Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11201

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

Toàn truyện - Ngoại truyện 1: Chuyến đi Yên Kinh của Cố Gia Nhi (Phần đầu)

【Chị ơi, chiều nay em đến Yên Kinh nè. Có muốn gặp nhau không?】

Năm 2021, cuối mùa thu.

Cố Linh Y đứng đợi ở cửa ra của ga tàu cao tốc. Cô khoác chiếc áo khoác dạ màu xanh nhạt và quàng khăn, đôi giày da tròn màu nâu trà khẽ nhịp gót xuống đất.

Lòng Cố Linh Y có chút hồi hộp.

Mấy năm nay, số lần hai chị em gặp mặt trực tiếp chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Tuy rằng vẫn liên lạc qua điện thoại và trò chuyện trên WeChat, nhưng sao sánh bằng hai chị em kề vai sát cánh, cảm nhận giọng nói và hơi thở của nhau để an lòng?

Cố Linh Y chăm chú nhìn dòng người đang bước ra.

Cô muốn tìm thấy con bé chết tiệt kia ngay khi em gái vừa ra khỏi ga.

Nếu không tìm thấy thì chắc chắn là em ấy lén lút vòng ra sau lưng cô, vỗ vai cô một cái vừa để làm cô giật mình vừa trách cô không có chút ăn ý nào, không nhận ra em gái mình chứ gì?

Một tiếng rít dài xé gió báo hiệu tàu cao tốc đến ga.

Rất nhanh, Cố Linh Y nhận ra sự lo lắng của cô là quá thừa thãi.

Bởi vì cô nhìn thấy, giữa dòng người tấp nập bước ra lại có một "chính mình" khác sao?

Cố Gia Nhi còn cách cô rất xa đã phấn khích vẫy tay, bước chân thoăn thoắt như một chú cún con lao vào lòng chủ mà chạy thẳng về phía Cố Linh Y.

"Chị ơi!"

Khuôn mặt Cố Linh Y rạng rỡ: "Gia Nhi!"

Sau bao ngày xa cách, hai chị em song sinh lại có cơ hội ôm nhau.

Những người qua đường không khỏi tò mò ngắm nhìn hai cô gái giống nhau như đúc.

"Sao em lại mặc giống chị thế này!"

"Em còn phải hỏi chị đấy, chị cố ý hả?"

"Sao lại cố ý được. Trang cá nhân của chị chỉ có một đường kẻ ngang, em làm sao biết hôm nay chị mặc gì?"

Cố Gia Nhi hơi bĩu môi, tiện thể khoác tay chị gái Cố Linh Y: "Có phải chị chặn em và mẹ rồi không?"

"Đâu có."

Cố Linh Y lắc đầu: "Chị cài đặt trang cá nhân chỉ hiển thị ba ngày gần nhất, mà chị cũng hai ba năm rồi không đăng gì nên lâu rồi thì chỉ có một đường kẻ ngang thôi, anh ấy——anh ấy dùng điện thoại xem trang cá nhân của chị cũng trống trơn."

Nghe chị gái nhắc đến "anh ấy" thì vẻ mặt Cố Gia Nhi thoáng chút không tự nhiên, vội vàng chuyển chủ đề: "Chúng ta vừa đi vừa nói chuyện, gọi xe nhé?"

"Chị lái xe đến."

Cố Linh Y nắm lấy bàn tay của em gái Gia Nhi, đan chặt mười ngón tay vào nhau giống như người yêu.

"Thật là oan gia." Cố Linh Y lại không yên phận kéo kéo chiếc khăn quàng cổ của em gái: "Đã bao lâu không gặp rồi mà sao vẫn có thể mặc giống nhau thế này… Ngay cả khăn quàng cổ cũng đụng hàng."

Hai chị em song sinh này quả là có sự ăn ý đến khó tin.

Hai cô gái rõ ràng đã xa nhau lâu ngày, một người đến đón và một người từ nơi xa đến.

Hôm nay gặp mặt lại mặc áo khoác dạ màu xanh nhạt giống nhau, bên trong là áo len cổ lọ ôm sát người màu đen, váy xếp ly dài màu nâu đậm che gần hết chiếc quần tất da chân vừa phải, dưới chân lại đi đôi giày da nhỏ màu trắng đế nâu y hệt.

Hai chị em bắt đầu từ chuyện quần áo mà ríu rít trò chuyện, cuối cùng phát hiện ngay cả quần tất họ cũng mua ở cùng một cửa hàng trên mạng.

Sự xa cách sau bao năm không gặp chỉ thoáng dừng lại bên cạnh họ đã bị sự ăn ý và tình cảm sâu đậm của cặp song sinh cuốn trôi đi hết.

"Chịu thua em luôn." Cố Linh Y mở cửa xe bên ghế phụ để em gái Gia Nhi chui vào: "Sao xa nhau lâu như vậy mà em vẫn cứ bắt chước chị vậy hả?"

"Ai thèm bắt chước chị!"

Cố Gia Nhi vừa nghe, động tác thắt dây an toàn khựng lại: "Đây chính là nghiệt duyên. Từ nhỏ đến lớn, chỉ cần chúng ta mua đồ mà không bàn bạc trước thì cơ bản đều mua trùng nhau, thứ chúng ta thích đều giống nhau..."

Nói đến đây, Cố Gia Nhi bỗng nhiên cảm thấy rất ngượng ngùng mà lặng lẽ ngậm miệng lại.

Cố Linh Y thần sắc như thường, cô khởi động xe. Chiếc Panamera lao nhanh bỏ lại ga Nam Yên Kinh ở phía sau.

"Cái con bé chết tiệt này, khó khăn lắm mới đến chỗ chị một chuyến mà cũng không báo trước một tiếng."

Cố Linh Y miệng thì oán trách nhưng đôi mắt lại lấp lánh sự vui vẻ.

"Buổi chiều đến ga, trưa em mới nhắn tin cho chị."

Cố Gia Nhi nhìn ra ngoài cửa sổ: "Ban đầu em không định báo cho chị biết đâu."

"Sao được chứ, em đã đến Yên Kinh rồi còn muốn không đến nhà chị chơi à? Chị đánh đòn em đó."

Nhà chị? Chơi?

Cố Gia Nhi có chút thất vọng.

Đúng vậy, chị của cô đã thành gia lập thất rồi.

Hơn nữa còn cách nhà một khoảng rất xa. Khoảng cách này không chỉ đơn thuần là về mặt địa lý.

Cho nên cặp song sinh từng thân thiết không gì sánh bằng ấy bây giờ biến thành em gái đến tìm chị gái, còn dùng từ "đến chơi" giữa người thân nữa.

Xe dừng trước một khu công nghiệp Internet. Sau khi kiểm tra thẻ ra vào thì lái vào bãi đỗ xe dưới tầng hầm.

"Ơ? Chị ơi." Cố Gia Nhi nhìn xung quanh những tòa nhà văn phòng với hình dáng khác nhau: "Đến đây làm gì vậy."

"Công ty chị."

Cố Linh Y có chút bực mình: "Tiện đường về nhà thôi, về văn phòng lấy cái túi. Đều tại em cả, chị nhận được tin nhắn của em liền đi đến ga tàu cao tốc chuẩn bị đón em. Đến cả xin nghỉ phép cũng chỉ là nói miệng, bây giờ còn phải lên OA làm thủ tục."

"Chị ơi, chị đi làm có bận không?"

"Cũng tàm tạm. Chín giờ sáng đến sáu giờ tối, làm năm ngày nghỉ hai ngày. Công việc mình làm lại là thứ mình thích nên chị thấy cũng tốt, công ty không đuổi chị thì chị ở đây dưỡng già luôn đó."

Cố Linh Y dẫn em gái lên thang máy rẽ vào tầng nơi công ty cô làm việc.

Cô chỉ tay ra ngoài qua cửa sổ sát đất.

"Khu công nghiệp này đều thuộc cùng một tập đoàn, bên chị chuyên làm tiểu thuyết mạng nữ tần. Nhìn bên kia kìa, cái tòa nhà độc lập hơi tròn tròn đó chính là chỗ của anh ấy."

Ánh mắt Cố Gia Nhi theo đó mà bay xa.

"Anh ấy...sự nghiệp của anh ấy dạo này thế nào rồi?"

Trên mặt Cố Linh Y là nụ cười tự tin, cô nhanh chóng mở một trò chơi trên điện thoại di động của mình đưa cho em gái xem.

"Đây là anh ấy hai năm nay làm chủ hoạch định một trò chơi đó."

"Đây là anh ấy làm sao?" Cố Gia Nhi hơi kinh ngạc: "Em cũng tải trò chơi này rồi."

"Nhờ cái này mà anh ấy được thăng chức làm phó tổng giám đốc công ty, tiền thưởng cuối năm cũng được phát 70 tháng đó."

Cố Linh Y cố ý trêu chọc: "Tuy không thể so sánh với tiểu phú bà lắm tiền nhiều của như em nhưng cuộc sống nhỏ của bọn chị cũng coi như sống có hương vị."

"Ôi, chị ơi!"

Cố Gia Nhi tức giận dậm chân: "Chị chỉ biết chế giễu em thôi."

"Rõ ràng ban đầu ba đã định để chị tiếp quản cơ ngơi của ông ấy, ai ngờ chị..."

Cố Gia Nhi xoa xoa sống mũi: "Dạo này em chẳng có ngày nghỉ nào cả. Dạo gần đây ba cứ nhất định muốn xem xét triển vọng của xe năng lượng mới vì sợ tương lai xe năng lượng mới sẽ ảnh hưởng đến thị trường dầu xe của ba. Em đã chạy khắp Hỗ Thị, Kim Lăng, Tuyền Thành, cuối cùng mới đến được Yên Kinh."

"Vậy đến nhà chị rồi thì cứ coi như là thư giãn tạm thời trong chuyến công tác đi."

Cố Linh Y xoa đầu em gái Gia Nhi: "Ngủ ở nhà chị, nghỉ ngơi hai ngày cho khỏe."

Đến trước cửa phòng ban, Cố Linh Y chợt cười với ánh mắt đầy vẻ tinh nghịch.

"Gia Nhi, em vào giúp chị lấy cái túi xách ra. Ở bên trong quẹo trái tới vị trí đầu tiên ở khu vực chủ biên, trên bàn có một con Pikachu Lego rất lớn."

"Em á?"

Cố Gia Nhi không nghĩ ra chị gái đang bán thuốc gì trong hồ lô, cô chỉ vào cái cổng từ: "Các chị có cửa kiểm soát mà. Chị ơi, cho em mượn thẻ nhân viên của chị đi——"

"Ha ha, không cần đâu."

Cố Linh Y thuận tay đẩy nhẹ Cố Gia Nhi và bảo cô nhanh chóng đi vào.

Cố Gia Nhi lẩm bẩm hai câu rồi nhẹ nhàng bước đến chỗ cửa từ.

Sau khi quét khuôn mặt qua camera, một giọng nữ máy móc vang lên: "Xác thực thành công."

Cố Gia Nhi nhìn vào màn hình hiển thị của cổng từ. Trên đó có ảnh thẻ rất xinh đẹp của chị gái Linh Y, bên dưới là dòng chữ: "Buổi chiều tốt lành, Phó Tổng biên Cố Linh Y."

Cố Gia Nhi khẽ mỉm cười.

Cô có thể dùng khuôn mặt của mình để vào khu vực văn phòng của chị gái song sinh.

Vì là chị em song sinh mà.

Chị em song sinh cùng trứng tâm ý tương thông.

"Chị Linh Y."

"Chị Y Y, chị về rồi ạ."

Đi ngang qua chỗ làm việc của mấy nhân viên, các nữ biên tập viên đang cắm cúi duyệt bản thảo đồng loạt ngẩng đầu lên nhiệt tình chào hỏi.

"Xem ra chị gái Linh Y có mối quan hệ rất tốt ở công ty."

Cố Gia Nhi mỉm cười gật đầu đáp lại.

Đến khu vực chủ biên mà Cố Linh Y đã nói, Cố Gia Nhi đeo túi xách của chị lên vai rồi ngắm nhìn không gian làm việc nhỏ bé được trang trí bằng thú nhồi bông, cây cảnh và đủ loại đồ dùng văn phòng của chị.

Những thứ chị chọn cô đều rất thích.

Cố Gia Nhi lại nghĩ đến phòng làm việc tổng giám đốc mà ba cô là Cố Ngạn sắp xếp cho cô. Bàn ghế gỗ lim khoa trương, phía sau là giá sách cao ngất, bên trong bày đủ loại sách đỏ và tự truyện của các doanh nhân...

"Haizz."

Cố Gia Nhi thở dài. Đây chính là khoảng cách thẩm mỹ giữa người già và người trẻ.

Cô có chút muốn đổi công việc với chị gái mình rồi.

"Xin lỗi, xin lỗi——"

Phía trước bỗng nổi lên một trận ồn ào nhỏ.

Một nam nhân viên trẻ tuổi cúi người trước bàn làm việc của một nữ chủ biên khác và thu dọn những tài liệu lộn xộn.

"Chị Thạc ơi, cái bảng đề xuất IP kia chị điền xong chưa, có thể chuyển cho em sớm được không ạ?"

"Xin lỗi nha, vợ nhà tôi hơi bị 'phật hệ'. Khi nào em ấy điền xong cái bảng đó...còn phải xem tâm trạng chăm con của em ấy nữa."

"Chị ơi! Hợp đồng sắp ký rồi, không thể đợi thêm được nữa! Bên phát triển game đang chờ mỗi thủ tục này thôi đó."

Nam nhân viên này vẻ mặt lo lắng và bất lực. Anh ta liếc mắt, nhìn thấy Cố Gia Nhi đang tò mò nhìn mình.

"Mợ!"

Nam nhân viên vừa mở miệng đã khiến Cố Gia Nhi giật mình.

Mợ?

"Mợ ơi, Tổng Giám đốc Lộ vừa mới nhắc đến mợ đó. Tối nay cậu có buổi tiếp khách nên không thể về nhà cùng mợ được rồi."

Cố Gia Nhi khẽ cười khổ. Những cảm xúc vốn dĩ đang kìm nén vì tiếng gọi này mà trào dâng không thể kiểm soát trong lòng.

Mợ.

Là chị gái song sinh Cố Linh Y của mình mà.

[Office Automation - văn phòng tự động hóa] [Kim Lăng (金陵) là tên cũ của thành phố Nam Kinh]