Đưa Cố Linh Y đến cổng khu ký túc xá nữ xong thì Lộ Mãn quay về phòng mình.
Trong phòng 201-4 mơ hồ vọng ra những tiếng ồn ào.
Lộ Mãn khẽ đẩy cửa. Trước mắt là mấy tân sinh viên cùng khoa mặc quân phục tụ tập trước bàn của Lưu Ngọc Kỳ, người thì móc thuốc, người thì sờ tiền.
"Chúng mày đang làm trò gì đấy?"
Lộ Mãn thò đầu nhìn. Trên bàn Lưu Ngọc Kỳ, ngay chính giữa bày một "bài vị" bằng giấy gấp ba lần.
Trên đó viết bằng bút bi nguệch ngoạc mấy chữ "Linh vị của Kính Hà Long Vương".
"Ghê thật." Lộ Mãn thầm nghĩ thời buổi này cầu mưa cũng không dễ dàng, vị Thần mưa họ Tiêu nào đó còn chưa thành "Đứa con của thời tiết", giờ còn phải nhờ đến Long Vương truyền thống ra mặt chống đỡ. [Ca sĩ Tiêu Kính Đằng được đặt biệt danh Thần mưa là vì ổng tổ chức concert ở đâu thì trùng hợp là ở đó có mưa, câu này ví vui với khả năng điều khiển thời tiết trong phim Tenki no Ko]
"Long Vương ơi Long Vương, phù hộ huấn luyện quân sự sau này mưa liên tục, mưa to gió lớn cũng được."
Mấy nam sinh nửa đùa nửa thật bái lạy khiến Lộ Mãn không khỏi câm nín: "Kính Hà Long Vương trong Tây Du Ký chết vì cái việc ban mưa đấy. Chúng mày bái ông ấy cầu mưa có ổn không vậy?"
"Kệ có linh hay không, cứ bái thử xem."
Lưu Ngọc Kỳ cười hề hề: "Mấy học trưởng năm hai năm ba dạo này đi thi tiếng phổ thông còn bày cả hoa quả với sữa trước tượng Khổng Tử trong trường mình đấy."
"Ấy, đến đây! Tránh ra nào."
Một cái đầu chó bông đẩy cửa phòng ký túc xá ra, hai nam sinh không biết lớp nào khoác chăn mỏng trên người tiến vào. Người phía trước giơ một món đồ chơi nhồi bông trước mặt, hai tên hề này coi mình là múa lân mà vặn vẹo nhảy nhót náo nhiệt.
"Phong tục bên bọn tao là bái thần tiên phải có múa lân múa rồng chứ."
Mấy nam sinh khác đang lo không đủ vui và trò không đủ đặc sắc, bọn họ mò mẫm dưới gầm bàn lấy ra cái chậu rồi ầm ầm ầm gõ nhịp.
Nhân cơ hội vui vẻ này, mấy nam sinh ở các phòng ký túc xá lân cận lại quen thuộc bắt chuyện thêm vài câu. Khi một người đề nghị ghép bàn thì cả đám người hăng hái chia nhau đi mua bài poker cùng giấy nháp trắng, mua cả đồ nhắm và lạc rang.
Một trận mưa khiến đám tân sinh viên được nghỉ tạm thời và sớm tận hưởng thời gian tự do phóng túng.
Trần Uy vẫy tay gọi Lộ Mãn nhập bọn đánh bài, Lộ Mãn cười cười lắc tay từ chối.
Lúc còn trẻ trước khi trùng sinh thì thời gian càng không tự do, thỉnh thoảng chơi vài ván bài poker hoặc mạt chược hay game online dường như là sảng khoái tột độ. Nhưng đến khi cuộc sống đi vào quỹ đạo khác thì trong lòng bị đủ loại tâm tư chiếm giữ, dù có thời gian có tiền bạc thì chơi lại các trò chơi giải trí cũng không tìm lại được cái cảm giác xả stress cực phê lúc đó nữa.
Lộ Mãn mở laptop xem qua báo cáo của hai đội làm ảnh thẻ và Tam Quốc Sát. Cái trước đã lộ rõ nút thắt giới hạn, còn cái sau đang nổi như cồn. Lộ Mãn tính toán rằng cứ gia công mãi trước mắt thì tiện lợi nhanh chóng nhưng kiểm soát chất lượng và tiềm năng sản xuất đều không nằm trong tay mình. Có lẽ nên gọi mấy người bên A Khải đến bờ biển chơi một chuyến rồi gặp mặt bàn bạc về vấn đề tự xây dựng xưởng in.
Khi ý tưởng trong đầu mở rộng đến việc tiếp tục phát triển game online Tam Quốc Sát thì điện thoại di động vang lên, Lộ Mãn nhìn thấy hiển thị cuộc gọi đến "Gia Nhi".
"Sao thế?"
"Anh ơi, trưa anh ngủ đủ giấc chưa?"
Cố Gia Nhi cất giọng đầy sức sống: "Hay là chúng ta ra ngoài chơi đi. Trận mưa này đến đúng lúc quá, vớt vát được nửa ngày nghỉ nhỏ từ huấn luyện quân sự, hi hi."
"Em cũng biết là đang mưa mà."
Lộ Mãn nhìn ra ngoài cửa sổ, mưa rơi như trút nước và sương mù giăng kín: "Thôi không ra ngoài đâu, ở trong ký túc xá thích hơn."
Giữa ký túc xá là hai chiếc bàn kê sát nhau bày hai ván bài đấu địa chủ, hai ba nam sinh đứng sau lưng địa chủ xem bài lại liếc nhìn Lộ Mãn.
Nếu họ nhớ không nhầm thì bạn học Lộ Mãn này vừa mới từ bên ngoài trở về.
Chiếc dù vẫn còn dựng ở góc ban công ướt sũng đến mức có thể vắt ra nước như khăn mặt. Cậu ta rõ ràng là đã đi chơi một lúc rồi mới về phòng.
Bây giờ nghe giọng điệu hình như lại có một cô gái hẹn cậu ta ra ngoài chơi à?
Mà cậu ta còn không đồng ý...
"Thì ra gặp mặt một chút thôi mà, không cần đi xa đâu."
Cố Gia Nhi nũng nịu: "Em có kẹo hồ lô ngon lắm. Anh ơi, em mang qua cho anh nhé?"
"..." Lộ Mãn cố gắng không phát ra tiếng động.
Cái thứ đó ngon hay không anh biết quá rõ.
Dù sao thì món đồ ăn vặt mà Cố Gia Nhi đang nhét vào miệng kia vẫn là do anh vừa mới cùng chị gái Cố Linh Y đi mua mà...
Cố Gia Nhi vẫn đang cân nhắc việc rủ Lộ Mãn ra ngoài: "Uống trà sữa thì sao? Em thấy bên khu Đông Thăng có một quán mới mở được mấy ngày, vòng hoa với cờ phướn còn chưa dỡ xuống đâu."
Lộ Mãn vừa mới uống xong một cốc lớn, nghe Cố Gia Nhi nói vậy thì không nhịn được ợ một tiếng.
"Anh ơi?"
"Bạn cùng phòng mời trà sữa rồi, còn ăn không ít đồ ăn vặt nữa." Lộ Mãn cười xòa: "Thật sự là uống không nổi nữa, để hôm khác đi, hôm khác đi."
"Ồ, vậy anh tối nay ăn ít đồ dầu mỡ thôi nhé. Đã ăn đồ ăn vặt lót dạ rồi nên dễ bị khó chịu lắm."
"Ừ, biết rồi."
Cúp điện thoại, Lộ Mãn tiếp tục nhìn chằm chằm vào màn hình laptop.
"Game trên trình duyệt... Dòng tiền trông bề ngoài tốt như vậy thì có thể cân nhắc xây dựng đội ngũ kỹ thuật lập trình rồi. Ngoài game Tam Quốc Sát trên PC ra còn có thể làm một game giải trí đơn giản trên trình duyệt để thử nghiệm xem sao..."
Trần Uy dựa vào thành giường, ánh mắt hướng về phía bạn cùng phòng Lưu Ngọc Kỳ: "Thằng bạn cùng phòng của chúng ta có phải là hơi bị đỉnh không?"
"Nghe có vẻ là vậy." Lưu Ngọc Kỳ buột miệng thốt ra một câu đảo ngữ đặc trưng của tỉnh Lỗ: "Nó ở bên ngoài ăn chơi một trận rồi, về rồi còn có bạn nữ mời hẹn hò hả? Đây là cao thủ, tao thấy vậy."
"Vừa nãy ra ngoài chắc cũng là đi cùng con gái."
Trần Uy vuốt vuốt râu ria hai bên má và đoán: "Nếu không thì đâu cần phải nói dối là đi ăn uống cùng người trong phòng chúng ta."
"Ngọc Kỳ, bây giờ tao rất tán thành một câu mà mày đã nói mấy hôm trước." Trần Uy lại nói.
"Câu nào?"
"Nó cợt nhả như vậy chắc chắn không phải người bình thường."
"Ừ..."
...
Đến tối mà mưa vẫn không có dấu hiệu ngừng. Phần lớn tân sinh viên đều đã lên kế hoạch cho cuộc sống về đêm ở nhà hoặc vui chơi thì các khoa đồng loạt gửi tin nhắn thông báo đột xuất mở thêm một buổi họp.
Tất cả tân sinh viên đều miễn cưỡng mặc quân phục chỉnh tề rồi tập trung tại các giảng đường trong trường.
"Lại muốn làm gì nữa đây? Luyện hát bài hát truyền thống của trường hay là xem phim cảnh báo an toàn vậy?"
Bốn người trong phòng Lộ Mãn ngồi thành hàng phía sau, Ngô Liêu ném nửa thân trên lên bàn và thở dài thườn thượt: "Buổi chiều vừa mới thư giãn được một lát thì buổi tối lại có chuyện khác rồi."
Trần Uy dang tay: "Hồi Trung học Phổ thông nghe ba mẹ lải nhải nhiều nhất một câu, chính là thi Đại học khổ một chút và vất vả một chút, thi đỗ Đại học rồi thì cứ thoải mái đi."
"Bây giờ xem ra toàn là nói vớ vẩn." Ngô Liêu như quả bóng xì hơi: "Tao cũng xem thời khóa biểu của các học trưởng học tỷ rồi, ngoài các môn chuyên ngành và môn đại cương thì họ còn phải xếp ca trực, còn có người tham gia thi đấu hoặc đi theo nghiên cứu sinh và thầy cô để viết luận văn nữa."
"Có một khả năng thế này." Lộ Mãn cười cười: "Mày thi đỗ Đại học thì thoải mái rồi. Là ba mẹ nói cho chính họ nghe ấy chứ?"
Trần Uy nghe vậy thì khựng lại một chút.
"Lộ Mãn, mày nói chí lý..."
"Các bạn học, trật tự nào."
Một huấn luyện viên nam lạ mặt sải bước lên bục giảng, giọng nói vang dội khiến mọi người im lặng.
"Tối nay gọi mọi người đến thật ra không có chuyện gì lớn."
"Tôi xin tự giới thiệu, tôi là người của khoa Văn, hệ Trung Văn khóa 05. Huấn luyện quân sự có quy định chúng tôi không được dẫn đội của khoa mình, cho nên mấy ngày nay tôi vẫn luôn ở đại đội một và chưa kịp chào hỏi mọi người."
"Sau đây là một việc đơn giản. Sau buổi biểu diễn huấn luyện quân sự, tối hôm đó sẽ có dạ hội tân sinh viên toàn trường tổ chức ở hội trường ngoài trời toà nhà C."
"Các bạn có nhiều tài lẻ đừng giấu diếm làm gì, cứ mạnh dạn thể hiện phong cách và phô diễn tuyệt chiêu."
"Dạ hội tân sinh viên à?"
Lộ Mãn ngồi tại chỗ, tay vô thức vỗ nhẹ vào thành bàn.
Lúc này chuông điện thoại đột nhiên vang lên, Lộ Mãn bắt máy.
"Anh ơi, bây giờ anh cũng đang ở trong phòng học của khoa mình đúng không?"
"Gia Nhi, em lại muốn gì nữa?"
"Huấn luyện viên đang tuyên truyền bảo chúng em điền vào tờ đơn sở thích cá nhân, còn động viên mọi người đăng ký biểu diễn văn nghệ nữa."
"Ồ, chẳng lẽ em muốn nghĩ ra một tiết mục hả?"
"Em á?"
Giọng Cố Gia Nhi có chút vui vẻ: "Anh ơi, anh thay chữ 'em' thành 'chúng ta' được không? Cùng nhau diễn một tiết mục đi!"
