn của các em chỉ thị đặc biệt cải tạo lại đấy. Chúng ta muốn lên lầu nên phải 'ra lệnh' cho thang máy xuống."

Đến phòng Đội Hộ Vệ Quốc Kỳ, Lộ Mãn gõ cửa: "Linh Y Gia Nhi, anh vào được không?"

"Anh ơi!" "Anh ơi, vào đi ạ."

Lộ Mãn đẩy cửa. Hai cô nàng song sinh đã trang điểm xong, thêm chút ửng hồng và highlight khiến ngũ quan của các cô càng trở nên nổi bật. Phấn mắt màu nhạt càng làm đôi mắt hạnh của hai chị em thêm phần quyến rũ.

Lộ Mãn luôn cảm thấy khóe mắt và gò má của các cô nàng đều lấp lánh ánh sáng.

"Sao còn chưa thay quần áo?"

Hai cô nàng vẫn mặc quần áo của mình. Theo kế hoạch đã định, lúc này các cô phải cố ý mặc trang phục giống hệt nhau mới đúng.

"Anh ơi, em vừa định gọi điện thoại hỏi anh đây."

Cô nàng buộc tóc đuôi ngựa bằng dây thun đen bên trái chắc chắn là Cố Gia Nhi. Cố Gia Nhi cũng cảm thấy lần phân biệt song sinh này quá dễ và là câu hỏi cho điểm nên không để Lộ Mãn đoán nữa.

"Các học tỷ đưa đến ba bộ đồng phục khoa khác nhau để chúng em quyết định mặc bộ nào lên sân khấu thì hiệu quả hơn."

Lúc này, hai học trưởng Hội Sinh viên chạy việc vặt ùa đến tò mò liếc mắt vào phòng thì lập tức không rời chân được nữa.

"Cưng quá đi..."

"Má ơi!"

Tiểu học muội xinh đẹp không tì vết.

Lại còn là hai người.

Vẫn là cặp song sinh giống hệt nhau.

Sinh viên Đại học bình thường làm gì thấy qua cảnh tượng thế này, vậy nên họ trực tiếp ngây người tại chỗ.

"Ê, hai người kia, không ở phòng trực ban mà chạy đến đây làm gì?"

Hội trưởng Hội Sinh viên đang kiểm tra đạo cụ ảo thuật thấy ngoài cửa có thêm hai vị khách không mời thì quát lớn một tiếng: "Về đi! Còn nữa, các cậu thấy gì thì đừng nói với người khác! Không được đăng lên nhóm chat hay diễn đàn, ít nhất phải đợi sau khi dạ hội kết thúc và chương trình biểu diễn xong xuôi nghe chưa!"

Lộ Mãn nhìn về phía ba bộ đồng phục nữ sinh trên ghế sofa.

Cố Linh Y chăm chú nhìn Lộ Mãn một lúc mới nhẹ giọng nói: "Anh ơi, ở đây có đồng phục của Khoa Toán, Khoa Ngoại ngữ và Khoa Địa lý Du lịch. Có chút hơi hướng trang phục công sở, váy vest ngắn, đồng phục kiểu Anh với hàng cúc nhỏ, còn có váy kẻ sọc sơ mi kiểu Nhật——anh ơi, muốn chúng em chọn loại nào?"

"Đương nhiên là..." Lộ Mãn vừa mở miệng.

"Đồng phục kiểu Anh đi!" Một nam sinh ở cửa chen ngang.

Mọi người trong phòng nhìn qua, lúc này một nam sinh khác cũng gật đầu: "Vest đồng phục kiểu Anh khá quý tộc, giống như thần tượng trong phim truyền hình ấy, đứng trên sân khấu nhất định sẽ nổi bật."

Lộ Mãn lắc đầu. Người trẻ tuổi quá ngây thơ rồi, còn chưa hiểu được tinh túy của nhập vai đồng phục nữa.

Lộ Mãn chỉ vào váy ngắn kẻ sọc kiểu Nhật, kẻ sọc màu hồng anh đào phối với sọc dọc màu xanh lam.

"Chọn bộ này đi."

"Ôi..." "Ôi trời!"

Hai học trưởng đang ghé vào khung cửa phát ra tiếng tiếc nuối.

"Học đệ, cậu không biết chọn quần áo rồi."

"Kiểu Anh hay kiểu Nhật đều đẹp. Tin tôi đi, không sai đâu."

Lộ Mãn cười không nói.

Tuổi trẻ chưa biết JK ngon, nhận lầm chính phục làm bảo bối.

[Từ lóng rửa nho đó dân VN chúng ta gọi là húp sò]