Toàn truyện - Chương 324: Em học hư rồi

Trước bàn làm việc, Cố Linh Y ngồi thẳng người và vẫn trùm áo khoác đồng phục lên đầu, một tay cầm điện thoại dí sát mắt mà chìm đắm trong thế giới truyện mạng.

Lại có người bước vào phòng nói vài câu với Lộ Mãn rồi rời đi. Cố Linh Y nghe thấy tiếng động, phát hiện ra kiểu trốn như đà điểu này thật sự rất tiện lợi. Khoác áo khoác trùm đầu là cô biến thành người vô hình, không bị người lạ chú ý và càng không cần phải chào hỏi hay giao tiếp bằng mắt với họ.

Quá hợp với cô rồi.

Thế là cô nàng cứ giữ nguyên tư thế đó. Lộ Mãn thấy vậy thì bật cười nhắc nhở: "Trốn được ngày mùng một không trốn được ngày rằm đâu, lát nữa lên sân khấu phải đối diện với hàng vạn khán giả đấy."

"Em không nhìn họ, coi như họ không tồn tại."

Lộ Mãn không nhìn thấy biểu cảm của Cố Linh Y lúc này nhưng đoán chắc cô nàng vẫn đang căng thẳng lắm.

Đội Hộ Vệ Quốc Kỳ đã chuẩn bị một thùng đồ ăn vặt trong phòng hoạt động này, Vu Tư học tỷ dặn trước là bọn họ đói bụng có thể ăn thoải mái. Lộ Mãn cũng không khách sáo lấy mấy gói mà Cố Linh Y thích rồi ngồi lại bên cạnh cô.

"Linh Y, đưa vuốt em đây nào."

"Không đưa đâu, anh còn chưa nắm đủ à?"

Cố Linh Y vung vẩy nắm tay nhỏ: "Lăng Chi và Gia Nhi sắp về rồi, anh ơi anh tránh xa em ra."

"Hôm nay tạm thời không nắm nhưng em vẫn đưa ra đi, có bất ngờ đấy."

Cố Linh Y ngoan ngoãn đưa tay ra, Lộ Mãn đặt một viên kẹo táo tàu bọc riêng vào lòng bàn tay cô.

"Ừm?"

Cố Linh Y bóp nhẹ viên kẹo trong tay: "Táo tàu tẩm A Giao à?"

Lộ Mãn nói: "Giỏi đấy Linh Y. Chỉ bằng xúc giác mà đoán ra được là món gì."

"Anh ơi, anh bóc giúp em đi."

"Ồ hố?" Lộ Mãn mừng thầm trong bụng, cô nàng này vậy mà chấp nhận màn đút ăn rồi à?

Anh nhanh chóng xé vỏ rồi đưa viên kẹo vào bên dưới lớp áo khoác đồng phục mà Cố Linh Y đang trùm và dí sát bên miệng cô.

"Ấy, em không bảo anh đút."

Cố Linh Y chỉ là tay phải đang cầm điện thoại đọc truyện nên không tiện bóc vỏ. Cô vốn định bảo Lộ Mãn bóc xong rồi đặt vào tay trái cô là được, nhưng anh chàng này phục vụ quá nhiệt tình rồi.

"Đến tận miệng rồi, ăn đi chứ." Lộ Mãn nói.

Cố Linh Y nhớ lại hồi huấn luyện quân sự, Lộ Mãn trước mặt các bạn trong đại đội công khai đút kẹo cho hai chị em cô, khóe miệng cô khẽ cong lên rồi mở miệng ăn viên táo tàu tẩm a giao.

Lộ Mãn nổi hứng: "Linh Y, em đợi một chút. Anh vừa hay có thể thử xem em mê đồ ăn vặt đến mức nào."

Anh chộp lấy một gói đồ ăn vặt đặt vào tay Cố Linh Y: "Đoán xem đây là gì."

"Khoai tây chiên." Cố Linh Y chỉ bóp nhẹ một cái đã trả lời ngay: "Poca, nhà này đóng gói không khí trong túi hơi nhiều."

Lộ Mãn ngạc nhiên nhìn bức ảnh Châu Kiệt Luân đang cầm khoai tây chiên quảng cáo trên túi: "Em giỏi thật đấy."

Đến nhãn hiệu cũng phân biệt được, đúng là không thể tin nổi.

Cô nàng này chắc chắn đã lén lút ăn vụng đồ ăn vặt của dì Văn không ít rồi.

Anh lại đặt một viên kẹo mềm bọc riêng vào tay cô: "Cái này thì sao?"

"Dễ quá." Cố Linh Y lại dùng tay bóp nhẹ là cảm nhận được độ mềm mại của món đồ ăn vặt bên trong: "Sugus."

"Thế cái này thì sao?" Lộ Mãn đưa cho cô một cái hộp nhỏ vì muốn đánh lạc hướng cô nàng khiến cô đoán là mì ăn liền hay mì ly gì đó.

Nhưng Cố Linh Y vẫn đoán trúng phóc: "Thạch rau câu lắc Want-Want, kích cỡ và trọng lượng cái hộp này chỉ có của hãng đó mới đúng thôi."

"Giỏi lắm."

Lộ Mãn chống cằm. Cái nết háu ăn của vợ nhà mình từ hồi còn là thiếu nữ đã vô địch như vậy rồi.

Anh tiện tay lấy thêm một gói xúc xích hương vị Đài Loan: "Ăn tạm chút gì lót dạ đi, đừng để bị đói."

"Để em đoán đã." Cố Linh Y ngược lại thấy thích thú, giọng điệu có chút đắc ý bảo Lộ Mãn cứ tiếp tục.

Lộ Mãn nhìn gói xúc xích nướng ăn liền đã bóc: "Cái này chạm tay vào không vệ sinh, em há miệng ra anh đút cho."

"Ừm, được."

Cố Linh Y rất tự tin vào bản thân: "Em không nhìn trộm đâu, chỉ nếm một miếng nhỏ thôi là đoán ra ngay."

Lộ Mãn liền đưa đồ ăn vặt đến trước môi Cố Linh Y.

Nhưng một sự cố mà cả hai người đều không ngờ tới đã xảy ra.

Đồ ăn vừa chạm vào bờ môi Cố Linh Y.

"Á!!"

Cố Linh Y đột nhiên hét lên một tiếng rất lớn rồi nhanh như thỏ chạy vụt khỏi ghế.

Cô nàng luống cuống vứt chiếc áo khoác đồng phục che kín đầu và để lộ khuôn mặt đỏ bừng.

"Anh, anh..."

Cố Linh Y trốn trong góc ngượng ngùng và sợ hãi nhìn Lộ Mãn.

Lộ Mãn: …

Anh im lặng nhét gói xúc xích trở lại vào túi rồi đặt sang một bên.

"Linh Y."

Ánh mắt Lộ Mãn nhìn vợ tương lai nhà mình có chút phức tạp: "Có phải em nghĩ lệch lạc cái gì rồi không?"

"Em, em..."

Cố Linh Y ấp úng một hồi rồi điên cuồng lắc đầu: "Em không có, không có!"

Lộ Mãn có chút cảm xúc lẫn lộn, muốn nói lại thôi.

"Anh ơi, em không phải, em..."

Cố Linh Y nghĩ mãi không ra lý do nào thích hợp để lấp liếm.

"Không sao."

Lộ Mãn cố gắng kiểm soát biểu cảm trên mặt nhưng lại không nhịn được mà lẩm bẩm một câu: "Em theo Lăng Chi học hư rồi."

Cô nàng Cố Linh Y vậy mà bây giờ đã hiểu những chuyện này rồi ư?

Cô ấy chẳng phải vẫn nên là một bảo bối thuần khiết như tờ giấy trắng sao?

Nhưng cho dù là vậy, não cô nàng nghĩ cái gì vậy chứ? Anh có thể ở đây làm chuyện quá đáng với cô sao?

"Anh phải nói em thế nào đây..." Lộ Mãn tiếp tục lẩm bẩm.

"Bảo em đen tối thì chạm vào đùi em một cái em đã phản ứng dữ dội như vậy, người mềm nhũn ra luôn."

"Bảo em trong sáng thì em lại có thể hiểu lầm đến mức này..."

"Anh ơi!"

Cố Linh Y ôm lấy cánh tay mà gục mặt xuống bàn.

Lần này thì thật sự không còn mặt mũi nào nhìn ai nữa...

Và trong lúc bầu không khí ngượng ngùng lan tỏa, giọng của Cố Gia Nhi vang lên từ ngoài cửa: "Linh Y ơi, anh ơi, chúng em về rồi."

Lộ Mãn liếc mắt nhìn về phía một lão tài xế nào đó vừa bước vào: "Lăng, Chi."

"Gì đấy? Gọi tôi làm gì?"

"...Không có gì, cảm ơn cậu."

Một tiếng rưỡi sau.

Chương trình dạ hội diễn ra theo đúng kế hoạch. Sau khi một tân sinh viên mặc lễ phục dạ hội hát bài 《My Heart Will Go On》 và các học tỷ mặc áo hở eo của câu lạc bộ nhảy đường phố hát và nhảy một bài K-Pop 《Wa》 , bầu không khí tại hội trường được đẩy lên cao trào.

"Thưa các bạn sinh viên, chương trình tiếp theo cũng là một màn biểu diễn đến từ các bạn tân sinh viên khóa 06 của chúng ta."

"Trên sân khấu dạ hội các năm trước không thiếu những màn ảo thuật cận cảnh với đủ loại hình thức khác nhau, khiến mọi người không thể rời mắt khỏi sự biến hóa của những lá bài hay ly thủy tinh, quả bóng nhỏ, v.v."

"Nhưng mà những màn ảo thuật đặc biệt quy mô lớn cùng độ khó cao hơn và bố trí phức tạp hơn như 'hô biến người thật', mọi người đã từng tận mắt chứng kiến chưa?"

"Bây giờ, xin nhường sân khấu cho các tân sinh viên của Khoa Văn và Khoa Báo chí, xin mời thưởng thức màn ảo thuật hô biến người thật do họ dày công chuẩn bị!"

Khán giả vỗ tay nhiệt liệt không ngớt.

"Hô biến người thật?"

"Vậy chắc phải có đạo cụ là những chiếc hộp đặc biệt, còn phải dựng một cái bục chuyên dụng cho ảo thuật nữa chứ?"

Các sinh viên có mặt ở đó thật sự chưa từng thấy ai dám làm một màn ảo thuật hoành tráng đến vậy trong buổi dạ hội của trường, họ không ngừng bàn tán xôn xao.

"Tớ xem video bóc mẽ trên Youku rồi, sân khấu của các ảo thuật gia chuyên nghiệp được làm đặc biệt, bên dưới còn có cả đường hầm bí mật nữa cơ."

"Sân khấu ở hội trường Ánh Dương của mình bên dưới là bệ xi măng đặc nguyên khối đấy."

"Đổ bê tông cốt thép trăm phần trăm thì lấy đâu ra đường hầm bí mật? Đào tại chỗ à?"

Trong nhận thức của những sinh viên này, ảo thuật biến người thật là phải sử dụng kỹ xảo dàn dựng phức tạp, cần đến các thiết bị ảo thuật chuyên dụng mới có thể thực hiện thành công.

"Nhốt một người vào trong hộp, sau đó mở ra hộp trống không. Ảo thuật gia chỉ tay sang một chỗ khác, người mẫu lại ung dung bước ra."

"Người mẫu gì chứ, toàn là người đóng thế thôi. Người đóng thế mới là mấu chốt, phải thật nhanh tay lẹ mắt mở cửa bí mật trong hộp chui ra ngoài rồi giả vờ thản nhiên từ góc đã được sắp xếp sẵn bước lên sân khấu."

"Nguyên lý thì không phức tạp." Một học trưởng khoanh tay, vẫn rất mong chờ: "Nhưng thao tác không hề dễ, cần phải luyện tập thuần thục vài lần, mà chi phí đạo cụ cũng không hề nhỏ đâu."

"Quan trọng là sân khấu của mình có làm cái đường hầm bí mật nào đâu? Cái nguyên lý cậu nói không khả thi."

"Vậy cậu học đệ này định biến kiểu gì đây?"

"Tớ thật sự không nghĩ ra được."

"Nếu cậu ta biến thành công thật, tớ nguyện gọi cậu ta một tiếng đại ca."

[Wa - Wonder Girls 2007]