"Ôi đông người quá! Trong phòng học này toàn là bạn cùng đại đội với anh hả?"
Cố Linh Y, Cố Gia Nhi và Lăng Chi cùng hơn mười tân binh của Đại đội Bảy Tiểu đoàn Bảy bước vào phòng học, thấy phòng đã chật ních người bên Đại đội Bốn Tiểu đoàn Sáu của Lộ Mãn thì không khỏi ngạc nhiên.
Lộ Mãn gật đầu liếc nhìn Vu Tư rồi lấy điện thoại ra, anh gõ một dòng chữ trong ghi chú rồi đưa cho Vu Tư xem.
【Nhờ học tỷ giúp một chút, đừng nhắc đến chuyện có cô gái nào đó mang nước cho các chị nhé】
Trước đó, anh lén gọi Cố Linh Y đến đưa nước, không biết Cố Linh Y đã nói với Cố Gia Nhi như thế nào, thậm chí không biết cô có báo cáo tình hình cho em gái mình hay không. Lộ Mãn cảm thấy cứ bớt một chuyện còn hơn thêm một chuyện, cứ giấu Cố Gia Nhi thì hơn.
Vu Tư ngạc nhiên ngẩng đầu, ánh mắt liếc qua cặp song sinh đang đi về phía này ở cửa.
Cô không hiểu lắm về yêu cầu này của Lộ Mãn, chỉ là một trong hai chị em song sinh đến đưa cho anh ta một chai nước thôi mà còn phải giấu người kia sao?
Hơn nữa, lần trước ai là người đưa nước trong hai chị em này nhỉ? Vu Tư không ngừng quan sát và phán đoán nhưng vẫn không phân biệt được.
"Được."
Nhưng Vu Tư vẫn gật đầu: "Nhưng cậu phải nói cho tôi biết trước, hai tiểu sư muội này ai là chị ai là em."
Hai chị em song sinh đứng cạnh nhau, so sánh về khí chất để phân biệt sẽ là cảnh giới đơn giản nhất: "Tịnh Đế Liên Khai".
Lộ Mãn liếc nhìn hai chị em nhà họ Cố. Cả hai đều buộc tóc giống nhau và trên quân phục cũng không có dấu hiệu nhận biết rõ ràng nào khác, nhưng hai chị em kẹp Lăng Chi ở giữa, cô em gái bên trái bước nhanh hơn Lăng Chi nửa bước, còn cô chị gái bên phải giấu cánh tay sau cánh tay Lăng Chi và nửa ôm nửa dựa vào Lăng Chi.
"Bên trái là em gái Cố Gia Nhi, bên phải là chị gái Cố Linh Y."
Lộ Mãn nói xong vẫy tay gọi tên từng người, hai cô gái nghe thấy Lộ Mãn gọi đúng tên từng người thì trên khuôn mặt trái xoan đều nở nụ cười vui vẻ mà tiến lại gần anh ta.
"Chậc chậc, cậu giỏi thật đấy."
Vu Tư không khỏi bội phục: "Hai tiểu sư muội này dù cậu có nói cho tôi biết thì lát nữa họ sơ ý đổi chỗ cho nhau có lẽ tôi quên sẽ mất, căn bản cũng không phân biệt được."
Cố Gia Nhi nhanh chân đến bên cạnh Lộ Mãn rồi vui vẻ ngồi sát vào anh.
Còn Lăng Chi vốn định cùng Cố Linh Y ngồi vào chỗ trống phía trước họ nhưng trên cánh tay truyền đến một lực nhỏ, Cố Linh Y khẽ kéo cô đi rồi chớp mắt đã ngồi xuống phía bên kia Lộ Mãn.
Lăng Chi: …
Cô thầm khó hiểu: "Hai chị em này sao ai cũng như vậy chứ?"
"Gia Nhi thì thôi đi, em ấy muốn theo đuổi lại bạn trai cũ nên bây giờ cứ dính lấy Lộ Mãn mình còn có thể hiểu được…"
Lăng Chi kín đáo liếc nhìn Cố Linh Y: "Linh Y cũng phải chen vào để anh ta được hưởng đãi ngộ 'trái ôm phải ấp' ở giữa là sao?"
Cô cảm thấy cần phải nhắc nhở Cố Linh Y một chút. Em gái cô và Lộ Mãn từng có quan hệ yêu đương nên Cố Gia Nhi khá thoải mái khi tiếp xúc thân mật với Lộ Mãn, thậm chí còn muốn nhiều hơn nữa.
Nhưng Cố Linh Y thì khác. Cô và Lộ Mãn quan hệ tốt thì tốt thật, nhưng bạn bè và người yêu khác nhau. Cái gì nên làm và cái gì không nên làm, làm rồi sẽ khiến người ta hiểu lầm hay thậm chí cảm thấy vượt quá giới hạn đều cần phải đặc biệt chú ý.
Về điểm này, Lăng Chi cho rằng Cố Linh Y thiếu kinh nghiệm giao tiếp với con trai và thiếu cảnh giác, Lộ Mãn là người bạn khác giới duy nhất của cô nên Cố Linh Y không nắm bắt được chừng mực. Lăng Chi muốn nhắc nhở cô chị gái song sinh một chút rằng không thể cái gì cũng nhìn theo em gái Gia Nhi của mình, nếu không ba người cứ ở bên nhau như vậy sẽ có chút kỳ lạ…
"Anh ơi, huấn luyện viên của chúng em đột nhiên không khỏe, ngày mai không đi hành quân được. Cô ấy không đi nên phần lớn người của Đại đội Bảy Tiểu đoàn Bảy chúng em đều không muốn tham gia nữa."
Cố Gia Nhi nói về tình hình đại đội mình, nhưng trên mặt lại lộ vẻ vui mừng: "Vậy đại đội chúng em sẽ đi theo đại đội của anh, gộp lại cùng nhau ra biển nhé."
Vu Tư nhìn cô gái trước mặt đang trò chuyện với Lộ Mãn, cô vẫn đang đoán cô gái có vẻ trong mắt chỉ có Lộ Mãn này rốt cuộc có phải là học muội hôm đó được Lộ Mãn gọi đến đưa nước không?
Nếu không phải cô ấy thì là cô gái còn lại trong hai chị em song sinh, vậy thì mối quan hệ này có chút phức tạp và không ổn.
Đang suy nghĩ, Vu Tư thấy dần dần có không ít người vây quanh mình.
Cô ngẩng đầu lên nhìn, không biết từ lúc nào đám con trai trong đại đội mình đã chen hết cả vào đây.
"Huấn luyện viên, chúng em đợi chị dặn dò chút ít về ngày mai." Một tân sinh viên của Khoa Âm nhạc Mỹ thuật lên tiếng giải thích.
Vu Tư nghiêng đầu cười một tiếng. Cô đến đây cũng được một thời gian rồi nhưng vừa nãy không thấy đám con trai này vây quanh, bây giờ thấy hoa khôi tiểu sư muội của đại đội khác thì từng người một đều không nhịn được nữa rồi hả?
"Cũng không có gì dặn dò, mọi người chú ý an toàn khi đi dọc đường và ở bãi biển là được."
Vu Tư lại nghĩ đến một chuyện nhỏ: "Lần này chúng ta sẽ hoạt động chung với Đại đội Bảy Tiểu đoàn Bảy, mọi người nghĩ xem khẩu hiệu khi hai đại đội chạy bộ là gì đi. Đến bãi biển khi xếp hàng trên bãi cát cũng dùng được."
Lưu Ngọc Kỳ là bạn cùng phòng của Lộ Mãn cũng ở đây. Cậu ta đánh giá sắc mặt huấn luyện viên Vu Tư, trông có vẻ tối nay tâm trạng cô không tệ nên liền mạnh dạn lên tiếng: "Huấn luyện viên, cái này thì sao ạ? Đại đội Bốn uy vũ, ăn chơi trác táng, đánh nhà cướp của, mưa gió không cản..."
"Ngứa đòn rồi à? Lại muốn làm mấy chục cái chống đẩy cho giãn gân cốt hả?" Vu Tư cười giả vờ trách mắng.
"Đại đội Bốn, đại đội Bốn, toàn viên tu tiên? Thần thông quảng đại, pháp lực vô biên!"
Lại có sinh viên mới lên tiếng: "Huấn luyện viên, chúng em làm cái đơn giản thôi. Đại đội Ba, Đại đội Ba, tôi là Đại đội Ba."
"Cậu chưa say đấy chứ?" Vu Tư cạn lời: "Huấn luyện quân sự cho các cậu hai tuần rồi mà các cậu còn không biết mình là đại đội mấy hả?"
"Huấn luyện viên, còn một câu nữa: Đùa cậu thôi, tôi là Đại đội Bốn——"
Nhân lúc mọi người xúm xít mỗi người một ý, một nam sinh Khoa Âm nhạc Mỹ thuật nhìn về phía Lộ Mã, thấy anh được một cặp song sinh hoa nhường nguyệt thẹn kẹp ở giữa nên lòng ghen tị đã không còn chỗ chứa.
Cậu ta tìm được số QQ của Lộ Mãn rồi gửi tin nhắn.
【Phó Chí Dương - Lớp Quốc tế Nghệ thuật khóa 06】:Anh trai, Lộ ca, Mãn ca, anh rể ơi
【Phó Chí Dương】:Em cũng không biết nên gọi anh thế nào. Ý là một người muốn làm anh em cột chèo của anh thì nên gọi anh là anh rể hay em rể?
【Phó Chí Dương】:(Chắp tay)(Ôm quyền)
Lộ Mãn cúi đầu nhìn màn hình điện thoại, lại nói chuyện với song sinh vài câu rồi mới nhanh chóng trả lời tin nhắn.
【Lộ Mãn】:(Mỉm cười)
【Lộ Mãn】:Đi ngủ đi
【Phó Chí Dương】:Đừng mà anh, em cứ gọi anh là anh cột chèo trước nhé. Em không ngủ sớm thế đâu, hì hì hì
【Phó Chí Dương】:Anh cột chèo, có cô gái nào bên cạnh anh còn độc thân không? Nhờ anh nói giúp vài câu giới thiệu làm quen với ạ? (Ôm quyền)
【Lộ Mãn】:Anh cũng đâu có nói là bảo chú ngủ
【Phó Chí Dương】:?
Lúc này Lộ Mãn đứng dậy, hai chị em song sinh và Lăng Chi cũng đứng lên.
"Chào hỏi Vu học tỷ một tiếng rồi chúng ta đi trước nhé." Lộ Mãn duỗi lưng một cái.
"Anh ơi, lát nữa về nhà nghỉ tắm xong chúng ta vẫn còn thời gian, có thể đánh vài ván cờ caro đó."
"Anh cả buổi tối không chơi game mà lại đi đánh cờ caro với em á?"
"Vậy chơi Tam Quốc Sát cũng được mà, chỉ là bốn người chúng ta hình như hơi ít."
Những nam sinh gần đó ánh mắt vô tình hay cố ý đều đổ dồn về phía Lộ Mãn.
Thiếu người? Bọn họ có thể góp người mà! Bọn họ cũng muốn cùng mỹ nữ ra ngoài chơi game mà. Tiếc là không có cơ hội…
"Thôi đi, anh đưa các em về nhà nghỉ ngơi rồi bắt xe quay lại."
Lộ Mãn thầm nghĩ khu ký túc xá thời Đại học của bọn họ điều kiện không được tốt lắm. Bên khu nữ sinh tắm rửa phải xếp hàng, phòng tắm đơn sơ, giá nước nóng lại đắt, điện đóm trong ký túc xá cũng cũ kỹ hư hỏng. Đợi cặp song sinh muốn chuyển ra ngoài thuê nhà, anh phải sớm chuẩn bị trước để làm hàng xóm thuê nhà gần Cố Linh Y.
"Không muốn đâu anh ơi, ba người chúng em đều là con gái, buổi tối anh cứ ở phòng bên cạnh đi mà."
Lăng Chi cười hì hì một tiếng: "Gia Nhi, em thử để chị với Linh Y ở cùng nhau rồi em với Lộ Mãn ở một phòng xem, xem cậu ta bây giờ còn thái độ ngại phiền phức không tích cực thế này không?"
"Lăng Chi!" Cố Linh Y vội vàng mở miệng bảo bạn thân im miệng.
"Má nó, hai chữ ngưỡng mộ tao nói phát chán rồi!" Phó Chí Dương đứng xem gần như tê liệt: "Thì ra đi ngủ đi thật sự không phải nói với mình mà là nói với mấy cô gái kia!"
……
Sáng hôm sau, đội ngũ huấn luyện dã ngoại ở bờ biển tập trung gần cổng Bắc Đại học Sư phạm, men theo con đường ven biển thẳng tắp rộng rãi mà tiến thẳng đến bãi cát bờ biển Vạn Bình Khẩu.
Lộ Mãn ở trong hàng ngũ hỗn hợp của Đại đội Bốn Tiểu đoàn Sáu và Đại đội Bảy Tiểu đoàn Bảy nhìn ngó xung quanh còn phát hiện mấy gương mặt quen thuộc.
"Anh Hải Long, Nghê học tỷ, sao mọi người lại ở đây?"
Hai học trưởng học tỷ quen biết ở đội bóng đá giờ đang mặc áo đấu của đội bóng trường và vác một túi lưới đựng bóng đá đi theo một bên đội ngũ.
Vương Hải Long cười toe toét: "Lại gặp Lộ sư ca rồi."
Anh ta xoay người nửa vòng rồi chìa ra tấm thẻ đỏ thẻ vàng nhét ở túi quần sau: "Hoạt động huấn luyện dã ngoại hàng năm ở bờ biển là bóng đá bãi biển năm người phải so tài với các đơn vị khác trường. Đám lão tướng bọn tôi đi theo để làm trọng tài cho các cậu."
Nghê Hiểu Vũ lúc này đã nhào vào đội ngũ hoà vào cùng cặp song sinh nhà họ Cố, tay trái sờ sờ bàn tay của Cố Linh Y, tay phải ôm lấy bờ vai thơm tho của Cố Gia Nhi, vô cùng thoải mái vui vẻ.
Lộ Mãn lại nhếch cằm chỉ vào vị lãnh đạo hói đầu phía trước: "Vậy Bí thư Đồ của khoa Văn chúng ta tại sao cũng đi theo? Anh Hải Long, anh biết tình hình không?"
"Hầy, thảo nào, đúng là Bí thư Đồ của khoa Văn các cậu mà."
Vương Hải Long dang tay: "Phòng Bảo vệ của trường và hội sinh viên trường đã cử thầy cô và tình nguyện viên hộ tống đám tân sinh viên đi huấn luyện dã ngoại này rồi, nhưng Bí thư Đồ của khoa các cậu cứ khác người nên năm nào cũng lải nhải một câu 'có chuyện gì xảy ra khoa không gánh nổi trách nhiệm đâu', sợ có sinh viên gặp tai nạn thì chức bí thư của ông ta bị tước mất nên cứ nhất quyết phải đi theo đại đội."
"Thôi thì kệ ông ta vậy, cũng coi như có người lãnh đạo ứng phó tình huống bất ngờ."
"Ừ, là một người lãnh đạo có thể phát biểu chiếm mất nửa tiếng thời gian tự do của các cậu."
"Ờ..."
Ba cây số đường, mọi người đi đến bờ biển. Thủy triều lên xuống, sóng vỗ vào bờ, khu vực bãi tắm vẫn còn rất nhiều du khách dừng chân. Những cô gái trẻ mặc bikini nhan nhản khiến mấy chàng trai trong đội ngũ không ngừng reo lên là đến đúng chỗ rồi.
Lộ Mãn và Lăng Chi gần như đồng thời nhìn về phía hai chị em song sinh.
Lăng Chi liếc nhìn đôi bạn thân song sinh rồi lại nhìn Lộ Mãn: "Tôi đoán hai chúng ta đang nghĩ cùng một chuyện."
"Khụ khụ, tôi có lẽ kém cậu một chút." Lộ Mãn nói: "Tôi chỉ muốn xem một trong hai người mặc đồ bơi thôi, còn cậu chắc là muốn xem cả hai chị em."
"Ê hê hê, đoán đúng rồi——nhưng Lộ Mãn cậu đừng giả bộ. Tôi không tin cậu chỉ muốn xem một mình Gia Nhi đâu."
"Trời đất chứng giám, thật sự chỉ muốn xem một người thôi——"
"Phì!"
"Phì!"
Cố Linh Y và Cố Gia Nhi bất lực nhìn nhau, cô bạn thân và anh ta đúng là có truyền thống dê xồm rồi.
"Linh Y, Gia Nhi." Lăng Chi nhướng mày trêu chọc: "Ở quảng trường ván gỗ bên bãi biển kia có rất nhiều chỗ bán đồ bơi đấy, có muốn mua luôn hai bộ không?"
"Ứ, không cần!" "Lăng Chi, đánh chị đó."
Cố Linh Y yếu ớt chỉ vào quầy hàng bán đồ ăn vặt trên quảng trường: "Vốn còn định mua cho Lăng Chi một ít rong biển và hải sản nướng để chúng ta vừa ăn vừa chơi, bây giờ thấy chị lộng hành thế này thì thôi bỏ đi."
"Ha ha, Linh Y, vậy chị mời em."
Lăng Chi kéo tay Cố Linh Y và tươi cười rạng rỡ, nhưng trong ánh mắt lại có một sự nhắc nhở: "Nhưng mà nói đi nói lại thì đúng là chị không chu đáo, dáng vẻ em mặc đồ bơi không thích hợp để Lộ Mãn được rửa mắt."
"Ờmmm..."
"Chúng ta đi mua nước và đồ nướng trước. Gia Nhi, Lộ Mãn, hai người nghe ngóng tin tập hợp của huấn luyện viên nhé."
Lăng Chi nắm tay Cố Linh Y đi đến quảng trường ván gỗ. Các tiểu thương nhiệt tình chào mời, họ cầm vòng cổ ngọc trai cùng chuông gió vỏ sò và đủ loại đồ ăn ngon ra sức quảng cáo.
"Cái chuông gió này cũng khá đặc biệt đấy, toàn vỏ sò không này."
Cố Linh Y bị những món đồ nhỏ xinh đẹp thu hút khiến cô khẽ lẩm bẩm: "Nếu treo ở nhà thì Gia Nhi và em chỉ cần một cái thôi, rồi anh ấy, mẹ, với cả Tiểu Sương, cũng có thể tặng mỗi người một cái nữa——"
"Như vậy là bốn cái rồi." Cố Linh Y nghiêng nghiêng đầu: "Lăng Chi, chị có muốn không? Chiều nay lúc về mình mua nhé?"
Lăng Chi trầm ngâm nhìn Cố Linh Y: "Lộ Mãn xếp thứ hai cơ đấy, em gái em xong ngay sau đó là Lộ Mãn."
"Hửm?"
Cố Linh Y chớp chớp mắt: "Lăng Chi, có gì không đúng sao? Em đếm sót người à?"
Lăng Chi nhìn chằm chằm Cố Linh Y một lúc rồi chậm rãi lắc đầu.
Cố Linh Y có chút hoang mang trong lòng. Cô bạn thân của mình dường như có điều muốn nói với cô.
Lại đi đến một quầy đồ ăn vặt, Cố Linh Y để ý đến món hải sản trộn và cá thu nướng. Cô chỉ tay vào tên trên bảng giá rồi quay sang nhờ Lăng Chi.
"Em không thể thử tự mình nói chuyện với chủ quán một chút sao?"
Lăng Chi cười rồi mở miệng gọi những món này với chủ quán.
"Cô gái, chọn loại nước sốt nào đây?"
Đôi mắt hạnh của Cố Linh Y cứ dán vào con cá trên lò nướng và nhỏ giọng chọn: "Nước sốt ngọt, chua cay, tỏi, và không thêm gia vị."
Lăng Chi lặp lại một lần nữa với chủ quán, nhân lúc chủ quán bận rộn pha chế thì cô quay sang Cố Linh Y: "Linh Y, không thêm gia vị liệu có ngon không?"
"Có thể sẽ hơi nhạt." Cố Linh Y cười nhẹ: "Nhưng hôm nay có anh ấy ở đây, nếu ăn thử không hợp khẩu vị thì Gia Nhi sẽ để lại phần không muốn ăn cho anh ấy giải quyết."
"Ồ." Lăng Chi lộ ra ánh mắt đầy suy tư: "Vậy em ăn thử xong không muốn ăn thì cũng cho Lộ Mãn à?"
"Ừm... Lăng Chi, sao chị lại nhìn em như vậy..."
