Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 6

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 296

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 102

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Toàn truyện - Chương 314: "Tình bạn thuần khiết" và "Mỹ Trung Bất Túc"

Lăng Chi và Cố Linh Y lại đứng trước quầy đồ uống lạnh chọn tới chọn lui rồi mua bốn phần đá bào, Cố Linh Y còn lấy thêm bốn chai nước tinh khiết. Cô nhìn vào tủ lạnh đựng đồ uống rồi với tay lấy một chai Sprite bạc hà lạnh.

"Hả? Sprite vị này á?" Lăng Chi không chịu nổi vị bạc hà lạnh kích thích này: "Linh Y, em thích vị này từ khi nào vậy? Mà em lấy nhiều quá rồi đấy, tính cả chai này là năm chai rồi."

"Cái này là cho anh ấy."

Cố Linh Y nói: "Anh ấy quen uống vị này rồi, nhưng nước ngọt có ga không giải khát nên em lấy thêm cho anh ấy một chai nước nữa."

"Dù sao anh ấy cũng là con trai, vận động xong thì như trâu uống nước ấy, chuẩn bị thêm một chai cũng tốt."

Lăng Chi chứng kiến dáng vẻ Cố Linh Y tỉ mỉ tính toán như vậy thì không khỏi nhíu mày.

"Linh Y, em vẫn nên chú ý một chút."

Lăng Chi do dự không biết có nên nói hay không, nhưng với tính cách của Cố Linh Y nếu cô không nhắc nhở có lẽ cô bạn thân này sẽ không bao giờ nhận ra.

"Giữ một khoảng cách thích hợp với con trai mới là chuẩn mực giao tiếp khác giới hợp lý và trưởng thành."

Lăng Chi nhận lấy một ly đá bào từ tay Cố Linh Y rồi ăn một miếng. Thấy Cố Linh Y nghiêng đầu nhìn cô vẻ khó hiểu nên Lăng Chi lại tiếp tục nói.

"Đừng ăn chung một món với con trai, đừng có những tiếp xúc cơ thể mập mờ. Nếu không có lý do và tình huống gì thì cũng đừng hẹn hò đi chơi và xem phim với cậu ta——"

"Nhưng mà Lăng Chi." Cố Linh Y vẫn chưa hiểu chuyện gì: "Em có làm mấy chuyện đó đâu. Từ lúc khai giảng đến khi huấn luyện quân sự, số lần em nói chuyện với các bạn nam khác đếm trên đầu ngón tay là hết rồi."

Lăng Chi chịu hết nổi nên liếc Cố Linh Y một cái: "Lộ Mãn không phải là con trai à?"

"Anh ấy á?" Cố Linh Y nhíu cái mũi nhỏ: "Nhưng anh ấy là anh trai em mà."

"Lộ Mãn cũng vậy thôi."

Lăng Chi ngoài miệng thì nói nhẹ nhàng nhưng trong lòng lại đang gào thét: "Cố Linh Y, em để tâm một chút đi. Chị nhắc em phải chú ý không phải là những bạn nam khác mà chính là cái người mà em luôn miệng gọi là anh trai đấy!"

"Chị nói thế này nhé. Linh Y, sự quan tâm và chú ý của em dành cho Lộ Mãn bây giờ hình như đã đuổi kịp cả em gái em rồi đấy." Lăng Chi khẽ thở dài.

Cố Linh Y im lặng múc một muỗng đá bào rồi cắn thìa giả vờ không tiện nói chuyện.

"Chị biết hai người là bạn thuở nhỏ, nhưng giả sử chúng ta bỏ qua mối quan hệ thanh mai trúc mã này đi."

"Em và Gia Nhi giống nhau, thường xuyên vô tình hay cố ý chạm vào người Lộ Mãn, vui vẻ thì còn khoác tay cậu ta và dựa vào người cậu ta."

"Chưa nói đến những hành vi không phòng bị đó, bây giờ em đi mua đồ gì cũng phải đặc biệt nghĩ đến phần của Lộ Mãn, nhớ những thứ cậu ta thích và thích hơn, quan tâm đến cậu ta trong từng chi tiết nhỏ."

Lăng Chi nghiền ngẫm lại một lượt, càng nói càng cảm thấy việc cô ngăn cản Cố Linh Y là đúng đắn.

"Linh Y em có tin không? Nếu Lộ Mãn chưa từng yêu em gái em thì những gì em làm thậm chí có thể khiến cậu ta hiểu lầm, khiến cậu ta cảm thấy có chút thích em cũng không phải là không thể."

"…………"

Cố Linh Y lại im lặng nhét một muỗng đá bào vào miệng.

Rồi lại đổi qua một miếng hải sản ngâm nước sốt.

"Em đừng có chỉ lo ăn thôi chứ." Lăng Chi cạn lời: "Linh Y, em nghĩ về những gì chị nói đi."

"Ừm..."

Cố Linh Y khẽ "ừ" một tiếng trong mũi, coi như đồng tình với Lăng Chi.

Nhưng trong lòng cô lại nghĩ: "Nếu như trong thực tế mọi chuyện đúng như Lăng Chi nói thì tốt biết mấy..."

Lộ Mãn có thích cô hay không, cô đã biết rõ đáp án rồi. Cô bạn thân của cô đoán không sai, đúng là như vậy.

Cố Linh Y giải thích với Lăng Chi: "Lăng Chi, chúng em là bạn bè, là bạn bè rất tốt. Nếu là với những bạn nam khác em chắc chắn sẽ không như vậy đâu. Nhưng anh ấy thì khác, anh ấy là trường hợp đặc biệt duy nhất."

"Vẫn vậy thôi."

Lăng Chi lắc đầu: "Bạn khác giới tốt đến đâu cũng phải chú ý giữ chừng mực. Chị thật sự muốn nói, Linh Y à, nếu Gia Nhi không phải là em gái song sinh của em thì việc em quá nhiệt tình và quan tâm đến bạn trai cũ của em ấy, giả sử là một cô gái khác đã tức nổ đom đóm mắt rồi."

Cố Linh Y im lặng.

Cô biết rõ với tình cảm của em gái mình dành cho Lộ Mãn, dù hai chị em cô đều là thanh mai trúc mã của Lộ Mãn và lại còn là chị em song sinh thân thiết không rời, nhưng khi Cố Gia Nhi thấy cô và Lộ Mãn có chút thân thiết thì em ấy vẫn sẽ ghen tuông đấy thôi.

Nếu cô không phải là chị gái song sinh của Gia Nhi mà là "cô gái khác" suốt ngày quấn lấy Lộ Mãn, Cố Gia Nhi sẽ không vui vẻ gì đâu, thậm chí có thể tìm cô gây sự vài trận.

"Lăng Chi, em coi anh ấy là anh trai, là tình cảm thân thiết hơn cả bạn bè. Từ nhỏ đã như vậy nên quen rồi."

"Quen rồi?" Lăng Chi cười khẩy: "Hồi nhỏ hai người còn tắm chung nữa kìa, tối qua sao không tắm chung đi?"

"Lăng Chi!"

Cố Linh Y ngượng ngùng muốn đánh vào tay cô bạn thân một cái nhưng tay đang cầm đầy đồ nên không rảnh.

"Chúng em không có! Hồi nhỏ lúc em quen anh ấy thì đã bốn tuổi rồi, ở trường mẫu giáo đã phân biệt nam nữ rồi!"

"Ồ, Linh Y, hóa ra em cũng biết là nam nữ có khác biệt." Lăng Chi nhướng mày.

"Vậy đó, nhiều hành động thân mật, đặc biệt là những quan tâm vượt qua giới hạn bạn bè... Linh Y à, em không nên làm nữa."

Lăng Chi nghiêm túc khuyên nhủ: "Tin chị đi, đây không phải là xa lánh bạn bè đâu. Đối với tình bạn thuần khiết giữa nam và nữ, sự trong sáng và khoảng cách mới có thể khiến tình bạn này thực sự lâu dài."

"Ừm..."

Giọng điệu của Cố Linh Y có chút qua loa.

Trong lòng cô rất cảm kích Lăng Chi, những lời này thật sự là lời gan ruột và cũng là lời khuyên đúng đắn của Lăng Chi với tư cách là người ngoài cuộc và một người bạn tỉnh táo.

Nhưng vấn đề duy nhất là những lời này không còn phù hợp với mối quan hệ của cô và Lộ Mãn nữa rồi...

Cô và Lộ Mãn không còn chỉ muốn làm bạn bè nữa.

...

Lăng Chi lo lắng cho tình bạn khác giới của bạn thân, còn Cố Linh Y thì mang tâm tư nhỏ bé suy nghĩ lung tung. Hai cô gái im lặng suốt đường trở lại bãi biển.

Cố Gia Nhi và mấy bạn nữ cùng đội ngồi cùng nhau, ánh mắt tập trung vào sân bóng đá bãi biển phía trước.

"Linh Y, Lăng Chi." Cố Gia Nhi khẽ lên tiếng: "Tình hình trận đấu có vẻ không ổn. Vừa nãy có mấy bạn nữ bên Học viện Y tế đến trò chuyện, họ nói đội Đại học Sư phạm của chúng ta mọi năm đều không mạnh trong giải bóng đá bãi biển tân sinh viên, đặc biệt là mấy Khoa Văn và Khoa Âm nhạc Mỹ thuật."

"Vậy ý là Lộ Mãn có khả năng thua trận hả?"

Lăng Chi đột nhiên hứng thú: "Vậy thì chị phải xem cho kỹ mới được!"

Trên sân bóng, Lộ Mãn và mấy bạn nam từ các đại đội khác góp lại vừa đủ mười lăm người chia thành ba đội A, B, C.

Bóng đá bãi biển là loại hình năm người một đội. Để nhiều tân sinh viên có thể tham gia, các thầy cô và học trưởng đã tổ chức thi đấu theo thể thức ba trận thắng hai. Ba trận 5v5 cùng lúc, đội nào thắng nhiều trận hơn sẽ giành chiến thắng chung cuộc.

"Lộ Mãn học đệ, cứ thoải mái tinh thần đi."

Nghê Hiểu Vũ của đội bóng đá nữ làm trọng tài trước trận đấu, cô nhắc nhở Lộ Mãn: "Lần này các em không may bốc thăm trúng phải đội Học viện Y tế Tế Thành mạnh nhất rồi. Họ từng vô địch nhiều năm rồi nên có thua thảm cũng không mất mặt đâu, chỉ là không may thôi."

Vương Hải Long của đội bóng đá nam cười hở cả răng: "Năm nào cũng vậy, cứ thua rồi lại chiến thôi. Khoa Văn của chúng ta ít nam sinh, được ra sân là thắng rồi. Năm nay các cậu còn gom đủ một đội năm người từ hệ Trung Văn đã là rất giỏi đó."

Lưu Ngọc Kỳ đang ở trên sân nghe vậy thì không khỏi nhỏ giọng: "Đúng là không dễ dàng gì. Hệ Trung Văn năm nay tổng cộng chỉ có sáu nam sinh, cơ bản là tung hết vào sân mới đủ người..."

"Mấy năm trước ấy à, nam sinh hệ Trung Văn ít mà lại còn không muốn ra sân thua bóng nên chỉ có thể ghép đội với các bạn Khoa Âm nhạc Mỹ thuật."

"Nhưng quy mô nam sinh khoa Âm nhạc Mỹ thuật cũng chỉ có vậy nên khiến chúng ta cứ mãi thiếu người. Các trường khác đặt cho đội hợp tác của Đại học Sư phạm giữa hệ Trung Văn và Khoa Âm nhạc Mỹ thuật của chúng ta một biệt danh."

"Họ nói chúng ta giống đội tuyển quốc gia và đội tuyển Mỹ, thực lực sinh viên vẫn còn nhưng đá bóng thì dở tệ nên gọi là 'Mỹ Trung Bất Túc'."

"Hải Long sư huynh." Trần Uy kéo kéo cổ áo, còn chưa ra sân đã nghe thấy thành tích lịch sử tối tăm như vậy nên cậu ta càng mất tự tin: "Đội Học viện Y tế mạnh đến mức nào?"

Vương Hải Long thẳng thắn: "Mấy năm trước từng giao đấu hai lần, không ghi được một bàn nào mà thua hai trận 0:3, thảm bại hai năm trời."

Mấy cầu thủ trên sân lập tức ngây người.

"Bây giờ em xin rút còn kịp không..." Ngô Liêu lẩm bẩm. Tuy nói là trận đấu giao hữu vui vẻ nhưng bị trường khác đè bẹp thì cậu ta không muốn chút nào.

"Coi như là lấy lòng Học viện Y tế đi."

Vương Hải Long cười: "Sau kỳ nghỉ mùng một tháng mười thì các cậu còn phải tổ chức một đợt khám sức khỏe. Các trợ lý của bác sĩ trường chính là sinh viên được tuyển từ Học viện Y tế đấy."

Trên mặt anh ta tiếp tục hiện lên những ký ức không muốn nhớ lại: "Sư huynh nhắc nhở các cậu một chút, khoa chúng ta có một vị sư huynh có lẽ các cậu đã nghe qua rồi gọi là Sửu Thần ấy."

"Khi cậu ta đi khám sức khỏe năm nhất, đến lượt kiểm tra thể chất thì kết quả là trợ lý của Học viện Y tế phát hiện ra cậu ta nhét giấy vệ sinh..."

Các bạn nam sinh chìm vào sự im lặng chết chóc.

"Vậy nên hãy giữ quan hệ tốt với sinh viên Học viện Y tế. Hữu nghị là trên hết, thi đấu là thứ yếu. Dù sao thì cũng có khả năng họ là những người duy nhất ngoài bạn gái các cậu biết 'cái kia' của các cậu quá dài hoặc có trĩ ngoại đấy."

"Cái gì cái gì cái gì á?" Nghê Hiểu Vũ ngơ ngác: "Kiểm tra thể chất hả? Chẳng phải là vén áo lên lộ lưng, cởi quần ra nhìn qua loa là xong sao? Sao trên người còn có thể kẹp giấy vệ sinh?"

"Nghê học tỷ, chị đừng nên hỏi han gì nữa. Cái này hoàn toàn là chỗ kiến thức chị không hiểu, tốt nhất là không biết thì hơn."

Một tiếng còi chuẩn bị vang lên, trọng tài trở về vị trí của mình. Lộ Mãn và những người khác cũng đứng vào vị trí khai cuộc. Vẫn còn một số cầu thủ chưa nghe Vương Hải Long vừa kể về thất bại "có chút đáng tiếc" của Đại học Sư phạm, vậy nên vẫn còn xoa tay chuẩn bị và duỗi người khởi động trông như tràn đầy tự tin muốn bón hành đối thủ.

"Lộ Mãn, chúng ta có nên nói trước cho bọn họ biết thực lực chênh lệch thật sự giữa hai trường lớn đến mức nào không?"

Lưu Ngọc Kỳ không đành lòng nhìn đám bạn này bị "tưới" bóng đến mức hoài nghi nhân sinh: "Để bọn họ chuẩn bị tâm lý trước một chút?"

Ngô Liêu thêm vào: "Coi như là sư huynh Vương Hải Long nói vậy đi, tặng bóng tặng cơ hội cho mấy bạn bên Học viện Y tế nhỉ? Dù sao thì cũng đá không lại."

"Không được."

Lộ Mãn lắc đầu: "Thua đến phút cuối và chưa đá đã thua tuyệt đối khác nhau."

Anh đi về phía hai sân khác, trên sân cầu thủ Đại học Sư phạm đều là đội hỗn hợp của Khoa Văn và Khoa Âm nhạc Mỹ thuật. Họ thấy Lộ Mãn đến thì rất vui vẻ chào hỏi: "Người anh em, cố lên! Chiến cho đã!"

"Cố lên!" Lộ Mãn cười đáp lại: "Vừa rồi sư huynh đội bóng đá cổ vũ chúng ta, nói là trong lịch sử Văn học đấu với Y học tổng cộng có năm lần giao đấu, ba thắng hai thua! Chúng ta Văn học Âm Mỹ hợp tác, thành tích lịch sử vẻ vang phải giữ vững nha!"

"Được!"

Trên bãi cát, hai sợi dây cứu hộ dự phòng được dùng để ngăn cách khu vực khán giả.

"Anh ơi cố lên!" "Anh ơi cố lên!"

Hai chị em song sinh ngồi sát bên nhau vẫy tay hô hào cổ vũ Lộ Mãn.

Lăng Chi liếc cặp song sinh một cái rồi cũng hô theo: "Đại học Sư phạm Tân Hải cố lên!"

"Vãi chưởng."

Lưu Ngọc Kỳ liếc ra ngoài sân: "Lộ Mãn, trận bóng này của mày thắng hay không cảm giác hoàn toàn không quan trọng nữa——như này là quá đáng giá rồi."

Một cặp mỹ nữ song sinh da trắng dáng xinh không phân biệt được ai với ai đang cổ vũ hò hét trên khán đài với tư cách "người nhà", rất nhanh cũng thu hút sự chú ý của mọi người.

"Người của chúng ta à?" Một cầu thủ bên Học viện Y tế mắt sáng rực: "Bọn họ hô anh ơi cố lên, ai là anh của bọn họ vậy?"

Một đồng đội khác lập tức dập tắt ảo tưởng của anh ta: "Đừng mơ nữa, bên kia là khán đài của Đại học Sư phạm Tân Hải. Hình như còn là hội cổ vũ cho đối thủ của chúng ta năm nay, cổ vũ cho cái đội 'có chút đáng tiếc' kia đấy."

"…Vậy chúng ta đá vào lưới của bọn họ thêm vài quả nữa đi."

Trận bóng đá bãi biển có hai hiệp, mỗi hiệp hai mươi phút, cầu thủ dự bị không giới hạn số lần thay người. Cho nên bên Y học đông con trai giống như thay phiên nhau luyện binh, có người đá một lúc lại đổi người khác từ dưới sân lên thay.

Còn bên "có chút đáng tiếc" của Đại học Sư phạm Tân Hải thì trên ghế dự bị của họ trống trơn——vốn dĩ đã ít con trai, chỉ vừa đủ lập thành ba đội ABC nên thật sự không tìm được ai làm dự bị nữa.

Hiệp một kết thúc, đội Đại học Sư phạm thở dốc mệt mỏi. Còn bên đối diện đội Y học người đông mà thay người nhiều lần nên ai nấy đều sung sức.

0:1, Y học tạm thời dẫn trước.

Thời gian nghỉ ngơi, hai đội lau mồ hôi uống nước và lần lượt bàn tán về đối phương.

Bên Y học náo nhiệt hẳn lên.

"Sao thế này, năm nay hiệp một mới ghi được một bàn à?"

"Cứ như mọi năm ấy hả, sớm đã ghi vào lưới bọn nó bốn năm bàn rồi."

"Tỉnh táo lên hết đi, đội Văn học - Âm nhạc Mỹ thuật của Đại học Sư phạm là đội dễ xơi nhất rồi. Không đá cho chúng nó hai con số thì chưa gọi là toàn thắng."

Bên phía Khoa Văn có vẻ hơi hoang mang.

"Lộ Mãn, có chỗ nào đó hình như không đúng lắm thì phải."

Mạnh Lực bên Khoa Âm nhạc Mỹ thuật gãi đầu: "Lúc đá trên sân có một người bên Học viện Y tế lải nhải với tao mấy câu. Họ bảo tính ngược về trước có hai năm là Văn học - Âm nhạc Mỹ thuật đối đầu Học viện Y tế, chúng ta thảm bại toàn tập không thắng nổi trận nào hả?"

"Đúng mà." Lộ Mãn thản nhiên đáp: "Trong lịch sử Văn học đấu với Học viện Y tế, thành tích ba lần thắng lợi cũng lâu lắm rồi."

"Khi nào cơ?"

"Lần đầu là Lỗ Tấn bỏ Y theo Văn, còn hai lần nữa là Dư Hoa và Phùng Đường từ bỏ Y học để viết ra 《Sống》 và 《Vạn Vật Sinh Trưởng》."

Lộ Mãn mặt mày nghiêm chỉnh bịa chuyện: "Tính thêm đội Văn học - Âm nhạc Mỹ thuật của Đại học Sư phạm chúng ta thua sát nút họ hai năm, tổng thể mà nói là ba thắng hai thua nên họ kém chúng ta một bậc."

"Mẹ kiếp, mày đúng là một nhân tài..."

"Phụt ha ha ha ha..."

Các cầu thủ nghỉ ngơi đơn giản trên bãi cát trước khu vực khán giả, cuộc trò chuyện theo gió biển bay đến tai các cô gái cổ vũ.

Cố Gia Nhi che miệng cười: "Anh ấy đúng là anh ấy rồi."

"Còn dám nói nữa." Cô gái Học viện Y tế bên cạnh nhún vai: "Đúng là sinh viên ưu tú khoa Văn, cái miệng đúng là lợi hại."

Hai chị em song sinh và Lăng Chi liếc mắt nhìn khu vực chỗ ngồi của bên Học viện Y tế, không nói gì.

Lộ Mãn thấy họ liền đi tới.

"Linh Y, Gia Nhi, xòe tay ra."

Lộ Mãn đặt vào lòng bàn tay họ mấy con ốc nhỏ: "Vừa nhặt được đó."

"Cũng đẹp đấy chứ." Lăng Chi ghé mắt nhìn, có con ốc bảo láng bóng như gương, còn có mấy con hình dáng sắc nhọn và mọc gai.

"Nhặt được trên sân bóng à?" Cố Gia Nhi ngước mắt nhìn Lộ Mãn: "Vậy anh phải cẩn thận đấy, coi chừng bị đâm vào."

"Đi giày mà, có phải chân trần đâu." Lộ Mãn cười nói.

Cố Linh Y lập tức lên tiếng: "Vậy cũng phải chú ý. Anh cẩn thận một chút, đừng va chạm với người khác, ngã xuống cũng dễ bị cứa vào da đấy."

"Ôi trời."

Lăng Chi chống một tay lên má. Cô cảm thấy những lời trước đây nói với Cố Linh Y đều nói phí công rồi.

Anh ta là một gã đàn ông to lớn ra sân đá bóng, da dày thịt béo dẫn đầu chạy hùng hục còn sợ mấy chuyện xước xát cỏn con này sao?

Bạn gái cũ và còn có cả chị song sinh của bạn gái cũ quan tâm dặn dò anh ta y hệt nhau.

Lăng Chi trong lòng điên cuồng lắc đầu và thầm nghĩ gã này đúng là đang có phúc mà không biết hưởng.

[Mỹ trong Mỹ thuật, Trung trong hệ Trung Văn, bất túc tức là đá bóng không nổi]