Vu Tư và Lộ Mãn đang trò chuyện bên đường chạy của sân tập thì một nam sinh mặc đồ rằn ri nghênh ngang đi qua, tay đang mở một gói Long Giác Tán.
Vu Tư nheo mắt lại.
"Thư Miêu, em lại đây!" Cô gọi với sang khu nghỉ giải lao bên cạnh.
Huấn luyện viên Thư Miêu thoát ra khỏi vòng vây của đám nam sinh trong đội mình và đi về phía Vu Tư.
"Sao vậy, học tỷ?"
"Em lên Đại học năm hai cũng biết điều rồi đấy nhỉ?"
Vu Tư nhướng mày, một ngón tay kín đáo chỉ về phía nam sinh đi ngang qua không xa.
"Khó khăn lắm mới xin được Long Giác Tán từ chỗ chị, quay đầu đã tặng cho nam sinh rồi. Từ khi nào em học được cách tặng đồ cho nam sinh nhỏ tuổi hơn mình vậy?"
"Dạ? Em không có mà, học tỷ." Khuôn mặt tròn nhỏ của Thư Miêu ngây thơ vô tội: "Kẹo ngậm họng chị cho em, em tự ăn một nửa, ngon lắm luôn mà lại còn hiệu quả nữa. Nửa còn lại là trong đội có một bạn nữ, hôm đó trời mưa bạn ấy bị sốt nhẹ và cổ họng khó chịu nên em đưa hết thuốc còn lại cho bạn ấy."
Thư Miêu nhìn về phía nam sinh đang cầm kẹo: "Chắc là cậu ấy tự đi mua ở hiệu thuốc khác đó. Em cũng muốn đi mua thêm mà tìm mãi không biết chỗ nào bán, lát nữa em hỏi cậu ấy xem."
"Đừng hòng, chị muốn mua thêm một ít nên hỏi nhiều cửa hàng rồi. Loại thuốc này không phải hàng nhập khẩu thông thường, ở Hải Khúc này e là không mua được đâu."
Vu Tư lắc đầu nhìn Lộ Mãn rồi nói với Thư Miêu: "Thư Miêu em không thấy sao, cái túi đựng thuốc trong tay nam sinh kia giống hệt cái chị cho em."
"Dạ? Vậy sao lại ở trong tay cậu ấy..."
Câu hỏi của Thư Miêu mắc lại trên đầu lưỡi, nhưng ngay lập tức cô đã hiểu ra. Một bạn nữ nào đó trong đội của cô lén lút lẻn đến trước mặt nam sinh kia, giấu tay ra sau lưng cười tươi rói với cậu ta. Nam sinh kia cũng ngây ngô cười rồi đưa tay vuốt tóc mai của cô bạn.
"Chà chà chà, ra là thế." Vu Tư tặc lưỡi, đúng là một vòng luân chuyển phức tạp.
Lộ Mãn mua thuốc, tặng Vu Tư, Vu Tư tặng Thư Miêu, Thư Miêu tặng bạn nữ bị bệnh trong đội, bạn nữ lại tặng cho nam sinh mình thích...
Thư Miêu cũng tặc lưỡi: "Nếu nam sinh này lại thầm mến học đệ Lộ Mãn thì có lẽ có thể vật về với chủ cũ, quay một vòng trở lại tay học đệ rồi."
Lộ Mãn suýt chút nữa bị sặc nước bọt: "Thư Miêu học tỷ, chuyện này không thể tưởng tượng lung tung được đâu!"
"Ha ha ha ha."
Vu Tư và Thư Miêu cười tươi rói và cảm thán rằng những tân sinh viên này mới vào Đại học, sự ngây ngô đáng yêu của tuổi trẻ hiện rõ trên khuôn mặt.
"Anh ơi!"
Đúng lúc này, một giọng nói có chút gấp gáp truyền đến.
Cố Linh Y ôm bốn chai nước trong lòng và chạy lon ton đến trước mặt Lộ Mãn.
Cô bĩu môi, ánh mắt dịu dàng rụt rè nhưng lại ánh lên một tầng lửa giận, nhìn Lộ Mãn vừa tủi thân vừa không thiện cảm.
Cô xin phép ra khỏi hàng ngũ của mình rồi đến một sạp báo nhỏ mua nước, ôm suốt quãng đường cảm thấy cũng khá nặng, chạy lon ton mang đến cho Lộ Mãn.
Kết quả Cố Linh Y thấy là cái tên giò heo này đang làm gì?!
Anh ta đang cười nói vui vẻ với học tỷ huấn luyện viên, một huấn luyện viên trông rất xinh xắn khác cười đến cong cả lưng, suýt chút nữa đã đưa tay khoác lên cánh tay Lộ Mãn!
Ồ phải, không chỉ một người mà là hai người.
Anh ta tìm mấy cô gái khác bên ngoài nói chuyện là đều phải tìm một đôi mới chịu cơ!
Xem anh ta được nuông chiều thành ra thế nào kìa!
Cố Linh Y càng nghĩ càng tức.
Tức đến nổ tung.
"Ờ...Linh..." Lộ Mãn liếc mắt một cái. Cảm giác phần lớn là Cố Linh Y nhưng cô nàng đột nhiên mang vẻ hờn dỗi chua lè, ngược lại khiến anh bỗng chốc mất hết tự tin.
Đây chẳng phải là tiết mục quen thuộc của Cố Gia Nhi sao? Gần như muốn nhảy dựng lên rồi khí thế hừng hực đến chất vấn.
Trong mối quan hệ giữa hai người, tính cách của cô chị Cố Linh Y dần dần trở nên giống em gái rồi à?
Hay là đối với người mình thích, hai chị em song sinh này đều có lòng chiếm hữu giống nhau đến thế?
"Anh ơi!"
Cố Linh Y thấy Lộ Mãn do dự, cô không cần nghĩ cũng biết anh đang lo lắng điều gì.
"Anh nhìn này."
Cố Linh Y hơi nghiêng khuôn mặt để Lộ Mãn nhìn rõ mái tóc đuôi ngựa dài lộ ra từ vành mũ của cô, trên đó còn buộc một chiếc dây buộc tóc quen thuộc.
Chú khủng long xanh nhỏ nhắn dễ thương.
"Linh Y." Lộ Mãn trăm phần trăm xác nhận.
"Cô nàng này vậy mà chịu lấy món đồ trang trí nhỏ này ra dùng." Anh thầm nghĩ cái này là hôm biết điểm thi Đại học đã tặng cô, đưa cho cô lâu như vậy rồi vẫn chưa thấy cô đeo bao giờ.
Lộ Mãn lập tức đưa tay về phía Cố Linh Y, bạn học Linh Y còn đang ôm bốn chai nước cơ mà.
"Không cần đến anh, em tự làm được."
Cố Linh Y lùi lại. Cô cần phải phòng bị cái tay của tên này, liệu có nhân lúc giúp cô cầm nước và đồ uống mà thừa cơ giả vờ trượt tay chạm vào những chỗ không nên chạm...
"Huấn luyện viên, tặng các chị nè..."
Cố Linh Y quay sang hai vị học tỷ huấn luyện viên, khí thế lập tức yếu đi và giọng nói nhanh chóng nhỏ đến mức khó nghe thấy.
"Cảm ơn em, các em uống đi."
Vu Tư không ngừng đánh giá Cố Linh Y. Hai người đã từng chạm mặt ở nhà kho khi Lộ Mãn đưa thuốc nhưng lúc đó Cố Linh Y không nói một lời, dường như luôn trốn sau lưng Lộ Mãn không muốn gặp ai. Vì vậy nên cô chỉ thoáng kinh ngạc, cảm thấy học muội này rất có khí chất và vẻ ngoài vô cùng nổi bật khỏi phải bàn cãi.
Bây giờ vừa tiếp xúc, Vu Tư càng cảm thấy thần sắc của cô gái này không tự nhiên, có vẻ như đang cố gắng kìm nén sự xấu hổ và khó xử để gượng gạo tạo ra một vẻ ngoài tương đối hướng ngoại.
"Huấn luyện viên, em, em không biết các chị thích uống gì, nên mua nước khoáng và nước ngọt có ga." Cố Linh Y nhỏ giọng.
Trong lòng cô vô cùng bất bình. Vị học tỷ huấn luyện viên này nói chuyện vui vẻ với anh ấy biết đâu còn có những suy nghĩ khác, nhưng bây giờ cô còn phải đưa nước cho học tỷ.
"Nước khoáng đi."
Vu Tư lại cảm ơn Cố Linh Y một tiếng và nhận lấy chai nước trong tay cô.
Cố Linh Y xoay người đi đến bên cạnh Lộ Mãn. Hai chai nước còn lại là Sprite bạc hà lạnh, cô đem một chai dùng sức nhét vào ngực Lộ Mãn.
"Cho anh!" Cố Linh Y hừ nhẹ một tiếng.
Lộ Mãn vặn nắp chai: "Vậy mà còn nhớ khẩu vị yêu thích của anh cơ à?"
"Em không nhớ." Cố Linh Y nghiêng đầu: "Là Tiểu Sương đến nhà chúng em chơi, em ấy nói anh em nhà anh đều thích uống cái vị kỳ lạ này. Em chỉ là thấy trên kệ hàng có cái chai màu xanh lam này rất quen mắt nên tiện tay lấy thôi."
Lộ Mãn cười. Xem ra cô nàng vẫn để tâm nhớ kỹ chuyện này đấy.
Vợ mình thật tốt bụng.
Ánh mắt Vu Tư lướt qua hai người, đặc biệt dừng lại lâu hơn trên người Cố Linh Y đang hờn dỗi.
"Lộ Mãn, tiểu sư muội này, lần trước cậu gây chuyện là vì em ấy sao?"
Vừa nghe câu này, Thư Miêu khẽ nghiêng đầu nhìn Vu Tư. Cô mơ hồ cảm thấy giọng điệu của Vu học tỷ có gì đó khác lạ so với bình thường, chưa từng nghe thấy chị ấy nói như vậy bao giờ.
Lộ Mãn không chút do dự gật đầu: "Linh Y, anh quên chưa giới thiệu rõ với em. Lần trước anh đến Tiểu đoàn Bảy của các em, các huấn luyện viên Đội Hộ Vệ Quốc Kỳ truy lùng anh khắp trường vì muốn tẩn cho anh một trận. Cũng may có huấn luyện viên Vu Tư của Đại đội anh giúp đỡ che giấu mới thoát được."
Cố Linh Y im lặng cúi đầu.
Lần trước Lộ Mãn đến Đại đội Bảy Tiểu đoàn Bảy tìm hai chị em cô là giả làm học trưởng áo đỏ, còn cao giọng nói là phát kẹo...
"Thì ra là em!"
Huấn luyện viên Thư Miêu đứng bên cạnh nghe vậy thì mắt sáng lên.
"Hôm đó cả Tiểu đoàn Bảy và mấy đại đội gần đó đều bàn tán xôn xao."
"Chính là ngày hôm đó, vì sự cố hỏa hoạn trong khu nhà ăn nên rất nhiều nữ sinh chưa kịp ăn sáng. Nghe nói có một nam sinh vì theo đuổi bạn gái đã mua kẹo cho cả đại đội."
"Chỉnh sửa một chút, huấn luyện viên Tiểu Miêu." Lộ Mãn vui vẻ nói: "Không phải là phát kẹo cho cô gái em đang theo đuổi."
"Mà là phát kẹo cho cô gái của em."
Gương mặt của Cố Linh Y lập tức ửng lên một vệt hồng.
Cô gái của em.
Cố Linh Y cảm thấy dù cô vẫn còn hơi giận dỗi, nhưng vì câu nói này của anh mà cô không muốn trút giận lên anh nữa.
Vì cô là cô gái của anh.
"Ồ——" Vu Tư kéo dài giọng.
Vị học tỷ huấn luyện viên này nở một nụ cười: "Tên nhóc này, nói có kế hoạch khác ở Đại học hóa ra không phải là chú tâm vào học hành mà là chú tâm vào chuyện tình cảm hả?"
Cố Linh Y từ từ nhích về phía bên cạnh Lộ Mãn, từng chút một trốn ra sau lưng anh.
"Học tỷ nói gì vậy chứ?" Lộ Mãn không phủ nhận: "Học hành và sự nghiệp đều quan trọng nhưng chuyện tình cảm cũng không xung đột, cả hai không ảnh hưởng lẫn nhau mà."
Đúng lúc này, Lộ Mãn cảm thấy trên lưng có một bàn tay đang khẽ véo anh. Không cần nói cũng biết chắc chắn là tay của Cố Linh Y rồi.
"Nhưng mà nói thật lòng."
Lộ Mãn liếc xéo Cố Linh Y một cái.
"Em thật sự rất muốn cưới cô nàng này."
"Học hành thành đạt và sự nghiệp vẻ vang không phải là mục tiêu quá lớn lao. Mà tìm cách cưới được em ấy mới thật sự là tâm nguyện cả đời của em."
Bàn tay của Cố Linh Y đặt sau lưng Lộ Mãn đột nhiên không véo anh nữa.
Cô cứ thế nhẹ nhàng áp tay lên lưng Lộ Mãn rồi khẽ nắm lấy vạt áo sau lưng anh.
"Đồ xấu xa, sao lại nói những lời này trước mặt người khác chứ..." Cố Linh Y nghe thấy tiếng thở của mình có chút gấp gáp, dường như tiếng thở muốn đuổi kịp tốc độ nhịp tim đang đập nhanh của cô.
"Trời ơi trời ơi~" Huấn luyện viên Thư Miêu lộ vẻ ngọt ngào: "Học đệ, em nói những lời này dụng tâm thật sâu xa đó nha."
Cô đặc biệt hứng thú với tiến triển tình cảm của người khác. Nhìn thấy một cặp đôi mập mờ, mối quan hệ dần trở nên rõ ràng rồi đến ngọt ngào, chứng kiến và quan sát những điều này còn thú vị hơn cả tự mình yêu đương.
Thì ra Thư Miêu còn chưa biết mười mấy năm sau này hành vi của cô sẽ được gọi là "đu couple", đến lúc đó còn được vô số quần chúng hâm mộ cặp đôi ra sức gặm đường.
Lộ Mãn cười nói: "Vậy nên phải cảm ơn huấn luyện viên đã tác thành, còn có 'ơn không giết' che chở."
"Cậu còn muốn cảm ơn học tỷ thế nào nữa?" Vu Tư mỉm cười: "Chỉ sợ đến lúc cậu kết hôn rồi sẽ sớm quên mất có một vị học tỷ huấn luyện viên mấy năm trước."
"Phải nhớ chứ, nếu đến lúc đó huấn luyện viên không chê Lộ Mãn, nhất định sẽ gửi thiệp mời riêng cho học tỷ."
Lộ Mãn tiếp tục nói đầy ẩn ý: "Nói như vậy, Vu học tỷ ít nhiều gì cũng có thân phận 'dì của con' rồi."
"Dì của con?"
Vu Tư lập tức hiểu ý Lộ Mãn.
Học đệ này một lòng một dạ chỉ nghĩ đến "cô gái của em" ở bên cạnh.
Còn những người khác giới, quan hệ nhiều nhất cũng chỉ có thể là bạn chung của anh và cô gái kia.
Sau một thoáng ngẩn người, Vu Tư khôi phục lại vẻ mặt và giọng điệu bình thường: "Nói cũng đúng, Đại học Sư phạm Tân Hải có sáu bảy phần sinh viên là người trong tỉnh Lỗ. Bạn bè quen biết thời Đại học biết đâu sau này lại gặp nhau trong tỉnh."
Ý của Lộ Mãn là nhiều năm sau, anh sẽ nắm tay con mình gặp lại bạn học khác giới thời Đại học rồi bảo con gọi người ta: "Đây là dì Thư ở trường nào đó, gọi dì đi; đây là dì Vu ở phòng ban nào đó, gọi dì đi..."
Lúc này, Cố Linh Y cũng lén lút ngước mắt khẽ đánh giá thần sắc của Vu Tư.
Cô cũng nhận ra vì sao Lộ Mãn lại bảo cô đặc biệt đến đưa nước, lại còn nhấn mạnh tương lai hai người trước mặt người ngoài.
Một mặt là nói cho cô nghe, mặt khác cũng là nói cho huấn luyện viên Vu nghe.
Quan hệ học tỷ học đệ tốt thì không vấn đề gì, nhưng cần phải dập tắt mọi mầm mống không nên có.
"Lộ Mãn, có phải cậu sắp phải vào đội hình chuẩn bị diễn tập rồi không?"
Vu Tư muốn đuổi họ đi nhập đội: "Đi đi, diễn tập cho tốt."
"Vâng, huấn luyện viên."
Sau khi Lộ Mãn và Cố Linh Y đi rồi, Vu Tư nhìn theo bóng lưng hai người dính sát vào nhau và thỉnh thoảng còn chạm vai, tay ai kia "vô tình" chạm vào nhau rồi lại nhanh chóng tách ra.
"Vu học tỷ." Thư Miêu cẩn thận nhìn Vu Tư một cái, cô có thể cảm nhận được cảm xúc của Vu Tư ổn định nhưng ít nhiều gì cũng có chút xúc động.
"'Dì của con' à?" Vu Tư lại lẩm bẩm trong lòng cái danh xưng có phần vượt thời đại này.
"Đúng là một cách hay và thông minh." Vu Tư cười cười rồi nghĩ thầm: "Giữa nam và nữ, nếu tình bạn tốt thì luôn có một chút vấn đề về mức độ cảm mến nhỉ?"
Có người sẽ suy nghĩ nhiều rằng liệu "bạn tốt" này có cảm mến mình theo kiểu tình yêu không, cũng có người sẽ khó xử rằng làm sao để bày tỏ với đối phương ý "chỉ là bạn" mà không làm tổn thương tình cảm.
Vu Tư cảm thấy cách làm của Lộ Mãn hôm nay hoàn toàn có thể ứng phó vạn biến, dùng hình thức trò chuyện và trêu đùa để ám chỉ hoặc nói thẳng với đối phương rằng: tôi muốn yêu đương nhưng chắc chắn không phải với bạn.
Nếu tình bạn của chúng ta có thể bền lâu, vậy thì tôi sẽ gọi bạn là những người dì người chú tuyệt vời của con tôi, tương lai hai gia đình chúng ta sẽ là bạn bè đời đời thân thiết.
Một mối quan hệ vừa gần gũi vừa xa cách.
...
Lộ Mãn và Cố Linh Y đi đến gần một đội hình, Cố Linh Y cảnh giác kéo giãn khoảng cách với anh.
"Linh Y, sao em lại nghĩ đến việc mua bốn chai nước vậy?"
Lộ Mãn liếc nhìn xung quanh. Đội nội vụ nơi Cố Gia Nhi đang đứng còn khá xa, anh dùng khuỷu tay khẽ chạm vào cánh tay Cố Linh Y.
"Nước và đồ uống để huấn luyện viên chọn mà." Cố Linh Y ngước mắt nhìn Lộ Mãn: "Sau đó em và anh uống loại còn lại giống nhau."
Lộ Mãn lập tức cảm thấy chai Sprite bạc hà trong tay mình ngọt ngào hơn. Hóa ra đây là đồ đôi.
Cố Linh Y khẽ cụp mắt xuống, tay cầm chai nước màu xanh giơ lên: "Có thể coi như là cụng ly."
Lộ Mãn cười, vỏ chai chạm vào chai của cô: "Ừ, cụng ly."
"Anh ơi, lần này biểu hiện của anh coi như tạm ổn."
Cố Linh Y vốn không có cách nào biết, chỉ là trực giác mách bảo nên cảm thấy Vu Tư học tỷ kia và Lộ Mãn là những người bạn hơi đặc biệt. Càng như vậy thì càng dễ nảy sinh những cảm xúc nhỏ bé mà cả hai không bài xích.
Nhưng chuyện này khó mà phán đoán, nhỡ đâu người ta không có ý gì mà lại đi trực tiếp giải thích với người ta rằng: "Học tỷ, anh ấy có người thích rồi" hoặc là "Học tỷ, anh ấy sẽ không cân nhắc chị đâu" thì lại quá tự mình đa tình.
Cũng may Lộ Mãn đã giải quyết vấn đề này, nói bóng gió mà không nói toạc ra nhưng đã truyền đạt ý tứ một cách rõ ràng.
"Nếu Gia Nhi cũng có thể được nói thông suốt như vậy thì tốt quá."
Cố Linh Y thầm thở dài trong lòng.
Tình huống của cô em gái song sinh nhà mình còn khó giải quyết hơn. Là Lộ Mãn đã nói lời chia tay và cũng tuyên bố anh đã có "một cô gái nào đó" anh thích rồi, nhưng Cố Gia Nhi vẫn không muốn buông bỏ.
