"Được rồi, người đi rồi."
Đợi vị học trưởng đến đưa số báo danh đi khuất và cánh cửa khép lại, Lộ Mãn bước đến bàn rồi khẽ vỗ lên đầu Cố Linh Y qua lớp áo khoác đồng phục.
Cố Linh Y khoác chiếc áo đồng phục ngước mắt nhìn Lộ Mãn.
"Anh ơi, vấn đề trang phục không đồng nhất thì phải làm sao ạ?"
Ánh mắt Cố Linh Y lại hướng về đôi chân của em gái mình.
Lăng Chi thấy đây không phải chuyện lớn: "Thật ra có gì to tát đâu, hai người chỉ cùng đứng trên sân khấu vào khoảnh khắc công bố cuối cùng thôi mà. Khoảng thời gian còn lại khán giả chỉ nhìn thấy một trong hai người thôi."
"Sự khác biệt nhỏ nhặt như vậy chắc chỉ có mấy gã chỉ thích dán mắt vào chân mới tinh ý phát hiện ra thôi nhỉ."
Lăng Chi nói xong thì liếc xéo Lộ Mãn một cái.
Lộ Mãn nhún vai: "Cũng được, dù sao cũng gần như là quần tất màu đen, không nhìn kỹ thì cũng không ảnh hưởng lắm."
Nhưng Cố Gia Nhi nghĩ đi nghĩ lại vẫn không thể chấp nhận được sự sai sót này dù trong tiết mục ảo thuật chỉ là một lỗi nhỏ.
"Anh ơi, em về phòng thay đồ ngay đây."
"Hả?" "Gia Nhi?"
Lộ Mãn và Cố Linh Y đồng thời lên tiếng ngăn cản.
"Không cần đâu, phiền phức lắm." "Đúng đó Gia Nhi, không cần phải chạy đi chạy lại đâu."
"Không sao, nhanh thôi mà."
Cố Gia Nhi bỏ lại một câu rồi nghiêng đầu về phía Lăng Chi: "Chị Chi Chi~"
"… Em đừng nói là có đoạn đường ngắn vậy thôi mà em muốn chị lái xe đưa em đi về đấy nhé?" Mí mắt phải của Lăng Chi giật giật.
"Hì hì, chị Chi Chi tốt nhất!"
Lăng Chi cạn lời nhìn chằm chằm vẻ mặt vui vẻ của Cố Gia Nhi: "Chị thua em luôn, được rồi."
Cô hiểu rõ phong cách hành sự của cô bạn thân này. Nếu không phải vì Lộ Mãn thì cô nàng này tuyệt đối sẽ không vì một chút chuyện nhỏ mà làm phiền cô đâu.
Cô móc chìa khóa xe ra, ngón tay luồn vào móc khóa mà xoay xoay chìa khóa.
"Lộ Mãn, cậu nhớ đó. Lại lãng phí tiền xăng của tôi rồi."
"Trời ơi, Lăng Chi, đợi chương trình tối nay diễn xong em mời chị trà sữa." Cố Gia Nhi ôm lấy cánh tay Lăng Chi mà làm nũng lắc qua lắc lại.
Lăng Chi hết cách với nhỏ bạn thân này: "Chị không uống, đồ em mua chị không uống——trừ khi em bảo Lộ Mãn trả tiền mời khách."
"Anh ấy trả tiền với em trả tiền có gì khác nhau đâu."
Lăng Chi: …
Lăng Chi chuyển ánh mắt sang Cố Linh Y đang ngồi trước bàn: "Linh Y, em gái em hết cứu rồi."
Cố Linh Y bĩu môi và khẽ gật đầu.
Theo một loạt tiếng đóng mở cửa, căn phòng lại trở về yên tĩnh.
Cố Linh Y dùng khóe mắt tiễn em gái Gia Nhi và Lăng Chi ra ngoài đi về phòng thay đồ rồi nhanh chóng liếc nhìn Lộ Mãn một cái, sau đó lập tức dùng áo khoác đồng phục che kín người mà gục mặt xuống bàn.
Trong phòng chỉ còn lại anh và cô.
Có hơi hơi nguy hiểm.
Cố Linh Y có chút giống đà điểu khiến Lộ Mãn bật cười.
"Linh Y, chỉ còn lại chúng ta thôi."
Anh thử kéo kéo chiếc áo khoác đang che kín đầu Cố Linh Y.
"Ở riêng đó, em không nói chuyện không tâm sự với anh mà lại tự mình vùi đầu dưới áo là sao?"
"Anh ơi, đừng làm phiền em."
Cố Linh Y kiếm cớ: "Không muốn gặp người lạ."
"Vậy anh ra ngoài treo một tấm biển 'Học muội đang thay đồ, người không phận sự miễn vào'."
"Phì!"
Cố Linh Y nhổ một cái rồi nói tiếp: "Em trùm áo đọc tiểu thuyết không được à?"
Nói rồi cô nàng liền lấy điện thoại ra hệt như trốn trong chăn lén đọc tiểu thuyết vậy.
Lộ Mãn càng cười tươi hơn, anh kéo một chiếc ghế ngồi sát bên Cố Linh Y.
"Vậy chia cho anh một vuốt đi."
"Không cho."
Lộ Mãn truy kích: "Hôm nay anh còn chưa dùng đến lượt nắm vuốt nào đâu."
Cố Linh Y hừ một tiếng: "Tối về rồi dùng."
"Em lừa anh à? Tối về chắc chắn là về cùng em gái và Lăng Chi rồi, anh còn cơ hội nào mà nắm vuốt em đâu?"
"Thì cứ không cho đấy."
Một lát sau, Cố Linh Y thò đầu ra chỉ lộ trán và mắt, ánh mắt đầy vẻ ghen tuông: "Ai bảo anh vừa nãy cứ nhìn chân em gái em..."
"Không có nha."
Lộ Mãn bất lực hít một hơi. Cố Linh Y học theo em gái mình cái gì không học lại cứ thích ghen tuông, hai chị em lên cơn ghen thì đúng là giống nhau thật...
Anh lập tức xòe tay ra biện minh: "Rõ ràng phần lớn thời gian anh đều nhìn chân em mà."
Cố Linh Y nghẹn thở.
Cái tên dê xồm này dám đường hoàng nói ra những lời như vậy!
Anh ta đã không còn chút kiêng dè nào với chuyện nhìn chân mà có thể nói ra được rồi sao?
"Thế cũng không được."
Không nhắc thì thôi, Cố Linh Y vừa nhắc là tâm tư của Lộ Mãn lại thực sự bị dẫn đến đôi chân dài miên man của cô nàng.
Trước đây là vì cả hai chưa tỏ rõ lòng mình nên trong chuyện thân mật anh còn dè dặt.
Bây giờ, chắc là có thể ngang ngược một chút rồi nhỉ.
Lộ Mãn lập tức hành động. Anh chống một tay lên đệm ghế Cố Linh Y đang ngồi, tay cách đùi cô nàng chỉ còn một centimet.
"Em mặc loại tất này hình như mỏng lắm."
Lộ Mãn từng sống với Cố Linh Y nhiều năm nên đối với quần áo của vợ đương nhiên là rõ như lòng bàn tay. Nhưng lúc này anh lại cố tình giả vờ như một anh chàng ngốc nghếch chưa có kinh nghiệm gì.
"Không lạnh à?" Lộ Mãn tỏ vẻ thật sự không hiểu và chân thành hỏi.
"Không lạnh đâu anh ạ."
Cố Linh Y ngây thơ còn tưởng Lộ Mãn thật sự quan tâm đến việc cô có mặc đủ ấm cho phần dưới hay không.
"Anh thấy cái quần tất này mỏng vậy thôi chứ chất liệu dày lắm. Loại thật sự mỏng ấy, mặc lên sẽ hơi lộ da thịt đấy."
Trong lúc Cố Linh Y nghiêm túc giải thích cho Lộ Mãn, Lộ Mãn khẽ đặt tay lên đùi Cố Linh Y.
Cố Linh Y run lên một cái.
"Anh ơi?"
Giọng cô nàng nghe như nghiến răng: "Anh làm gì đấy?"
"Nghiên cứu một chút."
Lộ Mãn chỉ thiếu điều viết hai chữ vô sỉ lên mặt.
Anh lại nhéo lấy quần tất của Cố Linh Y và hơi kéo lên một chút rồi buông tay. Quần tất bị kéo nhẹ thì biến dạng rồi lại trở về như cũ.
"Cái vuốt...bỏ ra đi." Cố Linh Y nhẫn nhịn xấu hổ nhỏ giọng nói.
Lộ Mãn đặt tay lên đùi cô, lòng bàn tay không dấu vết khẽ động mà vuốt ve mơn trớn. Chất liệu tất mịn màng, bên dưới là cặp đùi thon thả và đàn hồi của Cố Linh Y mang theo hương thơm thiếu nữ mềm mại và nhiệt độ cơ thể ấm áp.
"Đừng sờ em mà!"
Cố Linh Y miệng thì luôn miệng từ chối, thế nhưng cô nàng lại không có hành động ngăn cản thực tế nào.
"Anh ơi...anh..."
Giọng Cố Linh Y càng gọi càng nhỏ dần, cuối cùng dứt hẳn như mặc kệ anh muốn làm gì thì làm. Cô vùi đầu dưới lớp áo vest nhỏ, dường như dồn hết tâm trí vào cuốn tiểu thuyết trên màn hình điện thoại.
Lộ Mãn cũng không làm quá. Nếu tiến thêm một bước nữa thì cô nàng này chắc chắn không chấp nhận được mức độ này, tám phần sẽ nổ tung mất.
Vậy thì lùi lại một chút.
Lộ Mãn từ từ sờ soạng đủ đùi cô mới ung dung dời bàn tay và nhẹ nhàng nắm lấy bắp chân Cố Linh Y.
Cảm nhận được sự mềm mại mịn màng và đàn hồi của bắp chân cô trong tay, Lộ Mãn còn nghe thấy Cố Linh Y khẽ "ứm" một tiếng.
Thời gian trôi qua, Lộ Mãn đã tay sờ đã đời.
"Lộ Mãn."
Cố Linh Y đột nhiên lên tiếng, không gọi anh là anh ơi nữa mà gọi thẳng tên đầy đủ của anh.
"Đồ dê xồm."
Vừa nói, Cố Linh Y vừa thò một bàn tay trắng nõn từ dưới bàn ra.
"Cho anh nắm vuốt, được chưa?"
Cố Linh Y cân nhắc lợi hại một hồi. Thay vì để tên này vô liêm sỉ sờ đùi không biết chán thì chi bằng thuận theo một chút, cùng anh ta nắm vuốt nói chuyện cho xong.
"Em dùng tay kia đi."
Lộ Mãn giơ bàn tay "thu hoạch đầy ắp" lên giữa không trung: "Chỉ sờ đùi em thôi mà, em còn chê à?"
"Anh im miệng đi."
Giọng Cố Linh Y càng thêm xấu hổ: "Không nắm thì thôi."
"Nắm chứ."
