"Gia Nhi, em có tỉnh táo không đấy?"
Cố Linh Y đứng dậy chắn giữa em gái và ban công.
Cô chậm rãi lắc đầu: "Không được."
Không muốn cho.
"Sao chị lại bảo em không tỉnh táo?"
Cố Gia Nhi cãi lại: "Sau ngày mười một em với Lăng Chi cũng chuyển đến đây, chắc chắn cũng cần dùng đến mà."
Cô còn định dùng chiêu nũng nịu để lay động lòng trắc ẩn của chị gái song sinh: "Linh Y, em mua cho chị cái mới chẳng phải tốt hơn là dùng đồ cũ của anh ấy sao? Chị không thiệt đâu."
"Vậy sao em không tự mua cái mới?"
Đối với em gái mình, Cố Linh Y luôn có gì cho nấy. Nhưng...chuyện này từ nay về sau là ngoại lệ.
"Linh Y, Linh Y, Linh Y tốt bụng nhất, chị gái tốt nhất trên đời~"
Bình thường, Cố Linh Y tuyệt đối không thể chống lại được đợt mật ngọt này của em gái.
Nhưng cô lại nhìn sang mấy bộ quần áo trên ban công.
Vốn dĩ còn chưa cảm thấy gì.
Hai bộ quần áo của Lộ Mãn có gì đặc biệt đâu.
Nhưng sau khi em gái cô quý trọng và một mực đòi cô nhượng lại như vậy.
Cố Linh Y bỗng nhiên cũng thấy mấy bộ quần áo của tên xấu xa kia đáng giá hơn hẳn.
Chưa bao giờ cô thấy hiệu quả "nhìn vật nhớ người" lại khoa trương đến thế, khi nhìn về phía ban công thì trong lòng Cố Linh Y chỉ toàn là nụ cười đáng ghét của Lộ Mãn.
Không thể cho.
Dù là em gái song sinh cũng không được.
"Gia Nhi."
Cố Linh Y dừng một chút rồi dội cho em gái một gáo nước lạnh: "Đi ngủ đi em."
"Cố Linh Y!"
Thấy đường mật và dụ dỗ đều không có tác dụng, Lăng Chi đoán chừng bước tiếp theo của Cố Gia Nhi là kiếm cớ "đánh nhau" một trận với chị gái.
Tuy nói vậy chỉ là hai chị em ôm nhau lăn qua lăn lại trên giường với mức độ kịch liệt cỡ đó.
Nhưng Lăng Chi muốn đi ngủ sớm nên lên tiếng ngăn cản sự ồn ào của đôi bạn thân: "Linh Y, chị ủng hộ em. Không được cho con bé."
"Lăng Chi, đến cả chị cũng không giúp em sao?"
"Chị muốn em bình tĩnh lại, đừng suốt ngày nghĩ đến bạn trai cũ của em nữa."
"Hậu bạn trai." Cố Gia Nhi vẫn còn cố cãi.
"Bạn trai cũ." Lăng Chi tiếp tục nhấn mạnh đáp trả.
Cô ấn Cố Gia Nhi đang bĩu môi giận dỗi trở lại ghế sofa.
"Chị em cũng là vì tốt cho em thôi, không muốn em rơi vào tình trạng lo được lo mất."
Lăng Chi tiện tay véo má Cố Gia Nhi, vẻ vênh váo và kiêu ngạo trước đây của cô bạn thân này đi đâu hết rồi.
Thời Trung học, cả một Lộ Mãn to lớn như thế phải cầu xin cô nàng dành thời gian cho cậu ta mà Cố Gia Nhi còn luôn không mấy hứng thú.
Giờ thì hay rồi. Đến bóng dáng người ta còn chưa thấy đâu, hai bộ quần áo cũng có thể trở thành bảo vật trong mắt cô nàng rồi.
Cố Gia Nhi cũng đưa tay kéo Lăng Chi lên ghế sofa rồi cù lét vào chỗ hiểm của cô ấy và cười hì hì đáp trả.
Còn Cố Linh Y lặng lẽ ngồi trở lại một bên và không dám lên tiếng.
Chỉ có cô biết xuất phát điểm của cô không đơn thuần chỉ vì em gái đơn giản như vậy...
"Linh Y, em cứ giữ vững thái độ của mình đi, đừng chiều Gia Nhi quá."
Lăng Chi quay đầu dặn dò Cố Linh Y: "Quan hệ của Gia Nhi và Lộ Mãn tốt hay xấu, là chia tay thành thù hay là tàn tro bùng cháy lại tái hợp, cứ để hai người họ gặp nhau tự giải quyết."
"Gia Nhi, em đừng làm việc vô ích. Sự trân trọng quần áo của em anh ta có thấy đâu, ngược lại còn khiến cảm xúc của em lên xuống thất thường."
Cố Gia Nhi mếu máo: "Lăng Chi à, nhưng em đâu thể kè kè bên anh ấy suốt ngày được. Em để lại một món đồ của anh ấy trong phòng, trong lòng sẽ thấy vui vui ấy..."
"Thôi đi Gia Nhi."
Lăng Chi giơ tay ra hiệu dừng lại: "Chị lạ gì phòng của em, cái khung ảnh hoa khô trên bàn học của em là ai tặng đấy? Ngày nào em cũng dán mắt vào rồi còn cười ngây ngô nữa chứ, thế còn chưa đủ vui quá trớn à?"
Lăng Chi cũng thấy lạ. Trong cái khung ảnh đó thậm chí còn chẳng phải hoa. Cô thấy rằng hoa sấy khô rồi thì cũng chẳng khác gì cỏ mồi, ấy thế mà Cố Gia Nhi ngày nào cũng ngắm nghía ba bốn lượt không chán.
Khỏi cần nghĩ. Đây đâu phải là ngắm hoa, mà là ngắm những kỷ niệm nho nhỏ giữa cô và Lộ Mãn trong kỳ nghỉ hè.
"Còn cả cái khăn lụa buộc tóc của em nữa. Em không những chẳng nỡ dùng mà đến cả hộp cũng không vứt, còn cất ở ngăn tủ để thẻ ngân hàng với giấy báo nhập học nữa chứ."
Nói đến đây, Lăng Chi và Cố Linh Y đều nhìn xuống cổ tay Cố Gia Nhi.
Quả nhiên có một sợi dây thun buộc tóc đen nhỏ xíu.
Đã theo Cố Gia Nhi đi đâu cũng không rời rồi.
Chỉ cần ra khỏi nhà là Cố Gia Nhi đều mang theo.
"Haizz..."
Cố Linh Y bĩu môi.
Vẫn khó quá... Em gái và Lộ Mãn, cả hai đều là oan gia mà cô thương yêu nhất và không đành lòng nhất...
Mí mắt Lăng Chi giật giật: "Linh Y, thế nên em không thể chiều con bé được. Nếu quần áo mà rơi vào tay con bé thì chắc công dụng không chỉ là phơi ngoài ban công đâu."
"Hả? Thế còn công dụng gì nữa?" Cố Linh Y hỏi.
"Chị thấy em gái em làm được chuyện đó đấy."
Lăng Chi liếc nhìn Cố Gia Nhi một cái, còn Cố Gia Nhi thì đang không phục trừng mắt lại cô.
"Mặc áo sơ mi của người yêu cũ làm đồ ngủ hoặc áo choàng tắm là vừa rộng vừa tiện."
"Em không có ý định làm thế!" Cố Gia Nhi lớn tiếng.
"Ra là, còn...còn có thể như vậy nữa à?" Cố Linh Y lí nhí.
Ba cô nàng nhao nhao một hồi, cuối cùng vẫn với ưu thế hai chọi một dập tắt được cái tính toán nhỏ mọn của Cố Gia Nhi.
Lăng Chi ngồi trên sofa ôm Cố Gia Nhi để an ủi nỗi thất vọng nhỏ bé của cô nàng, còn Cố Linh Y tranh thủ đi bưng mấy loại trái cây ra.
"À phải rồi, Lăng Chi."
Cố Linh Y ngây thơ hỏi: "Vừa nãy em gọi điện cho mẹ có nhắc đến việc em đang rửa táo rửa nho, mẹ liền cười và còn trêu em nữa."
Ý nghĩa của việc rửa táo thì cô đã hiểu rõ rồi.
Nhưng trước khi Lộ Mãn rời đi lại gợi ý một chút để khơi dậy sự tò mò của cô, nói rửa nho cũng có thể khiến người ta nghĩ bậy.
"Rửa nho thì có vấn đề gì ạ?"
"Ồ~~"
Ánh mắt Lăng Chi dừng lại trước ngực Cố Linh Y.
"Hơi bậy bạ, chị hơi ngại mở miệng."
"Xì." Cố Gia Nhi ôm eo Lăng Chi: "Lăng Chi à, sao chị còn khiêm tốn thế? Chẳng lẽ Lăng Chi còn có cả những câu chuyện bậy bạ khó nói nữa à?"
Lăng Chi đảo mắt rồi vỗ tay đề nghị: "Tối nay không có bạn học hay bạn cùng phòng nào khác, chỉ có ba chúng ta thôi. Linh Y, bật máy tính của em lên đi, chúng ta vừa xem chị vừa giải thích cho em."
Hai chị em song sinh nhìn nhau một cái. Trong sự e thẹn của họ dấy lên vài sự tò mò và khẽ gật đầu.
Một khi Lăng Chi đã nói bật máy tính lên xem cái gì đó, thì đó chính là ám chỉ một loại phim giáo dục nào đó.
Ba người chui vào phòng ngủ nằm sấp trên giường Cố Linh Y.
"Cái giường đôi này kích thước hình như hơi lớn thì phải?"
"Ừm, chắc là Vu Tư học tỷ mua đấy, rộng rãi lại thoải mái. Có lẽ chị ấy cũng thích giống em, thỉnh thoảng ngủ hay lăn qua lộn lại nhỉ?"
Cố Linh Y không biết là cô tự mình đoán sai bét rồi.
Căn phòng cô thuê này từ đồ đạc đến trang trí, từ vật trang trí nhỏ đến chiếc giường lớn này đều là Lộ Mãn cố ý sắp xếp và chọn lựa kỹ càng.
Lăng Chi mở máy tính của Cố Linh Y.
"Linh Y, em đừng có để vào thư mục con bên dưới ổ D chứ. Giấu lộ liễu thế này lật một cái là ra ngay."
Lăng Chi kéo chuột và ra vẻ dân Thách Đấu khinh bỉ người chơi Đồng Đoàn: "Còn đặt một cái tên đúng kiểu 'lạy ông tôi ở bụi này' nữa chứ, 'Tuyển tập đề thi môn 《Sinh Học Đại Cương》'?"
"Gia Nhi tải đấy, Lăng Chi chị hỏi em ấy đi."
Cố Linh Y vội vàng chối bay chối biến: "Em gái em khôn lắm, con bé không tải về rồi lưu trên máy tính của mình đâu, cứ nhất định phải dùng máy của em."
