Cố Gia Nhi cũng ngó nghiêng xung quanh, lúc này phát hiện ở góc tường có một đống vật liệu liền chỉ tay hỏi: "Vu học tỷ, cái này trông giống bông cách âm thế?"
Lộ Mãn và Vu Tư nhìn nhau, cả hai hiểu ý trao đổi ánh mắt.
"Đúng vậy, lắp vào phòng ngủ hiệu quả khá tốt đấy."
Vu Tư nói: "Ban đầu chị định tập guitar trong phòng nhưng sợ làm ồn hàng xóm,thế nhưng người bán nói nhà họ cách âm rất tốt, chị lại hỏi thầy dạy guitar thì thầy khuyên chị mua một ít vật liệu hút âm tốt."
"Linh Y học muội, nếu em cũng cần thì chị có thể để lại cho em."
Cố Linh Y nghe vậy thì mức độ động lòng lại tăng thêm một phần.
"Anh ấy muốn cùng mình song tấu một bản nhạc trong buổi dạ hội cuối năm của trường, nếu mình thuê được căn này thì có thể ở đây tập đàn piano điện nhiều hơn."
"Còn có cả trụ cào móng cho mèo hả?" Cố Gia Nhi lại nhìn thấy trong một cái thùng lòi ra một cái khung quen thuộc.
"Ừm, chị là người cả thèm chóng chán, mèo cưng thì vẫn luôn muốn mua nhưng chưa có thời gian đi tìm, trụ cào móng thì lại bốc đồng mua trước."
Vu Tư cười nói: "Trong nhà cũng cho phép nuôi thú cưng, chỉ cần chú ý đừng để chúng cào hỏng đồ đạc là được. Cái trụ này là hàng hiệu khá đắt tiền nên chất lượng rất tốt, cũng có thể để lại trong nhà."
Hai chị em song sinh trao đổi ánh mắt.
Có thể dụ dỗ Đạo Đạo ở nhà đến đây, mèo cũng có chỗ chơi rồi!
Cố Linh Y đi đến bên cạnh Lộ Mãn kéo kéo tay áo anh và nhỏ giọng nói: "Anh ơi, chúng ta có nên ký hợp đồng thuê căn này không?"
"Được thôi." Lộ Mãn cầu còn không được, nhưng ngoài mặt vẫn không lộ vẻ gì: "Bạn Trung học Phổ thông của học tỷ đều là người địa phương, ở hai tầng trên còn mua mấy căn hộ nhờ học tỷ cho thuê hộ."
"Nếu sau này Lăng Chi và Gia Nhi cũng muốn thuê nhà thì thuê luôn mấy phòng trên đó là vừa đẹp. Mọi người làm hàng xóm trên dưới cũng chẳng khác gì ở cùng nhau cả."
Nghe thấy vậy thì Cố Linh Y không do dự nữa: "Vâng."
Cố Gia Nhi rất tin tưởng Lộ Mãn để Lộ Mãn giúp cô và Vu Tư bàn thêm về các chi tiết như điện nước, internet và thời hạn thuê. Cô lại kéo chị gái Linh Y và Lăng Chi đi xem ban công nhỏ và phòng tắm rồi bàn bạc cách trang trí và dọn dẹp.
Vu Tư nhìn đống bông cách âm và trụ cào móng cho mèo kia. Mấy thứ này đâu phải cô chuẩn bị, rõ ràng là Lộ Mãn cố ý mua trước.
Cô cảm thán: "Tiểu sư muội này bị cậu chén chắc rồi đấy."
"Mua trước hai món đồ này khiến cho ý định còn đang dao động của cô ấy lập tức trở nên kiên định."
"Chứ sao, cô gái nhà em mà, phải hiểu rõ sở thích của em ấy để dễ dàng nắm bắt chứ." Lộ Mãn cười hở răng.
...
Ngày chuyển nhà, Cố Linh Y cũng không làm phiền người ngoài mà mượn cốp xe của Lăng Chi, Lộ Mãn và em gái Cố Gia Nhi đóng vai người khuân vác. Cô mới nhập học nên chưa sắm sửa nhiều đồ dùng cá nhân, chỉ có một ít quần áo và đồ dùng sinh hoạt nên lên xuống hai chuyến là xong.
"Đợi Linh Y và Lộ Mãn xuống rồi chúng ta đi ăn trưa luôn nhé."
Lăng Chi đưa mu bàn tay lau trán: "Gia Nhi em xem chị này, tóc mái phía trước có phải đã nóng đến mức thành mã vạch rồi không?"
"Có một chút." Cố Gia Nhi bĩu môi nói: "Thời tiết ở Hải Khúc Thị quái dị thật đấy, tối qua gió thổi đã hơi lạnh rồi nhưng hôm nay mặt trời vừa lên lại nóng kinh khủng."
"Lăng Chi, vừa nãy em xem nhiệt kế trong xe chị đã ba mươi sáu độ rồi."
"Gần biển quá nên mới thế, ngày đêm chênh lệch nhiệt độ lớn mà ánh nắng lại gay gắt. Đã qua tiết Thu Phân lâu lắm rồi mà vẫn chưa mát mẻ gì cả."
Lăng Chi khẽ vén vạt váy. Cô mặc một chiếc váy dài in hoa màu xanh mực không tay nên cánh tay còn đón được chút gió, thế nhưng nửa thân dưới thì nóng hừng hực.
Cô chẳng mấy để ý đến hình tượng mà cứ liên tục dùng váy quạt phành phạch.
Lộ Mãn và Cố Linh Y xuống lầu. Cố Linh Y một tay cầm chìa khóa phòng và thẻ thang máy, khóe miệng nở nụ cười tươi rói vui vẻ khôn tả.
"Anh ơi, chúng ta nhất định phải tìm một nhà hàng có điều hòa mới được."
Cố Gia Nhi vừa nói được một câu thì bỗng liếc nhìn cô bạn thân bên cạnh.
Lăng Chi cứ tự nhiên vén nửa vạt váy lên quạt phành phạch, dưới váy lấp ló một mảng da đùi trắng nõn.
"Vèo" một tiếng, Cố Gia Nhi nhanh tay ấn váy Lăng Chi xuống để che chân cô lại.
"Ờ..." Lộ Mãn khẽ lẩm bẩm: "Gia Nhi không che thì anh cũng chẳng nghĩ đến chuyện liếc nhìn Lăng Chi đâu."
Lăng Chi càng lườm Cố Gia Nhi một cái rõ to. Hành động của cô bạn thân này y hệt như một cô vợ đanh đá ghen tuông bảo vệ chồng vậy.
"Anh ơi, gần đây có món gì ngon anh có để ý không?"
Cố Gia Nhi mặc kệ Lăng Chi mà chạy đến chỗ Lộ Mãn, thân hình cọ cọ vào người anh.
"Gia Nhi." Cố Linh Y hắng giọng bên cạnh: "Nóng quá, đừng có chen chúc bên cạnh anh ấy nữa."
"Không nóng, chẳng nóng chút nào."
Cố Gia Nhi vẫn nói vậy dù trên trán lấm tấm mồ hôi.
Lộ Mãn và Cố Linh Y đều bất lực nhìn cô.
"Hừ hừ..."
Lăng Chi chậm rãi đi tới, miệng không tha người mà nói một câu: "Vừa nãy ai còn than vãn với chị là trời nóng ba mươi sáu độ, nóng chết người đấy?"
"Ôi, Lăng Chi~"
"Gia Nhi, nhiệt độ ba mươi sáu độ em chê nóng, nhiệt độ ba mươi bảy độ của đàn ông em lại không chê nóng mà cứ cọ cọ vào người ta thế à?"
"Em, em..."
Cố Gia Nhi khựng lại một chút rồi tiếp tục cãi bướng.
"Tối qua em ra ban công phòng ngủ hóng gió bị cảm lạnh rồi, không được sao? Hôm nay muốn nóng thêm một chút cho ra mồ hôi, không được sao?"
"Gia Nhi."
Lộ Mãn giơ ngón tay chỉ về phía một góc tường ở đằng xa.
"Hả? Anh ơi, ở đó có món ngon anh muốn ăn à?"
"Không phải."
Lộ Mãn lắc đầu.
"Ý anh là anh mới ba mươi bảy độ thôi, nhưng góc tường kia là chín mươi độ. Anh khuyên em nên ra đó ngồi xổm một lát."
"Lộ Tiểu Mãn!"
Cố Gia Nhi lập tức xù lông lên và giơ nanh múa vuốt.
...
Các nhà hàng dưới lầu có đủ loại, nhóm bốn người Lộ Mãn chọn một quán đồ ăn Hàn Quốc để giải quyết bữa trưa xong lại gói thêm bánh gạo, gà rán và các món ăn vặt khác rồi lên lầu trở về căn nhà mới thuê.
Cố Gia Nhi vừa bước vào cửa đã lao thẳng đến chỗ điều khiển máy lạnh, gió lạnh vừa thổi ra thì cô đã thoải mái nằm dài trên ghế sofa hừ hừ ư ử và nhón nhón đôi chân tận hưởng niềm vui tránh nóng.
"Vẫn là có một cái tổ ấm riêng của mình là tốt nhất."
Lăng Chi ngồi xuống bên chân Cố Gia Nhi rồi cũng ghé mặt vào đón gió: "Linh Y, đợi chị về sau kỳ nghỉ Quốc Khánh chị cũng chọn một căn nhà thuê."
"Ừ ừ, được đó."
Cố Linh Y khẽ cười. Có bạn thân ở ngay cạnh nhà với cô mà nói thì còn gì vui hơn.
Lăng Chi một tay véo phần đùi vừa thon vừa nuột của Cố Gia Nhi để tranh thủ chiếm tiện nghi, đồng thời đánh giá căn nhà mới của Cố Linh Y: "Nhìn bây giờ thì vẫn còn hơi trống trải, nhưng không sao. Để Gia Nhi cùng em tham khảo, vài ngày lại sắm thêm chút đồ các em thích là chẳng mấy chốc sẽ có sức sống thôi."
"Em cũng muốn thuê nhà ở đây, khu này các loại cửa hàng tiện lợi và phòng ốc cũng đầy đủ cả."
Cố Gia Nhi híp mắt thoải mái nói: "Linh Y, nếu sau này chúng ta tốt nghiệp mà vẫn được như thế này thì tốt quá."
"Tuy chúng ta không ở cùng một nhà nhưng ở rất gần nhau nên có thể tùy ý qua lại, thích ở lại bao lâu cũng được."
"Ừm." Cố Linh Y cũng gật đầu: "Như vậy thật sự rất tốt, vừa có thể sống cùng em lại vừa đỡ bị em chọc chị tức giận cả ngày."
"Cố Linh Y, chị!"
Cố Gia Nhi bĩu môi không nổi giận: "Buồn ngủ rồi, không chấp chị nhé."
"Linh Y, đây là lần đầu tiên em ở một mình đúng không?"
Lăng Chi có chút lo lắng vì không biết bạn thân của mình có thể thích nghi được trong khoảng thời gian đầu này không.
Tuy cô và Cố Gia Nhi đều có ý định chuyển đến tòa nhà này nhưng nhanh nhất cũng phải sau kỳ nghỉ Quốc Khánh mùng một tháng mười.
"Cũng ổn." Cố Linh Y nhìn Lộ Mãn rồi gật đầu nói: "Dù sao cũng phải bước một bước mới chứ."
"Con gái ở một mình phải chú ý và cảnh giác hơn."
Lăng Chi nói: "Nếu buổi tối sợ thì nhớ gọi cho bọn chị, bọn chị sẽ đến ngay."
"Không đâu Lăng Chi, em đâu phải trẻ con."
Lăng Chi lại liếc nhìn Lộ Mãn: "Chị thấy cứ cẩn thận vẫn hơn. Lộ Mãn, có lẽ phải mượn cậu một vài thứ."
"Tôi á? Thứ gì cơ?" Lộ Mãn chỉ vào mình.
"Quần áo, áo khoác hoặc áo sơ mi cũng được."
Lăng Chi nhìn ra ban công: "Tôi xem mấy bộ phim đô thị thấy con gái nếu thuê nhà một mình thì có thể phơi vài bộ quần áo nam ở ban công."
