"Hai chúng ta có thể biểu diễn cái gì đây? Chặt gạch trên ngực à?"
"Thôi đi."
Lộ Mãn vội vàng từ chối.
"Đến lúc đó anh nằm lên ván, còn em vung búa tạ đập vào ngực anh... Mà trên ngực còn không có viên gạch nào hả?"
"Anh ơi! Anh thật là phiền quá đi!"
Cố Gia Nhi hờn dỗi nói: "Chúng ta có thể song ca mà."
"Không hứng thú."
"Anh ơi~"
Cố Gia Nhi kéo dài giọng. Cô đặc biệt muốn cùng Lộ Mãn thân mật trước mặt mọi người. Song ca một bài tình ca chẳng phải là cách khoe ân ái tốt nhất sao?
"Em muốn đăng ký tiết mục thì tự đăng ký đi."
Lộ Mãn chuyển sang nói: "Hoặc là còn có chị em nữa mà. Hai chị em song sinh cùng lên sân khấu song ca một bài là đảm bảo kinh diễm toàn trường, ngày hôm sau cả trường đều là fan của hai em."
"Anh ơi, anh đâu phải không biết."
Cố Gia Nhi cũng đã nghĩ đến việc cùng chị gái song sinh của mình tham gia tiết mục, nhưng đáng tiếc là lôi kéo chị gái song sinh quá khó.
"Linh Y không được đâu."
"Gặp nhiều người lạ một chút thôi là chị ấy đã luôn muốn trốn sau lưng chúng ta rồi. Huống chi đây là buổi dạ hội tân sinh viên toàn trường nên hội trường không còn một chỗ trống. Trước mặt bao nhiêu khán giả như vậy, có lẽ chị ấy đến câu hát đầu tiên cũng không hát nổi ấy."
"Anh thấy đó, Linh Y thậm chí có thể căng thẳng đến mức quên cả họ Cố của mình ấy chứ."
Lộ Mãn thăm dò hỏi: "Em chê chị gái em dữ vậy? Linh Y không ở bên cạnh em à?"
"Không ạ."
Cố Gia Nhi nói: "Linh Y vừa mới đi vệ sinh, nhưng em thấy tay chị ấy cứ luôn để trong túi quần và nắm chặt điện thoại."
"Em đoán chị ấy muốn ra ngoài tìm một chỗ không người để gọi điện thoại."
"Gọi điện thoại?" Lộ Mãn nhìn điện thoại của mình và đoán chín phần mười là Cố Linh Y gọi cho mình.
Mà bên kia Cố Gia Nhi vẫn tự mình suy đoán.
"Anh ơi, có lẽ Linh Y lại liên lạc với vị sư ca kia rồi."
"Ồ..."
"Chính là hồi hè Linh Y có hơi nhắc đến hai câu. Chị ấy quen một sư ca của Đại học Sư phạm mà chưa từ chối người ta ngay. Đối với Linh Y mà nói, có một chút cảm tình nam nữ dành cho con trai như vậy rất hiếm đó nha."
"Ồ..."
Lộ Mãn bây giờ muốn đuổi Cố Gia Nhi cúp điện thoại. Anh cảm thấy Cố Linh Y lúc này chắc đang gọi cho số điện thoại khác của mình.
"Hay là sau này kiếm cái điện thoại nhái hai sim hai sóng dùng cho rồi."
Hiện giờ điện thoại chính hãng của các thương hiệu lớn vẫn đang đào sâu vào kiểu dáng, tính năng thông minh và cấu hình phần cứng. Ngược lại điện thoại nhái lại mở rộng ra nhiều chức năng sử dụng hơn, tính thực dụng đủ loại, cái gì cũng có.
"Vậy hay là ba chúng ta cùng tham gia một tiết mục nhé?"
"Không được!" Cố Gia Nhi dứt khoát từ chối: "Ba người cùng hát thì tính là cái kiểu gì chứ!"
Cô muốn cùng Lộ Mãn tay trong tay sóng vai trên sân khấu hát đối giống như một cặp tình nhân. Mà Lộ Mãn lại đề nghị chèn thêm một chị gái của cô vào thì sao mà cô đồng ý được!
"Chẳng lẽ muốn hai chị em chúng em một trái một phải kẹp anh ở giữa sao!"
Gia Nhi thầm nhổ một bãi nước bọt trong lòng. Như vậy thì anh ta được nở mày nở mặt rồi.
Cái tên xấu xa này đừng hòng nghĩ tới!
"Anh có nói là muốn hát với các em đâu?"
Lộ Mãn đầy vạch đen trên trán. Anh thì muốn hát tình ca với Cố Linh Y đấy, nhưng Cố Gia Nhi có cam tâm không?
Ước chừng sau khi xuống sân khấu sẽ bị cô nàng vác dao chặn ở hậu trường cho xem...
"Chúng ta có thể làm các loại tiết mục khác mà, vừa hay chữa cái bệnh nhát gan của chị em, từ từ luyện cho em ấy mạnh dạn lên."
Lộ Mãn tìm lý do nghe thật đường hoàng.
"Lát nữa anh sẽ phác thảo ý tưởng chương trình gửi cho em xem trước nhé. Anh không nói chuyện nữa. Đang ở trong lớp, còn phải nghe huấn luyện viên phổ biến nữa."
"Ừm ừm, anh ơi, vậy tạm biệt anh nha."
Cố Gia Nhi cúp điện thoại là Lộ Mãn lập tức đứng dậy: "Trần Uy, làm phiền cho tao mượn đường đi, tao ra ngoài một lát."
Lộ Mãn vội vàng chuồn ra từ phía sau, để lại ba người bạn cùng phòng nhìn nhau.
"Chẳng phải thằng đó muốn nghe huấn luyện viên tiếp tục nói về việc đăng ký tham gia dạ hội sao?"
Ngoài hành lang chỉ có lác đác vài sinh viên, Lộ Mãn dùng một số khác gọi cho Cố Linh Y.
"Alo, anh...sư ca."
Nghe Cố Linh Y rụt rè gọi mình một tiếng, trong lòng Lộ Mãn dễ chịu hẳn. Cách xưng hô của cô nàng thật giàu cảm xúc.
"Em đang trốn trong nhà vệ sinh à?"
"Dạ..."
Giọng Cố Linh Y có chút tủi thân: "Em muốn gọi cho anh nhưng máy bận..."
"À...em gái em vừa gọi."
Lộ Mãn giải thích: "Em ấy muốn đăng ký một tiết mục cho dạ hội tân sinh viên, anh liền đề nghị với em ấy là ba chúng ta có thể cùng nhau chuẩn bị."
"Anh ơi..."
Giọng Cố Linh Y mềm nhũn: "Gia Nhi không phải muốn biểu diễn mà là em ấy muốn cùng anh biểu diễn..."
"Sao anh lại lôi em vào chuyện này nữa vậy? Dù gì đi nữa, nếu anh không muốn đăng ký tiết mục thì cứ từ chối Gia Nhi là được."
Lộ Mãn đi đi lại lại trong hành lang: "Linh Y, trước đây chúng ta còn ước định sẽ cùng nhau ở trường biểu diễn một lần bài 《Nightingale》 mà."
"Em, em..."
Cố Linh Y hoảng hốt: "Em đâu có ngờ lại gấp gáp như vậy, đón tân sinh viên mà lại có một buổi dạ hội chính thức toàn trường..."
Tuy rằng muốn cùng Lộ Mãn đứng chung sân khấu nhưng cô nàng vẫn chưa chuẩn bị gì cả.
Vừa lo em gái không chấp nhận và bị em gái Gia Nhi nghi ngờ, lại vừa vì tâm lý của bản thân cũng chưa thoải mái. Thói quen nhát gan trước đám đông không phải một sớm một chiều có thể thay đổi được.
"Vậy theo kế hoạch ban đầu của em, chúng ta nên biểu diễn 《Nightingale》 cùng nhau vào lúc nào?"
"Dạ hội tốt nghiệp..." Giọng Cố Linh Y càng nói càng nhỏ.
"Linh Y, anh cũng chịu thua em luôn rồi."
Lộ Mãn cười: "Vậy thì không được, thời gian chờ đợi quá lâu!"
"Anh nói một con số nhé! Tết dương lịch."
Lộ Mãn nói: "Ngày cuối cùng của năm nay, theo lệ của đoàn văn nghệ trường sẽ có các buổi biểu diễn cuối năm của các câu lạc bộ tạo thành một đại dạ hội mừng năm mới."
"Chúng ta cố gắng trong buổi dạ hội đó hòa tấu một khúc 《Nightingale》."
"Dạ được ạ. Anh ơi, chúng ta cứ như vậy đăng ký tiết mục vào buổi dạ hội đó nhé." Giọng Cố Linh Y có hơi nhanh: "Lần này coi như bỏ đi, đột ngột quá nên em hoàn toàn chưa chuẩn bị tâm lý..."
"Không, lần này cũng không bỏ lỡ đâu."
Lộ Mãn cười: "Vẫn là ba chúng ta cùng nhau."
"Không muốn!"
"Em nghe anh nói hết đã."
Lộ Mãn từ từ khuyên nhủ: "Linh Y, anh biết bây giờ em vẫn chưa dám biểu diễn trước ánh mắt của mọi người. Vậy thì chúng ta có thể từ từ thích ứng."
"Không...không muốn. Anh ơi, em xin anh mà..."
"Anh chỉ cần em phối hợp lên sân khấu tạo dáng một chút. Sau đó anh sẽ sắp xếp cho em vào một không gian độc lập không nhìn thấy khán giả. Toàn bộ chỉ đơn giản vậy thôi, em làm được không?"
"Chỉ vậy thôi sao?" Cố Linh Y đối với lời nói của Lộ Mãn thì tràn đầy nghi ngờ.
"Ừ, Linh Y. Hơn nữa, anh đảm bảo với em là hiệu ứng chương trình chắc chắn sẽ rất tốt, hai chị em các em sẽ thấy rất vui."
"Em không tin..."
"Vậy em đồng ý không?" Giọng Lộ Mãn mang theo trêu chọc: "Cứ theo lời anh nói đi, hợp tác với 'sư ca' thân thiết nhất của em hoàn thành một tiết mục biểu diễn đặc sắc."
"Em..."
Cố Linh Y ngập ngừng một chút rồi cuối cùng nhỏ giọng đồng ý: "Nếu thật sự chỉ là như những gì anh hứa thì em có thể."
"Tuyệt vời, quyết định vậy nhé!"
Hai người lại trò chuyện một lúc để kéo dài sự ngọt ngào một hồi mới cúp điện thoại.
"Tiết mục gì nhỉ?"
Trên đường trở về lớp học, Cố Linh Y nghĩ tới nghĩ lui cũng không đoán ra được Lộ Mãn sẽ nghĩ ra loại tiết mục gì.
"Mình chỉ cần đứng trên sân khấu một chút, sau đó đi trốn ở một nơi nào đó là được sao?"
Cố Linh Y lắc lắc đầu.
"Không thể nào. Còn phải đảm bảo chương trình đặc sắc nữa, sao có thể như vậy được..."
...
Những ngày tiếp theo, việc cầu mưa của tân sinh viên hoàn toàn không có hiệu quả mà ngược lại còn phản tác dụng. Cái sảng khoái của mùa thu chẳng cảm nhận được chút nào mà cái nắng gay gắt còn sót lại của cuối hè lại quay trở lại.
Ngày cuối cùng trước buổi biểu diễn quân sự, tổng duyệt.
Các khối đội hình lần lượt nghe khẩu lệnh và đến giữa sân vận động để hoàn thành các tiết mục biểu diễn đã định.
Trong khi một khối đội hình biểu diễn, các khối khác đều nghỉ ngơi chờ lệnh ở rìa sân vận động nên có thể tự do trò chuyện và hoạt động tương tác tại chỗ.
Sau hai tuần bị huấn luyện, cuối cùng tân sinh viên cũng có được những giây phút thư giãn ngắn ngủi.
Vu Tư khoanh chân ngồi bên đường chạy đổ nhựa và dùng mũ để quạt gió.
Trong đại đội bên cạnh cô, huấn luyện viên Thư Miêu mặt búp bê xinh xắn đang bị một đám con trai vây quanh.
Sau nhiều ngày huấn luyện chung, đám tân sinh viên này đã quá quen thuộc với huấn luyện viên của mình. Bọn họ nhao nhao đòi kết bạn QQ với huấn luyện viên Thư Miêu, thậm chí có người còn táo bạo hơn khi trực tiếp nói khi nào rảnh sẽ mời huấn luyện viên Thư Miêu ra quán net chơi thâu đêm để dạy cô chơi Audition. Còn Thư Miêu thì suốt quá trình ra vẻ mặt nghiêm nghị để cố gắng duy trì chút uy nghiêm cuối cùng của mình với tư cách là huấn luyện viên.
Vu Tư lại nhìn sang phía bên kia. Nữ huấn luyện viên buộc tóc đuôi ngựa dài tên là Cao Y Nhiên, vẻ ngoài ngọt ngào và tính cách thân thiện khiến cô vừa qua khỏi "thời kỳ dằn mặt" ba ngày theo quy định của Đội Hộ Vệ Quốc Kỳ đã hòa nhập với các tân sinh viên nam nữ trong đại đội. Lúc này, cô đang ngồi sau lưng một nữ sinh và vuốt tóc nữ sinh chia thành từng lọn nhỏ, thị phạm cách búi tóc cao hơn để kiểu tóc phía sau không bị xẹp.
"Haizz." Vu Tư khẽ thở dài.
"Đang nghĩ gì vậy, huấn luyện viên Vu?"
Vu Tư thấy người đến thì lập tức đứng dậy: "Tổng Huấn luyện viên Chu."
Tổng Huấn luyện viên Chu ưỡn ngực đi tới và ra hiệu Vu Tư không cần câu nệ.
"Danh sách điểm danh huấn luyện của tất cả các huấn luyện viên đều đã nộp lên rồi. Chỉ thiếu của đại đội cô nên tôi đến thúc giục một chút."
Vu Tư áy náy nói: "Xin lỗi, là do em phát cho học viên muộn quá. Em đã bảo các bạn nam trong đội đi thu bảng rồi, lát nữa chắc sẽ mang đến thôi ạ."
"Thật ra cô không cần phải để ý mọi chuyện như vậy đâu."
Tổng Huấn luyện viên Chu đã làm việc với Vu Tư hai lần huấn luyện quân sự rồi. Cô sinh viên Đại học nghiêm khắc với bản thân này để lại cho ông ấn tượng khá sâu sắc.
"Kéo quân ra biển dã ngoại đúng là một hoạt động tập thể tốt, nhưng đi nhiều hay ít người đều do nhiều yếu tố khác nhau tạo thành. Đừng coi đây là chỉ tiêu nhiệm vụ của mình, chỉ tạo áp lực vô ích cho bản thân thôi."
"Cảm ơn Tổng Huấn luyện viên." Vu Tư vẫn còn lo lắng: "Thật lòng mà nói, em hơi sợ số lượng người tham gia năm nay có lẽ sẽ chạm đáy kỷ lục."
Sau buổi biểu diễn đội hình toàn quân ngày mai, đợt huấn luyện quân sự sẽ chính thức kết thúc. Mà Đại học Sư phạm Tân Hải lại gần biển, đường đi chỉ khoảng ba cây số nên những năm trước các huấn luyện viên đều tổ chức một buổi kéo quân ra biển dã ngoại. Mọi người vui vẻ xếp hàng chạy ra biển tổ chức mấy trò chơi xây dựng tính đoàn kết như vài trận bóng đá bãi biển, tân sinh viên có thể tăng thêm tình cảm và cũng chính thức tạm biệt các huấn luyện viên.
Nhưng cũng có một bộ phận tân sinh viên không hưởng ứng hoạt động này, sau khi huấn luyện quân sự xong chỉ muốn ngủ một giấc đã đời. Vì vậy, việc kéo quân dã ngoại cũng là tự nguyện đăng ký tham gia, thông thường tỷ lệ tham gia của mỗi đại đội là từ 50% đến 80%.
"Sợ đại đội của cô không ai chịu tham gia kéo quân nên danh sách ký tên toàn là số không tròn trĩnh hả?"
Tổng Huấn luyện viên Chu nhún vai: "Sẽ không đâu, cứ thoải mái đi. Tôi thấy rồi, hai năm nay cô luôn dễ dàng phóng đại những sai sót và lỗi lầm của mình rồi tự trách và tự trừng phạt bản thân."
"Tổng Huấn luyện viên Chu, em..."
Đang nói chuyện thì Lộ Mãn từ xa cầm danh sách đi tới, anh thấy hai huấn luyện viên thì dừng lại và giơ tay chào theo kiểu quân đội.
"Huấn luyện viên, danh sách đã đưa cho toàn đại đội xem rồi. Đây là chữ ký của những học viên cuối cùng đồng ý tham gia kéo quân."
"Cậu vất vả rồi." Vu Tư không muốn nhìn danh sách đó: "Cậu đưa trực tiếp cho Tổng Huấn luyện viên Chu là được."
"Vu học tỷ, chị không xem qua một lượt sao?"
Lộ Mãn mỉm cười đưa danh sách cho Tổng Huấn luyện viên Chu.
Tổng Huấn luyện viên Chu xem xong không lộ vẻ gì mà hỏi Lộ Mãn: "Đại đội của các cậu tổng cộng có bao nhiêu người?"
"Báo cáo Tổng Huấn luyện viên, Đại đội Bốn Tiểu đoàn Sáu tổng cộng 109 người."
Tổng Huấn luyện viên Chu nhanh chóng đếm số lượng chữ ký trong ô.
"Cậu là Lộ Mãn phải không?"
Tổng Huấn luyện viên Chu cười nói: "Huấn luyện viên của các cậu ở phòng hoạt động của Đội Hộ Vệ Quốc Kỳ thường xuyên khen cậu. Đã không dưới một lần nhắc với chính ủy phải chú ý đến biểu hiện của cậu trong buổi huấn luyện đêm, cân nhắc chiêu mộ cậu vào Đội Hộ Vệ Quốc Kỳ để làm huấn luyện viên của khóa sau."
Vu Tư liếc nhìn Lộ Mãn.
"Vừa rồi huấn luyện viên của các cậu đặc biệt lo lắng, cô ấy đi kéo quân ra biển sẽ thành kẻ cô đơn."
Tổng Huấn luyện viên Chu đưa danh sách đến trước mặt Vu Tư.
"Huấn luyện viên Vu, cô đúng là đã tạo kỷ lục rồi."
"Nhưng không phải là mức thấp nhất trong lịch sử, mà là đại đội đầu tiên kể từ khi Đội Hộ Vệ Quốc Kỳ thành lập hồ sơ mới vào đầu thế kỷ này có toàn bộ quân số tham gia kéo quân ra biển."
"Toàn...toàn bộ?"
Vu Tư trợn tròn mắt không thể tin được.
"Ô vuông mười nhân mười, còn thừa chín người nữa." Lộ Mãn cười nói: "Huấn luyện viên ngày đó phải để ý kỹ hơn nhé, chỉ có đại đội chúng ta là đông người nhất nên là coi chừng lạc mất vài người đấy."
"Cái này? Sao có thể..."
Vu Tư cảm thấy lần huấn luyện này của mình không thể nào thất bại hơn được nữa.
Nhưng các học viên của cô lại mang đến cho cô một niềm vui hoàn toàn bất ngờ.
Tổng Huấn luyện viên Chu lúc này nói: "Tôi đi xem các huấn luyện viên khác một chút, các cậu cứ nói chuyện của các cậu đi."
Nói xong, ông còn đặc biệt nhìn Lộ Mãn một cái, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt Lộ Mãn rất lâu.
"Em đi á?" Lộ Mãn cảm thấy huấn luyện viên Chu có vẻ hơi cố ý: "Có phải ông ta hiểu lầm gì rồi không?"
Còn Vu Tư tay cầm danh sách ký tên, khóe miệng nở một nụ cười nhạt khó nhận ra. Đối diện với Lộ Mãn, giọng cô chuyển sang nhẹ nhàng: "Ở đây một lát nhé? Đội hình của các cậu chắc phải diễn cuối cùng mới lên sân khấu chứ."
"Ừm..."
Lộ Mãn ngồi xuống cùng Vu Tư tùy ý trò chuyện vài câu.
"Huấn luyện viên Chu cũng là năm cuối cùng huấn luyện quân sự ở Đại học Sư phạm Tân Hải rồi."
Vu Tư ban đầu cũng không biết cô và Lộ Mãn có chủ đề chung gì, nghĩ một chút rồi liền bắt đầu từ những người và việc xung quanh.
"Ông ấy là sĩ quan hải quân chuyên nghiệp thuộc khóa đào tạo thứ ba. Nửa đầu năm nay Tân Môn Thị khai trương một công viên chủ đề tàu sân bay, chủ thể công viên là chiếc tàu sân bay lớp Kiev thật đã được cải tạo. Có đồng đội xuất ngũ giúp đỡ thu xếp đã đặc biệt mời ông ấy đến đó nhậm chức."
"Đó là chuyện tốt mà, sau khi xuất ngũ hải quân lại có thể tiếp tục làm việc với tàu sân bay." Lộ Mãn nói.
"Ừm, huấn luyện viên có lẽ sẽ lên đường trong thời gian tới." Vu Tư quay đầu nhìn Lộ Mãn và hỏi: "Các huấn luyện viên khác có thể dẫn theo học viên và đại đội phó hoặc những sinh viên có ý định gia nhập Đội Hộ Vệ Quốc Kỳ cùng nhau đi tiễn ông ấy."
"Đại đội chúng ta thì tôi sẽ không tìm Ngô Liêu đâu. Cậu ta chỉ treo chức danh đại đội phó thôi, còn cậu đã vất vả không ít. Thấy cậu thường xuyên chạy đi giúp đỡ, đặc biệt là giúp huấn luyện viên..."
Vu Tư dừng một chút: "Đến lúc đó cùng đi nhé? Vừa hay cũng dẫn cậu làm quen với các huấn luyện viên khác của Đội Hộ Vệ Quốc Kỳ."
Vừa nghe Vu Tư nói chuyện, Lộ Mãn vừa nhanh chóng gõ chữ trên QQ.
【Lộ Mãn】:Linh Y, em kiếm cớ xin nghỉ rồi mang hai chai nước qua đây, đến chỗ Tiểu đoàn Sáu nè.
【Lộ Mãn】:Cấp tốc!
【Linh Y】:Anh ơi, sao đột nhiên lại muốn em mang nước qua? Bình nước nóng bên anh hỏng rồi à?
【Lộ Mãn】:Em cứ đến là biết.
【Linh Y】:...Không đi.
【Linh Y】:Muốn gặp thì đợi đến tối ăn cơm cũng được mà. Huấn luyện viên của em ở đây nên em ngại xin phép cô ấy (mồ hôi)
【Lộ Mãn】:Anh đang nói chuyện với huấn luyện viên Vu Tư.
【Lộ Mãn】:Nói chuyện riêng.
Lộ Mãn nhét điện thoại vào túi rồi chậm rãi nói: "Cảm ơn huấn luyện viên, nhưng...em đã có một số kế hoạch cho Đại học rồi, có lẽ không thể dồn hết sức lực để tham gia Đội Hộ Vệ Quốc Kỳ được. Em xin lỗi huấn luyện viên trước."
Cùng lúc đó, túi của Lộ Mãn rung điên cuồng.
【Linh Y】:?
【Linh Y】:!!!
【Linh Y】:Đến ngay đây!!!
[Tân Môn Thị (津门) là biệt danh mang tính lịch sử của thành phố Thiên Tân, ý chỉ nơi này là hạ nguồn hệ thống sông Hải Hà và là vị trí phòng thủ chiến lược trên biển]